Bạn không có cảnh báo nào.

    Ho-yeon nghiến răng nhìn bức thư cháy thành tro bụi. Hắn biết hết. Biết cả việc y giả vờ không biết, nhưng vẫn trêu chọc chán chê rồi mới cướp thư đốt đi.

    “Âm Biệt Đường không phải ở đây, mà là ở Băng Cung.”

    Ít ra cũng phải cho y đọc xem nội dung là gì đã chứ. Đọc xong rồi đốt thì y đâu có ức chế đến mức này.

    “Chuyện báo tin ta chết là nói dối đúng không?”

    Cung chủ đời nào lại gửi thư cho người chết. Ho-yeon nắm chặt tay, cây đàn thất huyền nằm chỏng chơ dưới đất.

    “Ta đã cho phép Wi Ho-yeon và Băng Cung qua lại bao giờ chưa?”

    Mũi dùi giờ chĩa về phía Do-gyeon.

    “Thấy Giáo chủ ban cho Băng Cung số của cải lớn, nên lão mạo muội nghĩ rằng có thể chuyển thư cho Wi công tử. Tất cả là lỗi của lão.”

    Do-gyeon quỳ một gối xuống, cúi đầu như đang dâng thủ cấp tạ tội. Của cải lớn ư? Ho-yeon lẩm nhẩm lại lời Do-gyeon trong đầu.

    “Cung chủ cũng không có ý kiến gì về việc Giáo chủ trả tiền mua Wi công tử. Vì vậy, Wi công tử coi như người đã chết.”

    Lúc đến Băng Cung với tư cách sứ giả, Do-gyeon có nhắc đến chuyện hòa thân giữa Ma Giáo và Băng Cung nhưng tất nhiên chỉ là nói đùa. Ho-yeon là con tin. Không cần thiết phải trả tiền mua một con tin, nhưng có vẻ Giáo chủ muốn cắt đứt hoàn toàn mối liên hệ giữa Wi Ho-yeon và Băng Cung nên mới hào phóng như vậy.

    Do-gyeon khá thích sự thẳng thắn của Wi Ho-yeon. Nhưng là người của Ma Giáo, lão biết hành động của y là không được phép. Wi Ho-yeon đang cư xử với Giáo chủ như với bạn bè.

    “Ngươi…, sao lại trả tiền mua ta?”

    Dù thấy sát khí đằng đằng từ Giáo chủ, Ho-yeon vẫn không lùi bước. Hắn đang thử xem Giáo chủ nhường nhịn mình đến đâu sao? Do-gyeon không biết nên gọi đây là gan to tày trời hay điếc không sợ súng.

    Nếu Ho-yeon vượt quá giới hạn, cái cổ trắng ngần kia khó mà giữ được. Mà thực ra, với cái kiểu ăn nói trống không đó thì cái đầu y đã phải rơi xuống đất hàng trăm lần rồi.

    “Lẽ ra ta nên tiêu diệt Băng Cung vì tội lừa dối Bản tọa mới đúng.”

    Giọng nói lạnh lùng của hắn khiến Ho-yeon rùng mình. Nghĩ đi nghĩ lại, nếu Ma Giáo không hung hăng đòi Cực Âm Chi Thể thì đâu có chuyện này.

    Thật oan ức, nhưng thế giới này tuân theo luật kẻ mạnh. Dù sao thì Băng Cung lừa dối Ma Giáo là sự thật, và đúng như lời Mu-gyeong, Ma Giáo có đủ cớ để tấn công Băng Cung.

    Biết nói thêm chỉ tổ thiệt thân, Ho-yeon đành ngồi xổm xuống cởi túi cát ở cổ chân. Không phải giật mạnh ra cho hả giận, mà ngồi xuống tháo gỡ đàng hoàng.

    Đúng lúc đó, cây đàn thất huyền dưới đất bay vèo lên rơi gọn vào lòng y. Sức nặng bất ngờ khiến Ho-yeon ngã ngửa ra sau. Cây đàn nặng trịch này không thể bị gió thổi bay được, chắc chắn là Cheon Mu-gyeong dùng Hư Không Nhiếp Vật (dùng nội công điều khiển vật từ xa).

    Vốn dĩ tháo túi cát xong y cũng định cầm đàn lên. Dù trong lòng chỉ muốn bỏ chạy về phòng trốn biệt tăm. Nhưng bị ép buộc lần nữa khiến y cảm thấy ngột ngạt như bị bóp nghẹt lồng ngực.

    Ho-yeon trừng mắt nhìn đôi mắt đỏ rực bằng ánh mắt xanh biếc. Hắn đã ngồi lại ghế gỗ, tiếp tục uống rượu.

    Ho-yeon ngồi bệt xuống đất, đặt cây đàn lên đùi. Cây đàn rơi xuống đất chắc dây đã lệch lạc, nhưng y chẳng buồn chỉnh lại. Y không muốn dành chút tâm huyết nào cho việc này.

    Do-gyeon vẫn cúi đầu chờ lệnh, A-bok thì đứng cúi đầu ở đằng xa.

    Ho-yeon thật sự chẳng có chút hứng thú nào. Miễn cưỡng đặt tay lên dây đàn, đầu óc y trống rỗng không biết nên đàn bài gì. Thà hắn chỉ định bài nào đó còn hơn.

    Nhưng Mu-gyeong lại nhìn xuống Do-gyeon.

    “Do-gyeon. Ta đã bảo dưới một bầu trời không thể có hai thầy mà.”

    “Vâng, ngài đã nói vậy.”

    “Thế mà đệ tử của ta lại định thờ hai thầy đấy.”

    Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên, mái tóc trắng buộc cao lay động. Ánh mắt như muốn nói: Ta định thế bao giờ?

    “Nó đang nóng lòng muốn học khinh công của ngươi lắm đấy.”

    Chết thật. Do-gyeon đang xem kịch vui bỗng cúi gằm mặt, toát mồ hôi hột. Nghe láng máng từ Jang-un là Giáo chủ đang dạy Wi Ho-yeon cái gì đó, nhưng lão không ngờ lại tiến xa đến mức quan hệ sư đồ.

    Tất nhiên lão không nghĩ Giáo chủ thực sự muốn truyền thụ võ công cho người Băng Cung.

    “Sư phụ gì chứ……. đằng nào cũng là nói dối thôi.”

    “Dù là đầu bù tóc rối hay Vạn Niên Tuyết hay là gì đi nữa, ta sẽ làm tất cả những gì ngươi muốn, nên hãy cho ta thứ ta muốn.”

    “Ta…! Thêu thùa giỏi, và như ngươi biết đấy, ta đánh đàn thất huyền cũng khá.”

    Đó là những lời y lôi ra để đổi lấy mạng sống.

    “Ngươi…, cần ta mà cứ phải làm thế này sao?”

    Ho-yeon muốn hỏi tại sao hắn nhất thiết phải đốt bức thư. Nhưng hắn chỉ uống rượu, yết hầu chuyển động như thể câu hỏi đó không đáng để trả lời. Cũng phải, Cheon Mu-gyeong từng nói cần thì cứ cướp là xong. Tư tưởng của hắn và y vốn dĩ là hai đường thẳng song song.

    “Được rồi, ta cũng mệt mỏi khi phải nói đi nói lại một chuyện. Nên từ giờ ta sẽ không nói nữa. Bảo ta đàn mà không chọn bài thì ta biết đàn cái gì.”

    “Coi như người chết mà vẫn muốn chết thật à.”

    Ho-yeon nhìn hắn với ánh mắt đầy tổn thương. Y đã làm gì sai đến mức……. Dù xét về lý thì đúng là y đã phạm tội lớn với Giáo chủ.

    Nhưng ngay từ đầu họ đâu có bắt đầu bằng quan hệ chủ nhân – con tin, họ đã ngủ chung giường, đã tiếp xúc thân mật bao nhiêu lần. Nhưng ngoài chuyện đó ra thì còn gì nữa?

    ……Chẳng còn gì cả.

    Rốt cuộc y đã dựa vào đâu mà nghĩ đó là nhân duyên, là thân thiết chứ. Cảm giác như sương giá phủ trắng tâm trí.

    Tưng, Ho-yeon gảy nốt trầm nhất.

    “Vì Giáo chủ không chọn bài, ta xin phép tự chọn một khúc.”

    Điên mất thôi. Do-gyeon muốn mắng Ho-yeon đừng có trèo cao ngã đau nữa. Kẹt giữa hai người, Do-gyeon tê dại vì ma khí Cheon Mu-gyeong tỏa ra. Rõ ràng ban đầu hắn chỉ định trêu đùa, nhưng sau khi đốt thư, thái độ quá trớn của Wi Ho-yeon đã khiến Giáo chủ mất kiên nhẫn.

    Dù mừng vì thấy Giáo chủ bộc lộ cảm xúc, nhưng cái gì cũng có giới hạn.

    Tiếng đàn tưng lại vang lên, xé toạc không gian, mang theo hàn khí khiến không khí trong Vô Danh Các như đóng băng. Tiếp theo là những kỹ thuật rung dây kéo dài. Khúc nhạc lẽ ra phải ai oán, bi thương lại sắc bén như dao cứa vào tai. Khi giai điệu đột ngột dồn dập, khóe miệng Cheon Mu-gyeong giật giật.

    Khúc đàn Ho-yeon đang chơi là Độc Thực Điệu (Giai điệu ăn một mình). Nghĩa đen là giai điệu trồng cây một mình (Độc Thực Thao), nhưng cũng có thể hiểu là châm biếm kẻ ích kỷ muốn chiếm đoạt mọi thứ cho riêng mình.

    Hiểu được ẩn ý đó, A-bok tái mét mặt mày, tay run bần bật.

    “Láo xược! Wi Ho-yeon, ngươi dám!”

    Tiếng quát của Do-gyeon vang dội. Để ngăn chặn hậu quả khôn lường, Do-gyeon nhanh trí ra tay trước, cố tình tỏ ra giận dữ tột độ. Ho-yeon dừng tay, cúi gằm mặt xuống.

    “Xin Giáo chủ ra lệnh. Lão già này sẽ trừng trị tên vô lễ kia thích đáng!”

    Mu-gyeong đã xoay người về phía Ho-yeon, nhìn xuống đầu y. Trời âm u không có nắng nên vầng trán thấp thoáng của y không chút sắc máu. Vì tóc buộc cao nên không thấy xoáy tóc trên đỉnh đầu. Trông như một cuộn chỉ trắng được buộc túm lại.

    “Trong thư viết gì?”

    Lúc này Do-gyeon mới thu lại vẻ giận dữ giả tạo, bẩm báo.

    “Họ hỏi Wi công tử có khỏe không. Nội dung đơn giản là nếu có thể thì hãy hồi âm báo tin bình an.”

    Không ngờ Mu-gyeong lại hỏi nội dung thư, tiếng dây đàn rung lên trong tay Ho-yeon phá vỡ sự im lặng ngắn ngủi.

    “Và…, họ báo tin Âm Biệt Đường vừa nhận thêm một đứa trẻ mới. Chỉ có thế thôi ạ.”

    Vẫn cúi đầu nhưng mắt Ho-yeon mở to hết cỡ. Đó là một trong những ám hiệu y đã thỏa thuận với Cung chủ.

    “Khi lão rời Băng Cung, thuộc hạ của Cung chủ đã chạy theo đưa thư. Thấy chỉ là lời hỏi thăm nên lão nghĩ không có vấn đề gì, nhưng vì đã không hiểu được thâm ý của Giáo chủ, lão xin chịu mọi hình phạt.”

    Không có cảm xúc gì để ban phạt, nên Mu-gyeong cũng chẳng định làm gì Do-gyeon. Ánh mắt hắn chỉ dán chặt vào Wi Ho-yeon, người vừa giật mình duy nhất một lần khi nghe tin về bức thư.

    “Đưa Wi Ho-yeon trở về Băng Cung đi.”

    Ngay lập tức, Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú