Bạn không có cảnh báo nào.

    Bắc Hải Băng Cung Cung chủ Wi Yeon-gang đang vô cùng đau đầu.

    Liệu việc gửi Wi Ho-yeon, một quả Phích Lịch Đạn có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đến Ma Giáo có phải là lựa chọn sáng suốt hay không, câu hỏi đó cứ day dứt mãi trong ông. Đã quá hạn trở về của vài thành viên Tuyết Ảnh Đội đi theo hộ tống Wi Ho-yeon, vậy mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín, càng khiến ông thêm lo lắng.

    Với tính cách của Ho-yeon, ông cứ đinh ninh rằng y sẽ gửi thư về vì lo cho lũ trẻ ở Âm Biệt Đường, nhưng đến việc này cũng biệt tăm biệt tích. Wi Yeon-gang e rằng đã có chuyện không hay xảy ra với đoàn người của Ho-yeon trên đường đến Ma Giáo.

    “Rốt cuộc phải đợi đến bao giờ đây…”

    “Cung chủ, xin ngài đừng quá lo lắng.”

    Thấy Cung chủ lẩm bẩm một mình, Băng Hàn Đường chủ liền dâng chén Bắc Hải Tuyết Liên Trà lên để trấn an. Băng Hàn Đường chủ chính là người hăng hái nhất trong việc đề xuất đưa Ho-yeon đến Ma Giáo.

    Bề mặt chén trà đóng một lớp băng mỏng, nhưng bên trong làn khói vẫn bốc lên nghi ngút. Bắc Hải Tuyết Liên Trà mang tính âm cực mạnh, nên dù có đun sôi rồi rót ra, bề mặt vẫn sẽ đóng băng như vậy. Cung chủ không uống mà đặt chén trà xuống bàn.

    Cung chủ điện nơi Wi Yeon-gang ở không chú trọng việc giữ ấm nên lúc nào cũng tràn ngập hàn khí. Chỉ những võ nhân tu luyện Băng công mới có thể bước chân vào đây.

    Thế nhưng Đường chủ của Băng Hàn Đường, nơi đào tạo võ nhân của Băng Cung, lại đang khoác lên mình tấm da sói dày sụ. Trước đây ông ta đâu có như vậy, xem ra giờ đây đã chểnh mảng luyện tập và sa vào thói lười biếng rồi.

    “Dù sao thì Wi Ho-yeon sống hay chết cũng đâu ảnh hưởng gì đến chúng ta.”

    “Sao ngươi dám ăn nói như thế! Chẳng phải đó là người đã hy sinh vì Băng Cung sao!”

    Wi Yeon-gang thở dài, phẩy tay đuổi Băng Hàn Đường chủ đang buông lời vô tâm ra ngoài. Các trưởng lão từ trước đến nay vốn đã không hài lòng việc một kẻ không thân không thích như Wi Ho-yeon lại sống ở Âm Biệt Đường. Thật ra, người duy nhất ở Bắc Hải Băng Cung biết rõ về lai lịch của Wi Ho-yeon chỉ còn lại mỗi Wi Yeon-gang, nên thái độ của họ cũng là điều dễ hiểu.

    Wi Yeon-gang vuốt râu theo thói quen, hồi tưởng lại ký ức về ngày bão tuyết cuồng nộ năm xưa.

    Wi Yeon-gang vốn là họ hàng xa của Cung chủ đời trước. Xét về vai vế thì là anh em họ xa lắc lơ, gần như người dưng nước lã. Nơi ông sống cũng không phải Băng Cung mà là vùng ngoại ô Bắc Hải. Lý do một người như Wi Yeon-gang lại có thể leo lên ngôi vị Cung chủ là vì ông đã dấy binh làm phản.

    Cung chủ đời trước độc chiếm toàn bộ linh dược tìm thấy ở Vạn Niên Tuyết Sơn để dồn sức hỗ trợ cho con trai là Thiếu Cung chủ. Lão định đưa một kẻ bất tài vô dụng, suốt ngày chỉ biết chìm đắm trong men rượu lên kế vị.

    Là Cung chủ, đáng lẽ lão phải chăm lo cho Bắc Hải, đằng này lão không chỉ thu Thuế Hàn Thiên quá mức mà còn độc quyền cả gỗ làm củi sưởi, khiến người dân Bắc Hải chết rét chết đói vô số kể.

    Thậm chí lão còn tống giam hàng trăm đứa trẻ vào hang động ngầm dưới Vạn Niên Tuyết Sơn, nơi được cho là hang ổ của Băng Long trong truyền thuyết. Mục đích là để luyện ra “Dược Người” theo cách luyện Cổ Độc.

    Cổ Độc là phương pháp nhốt đủ loại độc trùng vào trong một cái hũ để chúng tàn sát lẫn nhau, con cuối cùng sống sót sẽ hấp thụ toàn bộ oán khí và độc tố của những con khác. Cổ trùng của Băng Cung lại được thực hiện trên cơ thể người. Theo ghi chép, bản thân con người sống sót cuối cùng sẽ trở thành một loại linh dược vô song.

    Cung chủ đời trước định luyện Dược Người để cho Thiếu Cung chủ ăn. Nhưng hành vi tàn bạo, bỏ mặc Bắc Hải của lão đã vượt quá giới hạn, khiến những thế lực bất mãn tập hợp lại dưới trướng Wi Yeon-gang, người có cảnh giới Băng công cao nhất lúc bấy giờ.

    Sau vài năm ẩn mình tích lũy lực lượng, khi thời cơ chín muồi, Wi Yeon-gang đã tấn công Băng Cung và thành công lật đổ chế độ cũ. Cung chủ đời trước bỏ mạng tại Cung chủ điện sau trận chiến ác liệt, Thiếu Cung chủ định bỏ trốn cùng tàn dư cũng bị tiêu diệt hoàn toàn.

    Lên ngôi Cung chủ, Wi Yeon-gang phải đối mặt với khối lượng công việc khổng lồ để khắc phục hậu quả tàn khốc mà Cung chủ đời trước để lại. Ông không vội vàng mà từ từ từng bước ổn định lại Bắc Hải.

    Vợ chồng Wi Yeon-gang mãi vẫn chưa có con, nhưng rồi điều kỳ diệu đã xảy ra khi họ sinh được một mụn con muộn màng. Phu nhân vui mừng khôn xiết, cho rằng đây là ân huệ mà Băng Long ban tặng.

    Nguồn gốc của Băng công được cho là bắt nguồn từ Băng Long, nhưng chưa ai từng tận mắt nhìn thấy nên nó chỉ là truyền thuyết. Nhưng lúc đó, hình ảnh hang động ngầm bỗng hiện lên trong đầu Wi Yeon-gang, kéo theo ký ức về Dược Người. Giờ đây khi đã có con, ông lại càng day dứt khôn nguôi về những đứa trẻ đã bị hy sinh.

    Wi Yeon-gang muốn tìm đến hang động luyện Dược Người để an ủi vong linh những đứa trẻ xấu số. Nhưng khi đi xuống, lối đi đã bị một bức tường băng khổng lồ chặn đứng.

    Hóa ra lời trăn trối của Thiếu Cung chủ trước khi chết là sự thật.

    “Ngay khoảnh khắc ta tống bọn trẻ xuống đó, nền đất sụt sâu hơn và lối vào bị băng lấp kín! Chết hết rồi! Ngay từ đầu đã là cái chết vô nghĩa rồi!”

    Ông cứ tưởng Thiếu Cung chủ nói dối để không bị cướp mất Dược Người, ai ngờ đó là sự thật. Tất nhiên, dù có tìm thấy Dược Người, Wi Yeon-gang cũng sẽ không bao giờ thực hiện hành vi vô nhân tính là sử dụng nó. Wi Yeon-gang đành ngậm ngùi dựng bia an ủi vong linh trước bức tường băng được cho là lối vào hang động ngầm.

    Hàng trăm đứa trẻ đã bị giam cầm. Đa phần là trẻ mồ côi không nơi nương tựa nên không thể khắc hết tên từng người, nhưng ít nhất có ba chữ ông có thể khắc lên một cách chắc chắn.

    Wi Ho-yeon (Ngụy Hồ Uyên).

    Cha của Wi Ho-yeon là anh em họ với Cung chủ đời trước. Vì bị vu oan tội mưu phản nên cả gia đình bị tàn sát, chỉ còn mỗi Wi Ho-yeon sống sót và bị đưa đi làm vật tế luyện linh dược. Có lẽ lão ta kỳ vọng rằng dòng máu họ Wi chảy trong người Ho-yeon sẽ giúp y sống sót và trở thành thứ linh dược mạnh mẽ hơn.

    Wi Yeon-gang chưa từng gặp Wi Ho-yeon, nhưng ông biết cha mẹ y bị diệt tộc vì không ngừng can gián Cung chủ đời trước. Giờ nghĩ lại, có khi đó lại là may mắn. Bởi vì dưới áp lực của phe nổi dậy, Wi Yeon-gang đã buộc phải ra lệnh tru di tam tộc Cung chủ đời trước, đến cả anh em họ hàng xa cũng không tha.

    Thầm cầu nguyện cho linh hồn Wi Ho-yeon và những đứa trẻ khác được siêu thoát, ông cũng nhanh chóng quên đi chuyện về Dược Người.

    Như mọi đêm khác, ông ngủ cùng vợ và con. Bỗng nhiên, một trận bão tuyết ập vào Cung chủ điện, nơi lò sưởi luôn đỏ lửa suốt đêm.

    Với Wi Yeon-gang, cái lạnh là cảm giác quá đỗi quen thuộc, nhưng vợ con ông thì không. Vì vợ mới sinh con chưa đầy năm, ông đã ra lệnh tuyệt đối không được để lửa tắt trong phòng ngủ. Vì thế, ông tự hỏi liệu cảnh tượng trước mắt có phải là mơ hay không.

    , một nam nhân đang đứng giữa phòng, phả ra hơi thở trắng xóa. Nếu không nhờ vóc dáng cao lớn, vẻ đẹp thanh tú ấy có thể khiến người ta lầm tưởng về giới tính. Nam nhân có mái tóc trắng như tuyết vạn niên ấy đang khoác trên mình bộ trường bào màu xanh lộng lẫy, loại trang phục thường chỉ thấy trong lễ trưởng thành hay hôn lễ.

    Trên tà áo thêu những đóa Tuyết Liên Hoa tinh xảo, như thể được ai đó hết mực yêu thương may cho từng đường kim mũi chỉ, trông tựa như vũ điệu của tuyết giữa gió ngàn.

    Thực tế, xung quanh nam nhân ấy, bão tuyết đang gầm thét dữ dội. Trần nhà vẫn kín mít, chẳng thấy trời mây đâu, nhưng những bông tuyết rơi xuống mang theo hàn khí lạnh thấu xương.

    Không phải mơ. Wi Yeon-gang chỉ nhận ra điều đó khi một tinh thể tuyết sượt qua má ông, để lại vệt máu. Ông vội vàng che chắn cho vợ con, hứng chịu cơn bão tuyết đang điên cuồng ập tới.

    Mỗi bông tuyết sắc bén như lưỡi dao, Wi Yeon-gang phải vận Vạn Niên Băng Bích Chưởng dựng lên bức tường băng bảo vệ chiếc giường. Trong lúc đó, da thịt ông bị bão tuyết cắt nát, máu tuôn xối xả. Cổ họng đông cứng, ông thậm chí không thể cất tiếng hỏi “Ngươi là ai”. Hơi thở hít vào khiến khí quản đóng băng lạo xạo.

    Rắc, rắc rắc! Lấy nam nhân tóc trắng làm tâm điểm, xung quanh nhanh chóng bị bao phủ bởi lớp băng xanh ngắt. Vạn Niên Băng Bích Chưởng của Wi Yeon-gang vỡ vụn choang trước khí thế của nam nhân kia như thể chỉ là lớp băng mỏng manh.

    Wi Yeon-gang dồn toàn bộ nội lực để thi triển Tuyệt Đại Băng Linh Chưởng, tuyệt kỹ chỉ truyền cho các đời Cung chủ. Nhưng ngay cả khi làm vậy, ông vẫn không dám chắc mình có thể thắng được nam nhân trước mặt.

    Nam nhân ấy đứng đó, mong manh như sắp đổ, nhưng Wi Yeon-gang lại cảm thấy mình chỉ là một sinh vật nhỏ bé đang đứng trước Băng Long khổng lồ. Nếu thần thú trong truyền thuyết chưa từng ai nhìn thấy hiện thân thành người, thì chắc hẳn sẽ có dáng vẻ như thế này.

    Chỉ một hơi thở cũng tạo thành bão tuyết, ánh mắt không chớp khiến toàn thân đối phương đông cứng, từng sợi tóc cũng như những vảy rồng băng giá.

    Chỉ có thể nói rằng Băng Cực Thiên Long đã hiện thân tại nơi đây.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú