Chương 91
bởi Chung SeikerĐã rất lâu rồi hắn mới trải qua những biến động cảm xúc thế này. Nhưng biểu cảm của Ho-yeon lúc này lại hoang mang tột độ.
Ho-yeon vội vàng đảo mắt sang tìm kiếm bọn trẻ đang run rẩy ở đằng xa, bỏ mặc Wi Yeon-gang với cánh tay đang vặn vẹo biến dạng. Vết nứt trên mặt đất do sóng xung kích từ chưởng lực tạo ra đã dừng lại ngay trước mặt bọn trẻ, như bị một đường kiếm vô hình chém đứt ngang.
Thực ra chỉ có Hee-woon và So-ho đã đủ lớn để hiểu chuyện mới sợ hãi run rẩy, còn hai đứa út vẫn vô tư nắm tay nhau bắt chước tư thế đấu chưởng vừa rồi. Thấy vậy, Hee-woon vội vàng kéo tay hai đứa em xuống.
Trái ngược với khoảng sân tan hoang, bọn trẻ có vẻ đều bình an vô sự. Thở phào nhẹ nhõm, Ho-yeon định rút tay về nhưng Cheon Mu-gyeong dường như không có ý định buông ra.
“Người khiến Cung chủ… ra nông nỗi kia là ngươi phải không.”
Dùng tay còn lại đỡ lấy cánh tay bị vặn vẹo, Wi Yeon-gang ho khục khặc phun ra một ngụm máu. Ho-yeon vội định chạy lại xem xét nhưng Cheon Mu-gyeong vẫn đứng im như tượng đá, giữ chặt tay y.
“Kẻ không màng đến sự an nguy của lũ trẻ mồ côi trên chính vùng đất của mình mà ngươi cũng coi trọng thế sao?”
Câu nói của hắn ngầm ý rằng chính hắn đã che chắn để bọn trẻ không bị vướng vào trận chiến. Lạ thật, Cheon Mu-gyeong vốn là kẻ hành xử bá đạo, đâu có quan tâm đến hiệp nghĩa hay bảo vệ kẻ yếu.
“Ăn nói cho cẩn thận! Tuy ta dùng Tuyệt Đối Băng Linh Chưởng nhưng chỉ nhắm vào một mình ngươi, ta đã tính toán để bọn trẻ nằm ngoài vùng ảnh hưởng rồi!”
Nghe đến “Tuyệt Đối Băng Linh Chưởng”, Ho-yeon không chỉ trợn tròn mắt mà miệng cũng há hốc.
“Cung chủ! Ngài định giết Cheon Mu-gyeong sao?”
Ho-yeon quay phắt đầu lại, gằn giọng chất vấn Cung chủ. Cảm nhận được sự run rẩy trong giọng nói của Ho-yeon, Cheon Mu-gyeong khẽ nhếch mép cười đắc ý.
“Ngươi nghĩ hắn là kẻ dễ bị giết thế sao!”
Wi Yeon-gang cao giọng như muốn bảo “Nhìn bộ dạng thê thảm của ta đây này”. Không thể mách lẻo với Ho-yeon rằng tên Giáo chủ vắt mũi chưa sạch kia dám xưng “nhà ngươi” và tỏ thái độ khinh miệt ông, Wi Yeon-gang chỉ còn biết nghiến răng nghiến lợi.
Hơn nữa, vì bị lép vế trong cuộc đọ nội lực, không chỉ cánh tay mà khí huyết và nội tạng của ông cũng bị tổn thương nghiêm trọng. Nếu không chữa trị kịp thời, e là phải tĩnh dưỡng một thời gian dài.
Mang theo lòng căm hận với Cheon Mu-gyeong – kẻ thậm chí không thèm liếc nhìn ông lấy một cái – Wi Yeon-gang quay lưng rời khỏi Âm Biệt Đường. Lời nguyền rủa hẹn ngày báo thù nghẹn ứ ở cổ họng, nhưng ông đành cố vét nhặt chút lý trí mỏng manh còn sót lại để nuốt trôi cục tức. Đường đường là Cung chủ, không thể để mất mặt thêm nữa.
Vì bộ dạng quá thê thảm nên ông cũng chẳng dám nhìn thẳng vào bọn trẻ. Còn bọn trẻ thì cảm nhận được cơn thịnh nộ của Cung chủ nên cũng chỉ dám cúi gằm mặt nhìn chằm chằm xuống đất.
Vì trận ẩu đả ầm ĩ lúc nãy, Ho-yeon buộc phải tỉnh dậy, nhưng khi chạy ra ngoài, tình hình còn tồi tệ hơn nên y hoàn toàn rối trí. Bây giờ mọi chuyện đã tạm lắng xuống, cái đầu rối bời của y cũng dần bình tĩnh lại.
Không hiểu vì lý do gì mà Cung chủ lại dùng bí kíp của Bắc Hải Băng Cung tấn công Cheon Mu-gyeong trước. Và tất nhiên, Cheon Mu-gyeong không phải kẻ dễ bắt nạt, hắn đã biến Cung chủ thành cái giẻ rách. Vấn đề là bọn trẻ đã chứng kiến toàn bộ cảnh Cung chủ bị đánh tơi bời. Thế này thì uy danh của Cung chủ còn đâu nữa.
“Buông ra.”
Biết rõ cánh tay hắn đang cuộn trào khí huyết dữ dội vì phải hứng trọn nội lực của mình, Ho-yeon không dám nhìn thẳng vào đó.
Xoạt, Mu-gyeong hơi chồm tới, đan những ngón tay mình vào tay Ho-yeon sâu hơn. Y cũng thường nắm tay bọn trẻ, nhưng cái nắm tay này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Áp lực từ những khớp xương to lớn, thô ráp của hắn luồn qua kẽ tay y mang đến một cảm giác kỳ lạ khó tả.
Không hiểu sao, hơi ấm truyền từ bàn tay hắn lại khiến khuôn mặt Ho-yeon đỏ bừng lên trước cả khi truyền đến cánh tay.
“Thế còn lời xin lỗi.”
Chớp chớp. Ho-yeon chớp mắt ngơ ngác.
“…Cái gì cơ?”
“Ngươi đã hiểu lầm ta mà.”
Nghe mà tức nghẹn họng, Ho-yeon bật cười chua chát. Đành rằng hành động của Cung chủ là quá đáng, nhưng y dám chắc nguyên nhân sâu xa bắt nguồn từ Cheon Mu-gyeong.
“Dù lý do là gì đi nữa… Ngươi vẫn là khách không mời mà đến. Đã là khách không mời thì lấy tư cách gì mà gây chuyện ở nhà người ta chứ.”
“Vậy thì ngươi mời ta đi.”
“……”
Lần này thì Ho-yeon đúng là cạn lời. Nhưng y nhanh chóng tìm được câu phản bác.
“Ta làm gì có quyền đó.”
“Ít nhất thì ta vẫn tin vào nguyên tắc kẻ mạnh làm vua.”
Câu nói đầy ẩn ý khiến Ho-yeon phải ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Nếu một kẻ như vậy mà làm Giáo chủ, ta đã cắt cổ hắn trong vòng nửa ngày rồi.”
Nội lực mà Wi Ho-yeon phát ra thuần khiết và thâm hậu hơn Cung chủ rất nhiều. Đằng nào thì cuộc chiến giữa những người luyện Băng công ở Bắc Hải cũng là cuộc chiến tranh giành Thiên Địa Linh Khí. Trong cuộc chiến mượn sức mạnh tự nhiên đó, Wi Ho-yeon với đan điền khổng lồ hơn hẳn sẽ nắm chắc phần thắng.
Tại sao một người như Wi Ho-yeon lại không dòm ngó đến ngôi vị Băng Cung chủ? Nếu Wi Ho-yeon làm Cung chủ, có lẽ cục diện những kiếp sống trước của hắn đã khác. Nếu như lúc đó Wi Ho-yeon tồn tại…
Nhưng với bản tính không thích tranh giành của Wi Ho-yeon, thật khó để hình dung cảnh y khơi mào một cuộc phản loạn để tranh giành quyền lực.
“Chúng ta khác với Ma Giáo. Không phải cứ mạnh là có tất cả.”
Giống như lúc này vậy.
Khí huyết trên cánh tay vẫn cuồn cuộn như thác đổ, nhưng Cheon Mu-gyeong lại thấy thích thú với cảm giác Wi Ho-yeon mang lại. Khi Cheon Mu-gyeong định cúi đầu xuống đỉnh đầu trắng muốt của y, Ho-yeon lùi lại một bước. Cái đan tay vì thế mà nới lỏng ra.
“Ta phải đi kiểm tra bọn trẻ.”
Nói là sẽ tự đi tìm bọn trẻ, nhưng chúng đã chạy ùa lại gần. Thấy mặt đất đóng băng nứt toác tung tóe như mạng nhện, Ha-dong và Geum-hyeon thích thú nhảy nhót trên đó, rồi lại tiếp tục trò chơi đọ chưởng lực.
Thấy ánh mắt của Hee-woon và So-ho dán chặt vào đôi bàn tay đang nắm lấy nhau, Ho-yeon vội vàng giật mạnh cổ tay rút ra.
“Đại nhân, ngài không sao chứ ạ?”
Hee-woon nhìn Ho-yeon rồi rụt rè chỉ vào cánh tay Mu-gyeong. Ống tay áo kình trang che cánh tay Mu-gyeong đã rách tươm do dư chấn từ chưởng lực, để lộ lớp da với những đường gân xanh nổi cộm như chực chờ nổ tung. Ho-yeon cũng thấy lo lắng nhưng cố không biểu lộ ra mặt.
“Nội lực của Wi sư thúc mạnh quá nên tay ta suýt vỡ tung đấy.”
Nói rồi, hắn thờ ơ bấm vào huyệt đạo trên cánh tay. Khí huyết lập tức lưu thông trở lại bình thường, những đường gân xanh cũng lặn mất tăm dưới lớp da sần sùi. Dấu vết bỏng rát cũng biến mất, nhưng Ho-yeon vẫn ghi tạc điều đó trong lòng. Dù có lành lại thì cơn đau chắc chắn vẫn còn đó.
“Đúng rồi! Sư thúc của tụi con cực kỳ, cực kỳ lợi hại luôn á!”
So-ho bỗng nhiên mắt sáng rực nhìn Ho-yeon. Đến cả Cung chủ uy nghiêm như trời giáng cũng không phải đối thủ của vị đại nhân này, vậy mà đại nhân lại công nhận sư thúc giỏi giang, So-ho nghe xong thấy tự hào muốn nổ mũi.
Dù người Bắc Hải luôn tôn kính Cung chủ, nhưng so với lòng trung thành tuyệt đối của người Ma Giáo dành cho Giáo chủ, thì sự tôn kính đó cũng chỉ là cái vỏ bọc hào nhoáng. Đặc biệt là những đứa trẻ ở Âm Biệt Đường, tuổi càng nhỏ, sự trung thành đó lại càng phai nhạt.
Hee-woon huých nhẹ vào mạn sườn So-ho, ý bảo tém tém lại. Vốn sinh ra đã thiếu nhạy bén, So-ho cau mày thắc mắc sao tỷ lại huých mình.
“Sư thúc, con định trả lại số vàng này cho đại nhân.”
Ánh mắt Ho-yeon bất giác dán chặt vào cánh tay Mu-gyeong, nay chợt giật mình khi nghe Hee-woon nói và chìa túi vàng ra. Ho-yeon mỉm cười tự hào, xoa đầu Hee-woon.
“Ngoan lắm, Hee-woon à. Con suy nghĩ rất thấu đáo.”
Hee-woon hơi ngượng ngùng cười, đưa vàng cho Mu-gyeong rồi nói:
“Đại nhân, bọn con xin ghi nhận tấm lòng của ngài.”
“Ta có trao tấm lòng đâu.”
Sao hắn có thể ăn nói khó nghe thế nhỉ! Ho-yeon sợ Hee-woon bị tổn thương nên vội giấu cô bé ra sau lưng mình.
“Đồ đã cho đi thì không có chuyện nhận lại. Xử lý thế nào là việc của ngươi.”
Giọng điệu lạnh nhạt của Mu-gyeong khiến Hee-woon luống cuống không biết làm sao. Ho-yeon đành cầm lấy túi vàng từ tay Hee-woon, dúi mạnh vào tay Cheon Mu-gyeong.
“Cầm lấy đi. Bọn chúng còn là trẻ con. Cầm ngần này tiền thì biết quản lý thế nào.”
“Thế Wi sư thúc không phải người giám hộ à?”
Ý là bảo y quản lý số tiền này. Ho-yeon nuốt nước bọt. Với số vàng này, y có thể sắm cho Hee-woon một cây trâm cài tóc mới thật đẹp, mua cho So-ho – đứa chuyên làm việc nặng nhọc – băng bảo vệ cổ tay và cổ chân tốt, sắm đồ che tai và giày lông thật dày dặn cho Geum-hyeon và Ha-dong, mua thỏa thích mà vẫn còn dư dả.
Nhìn hai gò má của hai đứa nhỏ nứt nẻ, đỏ ửng vì lạnh mà xót xa. Không phải y không có đồng nào dắt lưng, nhưng y định dành dụm để lo cho tương lai của bọn trẻ. Nhưng nếu có ngần này vàng, mà lại là nguyên một túi đầy ự…….
Đang mải nhìn chằm chằm vào túi vàng, Ho-yeon giật mình ngẩng lên khi cái bóng đen to lớn trước mặt biến mất. Mu-gyeong đã xé toạc phần tay áo kình trang rách rưới vướng víu và quay bước rời đi.
Câu hỏi “Ngươi đi đâu thế?” trực trào lên tận cổ họng. Nhưng nếu thốt ra, chẳng khác nào y đang níu kéo hắn, Ho-yeon đành cắn chặt môi, nuốt lời nói vào trong.
Cuối cùng, y chẳng thốt ra được câu bảo hắn lấy lại vàng, chỉ biết đứng nhìn bóng lưng hắn đi xa dần với vẻ bối rối.
Ngươi là khách không mời.
Câu nói của chính mình cứ lặp đi lặp lại trong đầu y, khiến y day dứt không yên. Khi sống ở Ma Giáo xa lạ không người nương tựa, y cũng thấy trống trải và thường nhớ đến bọn trẻ ở Âm Biệt Đường. Cheon Mu-gyeong ở nơi xa xôi này cũng chẳng quen biết ai ngoài y, liệu mình có đối xử quá tuyệt tình với hắn không…….
Ho-yeon khẽ lắc đầu. Ai rảnh mà đi thương hại ai chứ. Thế nhưng, Cheon Mu-gyeong không những không phản đòn nội lực mà y tung ra, lại còn chấp nhận hứng trọn. Ngẫm lại, lúc đó tính mạng Cung chủ ngàn cân treo sợi tóc chứ chẳng phải đùa.
Y không tin hắn nương tay vì sợ gây xích mích giữa Bắc Hải Băng Cung và Ma Giáo. Thiên Thượng Thiên Hạ Duy Ngã Độc Tôn (Trên trời dưới đất, chỉ có ta là tôn quý nhất), câu nói này sinh ra để miêu tả hắn. Vậy nên, sự nhẫn nhịn và lòng bao dung là những thứ xa xỉ đối với Cheon Mu-gyeong. Hơn nữa, hắn là kẻ cai trị vùng đất mà kẻ mạnh mới là chân lý.
Vậy lý do hắn nhẫn nhịn là…….
“Hee-woon à.”
“Dạ, sư thúc.”
“Con cất giấu túi vàng này dưới gầm giường giúp ta nhé? Trước khi cất, con trích ra mua trâm cài tóc cho con, băng bảo vệ tay chân cho So-ho, đồ che tai và giày lông cho mấy đứa nhỏ đi.”
Mắt Hee-woon rơm rớm lệ. Đó đều là những món đồ thiết yếu mà chúng nó đã mua rồi lại đem trả. Không ngờ sư thúc lại âm thầm quan tâm chúng nó đến vậy. Cơn gió cắt da cắt thịt của Bắc Hải tự dưng chẳng còn đáng sợ chút nào.
‘Chắc là vui lắm nên con bé vốn điềm đạm như Hee-woon mới rơi nước mắt thế kia.’
Ho-yeon thấy hơi ngượng vì dùng tiền của Cheon Mu-gyeong để lấy lòng bọn trẻ, nhưng vẫn tin tưởng giao túi vàng cho Hee-woon. Rồi y quay gót, bước theo hướng Cheon Mu-gyeong vừa rời đi.
“Sư thúc đi đâu thế ạ?”
Ho-yeon trầm ngâm một lát rồi trả lời Hee-woon.
“……Đi xem sao.”
Ánh mắt Ho-yeon vẫn dán chặt vào nơi Cheon Mu-gyeong vừa đứng. Sợ mất dấu hắn, y vội nói thêm.
“Dù sao thì ta cũng là người lớn hơn mà.”
Một lý do thật mơ hồ và khó hiểu.
0 Bình luận