Bạn không có cảnh báo nào.

    Thế nhưng, trong khắp gian phòng chờ của các nghệ nhân, tuyệt nhiên không thấy bóng dáng của Ho-yeon.

    Nhìn vào việc ngay cả chiếc ô giấy dầu y vẫn thường mang theo bên mình cũng không còn ở đó, có vẻ như ngay khi kết thúc công việc, y đã rời khỏi kỹ lâu một cách dứt khoát như một nhát kiếm.

    Tên hộ vệ của kỹ lâu đã truyền âm cho kỹ nữ báo rằng Ho-yeon đã rời đi từ sớm. Nhận được tin, nàng ta cũng nhanh chóng rời chỗ để tìm đến những vị khách khác đang mong đợi mình. Thực chất, việc nàng muốn cảnh báo cho y cũng đã là một sự ưu ái quá mức. Vậy nên, đối với những chuyện xảy ra bên ngoài kỹ lâu, nàng càng chẳng có lý do gì để bận tâm thêm.

    Về phần Yeom công tử, sau khi bước ra ngoài, gã ta đã đứng chờ sẵn với đôi mắt đỏ ngầu, chỉ chực chờ Ho-yeon xuất hiện. Trong hơi thở dồn dập của gã ta nồng nặc mùi rượu. Trong đầu Yeom công tử lúc này chỉ toàn những ý nghĩ dâm ô về việc sẽ lôi Ho-yeon về nơi ở của mình để vầy vò. Không biết gã ta đã mường tượng ra bao nhiêu cuộc mây mưa trong ảo tưởng, nhưng dù có đợi bao lâu đi chăng nữa, ở phía cửa sau vẫn không thấy bóng dáng một con kiến nào lọt qua.

    Yeom công tử hùng hổ xông ngược trở lại vào kỹ lâu, gã ta quát tháo ầm ĩ hỏi xem tên gảy Thất huyền cầm đã đi đâu. Vì gã ta nhất quyết không tin lời tên võ sĩ nói rằng y đã về, nên cuối cùng Lâu chủ đành phải mở toang cả khu vực nghỉ ngơi của nghệ nhân cho gã ta tận mắt kiểm chứng.

    “Yeom công tử, nói ra điều này thật lấy làm đắc tội, nhưng Ho-yeon có biệt danh là ‘mũi tên’ đấy ạ.”

    Lâu chủ vừa liên tục khom lưng cúi đầu, vừa khéo léo nịnh nọt để xoa dịu cơn giận của gã ta.

    “Mũi tên?”

    “Vì mỗi khi xong việc là biến mất ngay lập tức, nên mới có biệt danh như thế ạ.”

    Yeom công tử vốn đang cau mày giận dữ, nghe vậy bỗng chốc bật cười sảng khoái. Phải rồi, nếu cứ thế mà bắt được ngay thì còn gì là thú vị nữa. Ngược lại, ngọn lửa dục vọng trong lòng gã ta dường như càng bùng cháy mãnh liệt hơn. Khi tâm trạng đã tốt lên, Yeom công tử liền hào phóng ném cho Lâu chủ một món tiền hậu hĩnh.

    “Ngày mai, ngươi hãy giữ chặt mũi tên đó lại, đừng để nó bay mất.”

    Trên đời này kẻ gảy Thất huyền cầm không thiếu, nhưng một túi tiền lớn như Yeom công tử thì thật khó tìm. Lâu chủ lập tức gật đầu lia lịa, cam đoan rằng cứ tin tưởng vào mình.

    ***

    Nơi ở mà Mu Seong-pyeong ban cho nằm ngay cửa rừng, xung quanh không một bóng nhà dân. Có lẽ trong thâm tâm, ông muốn tống khứ đứa con trai của mình lên tận đỉnh núi để gã không thể bén mảng đến kỹ lâu hay sòng bạc được nữa, nhưng chắc chắn ông cũng hiểu rằng việc đó chẳng có ý nghĩa gì. Bởi lẽ, Cheon Mu-gyeong sở hữu võ công thâm hậu, có thể dễ dàng vượt qua sự canh gác nghiêm ngặt để ra vào bản sơn như đi chợ.

    Với tư cách là một người phụ thân, hẳn ông sẽ cảm thấy vô cùng tiếc nuối khi muốn gã dốc lòng tu luyện ma công để lọt vào hàng ngũ thập ngũ đại cao thủ.

    Ho-yeon tuy chưa từng tận mắt chứng kiến Thiên Phú Chi Thể, nhưng nếu xét riêng về khung xương và cơ bắp bẩm sinh, y trộm nghĩ có lẽ gã chính là người tiệm cận với thể chất đó nhất. Nếu đem Thập Vạn Đại Sơn tạc thành hình người, thì người đó hẳn phải giống hệt như gã vậy.

    Tài năng rực rỡ là thế, nhưng bản thân gã dường như chẳng hề có ý chí nỗ lực. Suốt thời gian qua, đừng nói là luyện tập, ngay cả việc vận khí điều tức y cũng chưa từng thấy gã làm, nên cuộc sống của gã trước khi gặp y ra sao cũng là điều dễ hiểu.

    Dù sao thì, việc ông cho một nơi để ở cũng đã là tốt lắm rồi. Nghĩ đến đó, y lại thấy Mu Seong-pyeong thật đáng nể. Tuy nhiên, dù là phụ mẫu đi chăng nữa, cũng không thể ép buộc một đứa trẻ làm điều mà nó ghét. Tại Âm Biệt Đường trước đây cũng từng có một đứa trẻ rất thông minh nhưng cực kỳ ghét học hành; dù người ta có tốn không ít tiền mua bàn cờ vây về cho, thì nó cũng sớm chán nản mà bỏ mặc.

    Vì vậy, y thấu hiểu cho cả Mu-gyeong lẫn Mu Seong-pyeong, nên không thể đứng về phía nào.

    Vừa bước qua sân, nhìn thấy ánh đèn lồng hắt ra từ trong nhà, Ho-yeon thoáng mở to mắt kinh ngạc. Trong lòng vừa mừng vừa có chút hờn dỗi, y rảo bước thật nhanh rồi đẩy cửa bước qua bậc thềm. Có vẻ như vừa mới tắm xong, Mu-gyeong lúc này chỉ khoác trên mình một bộ tẩm y bằng lụa đơn sơ.

    “Về sớm vậy sao?”

    Vừa nhìn thấy mặt gã, nỗi hờn dỗi trong lòng lại dâng lên, Ho-yeon cố tình lên tiếng với giọng điệu hậm hực.

    “Còn ngươi thì muộn đấy.”

    Y chết lặng vì kinh ngạc. Dĩ nhiên, ngay từ đầu y đã từ bỏ hy vọng được nghe gã gọi một tiếng “ca ca”, nên kể từ khi bắt đầu sống chung, y cũng dần coi đó là chuyện thường tình. Thế nhưng, lý do khiến y cảm thấy hoang mang lại nằm ở chỗ khác. Dù đúng là gã đã về trước y, nhưng một kẻ đã bỏ nhà đi biền biệt từ sáng sớm như gã thì không có tư cách để nói câu đó.

    Hơn nữa, dây thắt lưng trên tẩm y của Mu-gyeong còn chưa thèm buộc lại. Cho dù cùng là nam nhi với nhau, nhưng gã thật sự là quá mức vô tâm. Ho-yeon cố tình dời tầm mắt sang phía bức tường, rồi đặt chiếc Thất huyền cầm cùng ô giấy dầu xuống.

    Mu-gyeong im lặng dõi theo từng hành động đó của y. Ho-yeon vẫn chưa thể nào quen được với ánh mắt như đang quan sát mình ấy. Tuy vậy, cái nhìn của gã không hề đem lại cảm giác ghê tởm như tên Yeom công tử kia. Sau khi cởi bỏ lớp áo ngoài vắt lên giá, y giờ đây cũng chỉ còn mặc mỗi lớp nội y mỏng manh.

    Thực tâm, Ho-yeon rất muốn đem bán sạch đống quần áo đắt tiền của gã lẫn bộ đồ y mang từ Bắc Hải tới, nhưng cuối cùng y đã không nỡ làm vậy.

    Bởi lẽ, trong những bộ y phục của Mu-gyeong, y cảm nhận được tâm ý của Mu Seong-pyeong. Tên gia nhân cầm quạt của gã thường xuyên mang đến những chiếc trường bào bằng lụa hay những bộ khinh trang may từ loại vải đắt đỏ. Một tên gia nhân làm sao có chừng ấy tiền, tất cả chắc chắn đều là tấm lòng của người phụ thân ấy.

    Nếu đem bán đi những món đồ chan chứa tình cảm đó, thì đường về lại tòa đại phủ của Mu-gyeong sẽ càng trở nên xa vời vợi. Tất nhiên, dù nói là vì nghĩ cho Mu Seong-pyeong, nhưng không thể phủ nhận rằng trong đó cũng có cả sự tính toán riêng của y.

    Nếu được, Ho-yeon cũng muốn rời khỏi căn nhà tranh này để đến ở trong tòa đại gia đình của Mu Seong-pyeong mà y đã thấy hôm đó. Tòa phủ đệ ấy chỉ cần nhìn lướt qua cũng thấy có đến vài chục mái hiên trùng điệp.

    Nếu ngay từ đầu Mu-gyeong đã là kẻ nghèo hèn, thì hẳn gã sẽ đón nhận nơi này với lòng biết ơn, nhưng vì mải mê kỹ lâu với sòng bạc mà ra nông nỗi này, nên y chỉ thấy thật đáng tiếc.

    Dù nỗi hờn dỗi với Mu-gyeong không kéo dài lâu, nhưng Ho-yeon cũng không chủ động bắt chuyện một cách vồn vã. Y nghĩ mình cần phải đối xử với gã nghiêm khắc hơn một chút. Một khi đã ở cùng nhau, y nhất định phải làm rõ việc tuân thủ những quy tắc cơ bản. Sở dĩ y có được sự tự tin này chính là nhờ vào cách hành xử của gã.

    Nếu Mu-gyeong thật sự ghét y, gã đã tống khứ y ra khỏi căn nhà mà cha mình ban cho từ lâu rồi. Thế nhưng, gã vẫn đều đặn trở về nhà, và cũng chẳng hề tỏ vẻ khó chịu khi có y bên cạnh.

    “Cả ngày hôm nay đệ đã đi đâu vậy?”

    Bất thình lình, Ho-yeon kiễng chân lên cho cao bằng đối phương rồi ghé sát mặt mình vào mặt Mu-gyeong. Sau đó, y đưa mũi hít hà quanh khóe miệng gã.

    “Không thấy mùi rượu.”

    Vẫn như mọi khi, y chỉ cảm nhận được một mùi hương trầm mặc tỏa ra từ gã mà thôi. Đột ngột, Mu-gyeong cũng đưa chóp mũi lại gần gò má của y. Khoảng cách gần đến mức những sợi lông tơ trên má mà y vốn chẳng hề để ý tới cũng cảm thấy nhột nhạt.

    Gã hành động như thể cũng đang muốn ngửi mùi hương trên người y. Do chiếc đèn lồng ở phía sau, Ho-yeon có cảm giác như mình đang bị một bóng đen khổng lồ bao trùm lấy. Kẻ chủ động tiến tới là y, nhưng giờ đây chính y lại là người đứng đờ ra như tượng đá.

    “Sao thế… ta không có uống rượu đâu.”

    Trên người Ho-yeon luôn phảng phất một sự lạnh lẽo trong trẻo, thanh khiết như thể mọi hỏa khí đều bị thanh lọc. Đây không phải lần đầu tiên Mu-gyeong gặp người của Băng Cung, nhưng gã chưa từng ngửi thấy mùi hương này ở bất kỳ ai khác.

    Ho-yeon cũng cảm nhận sâu sắc hơn hương bạch đàn lưu lại trên người Mu-gyeong. Mùi hương thoang thoảng, chậm rãi ấy chưa bao giờ tỏa ra một cách vội vã. Nó giống như một gốc cây cổ thụ lâu năm, vững chãi ngự trị và lặng lẽ lan tỏa vào không gian.

    Chợt nhận ra gương mặt gã đã ghé sát xuống tận hõm cổ mình, Ho-yeon giật mình lùi lại một bước. Y lúng túng đưa tay vuốt cổ rồi cúi gầm mặt xuống.

    “Người của Băng Cung các ngươi vốn không biết giữ khoảng cách à?”

    Đúng là kẻ vừa ăn cướp vừa la làng…! Suýt chút nữa thì Ho-yeon đã nổi đóa lên, nhưng chợt nhớ ra chính mình là người áp sát trước, y đành hắng giọng một cái. Thay vì đưa ra một lời bào chữa, y thò tay vào chiếc trường bào đang treo trên giá, lấy ra một vật rồi chìa về phía gã.

    “Đây là một lượng.”

    Thấy đôi lông mày của Mu-gyeong hơi nhíu lại, y liền bồi thêm: “Khi nào cần thì hãy dùng. Ta đưa không phải để đệ nướng vào kỹ lâu hay sòng bạc đâu. Và sau này có đi đâu thì cũng phải nói một tiếng, nếu không ta sẽ lo lắng vô ích đấy.”

    “Ngươi đang bảo ta phải báo cáo đấy à?”

    Ho-yeon vẫn thường xuyên bị nghẹn lời trước gã. Qua thời gian chung sống, y nhận ra Mu-gyeong không phải hạng người biết lựa lời mà nói. Nói giảm nói tránh thì là thẳng tính, còn nói thẳng ra là vô lễ.

    Sống với thân phận nhị công tử của một gia tộc hùng mạnh thì điều đó cũng dễ hiểu, nhưng gã luôn giữ thái độ nhất quán đó ngay cả với những người có địa vị cao hơn mình. Ngay cả khi vừa đặt chân đến bản sơn, gã đã tạt vào tửu quán ăn cơm trước, nên dù có đứng trước mặt Giáo chủ đi chăng nữa, có lẽ thái độ gã cũng chẳng khác là bao. Với tính cách đó mà vẫn sống sót được ở Ma Giáo cho đến tận bây giờ đúng là một kỳ tích.

    Ho-yeon định nói rằng đây không phải là báo cáo, mà là phép lịch sự tối thiểu giữa những người sống chung, ít nhất cũng phải để y biết chỗ mà tìm nếu có chuyện gì xảy ra, nhưng rồi y lại cố kìm lại. Bởi y biết, với hạng người như Mu-gyeong, cách nói ngắn gọn và trực diện sẽ hiệu quả hơn nhiều.

    “Phải, cứ coi là báo cáo đi.”

    Ho-yeon dứt khoát khẳng định.

    “Ngươi định đóng vai thê thiếp của ta đấy à?”

    “Vì ta là huynh của đệ.”

    “À, huynh.”

    “Việc báo cáo đâu có gì khó khăn.”

    Ho-yeon nhìn thẳng vào mắt Mu-gyeong với vẻ kiên định, như thể nhất quyết không chịu lùi bước.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú