Bạn không có cảnh báo nào.

    Trên vai Cheon Mu-gyeong là một người bất tỉnh với mái tóc trắng muốt, đối lập hoàn toàn với ma khí đen tối tỏa ra từ hắn.

    Dù không nhìn thấy mặt, Wi Yeon-gang cũng biết đó là ai.

    “Tại sao Ho-yeon lại…….”

    Sự thắc mắc không thể giấu giếm. Giáo chủ đáng lẽ phải ở Thập Vạn Đại Sơn lại xuất hiện ở đây đã là chuyện động trời, lại còn vác theo Wi Ho-yeon, thật khó hiểu.

    Chẳng lẽ Giáo chủ đã biết điều gì đó? Nhưng không thể nào. Wi Yeon-gang nhanh chóng gạt đi nỗi lo sợ.

    Cheon Mu-gyeong bước tới một bước, áp lực nghẹt thở khiến Wi Yeon-gang siết chặt chuôi kiếm. Dù là chủ nhân Băng Cung, nhưng đứng trước sức mạnh áp đảo của đối phương, cơ bắp ông vẫn run lên bần bật.

    Người thường chỉ thấy Cheon Mu-gyeong mạnh mẽ, nhưng cao thủ như Wi Yeon-gang càng cảm nhận rõ sự đáng sợ đó. Mọi giác quan của ông đều gào thét phải tránh xa con quái vật này.

    “Cứu sống hắn.”

    Giọng nói lạnh lùng, uy quyền vang lên. Mái tóc đen của hắn bay trong gió, để lộ đôi mắt đỏ rực như máu, sáng quắc một cách ma quái.

    “Ý ngài là sao.”

    Wi Ho-yeon không chỉ ngất xỉu mà đang hấp hối?

    Wi Yeon-gang định bước tới xem xét tình hình thì Cheon Mu-gyeong đã đi thẳng vào Cung Chủ Điện. Tuyết Ảnh Đội và các cao thủ định ngăn cản nhưng Wi Yeon-gang giơ tay ra hiệu dừng lại.

    “Lui hết đi. Đây là khách của ta.”

    Ngay từ đầu đã không ai cản nổi hắn rồi. Dù hoang mang nhưng không ai dám trái lệnh Cung chủ. Tuy nhiên, họ vẫn siết chặt vòng vây quanh Cung Chủ Điện.

    Cung Chủ Điện được xây bằng hàn băng vạn năm, tỏa ra ánh sáng xanh lam và hàn khí lạnh buốt. Cheon Mu-gyeong giật tấm da báo tuyết trên tường xuống, đắp lên người Wi Ho-yeon.

    “Để ta đưa Ho-yeon vào phòng nghỉ.”

    Suýt chút nữa Wi Yeon-gang đã dùng kính ngữ, may mà kịp sửa lại. Cung Chủ Điện trống trải, ngoài da thú treo tường thì chẳng có đồ đạc gì. Sau khi chiếm ngôi, Wi Yeon-gang đã dẹp hết những vật dụng che khuất tầm nhìn để đề phòng ám sát.

    Giờ thì không còn lo bị ám sát nữa nhưng ông vẫn giữ thói quen cẩn trọng.

    Wi Yeon-gang nhớ rõ từng chữ trong bức thư của Cheon Mu-gyeong.

    Nghe Wi công tử nói rằng Bắc Hải Đông Thổ hàn khí vạn năm khắc nghiệt, đất đai cằn cỗi khiến bách tính đói khổ, ngân khố trong cung cũng trống rỗng. Bản tọa thương tình Bắc Hải nghèo khó nên ban cho số tài vật bám bụi trong góc kho của Giáo phái.

    Đã bị chế giễu là nghèo đói, giờ nhìn Cung Chủ Điện trống hoác thế này chắc hắn càng coi thường hơn. Ông liếc nhìn biểu cảm của Cheon Mu-gyeong.

    Khuôn mặt hắn như đeo mặt nạ, không chút cảm xúc. Lại còn cao lớn lừng lững khiến Wi Yeon-gang ngước nhìn mỏi cả cổ.

    “Đặt y nằm đây đi. Ta sẽ gọi y sư Băng Cung đến kiểm tra.”

    Wi Yeon-gang chỉ vào chiếc giường ông hay dùng để ngủ trưa. Nhưng chưa dứt lời, Mu-gyeong đã đặt Ho-yeon xuống. Wi Yeon-gang thầm tặc lưỡi. Hắn đã làm cái quái gì mà Ho-yeon ra nông nỗi này.

    Sai tỳ nữ đi gọi y sư, Wi Yeon-gang tiến lại gần xem xét Ho-yeon. Trời ơi, y gầy gò xanh xao hơn lúc đi rất nhiều, mặt trắng bệch như người chết.

    Khuôn mặt Wi Yeon-gang hiện rõ sự áy náy và lo lắng. Ông bắt mạch cho Ho-yeon rồi quay phắt lại, nhăn mặt giận dữ.

    “Ngài đã làm gì y thế này?”

    Ông muốn hét lên nhưng bản năng sinh tồn khiến ông kìm giọng xuống. Cheon Mu-gyeong đứng sừng sững bên giường, ánh mắt cúi xuống nhìn Ho-yeon.

    “Cứu sống hắn.”

    “……Người chết rồi sao cứu được.”

    “Băng công chắc chắn có cách khắc chế tẩu hỏa nhập ma.”

    Ý là Ho-yeon bị tẩu hỏa nhập ma nên mới không bắt được mạch. Nhưng Wi Yeon-gang vẫn thấy khó hiểu.

    Ho-yeon chưa từng học Băng công chính thống, dù nội công trong người y là đệ nhất Bắc Hải. Lần đầu gặp, ông còn tưởng y là Băng Cực Thiên Long. Nên chuyện y bị tẩu hỏa nhập ma do dùng Băng công là vô lý.

    Hay là bị quấy rầy lúc đang vận khí? Nhìn thân hình gầy guộc của Ho-yeon, ông cũng đoán được cuộc sống ở Ma Giáo chẳng dễ dàng gì.

    Không kìm được nữa, Wi Yeon-gang bùng nổ.

    “Rốt cuộc tại sao lại ra nông nỗi này? Ta phải biết lý do! Ta đưa Ho-yeon sang Ma Giáo vì sức ép của các người, nhưng không phải để y bị đối xử thế này!”

    Hắn chừng ba mươi tuổi? Nếu không biết rõ, Wi Yeon-gang sẽ tin chắc hắn đã Phản Lão Hoàn Đồng. Tin đồn hắn luyện thành Thiên Ma Thần Công xem ra không hề phóng đại, thậm chí còn chưa đủ để miêu tả sức mạnh khủng khiếp này.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    Dù huy động toàn bộ cao thủ Băng Cung cũng chưa chắc thắng nổi hắn. Lỡ chọc giận hắn rồi, Wi Yeon-gang lo sốt vó cho hậu quả.

    “Bản tọa đã lấy đan điền của Wi Ho-yeon. Rồi cố đả thông đan điền bị phong ấn nhưng thất bại.”

    Wi Yeon-gang nhìn Cheon Mu-gyeong trân trân, không tin vào tai mình. Hắn nói ra chuyện tày trời đó với vẻ mặt tỉnh bơ.

    Nghe đồn Giáo chủ bị Cửu Dương Tuyệt Mạch (dù thực tế không phải), chắc hắn đã cưỡng ép hút âm khí của Ho-yeon. Ho-yeon buộc phải tự phong ấn đan điền để bảo vệ bản thân, rơi vào trạng thái giả chết. Rồi hắn lại dùng chân khí chứa ma khí để phá phong ấn.

    “Không cứu được đâu. Ma khí đã xâm nhập vào người thì càng vô phương.”

    “Cơ thể hắn từng chịu được ma khí của Bản tọa rồi.”

    Wi Yeon-gang không biết nên ngạc nhiên đến mức nào nữa.

    “Ý ngài là đây không phải lần đầu?”

    “Nếu không cứu được hắn, ta đảm bảo Băng Cung cũng không được yên đâu.”

    Bọn Ma Giáo đúng là quân vô lại, chắc học theo Giáo chủ cả.

    “Ngài gây ra chuyện rồi bắt ta dọn dẹp là sao?”

    “Tim chưa ngừng đập hẳn, chắc chắn còn cách.”

    Sao hắn tự tin thế? Chắc ỷ vào võ công cái thế. Nhưng đã đâm lao thì phải theo lao, Wi Yeon-gang không định lùi bước.

    “Cứu sống rồi ngài lại làm thế nữa thì thà để y chết còn hơn.”

    “Không phải con ruột nên nói năng mạnh miệng gớm nhỉ.”

    Wi Yeon-gang hắng giọng. Trong thư hắn đã nói toẹt ra là biết Ho-yeon không phải con ruột ông rồi.

    “Là con…, con nuôi bằng tình thương! Nên cũng là con ta.”

    Giáo chủ mặt dày như Vạn Niên Tuyết Sơn thì ông cũng phải mặt dày theo. Bất ngờ, Cheon Mu-gyeong di chuyển nhanh như chớp khiến Wi Yeon-gang suýt rút kiếm. Hắn tóm gáy vị y sư vừa tới, lôi xềnh xệch đến bên giường Ho-yeon.

    “Cung, Cung chủ.”

    Y sư run lẩy bẩy, mắt mở to cầu cứu.

    “Cheon-seok à, xem tình hình Ho-yeon trước đi. Ta sẽ giải thích sau.”

    “Dạ.”

    Woo Cheon-seok là đệ tử của Thần Y Wan-ho (Hoàn Hỗ) – một lão già lập dị nổi tiếng không nhận đệ tử. Nhưng khi đến Bắc Hải, ông ta đã nhặt Woo Cheon-seok mồ côi về nuôi để sai vặt, thấy thằng bé thông minh nên nhận làm đệ tử.

    Cheon Mu-gyeong cũng biết về Woo Cheon-seok. Hắn từng lục tung Trung Nguyên tìm kiếm tất cả danh y. Khi đánh vào Băng Cung, hắn định bắt Woo Cheon-seok khai ra chỗ ở của Wan-ho nhưng chính Woo Cheon-seok cũng không biết sư phụ đi đâu.

    Đến kiếp sau hắn mới tìm được Wan-ho, nhưng lão cũng bó tay với bệnh tình của hắn.

    Woo Cheon-seok run rẩy kiểm tra Ho-yeon. Không bắt được mạch, tim cũng không đập.

    “Nói là không cứu được đi.”

    Giật, nghe tiếng truyền âm của Wi Yeon-gang, Woo Cheon-seok rùng mình.

    “Nhưng… tình trạng nguy kịch lắm ạ. Tim gần như ngừng đập rồi.”

    “Không sao đâu. Với Ho-yeon thì đây là quá trình hồi phục.”

    Lúc mới thoát khỏi hang động Vạn Niên Tuyết Sơn, Ho-yeon cũng ngủ như chết thế này rồi mới tỉnh lại.

    “Thưa Cung chủ, ngài bảo kiểm tra người chết……. ý là tìm nguyên nhân tử vong ạ?”

    Woo Cheon-seok diễn sâu quá khiến Wi Yeon-gang cũng phải làm mặt nghiêm trọng.

    “Giáo chủ bảo tim còn đập, chắc ngài ấy nhầm rồi.”

    Nghe hai từ “Giáo chủ”, Woo Cheon-seok hít vào một hơi lạnh như bị kiếm đâm. Giáo chủ mà y biết chỉ có Thiên Ma của Ma Giáo thôi. Wi Yeon-gang hối hận vì lỡ lời nhưng đã muộn.

    “Ngài không tin nhưng hãy nghe ta nói, Giáo chủ. Cheon-seok tuy trẻ nhưng là đệ nhất y sư Bắc Hải. Gọi là Thần Y cũng không ngoa……”

    “Wan-ho dạy dỗ đệ tử kém quá nhỉ.”

    Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo khiến cả Woo Cheon-seok và Wi Yeon-gang chết điếng. Chuyện Woo Cheon-seok là đệ tử Wan-ho là bí mật chỉ Cung chủ và vài thân tín biết. Sao Giáo chủ lại biết?

    Có gián điệp trong Băng Cung? Lại còn là thân tín của ông? Nếu không sao hắn biết được Wan-ho?

    Nhưng Wi Yeon-gang tin chắc không ai phản bội mình. Có thể hắn gặp Wan-ho ở đâu đó và lão già ấy nói ra.

    “Ta sẽ không truy cứu trách nhiệm của Giáo chủ về chuyện này. Chỉ xin hãy để chúng tôi lo hậu sự cho Ho-yeon để ta bớt cảm thấy tội lỗi. Chắc ngài cũng rộng lượng chấp nhận chứ?”

    Wi Yeon-gang cố giữ bình tĩnh nói.

    “Wi Yeon-gang.”

    Tiếng gọi tên trầm đục khiến ông nuốt nước bọt khan.

    “Còn nhớ lời Bản tọa không?”

    “Thư…, ý ngài là bức thư đó?”

    “Wi Ho-yeon là sở hữu của Bản tọa.”

    Ý là Băng Cung đừng hòng động vào xác của Wi Ho-yeon. Khuôn mặt vô cảm của hắn nhìn Ho-yeon đang nhắm mắt, buông lời cay nghiệt.

    “Ở cái chỗ lạnh chết tiệt này mà cũng sống dai thật.”

    Điều kinh ngạc hơn cả lời nói thô lỗ là hắn leo lên giường, nằm xuống ôm chặt lấy Ho-yeon. Hắn còn cởi phăng áo ngoài ra.

    “…Giáo chủ, tình hình của Ho-yeon chúng tôi cũng…”

    “Câm mồm và mang lò sưởi tới đây.”

    Cheon Mu-gyeong ôm cái xác lạnh ngắt của Ho-yeon, lạnh lùng ra lệnh. Đôi mắt đỏ rực lộ ra khi hắn vùi mặt vào vai Ho-yeon ánh lên vẻ điên cuồng.

    Lưng Ho-yeon bị tay và cơ thể to lớn của hắn che khuất, chỉ còn thấy mái tóc trắng muốt xõa tung.

    Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú