Chương 33
bởi Chung SeikerDù đã hỏi một câu hiển nhiên, nhưng Wi Ho-yeon lại cảm thấy như mình vừa lỡ lời. Hoặc là Mu-gyeong cũng nghĩ mình đã lỡ lời nên đang lựa lời mà nói chăng?
“Thân thể ngươi ở trong tay ta, thì là của ta chứ gì nữa.”
Nhưng câu trả lời của Mu-gyeong khiến y không dám tin vào tai mình. Có lẽ trong thâm tâm, Wi Ho-yeon đã mong chờ hắn nói y là “của hắn” theo một ý nghĩa khác. Dù không dám mong là “người của ta”, nhưng dùng từ “của ta” như đồ vật thì có hơi quá đáng không? Tuy nhiên, Băng Cung và Ma Giáo cách xa nhau ngàn dặm, biết đâu suy nghĩ cũng khác biệt, nên y hỏi lại.
“Đó là cách tính toán của Ma Giáo à?”
“Thì sao?”
Lời Giáo chủ là thánh chỉ, nên với Mu-gyeong thì không sai chút nào. Wi Ho-yeon cụp mắt xuống, mấp máy môi.
“Nhưng ta đâu phải người Ma Giáo. Nên ta không phải là của ngươi. Và ta thấy gọi người khác là của mình như đồ vật là không đúng đâu.”
Y lại bắt đầu lên giọng dạy dỗ hắn như dạy bọn trẻ ở Âm Biệt Đường. Cạch, Mu-gyeong đặt chén rượu xuống. Tại sao vậy nhỉ? Cảm giác căng thẳng thỉnh thoảng ập đến lại vờn quanh chân Wi Ho-yeon.
“Chẳng phải ngay từ đầu ngươi đã là của Giáo chủ sao?”
Giọng điệu lạnh lùng và dứt khoát đến mức khiến Wi Ho-yeon mở to mắt vì sốc. Lời này thốt ra từ miệng Mu-gyeong, chứ không phải ai khác, khiến y tổn thương sâu sắc.
“Dù thân phận chẳng khác gì con tin, nhưng ta không phải là vật sở hữu của Giáo chủ.”
Mu-gyeong ngồi trên ghế, đưa mắt nhìn về phía bức bình phong dài phía sau lưng Wi Ho-yeon. Bức tranh thủy mặc vẽ toàn cảnh Thập Vạn Đại Sơn hùng vĩ đang bao bọc lấy lưng y. Dù chỉ là tranh vẽ trên bình phong, Wi Ho-yeon vẫn không thể thoát khỏi Thập Vạn Đại Sơn.
“Không phải vật sở hữu của Giáo chủ à.”
Mu-gyeong lầm bầm. Wi Ho-yeon vốn biết hắn ăn nói chẳng dễ nghe gì, nhưng không ngờ hắn lại nghĩ về y như vậy.
“Chẳng phải bị bán đến đây sao?”
Hắn vẫn giữ vẻ mặt vô cảm thường ngày, nhưng lời nói như đóng đinh vào sự thật rằng y chính xác là vật sở hữu của Giáo chủ.
“Ta bị bán đến đây nên không về được nữa.”
Chính Wi Ho-yeon đã từng nói như vậy. Thực tế, y chọn đến Ma Giáo là vì sự an toàn của những đứa trẻ ở Âm Biệt Đường. Và xét cho cùng, người trả giá không phải là Giáo chủ mà là Cung chủ.
“Ma Giáo chưa trả cho ta một xu nào cả.”
“Nếu trả đủ giá thì ngươi có chịu bán không.”
Lời nói đáng ghét đến mức y muốn hất văng chén rượu trên tay Mu-gyeong.
“Nếu thế thì ngay từ đầu Giáo chủ đã dùng tiền để giao dịch rồi. Chắc tên hẹp hòi đó không muốn tốn tiền nên mới đe dọa Băng Cung chúng ta.”
Nói xong Wi Ho-yeon vội nhìn quanh. Y chợt nhớ ra đang ở trong Ma Ảnh Vũ Gia mà lại đi nói xấu Giáo chủ thì không hay chút nào.
“Hẹp hòi?”
Giọng hắn đầy vẻ khó tin. Từ bao giờ y lại trung thành với Giáo chủ thế không biết. Wi Ho-yeon thấy giận Mu-gyeong vì không đứng về phía mình mà lại bênh vực Giáo chủ.
“Ta nói sai à. Thì hẹp hòi chứ gì nữa.”
“Nếu Giáo chủ chịu trả tiền thì sao.”
“Không cần. Cứ bảo hắn rục xương trong lúc bế quan luôn đi.”
Vì hắn đang nghiêng người uống rượu nên y không nhìn rõ, nhưng đôi mắt Mu-gyeong cong lên, như thể đang cười.
“Ho-yeon công tử, với tội danh xúc phạm Giáo chủ nãy giờ thì đầu ngươi lìa khỏi cổ mấy lần rồi đấy.”
Sao hắn có thể nói những lời tàn nhẫn như vậy chứ? Wi Ho-yeon đưa tay ôm cổ, cau mày lại.
“Rốt cuộc thì…, ngươi coi ta là cái gì?”
Lúc lo lắng đi tìm hắn, Wi Ho-yeon chưa bao giờ tưởng tượng ra cảnh mình sẽ đối đầu với Mu-gyeong như thế này.
“Wi Ho-yeon đến từ Băng Cung.”
Không lẽ chỉ có thế thôi sao…?
“Không lẽ chỉ có… thế thôi à?”
Wi Ho-yeon thốt ra lời nói cũng chính là nỗi lòng mình.
“Ngoài ra còn là kẻ đang che giấu nội công. Chỉ vậy thôi.”
Đã có lúc Wi Ho-yeon thắc mắc tại sao hắn không trực tiếp hỏi về chuyện y giấu giếm nội công. Nhưng theo thời gian, y cho rằng đó là sự quan tâm của hắn dành cho mình. Y tin chắc rằng Mu-gyeong sâu sắc nên không muốn đào bới bí mật của y.
Giờ thì y biết mình đã nhầm to. Khác với Wi Ho-yeon, hắn chẳng quan tâm gì đến y, thậm chí còn ám chỉ y là kẻ nham hiểm đang lừa dối hắn.
“Vốn dĩ…, ta có thể chất không được học võ công.”
Vì thế nên nếu dùng nội công sẽ rất đau đớn, Wi Ho-yeon nắm chặt tay. Vốn dĩ da y trắng nên dù có nắm chặt đến đâu cũng không lộ rõ dấu vết.
Mu-gyeong không hiểu tại sao Wi Ho-yeon lại bị tổn thương. Mới lúc nãy còn lo lắng cho gã, rồi thở phào nhẹ nhõm, lại còn giậm chân bình bịch vì chuyện Eum-yohwa, thể hiện đủ mọi cung bậc cảm xúc, giờ lại bày ra vẻ mặt đau lòng. Đối với Mu-gyeong, đây là dòng chảy cảm xúc mà gã không thể nắm bắt.
“Hóa ra…, chỉ mình ta nghĩ chúng ta có mối nhân duyên đặc biệt thôi sao?”
Mu-gyeong chống cằm, chợt nghĩ Wi Ho-yeon thật sự rất trẻ con. Vì chỉ trẻ con mới có đặc quyền thổ lộ cảm xúc trong lòng một cách thành thật như vậy.
Trong những kiếp sống lặp đi lặp lại, chưa bao giờ Mu-gyeong tiếp xúc với trẻ con, có lẽ vì thế mà Wi Ho-yeon mang lại cho gã cảm giác mới mẻ hơn chăng. Vì một người được gọi là huynh lại mang sự chân thật ngây thơ của một đứa trẻ.
Đôi môi đầy đặn của Wi Ho-yeon mím chặt thành một đường thẳng. Y đang chờ đợi câu trả lời từ Mu-gyeong. Trong đôi mắt màu xám xanh lẽ ra phải lạnh lùng lại chứa đầy sự tủi thân.
“Nếu không phải nhân duyên mà là nghiệt duyên thì sao.”
Khi Mu-gyeong định uống rượu, Wi Ho-yeon giật lấy chén rượu. Rượu trong chén sánh ra, làm ướt bàn tay y một mảng lạnh buốt.
“Ngươi nói chuyện độc địa thật đấy.”
Nói rồi Wi Ho-yeon uống cạn chén rượu còn lại trong một hơi. Rượu chảy xuống cổ họng nóng rát khiến y nhăn mặt. Hà, hơi thở y phả ra hiếm khi mang theo hơi nóng. Cạch, Wi Ho-yeon cố tình đặt mạnh chén rượu xuống bàn, dùng mu bàn tay lau đôi môi ướt rượu.
“Ta thì nghĩ chúng ta có nhân duyên rất lớn, nhưng với ngươi thì có lẽ không đến mức đó. Được rồi, ta chấp nhận.”
Mới uống chưa được bao lâu mà mặt y đã đỏ bừng từ cằm lên đến tận mang tai. Wi Ho-yeon không uống rượu không chỉ vì ghét. Mà vì hệ tiêu hóa yếu nên cơ thể y không thể giải độc rượu.
Với Wi Ho-yeon, rượu là thuốc độc. Hơn nữa, loại rượu Mu-gyeong đang uống là Phân Tửu, loại rượu mạnh đến mức những tay bợm nhậu cũng phải e dè. Vị thì thanh khiết nhưng nuốt vào lại như lửa đốt cổ họng.
Chẳng mấy chốc, trán Wi Ho-yeon cũng đỏ lựng lên. Nhưng y vẫn đẩy chén rượu rỗng về phía trước, đòi thêm chén nữa. Mu-gyeong im lặng rót đầy chén.
“Ngươi…, thật quá đáng. Thấy ta ra nông nỗi này thì phải bảo ta đừng uống nữa, hay ít nhất cũng giả vờ lo lắng chứ?”
Không phải y say chỉ sau một chén rượu, mà đó chính là bản chất muốn nói gì thì nói của Wi Ho-yeon. Lúc nãy khi Wi Ho-yeon giật chén rượu, Mu-gyeong hoàn toàn có thể ngăn lại. Với võ công của gã, hành động của y chẳng khác nào con rùa đang vươn tay ra.
Nhưng gã cứ để mặc y. Wi Ho-yeon lại cảm thấy tủi thân lần thứ hai.
Càng không muốn lùi bước, bàn tay y dứt khoát vươn ra lấy chén rượu. Nhưng lần này Mu-gyeong đã cầm lấy chén rượu trước và uống cạn một hơi.
Muốn làm người xấu thì cứ xấu hẳn đi, đằng này lại cứ lúc thế này lúc thế khác.
“Suốt ngày uống thứ rượu mạnh thế này bảo sao người ngươi lúc nào cũng nóng hầm hập.”
Dù vậy, Wi Ho-yeon vẫn không giấu được ánh mắt sắc lẹm, phơi bày hết sự bực bội trong lòng mà tấn công hắn. Nhưng rồi y hối hận ngay.
Có khi Mu-gyeong nói đúng. Mang tiếng ân nhân này nọ nhưng hai người quen nhau được bao lâu chứ… Y tự hỏi liệu có phải vì suốt ngày chơi với trẻ con nên y đã rút ngắn khoảng cách quá vội vàng hay không.
Cổ họng vẫn nóng rát, mặt đỏ bừng như sắp nổ tung, Wi Ho-yeon lấy tay phe phẩy cổ áo. Dù cơ thể có lạnh đến đâu thì đây cũng là lý do y không uống rượu. Vì sự khó chịu của cơ thể còn lớn hơn cả sự ấm áp khi thân nhiệt tăng lên.
Mu-gyeong uống thứ rượu đó mà chẳng hề say chút nào. Hỏa khí trong người gã át cả độ nóng của rượu, nên với gã, nó chẳng khác gì nước lã. Tất nhiên, Wi Ho-yeon làm sao biết được điều đó.
“Cho ta một chén nữa.”
Wi Ho-yeon lại giở chứng ương bướng lần thứ ba. Nhưng Mu-gyeong dốc hết chỗ rượu còn lại vào chén mình và uống sạch trước khi Wi Ho-yeon kịp chạm tay vào.
“Wi Ho-yeon đến từ Băng Cung muốn uống thêm mà, sao lại cản.”
Lúc nãy còn trách người ta sao không ngăn mình lại, giờ Wi Ho-yeon lại đổi giọng nhanh như chớp.
“Thêm cả ngươi cũng rơi vào dung nham thì rắc rối lắm.”
Mu-gyeong cười khẩy. Wi Ho-yeon, người đang được bao bọc trong bức tranh thủy mặc Thập Vạn Đại Sơn, không thể rời mắt khỏi Mu-gyeong. Nụ cười của hắn tựa như một giọt mực rơi xuống từ ngọn bút, loang ra một cách mượt mà. Wi Ho-yeon, người đang đỏ bừng mặt, thầm nghĩ may mà mình đang say.
Vì cảm giác như có một đốm lửa vừa rơi vào tim y và đang lan rộng ra.
0 Bình luận