Bạn không có cảnh báo nào.

    Vì Jang-un che mặt, chỉ lộ mỗi đôi mắt nên Ho-yeon không đoán được hắn đang biểu lộ cảm xúc gì. Nhưng Jang-un cũng không ngăn cản.

    “Nếu Mu-gyeong…, à không, Giáo chủ có tìm ta thì nhắn là ta đi Bích Thúy Lâu rồi sẽ về ngay nhé. Ta đi trả lại cây đàn thất huyền. Không thể để bị coi là kẻ trộm được.”

    Ho-yeon đã chuẩn bị sẵn câu trả lời này phòng khi Jang-un hỏi y đi đâu. Nhưng Jang-un lại chẳng hỏi han gì khiến lời giải thích của y trở nên thừa thãi.

    Ho-yeon vẫn do dự chưa dám bước ra khỏi sân, cứ lấm lét nhìn quanh một hồi rồi mới rón rén bước đi. Quay lại nhìn lần nữa, Jang-un vẫn đứng trơ ra đó như tượng gỗ.

    ‘Gì vậy trời…… Hóa ra là được phép ra ngoài à?’

    Ho-yeon thấy hơi ấm ức. Bấy lâu nay cứ tưởng bị cấm túc nên phải chôn chân trong Vô Danh Các. Mà nghĩ kỹ thì y có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi Ma Giáo, việc gì phải nhốt y trong Vô Danh Các làm gì cho mệt.

    “A-bok à, nhân tiện ra ngoài chúng ta mua chút đồ ăn vặt ngon ngon nhé?”

    “Công tử thích đồ ăn màu trắng, chắc là Bánh Tuyết (Seol-go) sẽ hợp đấy ạ.”

    “Đừng nói về ta. A-bok muốn ăn gì thì cứ nói nhé.”

    Dù A-bok không nhìn thấy nhưng Ho-yeon vẫn mỉm cười dịu dàng. Không ai cản trở việc ra ngoài nên bước chân Ho-yeon ngày càng tự tin hơn. Đúng lúc đó, từ con đường mòn trong rừng vang lên tiếng động rầm rập lao tới.

    Dù Jang-un không giữ lại nhưng Ho-yeon vẫn lo lắng, giờ thì y đứng chôn chân tại chỗ không dám nhúc nhích. Y từ từ quay đầu về phía phát ra tiếng động.

    Lao ra từ bụi rậm là con ngựa Tae-pyeong với đôi mắt trắng dã. Yên cương lệch lạc, dây cương buông thõng, con ngựa thở phì phò trông thật quái dị.

    Sợ bị nó húc, Ho-yeon nắm chặt tay A-bok đứng im thin thít. Tae-pyeong thở phì phò tiến lại gần. Nhưng thay vì húc, nó lại dụi đầu vào người Ho-yeon. Trên đầu nó dính đầy cỏ dại và cành cây.

    “Bảo ta… gỡ ra cho à?”

    Ho-yeon rụt rè hỏi, Tae-pyeong liền cọ cái đầu dài ngoằng vào ngực y. Nghĩ lại thì ngoài ngoại hình dị hợm, Tae-pyeong chưa bao giờ thô bạo với y cả. Ho-yeon đưa tay gỡ đám rối trên đầu nó ra. Thấy nó đứng yên ngoan ngoãn, y tiện tay gãi mạnh vào bờm nó, nó liền phát ra tiếng phì phì quái đản.

    A-bok dù bất ngờ có ngựa xuất hiện nhưng vẫn bình tĩnh đứng cạnh Ho-yeon. Ho-yeon vỗ vỗ vào cái cổ dày của con ngựa bảo:

    “Tae-pyeong à, đi chơi chỗ khác đi. Ta đi có việc chút rồi về.”

    Tự thấy mình nực cười khi đi giải thích với con ngựa của Mu-gyeong. Ho-yeon định nhân tiện xuống núi sẽ ghé qua Ma Ảnh Vũ Gia gặp Tổng quản Han. Không phải để chất vấn chuyện bị lừa, mà y muốn hỏi về bức thư. Tất nhiên là nếu bà chịu gặp.

    Nhưng Tae-pyeong cứ liên tục chặn đường Ho-yeon. Không những thế, nó còn quỳ cả bốn chân xuống đất. Tưởng nó chỉ giỏi đi bằng hai chân, hóa ra mấy trò quái gở bằng chân nó đều rành cả.

    Nghĩ thầm con ngựa này thật kỳ quặc, Ho-yeon bước qua nó. Tae-pyeong bật dậy, chạy lên chặn đầu rồi lại quỳ xuống lần nữa.

    “Đừng bảo là… muốn ta cưỡi nhé?”

    Dù không thể nói chuyện với súc vật, nhưng Tae-pyeong nhìn Ho-yeon bằng đôi mắt trắng dã đầy khẩn thiết. Ho-yeon nhìn con ngựa đang quỳ dưới chân mình rồi nhìn con đường núi.

    Đi bộ đến Bích Thúy Lâu rồi quay lại chắc mất khối thời gian. Con vật thông minh này đã có lòng muốn chở thì tội gì không nhận? Hơn nữa nếu không leo lên, có khi nó cứ chặn đường mãi. Quả nhiên, khi Ho-yeon định bước qua, Tae-pyeong lại lặp lại hành động cũ.

    “A-bok à, ngươi cưỡi ngựa được không?”

    “Vâng, tiểu nhân cưỡi được ạ.”

    “Vậy chúng ta cưỡi ngựa xuống núi nhé.”

    Quạ, quạ quạ, Ho-yeon rùng mình khi nghe tiếng quạ kêu. Trên đầu y, hai con quạ đang há mỏ đánh nhau dữ dội. Động vật ở Băng Cung thường rất tĩnh lặng, còn ở Ma Giáo thì con nào cũng hung hăng, từ lũ cá chép tranh ăn đến mấy con quạ này.

    Tiếng quạ kêu khiến Ho-yeon bất an, y khẽ thở dài rồi leo lên lưng Tae-pyeong.

    “A-bok à, giờ ngươi ngồi sau… Ơ!”

    Vừa ngồi lên lưng ngựa, Ho-yeon đưa tay ra định kéo A-bok lên thì Tae-pyeong bất ngờ đứng phắt dậy. Tiếng hét thất thanh “Công tử…!” vang lên từ phía sau. Tae-pyeong chở Ho-yeon lao vút xuống đường núi với tốc độ kinh hoàng ngay từ những bước đầu tiên.

    Bình thường ngựa sẽ chạy nước kiệu hoặc phi nước đại trước khi phi nước rút, đằng này Tae-pyeong “đốt cháy giai đoạn” phi nước rút luôn. Ho-yeon nắm chặt dây cương, kẹp chặt đùi vào hông ngựa, ngả người ra sau. Đang xuống dốc mà cúi người về phía trước thì có mà bay vèo xuống đất.

    “Tae-pyeong! Chậm thôi! À không, dừng lại!”

    Vì chạy quá nhanh nên tiếng gió rít át cả tiếng Ho-yeon. Y thậm chí không có thời gian quay lại nhìn A-bok. Tae-pyeong như con ngựa điên cuồng lao xuống núi, nhảy qua đá tảng, né tránh chướng ngại vật một cách điêu luyện.

    Tae-pyeong vừa thông minh vừa nhanh nhẹn, chắc chắn là danh mã. Nhưng Ho-yeon chưa bao giờ cưỡi con ngựa nào hung hăng thế này. Với cái nết này mà nó kéo được xe ngựa hay xe bò thì quả là kỳ tích. Gió tát vào mặt đau rát khiến Ho-yeon kinh hãi.

    “Tae-pyeong! Đi đâu thế! Không phải đường đó đâu!”

    Thậm chí Tae-pyeong còn chẳng thèm hướng về phía chợ mà đang lao đến một nơi cấm kỵ. Đó chính là Thiên Ma Cung nằm ngay dưới Vô Danh Các.

    “Không được! Dừng lại! Woa woa, Tae-pyeong, ngoan nào?”

    Nón lá bay mất, búi tóc tuột ra xõa tung trong gió, đúng là một mớ hỗn độn. Tae-pyeong dường như biết đường tắt, nó lao vào những lối mòn chỉ thú rừng mới đi, rồi đột ngột rẽ ngoặt, dồn sức vào chân sau nhảy qua một tảng đá lớn. Chẳng mấy chốc, quảng trường rộng lớn báo hiệu lối vào Thiên Ma Cung đã hiện ra trước mắt.

    Tae-pyeong lao như điên qua quảng trường có sức chứa hàng ngàn giáo chúng, rồi phi thẳng vào hành lang dài hun hút. Những cột trụ bằng sắt đen khổng lồ sừng sững hai bên tạo cảm giác áp bức, nhưng vì chạy quá nhanh nên Ho-yeon chẳng kịp cảm nhận gì.

    Ho-yeon định nhảy xuống, nhưng sợ mất mạng. Với tốc độ này mà nhảy xuống, may mắn lắm thì cũng trọng thương.

    Nhưng tại sao không thấy lính canh Thiên Ma Cung đâu cả? Canh gác lỏng lẻo thế này thì thích khách tha hồ mà ra vào.

    Ho-yeon làm sao biết được Tae-pyeong đang khéo léo né tránh các trận pháp và bẫy rập rải rác khắp Thiên Ma Cung. Hơn nữa, Ma Ảnh Đội – những cái bóng bảo vệ Giáo chủ – cũng chẳng có ý định ngăn cản người đang xõa tóc trắng lao về phía Thiên Ma Điện.

    Cuối cùng, Thiên Ma Điện cao sừng sững đã hiện ra. Ma khí tỏa ra từ đó khiến toàn thân Ho-yeon tê dại.

    “Tae-pyeong, làm ơn, làm ơn quay lại đi. Nhé?”

    Mặc cho Ho-yeon van xin, Tae-pyeong dường như say trong ma khí, càng hưng phấn tăng tốc. Đã thế, cánh cửa khổng lồ của Thiên Ma Điện lại mở toang như chào đón nó. Ho-yeon quyết định dù có gãy tay gãy chân cũng phải nhảy xuống. Càng đến gần Thiên Ma Điện, ma khí đậm đặc khiến y nghẹt thở.

    Ho-yeon nhắm chặt mắt. Ma khí như sinh vật sống xâm nhập vào phổi, cào xé nội tạng y đau đớn như bị gai nhọn đâm. Mỗi hơi thở như xé toạc lồng ngực, ma khí đang cố gắng xâm chiếm các huyệt đạo. Cứ đà này, toàn thân y sẽ bị ma khí ô nhiễm mất.

    Bản năng sinh tồn trỗi dậy, đan điền của Ho-yeon mở ra để chống lại sự xâm nhập. Ma khí định xâm chiếm cơ thể y bị đẩy lùi mạnh mẽ, hơi thở trắng xóa thoát ra từ miệng Ho-yeon.

    Rắc rắc, luồng hàn khí xanh lam Ho-yeon giải phóng khiến nền đá đen xung quanh đóng băng lan rộng ra bốn phía. Ma khí bao trùm Thiên Ma Điện bị hàn khí đè bẹp, hơi nước trong không khí cũng đóng băng, tạo thành sương muối bay lả tả như tuyết rơi.

    Cuối cùng, Ho-yeon thả lỏng cơ thể đang gồng cứng, buông tay khỏi dây cương. Ngay khoảnh khắc y giơ hai tay lên che đầu định nhảy xuống để bảo vệ phần đầu…

    Cùng với tiếng phập của tà áo, cơ thể đáng lẽ phải đập xuống đất lại bị một vòng tay mạnh mẽ kéo vào lòng. Cánh tay rắn chắc ẩn sau lớp áo choàng ôm trọn lấy y, hấp thụ hoàn toàn lực va chạm.

    Tim đập như muốn vỡ tung, Ho-yeon vội mở mắt ra. , hơi thở trắng xóa vẫn tuôn ra từ miệng y.

    “Wi Ho-yeon đã định bỏ trốn.”

    Hơi thở trắng xóa cũng tỏa ra từ Mu-gyeong, người đang ôm Ho-yeon trong lòng. Ánh mắt đỏ rực như ẩn hiện trong làn sương mù, rồi hiện ra rõ nét.

    “Đến lượt ta phá nát Băng Cung rồi phải không?”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú