Chương 99
bởi Chung SeikerCảm giác ngứa ngáy rõ ràng ở trên ngực, vậy mà chẳng hiểu sao phần thân dưới lại tự động siết chặt. Ho-yeon vội quay phắt đầu lại, cố gắng trốn tránh.
Nhưng khuôn mặt của hắn cứ lảng vảng trong tâm trí y. Nụ cười dịu dàng đến mức kỳ lạ của Cheon Mu-gyeong đã để lại ấn tượng quá sâu sắc.
“Nếu Cheon Mu-gyeong có người yêu, hắn cũng sẽ cười với người đó như thế sao?” Một suy nghĩ sướt mướt xâm chiếm lấy đầu óc y.
Cảm giác ngứa ngáy lan dần ra tận đầu ngón tay, Ho-yeon đành túm chặt lấy lớp lông báo tuyết để kìm nén.
“Wi Ho-yeon.”
Dù hắn gọi từ phía sau, Ho-yeon vẫn không ngoảnh lại. Thấy vậy, hắn liền dùng ngón tay miết nhẹ quanh cửa huyệt đang ngậm lấy “cự vật” của mình. Lớp da nhạy cảm bị chạm vào khiến Ho-yeon khẽ rùng mình.
“Đối xử tốt không để người ta phải ghen tị là thế nào?”
Giọng điệu hắn có vẻ hờ hững, nhưng lại đánh trúng tim đen Ho-yeon. Nhắc mới nhớ, y cũng chỉ nói chung chung thế thôi, chứ chưa hề nghĩ đến chi tiết hay cách thức cụ thể nào cả.
“Ít… ít nhất thì không làm người ta bị tẩu hỏa nhập ma.”
Ho-yeon lầm bầm, rõ ràng là đang để bụng chuyện cũ. Nhưng lời nói thốt ra quá nhỏ bé, bị lớp lông báo tuyết hút trọn, chẳng có chút sức sát thương nào.
“Nhưng kẻ cứu ngươi cũng là ta cơ mà.”
Sao hắn có thể trơ trẽn đến thế chứ. Lần này Ho-yeon quyết tâm cãi lại cho ra nhẽ, nhưng cuối cùng lại chỉ bật ra một tiếng rên rỉ. Cheon Mu-gyeong đã nắm chặt hai mông y, bắt đầu thúc hông mạnh bạo.
Đầu óc Ho-yeon như muốn nổ tung. Nơi trống rỗng bên trong được “cự vật” lấp đầy, ma sát mạnh bạo khiến miệng y tự động hé mở, nước bọt chảy ra không kiểm soát.
Không ngờ mình lại là kẻ háo sắc đến mức này…….
Tiếng va chạm da thịt bạch bạch vang dội bên tai, mông Ho-yeon bị ép chặt dưới lực đâm điên cuồng. Vừa nới lỏng ra một chút, cú thúc tiếp theo đã giáng xuống. Nằm sấp, nước bọt chảy ròng ròng, Ho-yeon không trụ nổi nữa, đành thả lỏng hai chân đang quắp lấy eo hắn.
Cứ thế này thì y sẽ phát điên mất thôi. Y cố bò về phía trước bằng những ngón chân để trốn tránh những cú đâm lút cán, nhưng vẫn bị hắn kẹp chặt cổ như cũ, chỉ là vùng vẫy trong vô vọng.
Đừng, dừng lại… Đôi môi mấp máy chỉ phát ra được những tiếng rên rỉ vô nghĩa. Vách thịt sưng phồng khiến điểm cực khoái cũng nhạy cảm hơn, liên tục ma sát vào “cự vật” của Cheon Mu-gyeong. Quy đầu chọc ngoáy điểm nhạy cảm, xuyên thủng Hạ đan điền, đâm sâu vào kết tràng. Bên trong như bị nung đỏ bởi thanh sắt nung, nóng rực lên.
Đối với một người luôn mang trong mình hàn khí như Ho-yeon, đây là một cảm giác vừa xa lạ vừa đầy cám dỗ. Cơ thể Cheon Mu-gyeong phủ lên y cũng nóng hổi không kém, khiến sức lực trên đôi tay đang bấu víu dần cạn kiệt.
“Nghĩ cho kỹ đi. Với ta không có chuyện chơi đùa đâu.”
“Đã bắt đầu là không có điểm dừng đâu, hiểu chưa?”
Giữa mớ âm thanh hỗn độn bên tai, giọng nói của Cheon Mu-gyeong bỗng hiện lên rõ ràng. Chắc chắn là hắn từng nói vậy, nhưng vào lúc nào thì y không nhớ rõ.
Người đàn ông đang thở dốc sau lưng y, rốt cuộc hắn nói câu đó từ khi nào? Không có chuyện chơi đùa, đã bắt đầu là không có điểm dừng… ý của hắn có giống như những gì y đang nghĩ không? Nhưng Ho-yeon không thể suy nghĩ thêm được nữa, cơn bão tình dục đã cuốn phăng mọi lý trí.
Cheon Mu-gyeong say sưa khám phá bên trong Ho-yeon. Cơn khát không những không thuyên giảm mà còn thôi thúc hắn muốn hút cạn sinh khí từ Hạ đan điền. Đồng thời, hắn cũng dâng hiến toàn bộ “cự vật” cho hàn khí đang chực chờ nuốt chửng mình. Hư ư, hi ức! “Trụ lửa” tức giận đâm sâu và nhanh không rút ra dù chỉ một nhịp. Tiếng rên rỉ của Ho-yeon nghe thật đáng thương.
Cảm nhận được những giọt nước bọt mà y không kịp nuốt rơi xuống cánh tay phải mình, dục vọng trong hắn càng thêm mãnh liệt, nhịp đâm càng trở nên tàn bạo. Hắn muốn trút toàn bộ tinh hoa của mình vào sâu bên trong Wi Ho-yeon.
Mu, Mu-gyeong à. Cheon Mu-gyeong……. Mệt quá, ta mệt quá.
Phần bụng dưới bị khuấy đảo dữ dội, mông bầm tím dưới những cú thúc bạo liệt, Ho-yeon bắt đầu nức nở.
“Phù, chỉ thấy mệt thôi sao?”
Giờ thì một tay đã không đủ, hắn dùng cả hai tay ôm siết lấy Ho-yeon từ phía sau như muốn nghiền nát y.
“Không, không phải, nhưng mà, quá…, quá đáng lắm. Hà á…!”
Nghe tiếng phủ nhận, Cheon Mu-gyeong vừa ôm Ho-yeon vừa rướn người lên. Bị khóa chặt trong vòng tay hắn, nửa thân trên của Ho-yeon cong lại, bị nhấc bổng lên theo hắn.
Quỳ trên hai gối, hắn cắn mạnh vào gáy Ho-yeon, đồng thời đâm hông lên mạnh đến mức phát ra tiếng phập rợn người. Tư thế này khiến vùng bụng Ho-yeon căng cứng, “cự vật” in hằn rõ rệt dưới lớp da.
Tiếng rên rỉ thảm thiết của Ho-yeon khiến đầu óc Mu-gyeong tê dại. Bị bẻ cong người ra sau, Ho-yeon chỉ biết bám chặt vào cánh tay hắn, rồi đột nhiên gồng mình lên, “cậu nhỏ” lại bắn ra một dòng nước loãng.
Không kịp thở dốc, toàn thân Ho-yeon cứng đờ, rồi đôi tay buông thõng xuống mặt đất đánh bịch. Lúc trước bắn tinh thì mạnh mẽ là thế, giờ thì “cậu nhỏ” chỉ biết rỉ ra những giọt dịch loãng ngắt quãng, tí tách rơi.
Cơ thể Ho-yeon mềm nhũn, vô lực rủ xuống trong vòng tay mạnh mẽ của Cheon Mu-gyeong. Trong khi đó, hắn cũng không thể kiềm chế cơn cực khoái đang cuộn trào bên trong Ho-yeon, bắt đầu xuất tinh. Dù đã đâm đến nơi sâu nhất, hắn vẫn có ý thức cố gắng không tiến thêm nữa.
Hắn sợ nếu ôm chặt hơn, thân hình gầy gò của y sẽ gãy vụn mất. Hắn thả lỏng lực ở cằm, không để lại vết cắn sâu mà chỉ là những dấu hôn đậm màu trên gáy y.
Hà, thở hắt ra một hơi dài, Mu-gyeong từ từ đặt Ho-yeon nằm xuống tấm da thú. Nhưng quá trình xuất tinh vẫn chưa dừng lại. Nếu Ho-yeon còn thức, chắc y sẽ phát hoảng với lượng tinh dịch khổng lồ này.
Khi “cự vật” vẫn chưa có dấu hiệu xẹp xuống rút ra, một lượng lớn bọt tinh dịch ồ ạt trào ra ngoài. Trái ngược với lúc trước, giờ Mu-gyeong phải dồn sức vào chân để giữ vững. Cơ đùi hắn gồng lên cứng ngắc để kìm lại ham muốn tiếp tục đâm sâu vào Ho-yeon.
Việc rút “cự vật” ra cũng khó khăn và tốn thời gian chẳng kém gì lúc cho vào. Ngay khi “cự vật” rời đi, cửa huyệt hé mở trào ra lượng tinh dịch khổng lồ. Dù đang nằm sấp, tinh dịch vẫn chảy tràn trề như muốn nhấn chìm cả vùng bụng y. Hắn nhẹ nhàng bế Ho-yeon lên, vuốt ngược những sợi tóc bù xù ra sau gáy.
“Đầu tóc bù xù như tổ quạ rồi này.”
Bên dưới đôi mắt đỏ rực hung dữ là nụ cười mỉm dịu dàng.
***
Trước khi chết, Ho-yeon đã nhận được một ân huệ to lớn từ Băng Long.
Băng Long biết rằng sự ra đi của Hỏa Long – một nửa linh hồn của mình – sẽ dẫn đến việc nó bị mất kiểm soát. Vì vậy, để không làm hại Ho-yeon khi phát điên, nó đã quyết định dùng chính trái tim mình để tự phong ấn.
“Một nửa của ta đã chết, ta cũng không thể tồn tại lâu hơn. Chẳng mấy chốc sự cuồng nộ sẽ chiếm lấy ta. Nhưng khi đứa trẻ như ngươi có thể hấp thụ toàn bộ sức mạnh của ta, thân xác này cũng sẽ tan thành mây khói.”
Giống như Ho-yeon, Băng Long cũng đã chìm vào một giấc ngủ dài. Thực ra, từ lúc dùng trái tim làm vật phong ấn, Băng Long coi như đã chết. Nhìn Ho-yeon chìm vào giấc ngủ đông, Băng Long khép lại đôi mắt chưa từng nhắm lại từ lúc sinh ra. Đôi mắt mang hình bông tuyết trắng muốt dần chìm vào bóng tối.
Từ đó, hang động ngầm dưới Vạn Niên Tuyết Sơn bị phong ấn hoàn toàn, cách biệt khỏi thế giới loài người. Nhưng Băng Long đã không ngờ tới một biến số. Một kẻ đã bị cuốn vào kết giới của nó, kẻ đã nuốt chửng nội đan của Hỏa Long và bò lên từ dưới lớp dung nham.
Băng Long từng tin chắc rằng, với cơ thể phàm nhân, Cheon Mu-gyeong không thể nào chịu đựng nổi sức mạnh của nội đan Hỏa Long. Nhưng hắn lại là kẻ mang sức mạnh vô song, được mệnh danh là Thiên Ma đời đầu tái thế. Và vị Thiên Ma đời đầu ấy chính là người đã phong ấn Hỏa Long tại Hỏa Diệm Sơn khi nó định tiến đến Thập Vạn Đại Sơn.
Ngài đã dùng khẩu quyết của Thiên Ma Thần Công tạo thành kết giới, giam cầm Hỏa Long tại Hỏa Diệm Sơn. Nhờ đó, Hỏa Long mới không thể đe dọa Băng Long ở Vạn Niên Tuyết Sơn cho đến khi phong ấn yếu đi. Đến lúc Hỏa Long phá được phong ấn thoát ra, nó lại bị chính hậu duệ của Thiên Ma đời đầu tiêu diệt.
Rắc, rắc. Đang say sưa ngủ đông trong tư thế cuộn tròn, Ho-yeon nhăn mặt vì tiếng động như có thứ gì đó đang vỡ vụn, xé toạc ra. Bị giam trong không gian phong ấn của Băng Long, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài, y đang trong trạng thái giả chết nên rất khó mở mắt. Tuy nhiên, thứ đánh thức Ho-yeon không phải là tiếng động đó.
Một luồng nhiệt dữ dội tràn vào từ một hướng. Khao khát hơi ấm bấy lâu nay kể từ khi bị nhốt trong hang động ngầm đã đánh thức y khỏi giấc ngủ say.
Chuyện gì thế này. Ho-yeon cố gắng mở đôi mắt nặng trĩu. Rồi theo bản năng, cơ thể cứng đờ của y nhổm dậy, hướng ánh nhìn về nơi phát ra hơi nóng. Cùng lúc đó, luồng khí đỏ rực phản chiếu trong đôi mắt xanh xám. Ho-yeon ngơ ngác nhìn không gian bị xé toạc.
Liệu những gì y thấy trước đây có phải là ảo giác?
Trước khi chìm vào giấc ngủ, y từng nhìn thấy bóng lưng một nam nhân đứng quay lưng về phía dòng dung nham. Lúc đó y cứ tưởng vì quá thèm hơi ấm nên nhìn gà hóa cuốc, nhưng giờ đây, bóng người bước qua khe hở không gian bị xé rách kia là thật.
Tách, tách. Người nam nhân với mái tóc dài xõa tung, tay cầm thanh kiếm dài bước tới, băng tuyết dưới chân hắn tan chảy, nước nhỏ thành vũng.
Mái tóc đen nhánh như màn đêm đen đặc, đôi mắt đỏ rực hoang dại chầm chậm quét quanh hang động ngầm. Ho-yeon, với cơ thể vẫn còn đóng băng, chỉ biết tỳ hai tay lên tấm da báo tuyết. Kẻ đó đưa mắt nhìn Ho-yeon rồi lại tiếp tục cất bước.
Trước đây y từng loáng thoáng thấy Hỏa Long rực lửa qua khe hở không gian đó, nhưng giờ đây, đằng sau lớp kết giới rách nát chỉ là dòng dung nham cuồn cuộn. Nhìn kẻ đứng quay lưng về phía dung nham bước về phía mình, Ho-yeon chợt nhớ đến Băng Long. Nhưng Băng Long đã ngủ vùi ở một nơi xa xăm để không đóng băng Ho-yeon đến chết.
Vừa nhìn thấy người cầm kiếm, Ho-yeon vội vàng giơ đôi tay lạnh cóng lên ôm đầu bảo vệ. Nhưng một tiếng Keng chói tai vang lên, thanh kiếm rơi tuột xuống đất. Theo sau đó là cái bóng đen ngòm đổ gục xuống người y.
Nam nhân đó đã ngất xỉu và đổ gục xuống người Ho-yeon.
……. Ấm quá.
Bị sức nặng của nam nhân đè lên, Ho-yeon chỉ kịp nghĩ được điều đó.
0 Bình luận