Bạn không có cảnh báo nào.

    Trước lời nói đầy ẩn ý của Thiên Ma, thuộc hạ vẫn giữ nguyên tư thế phủ phục cung kính.

    “Độc Thiết Quỷ Ma đang thắc mắc tại sao Giáo chủ đại nhân lại mang theo nữ nhi của Cung chủ bên mình, gã đang gây náo loạn cả Thiên Ma Cung.”

    “Nữ nhi? Xem ra con mắt còn lại của hắn ta rốt cuộc cũng mù luôn rồi.”

    “Tiểu nhân cũng đâu có nói đó là nữ nhi… Nhưng hắn nổi trận lôi đình, bảo rằng trên đời này làm gì có gã nam nhân nào da trắng như ngọc, tóc lại bạc trắng như tuyết vạn năm thế kia…”

    Độc Thiết Quỷ Ma, một trong mười lăm đại cao thủ của Ma Giáo, đúng như cái tên, là một ma nhân nổi tiếng với những lời lẽ và hành động độc địa. Dù xếp hạng ngoài thập bát cao thủ, nhưng nếu thực sự tử chiến, gã ta thừa sức lọt vào top năm. Chỉ vì hành tung xuất quỷ nhập thần như bóng ma nên mới có ngoại hiệu là Quỷ Ma.

    “Truyền lệnh cho hắn, nếu còn dám quá giới hạn, con mắt cuối cùng đó cũng sẽ không giữ được đâu.”

    “Tuân lệnh. Ối!”

    Sau giọng nói bi tráng là một tiếng kêu thất thanh đầy kinh ngạc. Jang Un chưa kịp dứt lời truyền âm đã phải kinh hãi là bởi có một người đang lảo đảo bước ra từ bóng tối của hang động. Dù đã cảm nhận được chuyển động của Wi Ho-yeon, nhưng hình ảnh mái tóc dài xõa rượi của y trong đêm tối vẫn đủ khiến cậu ta một phen khiếp vía.

    Cheon Mu-gyeong biết Wi Ho-yeon vẫn còn đang chìm trong mộng mị. Nếu tỉnh táo, y đã bước đi vững vàng, còn hiện tại chẳng qua chỉ là hành động tìm kiếm hơi ấm theo bản năng.

    “Thuộc hạ khinh suất phạm thượng, tội đáng muôn chết! Không còn xứng đáng làm kẻ tùy tùng của Người nữa, xin ngài ban thác!”

    Jang Un thực sự đã chuẩn bị tâm lý cho cái chết, cậu ta dập đầu sát đất trước mặt Cheon Mu-gyeong.

    “Nhìn cái bộ dạng đầu bù tóc rối đó thì cũng khó trách.”

    Wi Ho-yeon tiến lại gần Cheon Mu-gyeong rồi vòng tay ôm lấy eo gã từ phía sau. Gã khẽ cúi xuống nhìn y.

    “Nhưng đúng là một mỹ sắc hiếm thấy.”

    Dùng ngón trỏ nâng cằm Wi Ho-yeon lên, Cheon Mu-gyeong nhìn xuống gương mặt thẫn thờ ấy.

    Jang Un trợn tròn mắt trước sự quan tâm đầy bất ngờ của Cheon Mu-gyeong. Giáo chủ vốn dĩ chưa từng thể hiện sự hứng thú rõ rệt với bất kỳ ai. Chính vì thế, mọi người thường gật gù bảo nhau rằng, để ngồi lên ngôi vị Thiên Ma, người ta thực sự phải từ bỏ mọi cảm xúc của con người.

    Wi Ho-yeon vô thức cọ má vào bàn tay đang tỏa hơi ấm của Cheon Mu-gyeong. Gã để mặc cho y tựa vào, gương mặt vẫn không hề biến sắc.

    “Ngươi hãy quay về bản giáo trước đi. Ta lệnh cho tất cả phải giữ kín chuyện về ta.”

    “Tuân lệnh!”

    Jang Un có trực giác nhạy bén chẳng kém gì võ vi của mình. Chứng kiến toàn bộ sự việc, cậu ta dự định sau khi về bản sơn sẽ loan tin thân phận của Giáo chủ là con trai thứ của “Mu Seong-pyeong” một trong Ngũ Đại Ma Trưởng Lão, đồng thời sẽ giữ kín mọi chuyện với Wi Ho-yeon.

    Jang Un đứng nhìn bóng lưng Cheon Mu-gyeong khi gã xốc Wi Ho-yeon đang bám dính lấy mình lên vai, rồi biến mất vào bóng tối của hang động.

    Chủ quân bảo cậu ta truyền lời cảnh cáo Độc Thiết Quỷ Ma phải tự trọng, nhưng cậu ta đã có thể hình dung ra khuôn mặt của tên ma nhân đó sẽ tra khảo mình đến mức nào để biết thực hư tâm tư của Giáo chủ.

    Nhưng nghĩ lại, việc này có đến mức Giáo chủ phải đích thân ra mặt không? Dù có mật thư báo rằng Đại công tử Cheon Beom-yeong đang bày mưu tính kế, thì chỉ riêng Ma Ảnh Đội cũng đã thừa sức bảo vệ Wi Ho-yeon. Vậy mà sau khi xem bức chân dung, Giáo chủ lại đích thân xuất hành.

    ‘Nhưng đúng là một mỹ sắc hiếm thấy.’

    Từ trước đến nay, đã bao giờ Giáo chủ thốt ra lời nào nhận xét về nhan sắc của người khác chưa?

    Wi Ho-yeon đúng là một tuyệt thế giai nhân. Thế nhưng chủ quân vốn là người chẳng mảy may quan tâm đến đẹp xấu, bất kể giới tính. Ngay cả Huyết Vũ Yêu Cơ Jam Bi-hwa, người được mệnh danh là tuyệt thế mỹ nữ của Thần Giáo – khi bày tỏ lòng ái mộ, Giáo chủ cũng chẳng hề chớp mắt. Cậu ta vẫn nhớ nàng ta đã tuyệt vọng đến mức đòi quy y cửa Phật, gây ra một phen náo loạn.

    Đang trên đường trở về Thập Vạn Đại Sơn, Jang Un chợt dừng khựng lại như vừa ngộ ra điều gì đó kinh thiên động địa.

    Chẳng lẽ ngài ấy vừa nhìn ảnh đã phải lòng ngay lập tức? Nhưng Wi Ho-yeon có phải nữ nhi đâu, chuyện này biết nói sao với Độc Thiết Quỷ Ma đây!

    Vừa thi triển khinh công thượng thừa như bay trên không trung, Jang Un vừa bị bủa vây bởi đủ loại phiền não.

    ***

    Khi Wi Ho-yeon mở mắt, Cheon Mu-gyeong đã vận bộ hắc y gọn gàng. Nhìn độ nghiêng của ánh nắng chiếu vào hang, có vẻ y đã ngủ một giấc dài kể từ đêm qua.

    Nhưng nhờ ngủ nhiều mà thể trạng của y dường như đã tốt hơn hôm qua rất nhiều. Dù chỉ vận khí qua loa nhưng cơ thể hồi phục nhanh thế này khiến y không khỏi thắc mắc. Y tự hỏi liệu con rắn ăn tối qua có phải linh vật không, nhưng thực tế y còn chẳng hề động đũa.

    “Ta dậy hơi muộn phải không?”

    Câu đầu tiên của Wi Ho-yeon ngay khi vừa tỉnh dậy đầy vẻ hối lỗi. Thế nên y vội thanh minh thêm:

    “Vì ta vốn ham ngủ…”

    “Tướng ngủ của ngươi cũng ‘ghê gớm’ lắm đấy.”

    Câu nói đó khiến cơn buồn ngủ còn sót lại nơi đầu ngón chân y tan biến sạch sành sanh. Wi Ho-yeon vốn thường ngủ cùng lũ trẻ nên chẳng hề biết mình có tướng ngủ xấu. Lũ trẻ một khi đã ngủ là chẳng mấy khi tỉnh giấc, nên bấy lâu nay y không hề hay biết.

    “Chẳng lẽ ta đã đá ngươi sao?”

    “Được thế thì đã phúc.”

    “A…”

    Wi Ho-yeon không giấu nổi vẻ lúng túng.

    “Sau này nếu còn thế, ngươi cứ đánh thức ta dậy, hoặc trói ta lại cũng được.”

    “Không biết là ta có ra tay quá nhẹ không nữa.”

    Cheon Mu-gyeong vừa chỉnh lại tay áo vừa buông một câu không rõ là đùa hay thật. Dù không nghĩ gã thực sự đã đánh mình, nhưng Wi Ho-yeon vẫn lúng túng nói:

    “Lần tới ngươi cứ đánh mạnh tay hơn cũng được.”

    “Công tử Ho-yeon định tiếp tục đồng sàng với ta sao?”

    Trước câu hỏi ngược lại đầy thản nhiên đó, gương mặt Wi Ho-yeon lập tức nóng bừng lên.

    “Chuyện đó thì không phải… nhưng mà, ta không nói mớ gì chứ?”

    Wi Ho-yeon hỏi dò, đôi môi khẽ mấp máy. Khi đó, hai nốt ruồi dưới môi y càng trở nên nổi bật. Cheon Mu-gyeong đã quan sát kỹ trạng thái cơ thể của Wi Ho-yeon ngay từ khoảnh khắc y tỉnh lại.

    Từ trước đến nay, có ai trúng phải luồng khí mà gã cố tình truyền vào mà vẫn bình an vô sự đâu? Không chết thì cũng là sống dở chết dở. Thế nhưng, sắc mặt vốn trắng bệch của Wi Ho-yeon giờ đây lại hồng hào hơn bao giờ hết.

    “Sắp đến bản sơn rồi, chúng ta sẽ dùng bữa tại khách sạn.”

    Wi Ho-yeon chưa nhận được câu trả lời cho thắc mắc của mình nhưng tâm trí đã bị thu hút bởi chủ đề khác. Đã đến bản sơn rồi sao? Khoảng cách đến bản sơn không phải là thứ có thể vượt qua chỉ trong vài ngày… Để đến được bản sơn của Ma Giáo, phải đi qua vô số cạm bẫy và kết giới trận pháp.

    Hơn một trăm năm trước, Võ Lâm Minh từng mất đi vô số hậu khởi chi tú khi cố tìm kiếm bản sơn Ma Giáo đâu đó trong Thập Vạn Đại Sơn. Đó cũng là lý do lớn nhất khiến Chính phái không dám hấp tấp tấn công Ma Giáo, vốn bị coi là công địch của võ lâm. Thế nhưng, Cheon Mu-gyeong là con trai của một trong Ngũ Đại Ma Trưởng Lão. Khả năng cao là gã nắm rõ mọi trận pháp cũng như các con đường tắt.

    “Đúng là thiên vận mà.”

    Sau khi chuẩn bị xong và bước ra ngoài hang, Wi Ho-yeon mỉm cười nhìn Cheon Mu-gyeong.

    “Nhờ có ngươi mà ta giữ được mạng, lại nhờ có ngươi mà có thể đến bản sơn một cách suôn sẻ. Chỉ riêng đoạn đường từ Băng Cung đến đây đã mất hơn năm mươi ngày rồi.”

    Phải rồi. Các người bò như rùa ấy.

    Trước lời lẩm bẩm của Cheon Mu-gyeong, Wi Ho-yeon hỏi lại: “Hả?”. Lần này vì thực sự không nghe rõ nên y mới hỏi. Nhưng Cheon Mu-gyeong không có ý định trả lời lại lần nữa.

    Dù Wi Ho-yeon có nơi ở tại Vạn Niên Tuyết Cung – nơi Cung chủ và các trưởng lão cư ngụ, nhưng thực tế nơi y sinh hoạt là Âm Biệt Đường nằm ở một nơi rất hẻo lánh. Ra khỏi Âm Biệt Đường là khu dân cư, nơi Wi Ho-yeon thường đón những đứa trẻ mồ côi đói khát về cho ăn và dạy học.

    Các trưởng lão của Băng Cung không mấy hài lòng, nhưng Cung chủ thường để mặc cho Wi Ho-yeon muốn làm gì thì làm. Đứng trước bức tường thành khổng lồ đang hiện ra trước mắt, Wi Ho-yeon bất chợt nhớ về Băng Cung và lũ trẻ ở Âm Biệt Đường.

    Cheon Mu-gyeong nói sắp đến bản sơn, nhưng họ đã phải đi bộ ròng rã hơn một ngày trời qua những hẻm núi dốc đứng và hiểm trở. Mãi đến khi bình minh ló rạng, họ mới tới được bản sơn Ma Giáo.

    Y không hề biết rằng Cheon Mu-gyeong đã cố tình chọn con đường gian khổ hơn để kiểm tra trạng thái của mình. Con ngựa Thái Bình vốn hay phá phách, đá vào cây cối, cũng đã biến mất từ lúc nào không hay.

    Vì đặc tính kiểm soát nghiêm ngặt sự xâm nhập của người ngoài, lối vào bản sơn Ma Giáo chỉ có duy nhất một nơi. Trước mắt hiện ra một cổng thành làm bằng gỗ đen dày cộp, trông như thể một phần của ngọn núi được tách ra. Phía trên là vọng lâu, phía dưới là lính canh vũ trang bằng kiếm và thương chặn lối vào.

    Chẳng lẽ Cheon Mu-gyeong chỉ vì muốn đi kỹ viện mà đã vượt qua sự canh phòng nghiêm ngặt này sao?

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú