Bạn không có cảnh báo nào.

    “Có lệnh của Giáo chủ cấm đi lại một mình sau giờ Hợi cho đến khi có chỉ thị mới.”

    Nghe tin có lệnh giới nghiêm, Ho-yeon vừa thở phào nhẹ nhõm vừa thấy xấu hổ. Mình đã nghĩ đi đâu thế không biết.

    “Như công tử đã biết, gần đây trong Thần Giáo liên tiếp xảy ra các vụ mất tích. Tất cả đều do bọn Huyết Giáo gây ra. May mắn là hiện tại số người mất tích đã giảm đáng kể, nhưng vì chưa bắt hết được bọn chúng nên chắc Giáo chủ lo lắng cho an nguy của giáo chúng đấy ạ.”

    Theo lời A-bok, Huyết Giáo sống ẩn dật trong bóng tối của Thập Vạn Đại Sơn. Nơi ở của chúng được gọi là Huyết Quỷ Cốc, số lượng chưa xác định rõ nhưng nghe đâu có hơn mười nơi như thế.

    “Bọn khốn nạn dám phá hỏng sinh nhật Giáo chủ, có băm vằm trăm mảnh treo đầu lên tường thành Thần Giáo cũng chưa hả giận.”

    A-bok bình thường điềm tĩnh là thế, nhưng cứ đụng đến lòng trung thành với Giáo chủ là lại nóng nảy lạ thường.

    “Giáo chủ đang đích thân dẫn đầu Ma Ảnh Đội đi tiêu diệt Huyết Quỷ Cốc. Đã phát hiện và xử lý hơn năm nơi rồi, ngày bọn Huyết Giáo bị nhổ cỏ tận gốc không còn xa nữa đâu ạ.”

    Từng bị bọn chúng tập kích nên nghe tin này Ho-yeon cũng thấy hả dạ. Giờ thì y cũng hiểu lý do Cheon Mu-gyeong thường xuyên vắng mặt, từ lúc còn đóng giả Nhị công tử cho đến bây giờ. Hơn nữa, hắn là người đứng đầu cả một Ma Giáo khổng lồ, làm sao rảnh rỗi như y được.

    “A-bok à.”

    “Vâng, thưa công tử.”

    “Cái đó là gì thế?”

    Mải nói chuyện với A-bok nên giờ Ho-yeon mới để ý thấy thứ A-bok vác trên vai.

    “Là túi cát ạ.”

    A-bok hạ những dải vải được may hình chữ nhật xuống. Những đường may chia dải vải thành nhiều ngăn nhỏ để cát không dồn về một phía mà phân bố đều.

    Tự nhiên lại túi cát? Trong lúc Ho-yeon thắc mắc, A-bok cầm hai dải túi cát ngồi xổm xuống trước mặt y, ướm thử vào cổ chân xem buộc thế nào cho chắc.

    “Tiểu nhân không nhìn thấy nên không biết chân công tử bị bầm tím.”

    “Không đến mức bầm tím đâu. Ta không sao thật mà.”

    “Giáo chủ đã đích thân dặn dò đổi sang túi cát ạ.”

    Ý là thay vì đeo chì, giờ y phải đeo túi cát mà leo núi. Ơn đức của Giáo chủ thật khiến người ta rơi nước mắt.

    “Cứ để chân trần đi, rồi bảo với Mu-gyeong…, à Giáo chủ là ta đeo rồi.”

    “Công tử.”

    A-bok làm vẻ mặt hoảng hốt như thể sao y dám nói những lời phạm thượng đó. Dù hiểu lòng trung thành của giáo chúng, nhưng y đâu phải người Ma Giáo…

    “Biết rồi.”

    Sáng dậy rửa mặt, Ho-yeon cố tình không kiểm tra cơ thể mình. Chuyện đêm qua vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, nếu nhìn thấy những dấu vết hắn để lại, chắc y sẽ ám ảnh không dứt ra được.

    “Giáo chủ……. cái gì cũng làm được nhỉ?”

    “Người là đấng toàn năng, không gì là không có được, không gì là không đạt được.”

    Đúng vậy, Ho-yeon thấy điều đó hơi kỳ lạ. Thực ra Cheon Mu-gyeong có thể đối xử với y thô bạo hơn nhiều. Lấy cớ là “hiệu quả”, hắn đã ép y tiếp xúc cơ thể, nhưng rõ ràng hôm qua hắn đã rất hưng phấn. Bản thân y cũng vậy, Ho-yeon nhận ra dù không có tình yêu, cơ thể vẫn có thể phản ứng với khoái cảm.

    Vì vậy, Cheon Mu-gyeong hoàn toàn có thể cưỡng ép y. Nhưng hắn đã không làm thế. Dù hắn chẳng phải người dịu dàng gì cho cam, nhưng liệu có phải… hắn đang nhường nhịn y?

    Kẻ đứng trên vạn người, được tôn sùng như thần thánh lại tỏ ra nhân từ với y, không cần thông minh cũng nhận ra điều đó. Nhưng chắc là do y hữu dụng như một túi chườm đá thôi. Tuy nhiên, Ho-yeon vẫn cho rằng cuộc gặp gỡ với Mu-gyeong là duyên phận.

    Gặp nhau không phải tình cờ, hắn còn đóng giả Nhị công tử, nhưng đúng là vì y đến Ma Giáo nên mới có mối nhân duyên này. Nếu không, hai người ở hai đầu thế giới sẽ chẳng bao giờ gặp nhau.

    Biết đâu hắn cũng coi y, một người đến từ Băng Cung, là duyên phận? Hy vọng mong manh lại nhảy nhót trong lòng y như con cá vừa thoát khỏi mặt nước.

    Ho-yeon cũng muốn hỏi xem Giáo chủ vốn dĩ có hay cười như thế không. Vì lúc mới gặp, hắn là một kẻ mặt lạnh như tiền.

    Ho-yeon nhìn xuống đỉnh đầu A-bok đang buộc túi cát vào cổ chân mình, định hỏi câu đó. Bỗng A-bok ngẩng phắt đầu lên, nhìn về một hướng. Ho-yeon cũng cảm nhận được sự hiện diện của ai đó nên nhìn theo.

    Những người có thể tự do ra vào Vô Danh Các chỉ có A-bok, Jang-un và Ho-yeon. Cheon Mu-gyeong là chủ nhân Ma Giáo nên không tính.

    Nhưng tại sao kẻ này lại đến đây? Người đàn ông chắp tay sau lưng, thong thả bước tới là Do-gyeon với một bên mắt bị che kín.

    Không thấy bóng dáng Jang-un đâu, nhưng hắn luôn ẩn mình quan sát Vô Danh Các. Thấy Do-gyeon xuất hiện mà Jang-un không lộ diện, chứng tỏ kẻ này không phải đối tượng cần cảnh giác.

    Buộc xong hai túi cát, Ho-yeon đứng dậy khỏi ghế đá.

    “Lâu không gặp, Wi công tử.”

    Do-gyeon cười híp mí chào trước. Giờ thì Ho-yeon đã biết hắn là cao thủ hạng 14 của Ma Giáo, một lão quái vật đã Phản Lão Hoàn Đồng. Nghe nói trận tranh đoạt hạng 15 vẫn chưa được tổ chức lại.

    Vì sự phá đám của Huyết Giáo mà trận đấu bị hủy bỏ, nên người Ma Giáo càng căm thù Huyết Giáo hơn. Nghe nói sinh nhật Giáo chủ là ngày trọng đại nhất trong năm, lần này Huyết Giáo đúng là chọc vào ổ kiến lửa.

    “Xin chào.”

    Ho-yeon chắp tay chào lại, A-bok bên cạnh cúi rạp người xuống.

    “Hừm, tên hầu của Tổng quản Han sao lại ở đây?”

    Do-gyeon thu hẹp khoảng cách trong chớp mắt. Khinh công của hắn ảo diệu như thể mặt đất bị gấp lại. Do-gyeon nhìn A-bok đầy hứng thú.

    “Hiện tại hắn đang là người hầu của ta.”

    Trong lúc đó, Ho-yeon lại bị cuốn hút bởi ý nghĩ học được khinh công như thế thì tuyệt biết mấy. Tất nhiên khinh công của Cheon Mu-gyeong còn đỉnh hơn, nhưng ngặt nỗi hắn chẳng chịu dạy.

    “Có vẻ Tổng quản Han cũng coi trọng Wi công tử phết nhỉ.”

    Do-gyeon cười khà khà, vỗ vai A-bok như bảo đừng căng thẳng quá. Rồi hắn bảo A-bok đi lấy chút đồ ăn nhẹ ra.

    Sau đó, Do-gyeon nhìn sang Ho-yeon và khựng lại. Vì ánh mắt Ho-yeon hiện rõ một dục vọng mãnh liệt. Đôi mắt xanh trong veo giờ tràn ngập ham muốn trần tục. Như thể đang nói: “Mau đưa thứ ta muốn đây”.

    Ánh mắt thành thật đến mức khiến Do-gyeon thấy ngại vì đi tay không. Hay là y đã đoán được lý do hắn đến đây?

    “Haha, Wi công tử. Sao nhìn lão quái vật này chằm chằm thế.”

    Nhưng Do-gyeon giả vờ không biết, mỉm cười. Hắn ngồi xuống ghế đối diện và mời Ho-yeon ngồi cùng.

    “Khinh công của tiền bối thật tuyệt vời và đẹp mắt.”

    “Khinh công?”

    Do-gyeon ngẩn người thốt lên.

    “Vâng.”

    Mắt Ho-yeon sáng rực, gật đầu lia lịa. Y ngồi xuống, lật chén trà úp ngược trước mặt Do-gyeon lên rồi rót trà.

    Do-gyeon liếc nhìn túi cát buộc ở cổ chân Ho-yeon. Hóa ra đeo cái đó để rèn thể lực. Nghe nói y không biết võ công, thảo nào lại thèm khát khinh công đến thế.

    “Công tử có mắt nhìn đấy. Về khoản khinh công thì lão già này tự tin có thể so kè với cả Giáo chủ đấy nhé.”

    Mắt Ho-yeon mở to hết cỡ.

    “Thật sự so được với cả Giáo chủ ạ?”

    “Đương nhiên.”

    Phản ứng của y như đứa cháu nhỏ tin tưởng tuyệt đối vào ông mình khiến Do-gyeon phổng mũi. Tất nhiên Do-gyeon không có con cháu. Nhất là nam nhân trắng muốt kia có ngoại hình khác hẳn người Ma Giáo, chẳng giống cháu chắt chút nào. Lạ là Do-gyeon đã đến Băng Cung nhưng chưa thấy ai có màu tóc giống Ho-yeon.

    “Sao, muốn học khinh công à?”

    “Tiền, tiền bối định dạy ta ạ?”

    Trong mắt Ho-yeon như có làn sóng xanh lấp lánh dưới nắng. Chỉ định nói đùa thôi mà phản ứng của Ho-yeon kịch liệt quá khiến Do-gyeon thấy ngại.

    “Khụ, trực tiếp dạy thì hơi khó, nhưng ta có cuốn bí kíp khinh công khá ổn, hôm nào sẽ sai người mang đến cho.”

    Ho-yeon cười tươi rói, đôi má trắng ngần ửng hồng.

    Bảo sao Giáo chủ mê mệt. Khà khà. Do-gyeon nhìn Ho-yeon đầy thích thú như đang xem kịch vui, rồi bất ngờ lấy từ trong áo ra một vật đặt lên bàn.

    Chắc chắn không phải bí kíp khinh công rồi……. Ho-yeon thắc mắc, Do-gyeon nâng chén trà lên uống một hơi.

    “Là thư của Băng Cung Cung chủ gửi cho Wi công tử đấy.”

    Trong đầu Ho-yeon nổ ra hàng vạn câu hỏi cùng sự kinh ngạc. Tại sao Do-gyeon lại có thư của Cung chủ?

    “Thần Giáo Bất Bại! Vạn Ma Ngưỡng Phục!”

    Đúng lúc đó, tiếng A-bok hô vang từ phía sau báo hiệu Cheon Mu-gyeong đang đến. A-bok đang bưng khay đồ ăn vội nằm rạp xuống đất.

    Sợ bị phát hiện, Ho-yeon nhanh tay nhét bức thư vào trong tay áo. Rồi y căng thẳng nhìn Mu-gyeong đang thong thả bước tới, trái ngược hẳn với Do-gyeon.

    Do-gyeon đứng dậy, cùng với Jang-un vừa xuất hiện từ đâu đó, quỳ một gối xuống trước mặt Giáo chủ.

    Thiên Ma Tái Lâm! Vạn Ma Ngưỡng Phục!

    Họ bắt đầu hành lễ. Ho-yeon đứng ngây ra đó, quên cả thở.

    Hôm nay Mu-gyeong buộc tóc cao, vài lọn tóc xõa xuống không hề lay động dù gió thổi. Trên tay hắn dính đầy máu khô. Hắn liếc nhìn Ho-yeon qua vai Do-gyeon rồi đi đến chum nước mưa.

    Trong lúc rửa tay, ánh mắt Mu-gyeong vẫn dán chặt vào Ho-yeon. Ho-yeon chỉ lo ngay ngáy về bức thư trong tay áo. Hay là hắn đã nhìn thấy rồi? Nếu hắn bắt đưa ra ngay bây giờ thì sao? Nếu hắn muốn y tự giác khai báo…….

    Áp lực và sự căng thẳng Mu-gyeong tạo ra khiến Ho-yeon cảm thấy phải nói gì đó. Thế là y buột miệng:

    “Th, Thần Giáo Bất Bại, Vạn Ma Ngưỡng Phục…!”

    Tiếng nước nhỏ tong tong từ tay Cheon Mu-gyeong đang nhìn chằm chằm vào y bỗng trở nên lớn một cách lạ thường.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú