Chương 62
bởi Chung SeikerA, Ho-yeon hét lên thất thanh khi bất ngờ bị cắn vào cổ. Tiếp theo cổ chân, giờ lại đến cổ y cũng hằn rõ dấu răng của Mu-gyeong. Đôi mắt y mở to vì quá đỗi kinh ngạc.
Trước khi bị cắn lần nữa, Ho-yeon lấy tay che cổ. Đồng thời nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong. Khoảng cách gần đến mức cảm nhận được hơi thở của nhau.
“Thế thì hãy làm một quy luật đúng đắn đi.”
Nếu bản thân hắn là luật lệ của Ma Giáo thì phải hành xử cho ra dáng chứ.
“Đừng có lên mặt dạy đời ta.”
Mu-gyeong hừ mũi coi thường. Khoảnh khắc đó, Ho-yeon nhìn hắn với ánh mắt lạ lẫm.
Từ bao giờ mà y lại thường xuyên thấy nụ cười của nam nhân này đến thế? Dù là cười nhạo hay cười thật lòng, rõ ràng biểu cảm của hắn đã phong phú hơn nhiều so với lần đầu gặp mặt. Nghe đồn muốn trở thành Thiên Ma phải vứt bỏ cảm xúc con người, nhưng hắn lúc này đâu có vẻ gì là vô cảm.
Ho-yeon tự hỏi, liệu có phải Cheon Mu-gyeong đang thay đổi vì y? Nhưng rồi y lại tự gạt đi ý nghĩ hoang đường đó. Y là cái thá gì chứ, cùng lắm cũng chỉ là cái túi chườm đá cho hắn mà thôi.
Sống mũi cao thẳng của hắn chạm vào tay Ho-yeon đang che cổ. Không dừng lại ở đó, tay Mu-gyeong sỗ sàng vươn tới. Ho-yeon vội khép chặt hai chân, nhưng “cậu nhỏ” đã phản ứng với dương khí của hắn nên dựng đứng lên, không thể che giấu được. Nhưng hắn chẳng thèm để ý đến nó mà dùng sức tách hai đùi y ra.
Ho-yeon gồng cứng hai chân đến đỏ mặt tía tai, nhưng cơn đau cơ bắp do bị hành xác luyện tập khiến y không thể kháng cự. Chỉ cần hắn ấn nhẹ, cơn đau nhức nhối khiến chân y tự động mở rộng.
Dù mặc quần áo, nhưng khi bàn tay nóng hổi chạm vào đùi trong, Ho-yeon giật nảy mình.
“Không được, không được đâu…!”
Không đọ sức lại, Ho-yeon đành dùng lời nói.
“Hiệu quả hay gì gì đó thì ta cũng đã nói rõ là không được rồi mà.”
“Tại sao.”
Thái độ “vừa ăn cướp vừa la làng” của hắn khiến Ho-yeon nghẹn lời. Cứ như thể việc hai người cọ xát cơ thể thế này chẳng có gì sai trái cả.
“Ta nhớ là ta đã nói rất rõ ràng rồi. Chuyện này…”
“Chỉ được làm với người mình yêu chứ gì.”
“Biết rõ thế còn cố tình.”
Ho-yeon trừng mắt.
“Nhưng tại sao ta phải nghe theo?”
“……”
Ho-yeon há hốc mồm vì quá sốc. Có lẽ y nên rút lại lời nhận xét hắn trông “có vẻ con người”.
Đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong ánh lên vẻ dửng dưng, như thể hắn hoàn toàn mù tịt về cái gọi là tình yêu hay luyến ái. Ho-yeon mạnh miệng thế thôi chứ thực ra y cũng chẳng hiểu rõ tình yêu là gì. Nhưng ít nhất y đã từng chứng kiến.
Đêm đó, khi vừa thoát khỏi hang động Vạn Niên Tuyết Sơn trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê định tấn công Băng Cung Cung chủ, y đã thấy Cung chủ sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ vợ mình. Ít nhất y cũng hiểu đó là tình yêu. Nhưng giải thích cho Mu-gyeong hiểu thì quả là nhiệm vụ bất khả thi.
“Chắc tại ngươi…, hay lui tới kỹ viện nên không hiểu mấy chuyện này đâu nhỉ.”
Vừa nói dứt lời Ho-yeon đã thấy hối hận. Thực ra chuyện hắn la cà kỹ viện chỉ là màn kịch để che mắt thiên hạ (và lừa y) thôi mà.
“Không hiểu cái gì.”
Dường như sự kiên nhẫn của Mu-gyeong chỉ dành cho cái miệng liến thoắng của Ho-yeon, vừa dứt lời hắn đã thò tay vào sâu trong háng y. Ư! Tinh hoàn tròn trịa bị xương ngón tay hắn chèn ép khiến Ho-yeon cố rướn người lên để trốn tránh. Nhưng gáy vẫn bị tóm chặt nên y chẳng thể nhúc nhích.
“Ta biết không phải ai trên đời này cũng làm…, chuyện ấy vì yêu nhau. Nhưng ta thì khác. Ta nghĩ chỉ nên làm thế với người mình yêu thôi.”
“Thế à?”
Giọng điệu đầy nghi ngờ “Thật thế sao?” khiến Ho-yeon ức chế.
“Sao? Ta nói có gì sai đâu.”
“Để giữ gìn trinh tiết thì e là hơi muộn rồi đấy.”
Ta á? Ho-yeon hỏi ngược lại.
“Đêm nào cũng lột đồ lao vào người ta, khiến ta đang tính phải sửa đổi quy luật của Bản giáo đây này.”
Những lời Mu-gyeong tuôn ra khiến Ho-yeon choáng váng. Y lột đồ lao vào hắn đến mức phải sửa đổi quy luật Ma Giáo ư?
Bóp, bàn tay hắn siết chặt lấy dương vật qua lớp quần khiến Ho-yeon thở hắt ra hơi trắng. Kỳ lạ thay, càng ở bên cạnh hắn lâu, âm khí trong người y càng bùng nổ dữ dội. Nhất là sau khi được hắn đả thông Trung đan điền. Như thể cơ thể y mang sứ mệnh phải dùng âm khí để làm nguội dòng dung nham đang sôi sục trong hắn vậy.
“A…, đau…!”
Cú bóp mạnh bạo khiến đom đóm mắt bay loạn xạ. Cú sốc này khiến y cảm thấy mình sắp phạm phải sai lầm không thể cứu vãn của người lớn.
“Dùng cái này cọ vào người ta cả đêm mà còn dám nói chuyện yêu đương ư?”
Tiếng cười trầm thấp khiến tai y ngứa ngáy. Cảm giác như nếu hắn bóp mạnh thêm chút nữa, “cậu nhỏ” của y sẽ nổ tung trong tay hắn mất. Có lẽ lần trước không phải y tưởng tượng. Ho-yeon nhíu mày, thở hổn hển như con thú bị tóm trúng yết hầu.
“Ta làm thế bao giờ… Đ, đừng có nói dối.”
“Chẳng phải ta đã nói về thói quen ngủ xấu của ngươi rồi sao?”
“Ngươi ngủ xấu nết thật đấy.”
Đúng là hắn có nói. Nhưng y chỉ nghĩ đơn giản là đạp chăn hay lăn lộn lung tung thôi.
Ngẫm lại thì dạo này “cậu nhỏ” hay bị đau rát, rồi lại dễ dàng cương cứng trước dương khí của hắn, quá nhiều điểm đáng ngờ khiến Ho-yeon không thể phủ nhận hoàn toàn. Nhưng dù thế thì việc hành hạ “của quý” của y thế này cũng quá đáng lắm rồi.
“Ngươi, ngươi cũng là đàn ông mà, á…, phải biết đau thế nào chứ.”
Ho-yeon cũng dùng hết sức bình sinh túm lấy dương vật của Mu-gyeong. Nhưng vì nó quá khổ nên tay y chỉ nắm trọn được phần quy đầu. Hơi thở nóng rực cũng thoát ra từ miệng Mu-gyeong. Nhưng không phải vì đau, mà là hơi thở ẩm ướt của dục vọng.
Dù Ho-yeon có bóp mạnh cỡ nào để trả đũa thì hắn cũng chẳng mảy may đau đớn. May thay, bàn tay đang nắm “của quý” của y cũng nới lỏng chút đỉnh.
Dịch nhờn rỉ ra từ quy đầu hắn thấm ướt quần, lan sang cả lòng bàn tay Ho-yeon. Hoảng hốt trước cảm giác nhớp nháp lạ lẫm, y định rụt tay về thì Mu-gyeong ấn mạnh hạ bộ xuống. Y vội rút tay ra nhưng “khúc gỗ” cứng ngắc của hắn lại đâm mạnh vào tinh hoàn y.
“A…!”
Cảm giác tê dại chạy dọc từ tinh hoàn lên tận đỉnh đầu. Hắn nhanh chóng tách hai đùi y ra rộng hơn, mỗi tay giữ chặt một đùi, biến Ho-yeon thành kẻ đang kẹp Cheon Mu-gyeong giữa hai chân.
Nếu không có chiếc quần lót mỏng manh che chắn, tư thế này sẽ phơi bày toàn bộ “cậu nhỏ” đang cương cứng và hai hòn bi săn chắc của y. Quần của Mu-gyeong đã bị tuột xuống ngang đùi do Ho-yeon cựa quậy. Hắn vốn đã cởi trần từ trước.
Ho-yeon nhìn xuống xem tình trạng của mình rồi vội ngẩng lên ngay. Ánh đèn lồng hắt bóng xuống khiến “khúc gỗ” của hắn trông càng thêm hung hãn, đáng sợ. Y buộc phải nhìn thẳng vào mắt Mu-gyeong.
“Nói dối à?”
“Đ, đúng thế.”
“Vậy thì phải diễn lại xem Wi công tử đã làm gì mới được.”
Mu-gyeong lại đẩy hông lên, ép sát vào hạ bộ y. Ho-yeon không hiểu tại sao tinh hoàn mỏng manh bị chèn ép như bị đánh đập thế này mà bụng dưới lại râm ran kỳ lạ.
Thấy Ho-yeon định đẩy ra, hắn vòng tay ôm chặt lấy vai y. Má y bị ép chặt vào bờ vai rắn chắc như đá tảng của Mu-gyeong.
“Tên…, tên dâm đãng này…!”
Bị ép đến méo xệch mặt, Ho-yeon khó nhọc thốt lên lời, nước bọt không nuốt kịp chảy ra khóe miệng.
“Ngươi không dâm đãng mà lại làm tình kiểu này sao?”
Giọng nói sát bên tai như muốn nuốt chửng thính giác của y. Cheon Mu-gyeong đang đổ vạ cho y là đã chủ động làm chuyện này với hắn.
“Ngươi bảo, a…, bảo ta thảm hại cơ mà…!”
Gì cơ? Hắn thì thầm.
“Ngươi, ngươi đâu có thảm hại chút nào, sao lại giống ta được! Ư!”
Đột nhiên Mu-gyeong thúc mạnh một cái rồi dừng lại. Hà, hơi thở nóng hơn cả lúc nãy phả ra từ miệng hắn. Bản năng mách bảo Ho-yeon rằng Mu-gyeong đang hưng phấn hơn.
“Ta thừa nhận…, ta có tật xấu khi ngủ được chưa.”
Vẫn bị giam trong vòng tay hắn, Ho-yeon thở hổn hển. Y đẩy nhẹ Mu-gyeong như muốn van xin hắn dừng lại. May thay, Mu-gyeong nới lỏng vòng tay đang siết chặt. Hắn ôm mạnh đến nỗi má y hằn vết đỏ.
Chiếc quần lụa xanh của Ho-yeon dính đầy dịch nhờn của Mu-gyeong. Y đưa tay xuống chỗ đó.
“Từ giờ ngủ riêng đi. Thế là được chứ gì.”
Bất ngờ, Mu-gyeong túm lấy má Ho-yeon. Hắn cúi xuống sát mặt y, môi kề môi, rồi mở miệng.
“Ngươi đã ‘làm’ ta bao nhiêu lần rồi, muốn trả nợ thì còn lâu lắm.”
0 Bình luận