Bạn không có cảnh báo nào.

    Những con ngựa của Urkan và thuộc hạ đang chạy như bay về phía đống lửa bỗng khựng lại, dậm chân tại chỗ không chịu tiến thêm bước nào ngay khi tiếp xúc với ma khí. Bản năng sinh tồn của loài vật đã chiến thắng mệnh lệnh của chủ nhân.

    Urkan đành nhảy xuống ngựa, tay lăm lăm thanh đại đao bước tới. Dưới bờ vai rộng như gấu là dải băng quấn chặt bụng để bảo vệ nội tạng. Đó là cách người dị tộc giữ sức khi cưỡi ngựa đường dài.

    [Người Ma Giáo à.]

    Urkan hỏi bằng tiếng dị tộc với kẻ đang đứng chắn trước nam nhân đang nằm ngủ say sưa. Dù ma khí bao trùm xung quanh sắc bén đến mức râm ran da thịt, nhưng Urkan là một chiến binh dũng mãnh. Dị tộc luôn coi thường những kẻ chỉ biết luyện nội công thay vì ngoại công.

    Chúng chế nhạo bọn người Trung Nguyên yếu ớt đến mức phải bày vẽ ra tâm pháp phức tạp để tạo ra cái gọi là võ công. Với chúng, sức chịu đựng áp đảo và cơ bắp cuồn cuộn mới là sức mạnh thực sự.

    Nhưng Urkan cũng phải thừa nhận chưa từng đối mặt với ma khí nào đáng sợ thế này. Đám ngựa vẫn nhất quyết không chịu lại gần nên vài tên thuộc hạ đành ở lại phía sau giữ ngựa.

    Nhưng đây có phải ma khí không? Nó không mang lại cảm giác nhớp nháp, u ám đặc trưng của ma khí mà là một luồng áp lực thuần khiết. Giống như sự vĩ đại và đáng sợ của thiên nhiên trên đại thảo nguyên bao la này.

    Urkan nheo mắt dò xét đối thủ. Một khuôn mặt bình thường đến mức không thể bình thường hơn. So với người dị tộc, vóc dáng hắn cũng chỉ ở mức trung bình, nếu đọ sức mạnh cơ bắp thì chắc chắn Urkan sẽ thắng.

    Nhưng đối thủ là ma nhân luyện ma công. Urkan không dám lơ là cảnh giác.

    [Ta, Urkan, chưa từng cho phép bọn mi đặt chân lên vùng đất của chúng ta.]

    Dị tộc thù ghét cả Chính phái lẫn Tà phái như nhau. Dù hiếm khi chủ động tấn công Trung Nguyên, nhưng chúng tuyệt đối không nương tay với những kẻ xâm nhập trái phép.

    Cách dễ nhất để xoa dịu cơn giận của chúng là nộp một khoản mãi lộ kha khá, nhưng lần này Urkan không có ý định đòi tiền.

    Gã đàn ông có khuôn mặt bình thường chỉ nghiêng đầu nhìn đám người đang tiến lại gần. Bọn dị tộc thậm chí không nhận ra ma khí mạnh đến mức chúng phải mất một lúc lâu mới có thể bước tới. Và chúng cũng không biết rằng chính hắn đã nới lỏng ma khí để cho phép chúng tiếp cận.

    [Đứa nào biết nói tiếng Trung Nguyên bước ra đây.]

    Urkan vẫn nhìn chằm chằm về phía trước hỏi lớn, một tên thuộc hạ cởi trần, chỉ quấn dải băng ngang bụng từ phía sau chạy lên.

    [Có thuộc hạ! Thưa ngài Urkan, Jolak con trai dũng sĩ Bordun có mặt.]

    Jolak lộ vẻ cảm kích khi được Urkan gọi tên.

    [Nói với hắn, nếu giao nộp tên kia ra thì ta sẽ tha mạng cho hắn. Không thương lượng thêm.]

    Urkan liếc nhìn nam nhân đang bị Cheon Mu-gyeong che khuất phía sau. Lúc chiều thấy tóc y màu tối, giờ sao lại có ánh xám. Chắc không phải già đi nhanh thế, có lẽ do thuốc nhuộm bị phai nên lộ màu tóc thật.

    Là người Băng Cung sao. Đi về hướng Bắc thì chắc là vậy. Gã đàn ông có khuôn mặt nhạt nhòa này chắc là hộ vệ của mỹ nhân kia, nhìn khí thế thì võ công cũng khá đấy.

    Nhưng “mãnh hổ nan địch quần hồ”. Nếu biết điều giữ mạng thì chắc chắn hắn sẽ giao người ra. Urkan đã gặp trường hợp tương tự nhiều lần nên rất tự tin.

    “Ngài Urkan nói. Giao người ra đây.”

    Lớp mặt nạ da người xuất hiện những vết nứt rõ rệt. Mu-gyeong bước lên vài bước. Trái ngược với vóc dáng, mỗi bước đi của hắn nặng trịch. Bản năng mách bảo Urkan phải siết chặt chuôi đao, đám thuộc hạ phía sau cũng đồng loạt giương cung.

    “Bản tọa đã đích thân ra mặt mà các ngươi đón tiếp nồng hậu quá nhỉ.”

    Urkan nhìn Jolak chờ thông dịch.

    [Hắn bảo sẽ giao người ạ. Nhưng muốn chúng ta đón tiếp tử tế hơn.]

    Urkan cười đắc ý như đã đoán trước.

    [Nói với hắn ta sẽ cho một con ngựa để hắn thoải mái về nhà.]

    Urkan định thưởng cho hắn một con ngựa chứng không bao giờ nghe lời ai ngoài lệnh của gã để xem hắn ngã ngựa ra sao. Nếu gãy cổ chết luôn thì càng tốt.

    “Cho ngựa.”

    Nghe câu dịch cụt lủn, Urkan nhăn mặt nhìn Jolak đầy nghi ngờ. Rõ ràng gã nói một câu dài, sao tên này lại dịch ngắn ngủn thế.

    [Thưa ngài Urkan! Người Trung Nguyên tính tình nóng vội nên nói chuyện rất ngắn gọn ạ.]

    Jolak nhe hàm răng vàng khè cố gắng biện minh. Thực chất vốn từ tiếng Trung Nguyên của tên này còn kém hơn cả đứa trẻ lên năm.

    Khặc! Đúng lúc đó, tiếng thét nghẹn ngào vang lên từ phía đám thuộc hạ đang giương cung. Urkan vội quay lại thì thấy cảnh tượng kinh hoàng: những dải ma khí đỏ rực như những sợi dây thừng siết chặt lấy cổ bọn chúng.

    Hàng chục tên bị nhấc bổng lên không trung, giãy giụa tuyệt vọng như bị bàn tay khổng lồ vô hình bóp nghẹt. Ánh mắt chúng trố ra đầy khiếp sợ.

    [Tên khốn! Dùng tà thuật gì thế này!]

    Urkan gầm lên, vung đại đao chém về phía Cheon Mu-gyeong. Dù không có chút nội công nào nhưng sức mạnh ngoại công thuần túy cũng đủ tạo ra sức phá hoại đáng gờm. Cheon Mu-gyeong chỉ đưa tay ra, nhẹ nhàng đón lấy lưỡi đao đang xé gió lao tới.

    Đồ ngu. Urkan cười khẩy, dồn sức ấn mạnh lưỡi đao xuống định chẻ đôi bàn tay hắn. Nhưng lưỡi đao sắc bén không thể làm xước dù chỉ một mảng da tay đối thủ, lúc này Urkan mới nhận ra có gì đó không ổn.

    Rắc rắc! Khi đôi mắt đỏ rực của Cheon Mu-gyeong hướng về phía đám thuộc hạ, những tiếng gãy xương cổ rùng rợn vang lên liên tiếp. Hàng chục cái đầu vô lực ngoẹo sang một bên mà không kịp phát ra một tiếng la hét.

    Đó là chiêu thứ năm của Thiên Ma Thần Công: Thiên Ma Tự Tại.

    Đạt đến cảnh giới này, Thiên Ma vượt lên mọi quy luật của thế gian, không bị gò bó bởi bất kỳ chiêu thức nào. Ma khí hóa hình theo ý muốn, tạo ra những đòn tấn công biến ảo khôn lường có thể bẻ cong mọi đòn thế của kẻ thù. Chiêu thức này sinh ra để tàn sát hàng loạt, từng gieo rắc nỗi kinh hoàng tột độ cho cả Trung Nguyên và dị tộc.

    Không thèm thu hồi ma khí đang kiểm soát không gian, Cheon Mu-gyeong nắm chặt lưỡi đao của Urkan và đẩy mạnh tới trước.

    Urkan nghiến răng, dùng cả hai tay ghì đao cố gắng chống cự nhưng vẫn bị đẩy lùi liên tục. Áp lực khủng khiếp này khiến gã nhớ lại ký ức thua thảm hại trước cha mình khi còn nhỏ.

    [Chỉ là chút tài mọn!]

    Gân xanh nổi cục trên thái dương và cổ Urkan. Bọn võ lâm nếu cạn kiệt nội công thì cũng chỉ là hạng tép riu. Urkan hét lớn ra lệnh cho những tên thuộc hạ còn sống sót.

    [Tấn công từ mọi phía!]

    Gã muốn ra lệnh bắt nam nhân đang nằm đằng kia làm con tin, nhưng bức tường ma khí vô hình kiên cố như thành đồng vách sắt khiến chúng không thể tiến đến gần.

    Cheon Mu-gyeong nhìn Urkan đang giãy giụa tuyệt vọng, cố nhớ lại những ký ức mờ nhạt. Thực lực của Urkan chỉ đến thế này thôi sao. Hình như kiếp trước hắn đã phải vất vả hơn một chút cơ mà. Suy nghĩ một lúc, hắn mới nhớ ra võ công của mình giờ đã cao thâm hơn trước rất nhiều. Cái giá của vô số kiếp sống lặp đi lặp lại tẻ nhạt là sức mạnh thừa sức nghiền nát cả Trung Nguyên.

    “Chán quá.”

    Giờ đây, ngay cả một trận chiến mua vui cũng không còn ý nghĩa gì.

    [Hắn bảo chán quá ạ!]

    Nghe được từ quen thuộc, Jolak vừa vung đao vừa hét lớn thông báo. Tám thanh đao kiếm lao tới tấp vào người Cheon Mu-gyeong nhưng chỉ như lấy cành cây quật vào đá tảng. Khi hắn bùng nổ ma công, đám dị tộc văng tung tóe, vũ khí rơi lả tả.

    Cheon Mu-gyeong không muốn chịu đựng sự gò bó của lớp ngụy trang thêm nữa. Chẳng có lý do gì phải nhẫn nhịn.

    Rắc… Rắc rắc… Những âm thanh kỳ dị sởn gai ốc phát ra từ cơ thể Mu-gyeong. Nhiệt lượng khủng khiếp tỏa ra xung quanh làm không khí vặn vẹo. Ngọn lửa hung tàn, hừng hực như muốn thiêu rụi toàn bộ thảo nguyên mang theo hơi nóng của dung nham mà đám dị tộc chưa từng nếm trải.

    Xương sống bị ép ngắn lại giờ vươn dài ra như cột trụ, các bó cơ cuồn cuộn phình to. Chỉ trong chớp mắt, khí huyết bùng nổ giải phóng sức nóng kinh hồn áp đảo vạn vật.

    Urkan ảo giác như cả thảo nguyên đang chìm trong biển lửa. Một cơn sóng thần rực lửa, một địa ngục trần gian đang trào ra từ người đàn ông kia, sẵn sàng nuốt chửng vùng đất của gã.

    Khi làn khói như bốc lên từ dung nham bị gió cuốn đi, một nam nhân cao lớn như Thái Sơn hiện ra. Lớp mặt nạ da người đã cháy thành tro, bay lả tả theo gió.

    Dưới sức nóng khủng khiếp, phổi của đám dị tộc bị thiêu rụi từ bên trong, chết ngay lập tức. Chỉ còn Urkan và Jolak là sống sót nhờ đứng ở xa.

    Khuôn mặt ẩn sau lớp mặt nạ đẹp đẽ một cách ma mị. Vóc dáng thì khổng lồ đến mức không ai tin nổi hắn đã dùng Súc Cốt Công để ép mình nhỏ lại đến thế. Urkan và Jolak đứng chết trân, nhưng Urkan là người lấy lại tinh thần đầu tiên.

    Một thanh đoản kiếm sắc lẹm bằng bắp tay đâm thẳng vào gáy Cheon Mu-gyeong. Hắn nhẹ nhàng nghiêng đầu né tránh. Khá lắm. Cheon Mu-gyeong đưa tay sờ nhẹ vào vệt khí lạnh do thanh kiếm sượt qua để lại.

    Bỏ lại đại đao, Urkan dùng con dao mổ thịt sắc bén chuyên xẻo thịt thú rừng tấn công Cheon Mu-gyeong. Khác với đại đao dựa vào sức mạnh, Nhục Đao (Dao mổ thịt) nhắm hiểm vào các huyệt đạo. Gã điên cuồng tấn công vào các động mạch lớn ở cổ và xương đòn. Chỉ cần một vết cứa nông cũng đủ gây mất máu chí mạng.

    [Đồ quỷ dữ! Rút kiếm ra!]

    Urkan gào thét phẫn nộ, cảm thấy mình chẳng khác nào đứa trẻ con đứng trước con hổ đói. Jolak – con trai dũng sĩ Bordun – thấy tình hình nguy ngập liền định bỏ trốn. Nếu Urkan chết ở đây, Murchi sẽ là thủ lĩnh tiếp theo. Jolak định nhảy lên ngựa chuồn êm để đổi phe.

    Urkan hạ thấp người, nhặt đại đao dưới đất ném thẳng vào gáy Jolak. Bốp, tiếng hộp sọ vỡ vụn vang lên, Jolak ngã gục xuống đất.

    Dù Jolak là thuộc hạ cuối cùng còn sống, Urkan cũng không mảy may do dự khi kết liễu kẻ phản bội. Thở hổn hển, gã tiếp tục vung dao về phía Cheon Mu-gyeong. Những nhát dao chém vào hư không liên tiếp khiến sự phẫn nộ trong Urkan dần chuyển thành nỗi kinh hoàng trước đối thủ.

    Cảm giác như đang đối mặt với một thảm họa thiên nhiên hay một ác thần không thể bị ngăn cản bởi sức người. Ngoại công rèn luyện hàng chục năm bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Câu nói “chán quá” mà Jolak dịch chắc chắn là sự thật.

    Lần đầu tiên trong đời gặp được một mỹ nhân khiến nội tạng gã cuộn trào khao khát, bám theo đến tận đây, không ngờ lại tự đưa mình vào chỗ chết. Lời cha gã nói “Chỉ kẻ mạnh mới có được mỹ nhân” cấm có sai. Dốc cạn chút sức tàn cuối cùng, Urkan tập trung toàn bộ vào tốc độ.

    Làm động tác giả đâm vào gáy, gã buông tay cho con dao rơi xuống, rồi dùng tay kia bắt lấy con dao, nhắm thẳng vào động mạch chủ ở đùi Cheon Mu-gyeong. Nhưng Cheon Mu-gyeong đã nhanh tay đoạt lấy con dao.

    “Dao tốt đấy. Dùng để mổ bụng rắn thì tuyệt.”

    Hắn xoay xoay con dao mổ thú trên tay nhận xét.

    Đó là đòn đánh cuối cùng và tuyệt vọng nhất của Urkan. Mất hết ý chí chiến đấu, gã đứng thẫn thờ, bất lực. Không có cách nào đánh bại nam nhân này cả.

    [Ngài… có phải là Giáo chủ Thiên Ma Thần Giáo không?]

    Ngay cả khi nói ra, Urkan cũng thấy hoang đường, nhưng ngoài cách giải thích đó ra thì chẳng còn lý do nào khác. Người ta nói Giáo chủ là một vị thần, nếu kẻ trước mặt không phải là thần của ma nhân thì Ma Giáo rốt cuộc là cái chốn kinh khủng nhường nào.

    Sắp phải chết dưới chính lưỡi dao đã mổ thịt hàng trăm con thú của mình, Urkan nghĩ đây là khoảnh khắc cuối cùng. Gã đưa mắt nhìn về phía sau lưng nam nhân kia. Vì ham muốn mỹ nhân đó mà gã mới ra nông nỗi này. Thật ngu ngốc khi tự phụ nghĩ rằng mình có thể dễ dàng cướp người.

    Giữa khung cảnh hỗn loạn, cái bóng người mà gã tưởng đang say ngủ đã dùng hai tay chống người ngồi dậy từ lúc nào. Mỹ nhân đó đang nhìn về phía này với khuôn mặt bàng hoàng cực độ.

    Urkan thở dài não nề. Nếu nam nhân kia vẫn đang ngủ say, biết đâu gã đã bỏ chạy thục mạng hy vọng sống sót, nhưng gã không muốn phô bày bộ dạng thảm hại vào giây phút cuối đời trước mặt người mình si mê.

    [Ta thua rồi. Giết ta đi. Ta không thể quỳ lạy cầu xin tha mạng trước mặt người đó được.]

    Urkan quỳ sụp xuống trước mặt Mu-gyeong. Cheon Mu-gyeong thu lại ánh nhìn lạnh nhạt khỏi Urkan, từ từ quay người lại.

    Phịch! Động tác bất ngờ của Mu-gyeong khiến Ho-yeon vội vàng nằm rạp xuống đất. Y nhắm chặt hai mắt giả vờ như chưa từng thức dậy. Hai tay ôm chặt ngực để che giấu tiếng tim đập thình thịch muốn vỡ tung.

    Hộ vệ…

    Hộ vệ… chính là Cheon Mu-gyeong……!

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú