Chương 41
bởi Chung SeikerPhải chăng ta đang mở mắt mà nằm mơ?
Wi Ho-yeon buộc phải phủ nhận tất cả những gì mình vừa mắt thấy tai nghe.
Mu Seong-pyeong, Han Hee-ryeong, Hữu Hộ pháp, Tả Hộ pháp, và còn bao nhiêu kẻ nữa đã lừa dối y trong lúc y không hay biết gì? Nhưng nếu Giáo chủ đã chủ tâm muốn lừa, thì liệu có thể trách tội bọn họ không? Dù vậy, y cứ ngỡ mình đã khá thân thiết với Han Hee-ryeong, giá như bà ấy ám chỉ cho y chút ít thì tốt biết mấy.
Wi Ho-yeon lắc đầu quầy quậy trong tâm tưởng, dù cái cổ cứng đờ chẳng thể nhúc nhích. Nghĩ đi nghĩ lại, y và họ cũng đâu quen biết bao lâu. Họ đời nào lại đi phản bội Giáo chủ mà họ thề trung thành chỉ vì y.
Nhưng tại sao Mu-gyeong không xưng là Giáo chủ ngay từ đầu mà lại nói dối là Nhị công tử của Ma Ảnh Vũ Gia? Lẽ ra khi cứu y khỏi Huyết Giáo trước đó, gã đã có thể tiết lộ thân phận rồi cơ mà.
‘Chẳng lẽ hắn nghi ngờ Băng Cung?’
Có thể hắn nghi ngờ y không phải con ruột Cung chủ, hoặc không tin y là Cực Âm Chi Thể nên mới giữ bên cạnh để điều tra. Đúng là không có kẻ nào hẹp hòi bằng tên hẹp hòi này. Đường đường là Giáo chủ mà lại dùng thủ đoạn chi li, đê tiện đến thế…!
“Vì vậy, ta nghĩ ta cứ ốm dặt dẹo một thời gian rồi lăn đùng ra chết là đẹp nhất. Ngươi thấy sao?”
Chẳng khác nào tự mình chui đầu vào miệng Thiên Ma rồi bảo “Ngài xơi tái ta đi”.
“Cứ thử xem. Nếu ngươi thoát được.”
Hẳn là thế rồi. Đã khai tuốt luốt kế hoạch bỏ trốn cho chính Giáo chủ nghe thì mọi đường sống đều bị chặn đứng là cái chắc. Y cứ ngỡ bên trong mình chỉ toàn là băng vạn năm cứng rắn, nào ngờ giờ đây dung nham đang sôi sục. Trong đời y đã bao giờ nếm trải cảm giác bị phản bội lớn đến thế này chưa?
Ngày xưa, khi bị nhốt dưới lòng đất Vạn Niên Tuyết Sơn, y đã bao lần cào cấu lồng ngực vì cái chết oan uổng của gia tộc, nhưng việc duy trì mạng sống quá đỗi gian nan nên y ích kỷ chỉ tập trung vào sinh tồn. Sau khi thoát khỏi đó, mục tiêu trả thù không còn, phần đời còn lại của y trở nên hư vô trống rỗng.
Nhưng nhờ có những đứa trẻ ở Âm Biệt Đường, trái tim trống rỗng ấy mới được lấp đầy. Có lẽ y đã tìm thấy sự an ủi khi nhìn thấy hình ảnh những đứa trẻ chết vì đói rét dưới lòng đất qua những đứa trẻ mồ côi ở Âm Biệt Đường. Và việc Ho-yeon trao gửi lòng tin cho một người không phải là trẻ con, đây gần như là lần đầu tiên.
Y đã tin tưởng Mu-gyeong đến thế mà…
Thấy gã bị gia đình coi thường, y thấy thương hại không đành lòng đứng nhìn, sợ gã không có tiền đi ra ngoài bị người ta khinh nên còn đưa cả bạc cho gã. Mấy ngày gã không về, y đã lo lắng đến đứng ngồi không yên sợ gã gặp chuyện chẳng lành.
Tất cả chỉ là sự lừa dối.
Wi Ho-yeon nghiến răng ken két trong lòng khi bị đặt nằm trên xe ngựa. Á Môn huyệt sau gáy bị Mu-gyeong chế ngự khiến y không thể cử động dù chỉ một ngón tay. May mà gã còn chút từ bi nhỏ nhoi bằng hạt vừng là vẫn để cho mắt y cử động được. Ho-yeon đảo mắt liên hồi trong cỗ xe trống trải rồi nhắm nghiền lại.
Thần Giáo Bất Bại! Vạn Ma Ngưỡng Phục!
Thiên Ma Tái Lâm! Vạn Ma Ngưỡng Phục!
Tiếng hô vang dậy đất trời của giáo chúng vẫn còn văng vẳng bên tai. Hình ảnh Giáo chủ tàn sát người Huyết Giáo bằng võ công không tưởng khiến tất cả rơi vào cơn cuồng loạn. Nhìn đám giáo chúng dù máu chảy đầm đìa vẫn sùng bái Thiên Ma, y thấy da gà nổi lên từng đợt.
Giữa nơi mà tất cả đều quỳ rạp xuống đất, chỉ có Mu-gyeong và Ho-yeon là đứng thẳng. Ho-yeon nhìn gã mà vẫn chưa thể hoàn hồn vì không tin vào mắt mình. Y mím chặt môi. Mím chặt đến mức nốt ruồi dưới môi cũng run rẩy.
Khi Mu-gyeong định bước lên ngai vàng đang bỏ trống của Vạn Ma Điện, Ho-yeon vô thức lùi lại. Nhưng vì đang nằm gọn trong vòng tay gã nên thực tế y chẳng di chuyển được bước nào.
Ho-yeon nhận ra khi con người ta bị cú sốc quá lớn, tư duy sẽ bị tê liệt. Y đưa tay định đẩy gã ra. Dù biết rõ đang ở trong Thập Vạn Đại Sơn, có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi bàn tay Mu-gyeong, nhưng cơ thể y vẫn tự phản ứng. Ngay lập tức, huyệt đạo giữa gáy bị tóm lấy, toàn thân y mất kiểm soát, tê liệt hoàn toàn, hai chân cũng mềm nhũn.
Mu-gyeong đỡ lấy Ho-yeon đang định ngã khuỵu cùng mái tóc trắng tung bay. Gã cứ thế bế y bước lên ngai vàng. Vì bị điểm cả Á huyệt nên Ho-yeon không thốt được lời nào.
Bước chân gã vẫn chậm rãi như mọi khi, nhưng thân pháp lại ảo diệu như thể đang thu ngắn mặt đất (縮地法 – Súc Địa Pháp). Ho-yeon không dám chắc liệu mình có thể bảo toàn tính mạng trước Cheon Mu-gyeong hay không, ngay cả khi y giải phóng toàn bộ đan điền. Bởi lẽ y thậm chí còn không nhìn thấy tay gã vươn ra điểm huyệt mình lúc nào.
Ho-yeon linh cảm rằng Mu-gyeong vẫn chưa phô diễn toàn bộ võ công khi xử lý đám Huyết Giáo. Không những thế, nếu y liều mạng đấu với gã, ngọn lửa chiến tranh giữa Băng Cung và Ma Giáo có thể bùng phát không thể kiểm soát. Y đang ở thế tứ bề thọ địch, vì tất cả cao thủ Ma Giáo sẵn sàng xâu xé kẻ dám thách thức quyền uy của Giáo chủ.
Bước qua chỗ ngồi của các trưởng lão đã tan hoang vì Phích Lịch Đạn, Mu-gyeong bước lên bệ cao nhất của Vạn Ma Điện, bất ngờ đặt Ho-yeon ngồi xuống ngai vàng. Con hắc long bao trùm toàn bộ ngai vàng uốn lượn từ lưng ghế xuống tận tay vịn.
“Đây là chỗ của ta.”
Cơ thể Ho-yeon tựa lỏng lẻo vào tay vịn, chỉ có đôi mắt là ngước lên trừng Mu-gyeong.
“Có vẻ ngươi không ưng ý lắm nhỉ.”
Nếu mở miệng được, Ho-yeon muốn gào lên chửi gã là đồ khốn nạn. Lý do y tìm đến chỗ của gã là vì tưởng gã là Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia bị gia đình ghẻ lạnh cơ mà.
Mu-gyeong cúi xuống nhìn Ho-yeon với vẻ mặt vô cảm bất chấp ánh mắt hình viên đạn màu xám xanh kia. Ánh mắt gã rực lửa đến mức như thể đang thắp lên ngọn lửa xanh trong mắt Ho-yeon. Mu-gyeong dùng thân hình to lớn đứng chắn trước ngai vàng, hướng về phía giáo chúng đang quỳ rạp bên dưới.
“Nghe đây. Cái giá cho kẻ làm loạn trật tự Ma đạo và xâm phạm Bản giáo chỉ có diệt môn. Đừng cho phép bất kỳ một giọt máu bẩn thỉu nào của chúng còn được thở trên mặt đất này. Cho đến khi giống nòi của chúng tuyệt diệt, kiếm của Bản giáo sẽ không bao giờ quay về vỏ, đó là sự từ bi duy nhất mà Bản tọa ban cho.”
Giọng nói trầm thấp của Mu-gyeong lan tỏa, chứa đựng nội lực thâm sâu. Dù giáo chúng bình thường cũng biết Huyết Giáo tàn độc vẫn còn tồn tại, nhưng không ai nghi ngờ mệnh lệnh quét sạch Huyết Giáo của Thiên Ma.
Quả thực, đứng đó là một nam nhân tựa như Thập Vạn Đại Sơn, không, hắn chính là bản thân Thập Vạn Đại Sơn.
Tại sao bấy lâu nay y không nhận ra chứ? Rõ ràng y đã chắc chắn gã không phải kẻ phàm trần, nhưng chỉ nghĩ gã là một kỳ tài lười biếng sở hữu tài năng thiên bẩm. Nếu gã nói mình là giáo chúng bình thường chứ không phải Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia, có lẽ y đã nghi ngờ sâu sắc hơn. Nhưng cái danh công tử của thế gia đệ nhất Ma Giáo đã hợp lý hóa mọi hành động kỳ quặc của gã, khiến sự việc đi đến nước này.
Lại một lần nữa, màn bái lạy tập thể điên cuồng của giáo chúng làm rung chuyển mặt đất bắt đầu.
“Hữu Hộ pháp.”
Nghe tiếng gọi của Giáo chủ, một trong những người đang nằm rạp dưới đất ngẩng đầu lên. Kẻ vừa đặt chiếc mặt nạ thú xuống đất chính là tên gia nhân luôn cầm quạt của Mu-gyeong. Nhưng hắn không phải gia nhân, mà là Hữu Hộ pháp Il Gang-gun.
Một trong những kẻ đứng đầu não, người mà y đã giao phó toàn bộ sự an nguy của mình, người đã đề xuất đưa y từ Băng Cung về, lại đi đóng giả làm gia nhân. Ho-yeon không chỉ thấy nực cười mà còn thấy nghẹt thở.
Il Gang-gun nhìn thấy Ho-yeon ngồi bất động trên ngai vàng thì kinh hãi tột độ. Tuy nhiên, vì tất cả những người khác đều đang cúi rạp đầu nên không ai nhìn thấy Ho-yeon. Chỉ có một đứa trẻ nhỏ, tuổi còn tò mò hơn là sợ hãi, lén nhìn trộm cảnh tượng đó. Nhưng ngay lập tức đầu nó bị cha mẹ ấn xuống đất.
“Cung chúc Giáo chủ xuất quan.”
Sao đám đầu não Ma Giáo có thể nói dối không chớp mắt như vậy chứ? Ho-yeon lại bị Mu-gyeong bế lên, cố gắng tìm cách giải huyệt trước khi bị tống vào cỗ xe ngựa mà Hữu Hộ pháp chuẩn bị, nhưng lần nào cũng thất bại.
Trong tình cảnh đó, con ngựa kéo cỗ xe khổng lồ trang trí bằng lụa đen lộng lẫy lại chính là Tae-pyeong với đôi mắt trắng dã. Tae-pyeong đang phì phò khó chịu, nhưng vừa nhận ra Ho-yeon liền dừng ngay cái trò đá chân trước đòi thoát khỏi xe ngựa.
Cứ thế, Ho-yeon bị đưa đi đâu đó trên xe ngựa.
‘Hay là giả chết nhỉ?’
Không, lúc này thời điểm không thích hợp, làm thế chỉ tổ hỏng việc. Chính miệng y đã bô bô cái kế hoạch giả chết để trốn khỏi Ma Giáo rồi còn đâu.
Xấu xí ư, bảo Giáo chủ là kẻ xấu xí ư…!
Nhớ lại vẻ mặt thản nhiên của Mu-gyeong, Ho-yeon nghiến răng trèo trẹo dù chẳng nghiến được. Dù sao thì chuyện y không phải con Cung chủ vẫn chưa bị lộ, và Mu-gyeong cũng biết y không phải Cực Âm Chi Thể.
Nhưng chuyện hắn bị Cửu Dương Tuyệt Mạch có phải thật không? Hắn đâu có triệu chứng kinh mạch tắc nghẽn do dương khí đâu. Điểm kỳ lạ duy nhất là hỏa khí mãnh liệt như chứa dung nham và những dòng chữ chi chít trên một cánh tay.
Cảm nhận được cỗ xe ngựa chạy một hồi lâu đã dừng lại, Ho-yeon căng thẳng tột độ. Dù vậy y vẫn không mở đôi mắt đang nhắm chặt. Một lúc sau, cửa xe mở ra. Ho-yeon vẫn nhắm mắt.
Có ai đó bế thốc y lên, chỉ cần cảm nhận hơi nóng và cơ bắp săn chắc tiếp xúc với cơ thể, y biết ngay là Mu-gyeong. Ho-yeon được bế di chuyển đến một nơi khác, lúc này y mới hé mắt nhìn, và ngạc nhiên thay, đó không phải nơi y dự đoán.
Y tưởng sẽ là Thiên Ma Cung nơi hắn ở, nhưng đây là một nơi hoàn toàn xa lạ. Nhìn sân vườn và kiến trúc thì giống biệt viện ở Ma Ảnh Vũ Gia, nhưng từ đây có thể nhìn bao quát toàn bộ bản doanh Ma Giáo bên dưới.
Và Mu-gyeong không còn mặc bộ kình trang đơn giản thường ngày nữa.
Bộ trường bào hắn mặc được dệt từ tơ Thiên Tàm đen tuyền, dường như hút hết mọi ánh sáng xung quanh vào bóng tối của nó. Hình thêu rồng trên tay áo sống động như thật, tựa như vảy của một con hắc long đang chuyển động. Không biết là tác phẩm của ai, nhưng hình thêu Hắc Long chứa đựng ma khí áp đảo như muốn xé toạc tấm lụa mà bay ra.
Mu-gyeong dùng bàn tay to lớn đặt lên sau gáy Ho-yeon giải huyệt. Ngay khi được giải thoát, Ho-yeon mở miệng, giọng khản đặc.
“Bức thư…, có thật là đã được gửi đi không?”
Thay vì làm loạn lên, câu hỏi của y lại đầy lý trí. Hỏa khí khủng khiếp lại cuộn trào trong cánh tay phải của Mu-gyeong đang ôm y.
“Bức thư báo tin ngươi đã chết sao?”
Nằm trong vòng tay Mu-gyeong, Wi Ho-yeon túm chặt lấy cổ áo hắn.
0 Bình luận