Chương 86
bởi Chung SeikerÂm Biệt Đường nằm ở nơi hẻo lánh nhất trong Băng Cung.
Nằm khuất nẻo ở tận cùng phía Đông Bắc, tách biệt hẳn với khu chính điện uy nghi, Âm Biệt Đường nhìn bề ngoài đã thấy toát lên vẻ bần hàn. Những dải băng nhũ rủ xuống từ mái hiên như hàng rào gai nhọn, sương giá phủ kín bậu cửa như chực chờ xâm nhập vào trong.
Tấm biển gỗ cũ kỹ được khắc chữ bằng kiếm trông khá vụng về. Nhưng Mu-gyeong nhận ra ngay nét chữ đó.
Nét chữ tròn trịa, không hề có góc cạnh sắc nhọn, một nét chữ thuần khiết chưa từng nhuốm màu sương gió cuộc đời, chính là chữ của Ho-yeon.
Dây phơi đồ ở khoảng sân phía sau treo lủng lẳng những bộ quần áo độn bông. Cuộc sống tuy nghèo khó nhưng có vẻ bọn trẻ vẫn được chăm lo giữ ấm cẩn thận. Mu-gyeong đi qua tấm biển gỗ tròn trịa, dừng bước trước cửa.
“Đừng có chạm vào ta, ta ghét lắm.”
Nằm gọn trong vòng tay Mu-gyeong, Ho-yeon cứ lầm bầm phản đối. So-ho đi trước không hề hay biết, vẫn cười toe toét mở cửa.
“Đại nhân, sư thúc, mời vào ạ.”
So-ho lấy lưng giữ cửa, cười tươi đến mức hai má phồng lên. Ho-yeon chỉ hận không thể đẩy mạnh Mu-gyeong ra rồi mắng vào mặt hắn là đồ Giáo chủ Ma Giáo thô lỗ, nhưng trước mặt bọn trẻ, y không thể cư xử thiếu chừng mực. Vậy nên y chỉ dám lầm bầm phản đối đủ để Mu-gyeong nghe thấy.
Bước vào Âm Biệt Đường, trên khuôn mặt vô cảm của Mu-gyeong thoáng hiện vẻ khó chịu khi một bé gái và hai bé trai ùa ra.
Đứa thì khóc lóc hỏi sư thúc đau ở đâu, đứa thì sụt sùi trách sư thúc đi đâu giờ mới về, chỉ có bé gái trông có vẻ lớn nhất là cố kìm nén nước mắt tỏ ra cứng cỏi.
“Đúng là một cuộc hội ngộ đẫm nước mắt.”
Giọng điệu dửng dưng của hắn khiến trong mắt Ho-yeon bùng lên ngọn lửa xanh lét.
“Bỏ ta xuống đi. Bọn trẻ tưởng ta bị ốm nặng đấy.”
“Thì bệnh thật mà.”
Kẻ làm y ra nông nỗi này là ai cơ chứ…! Ấm ức lắm nhưng không thể cãi nhau trước mặt bọn trẻ, Ho-yeon đành nuốt giận, thở hổn hển.
“Ngươi về Ma Giáo đi.”
Đến lúc Ho-yeon ra lệnh đuổi khách. Dù sao thì ở đây y cũng tự tin hơn hẳn lúc làm con tin bên Ma Giáo. Dù từng bị nhốt trong hang động suốt một thời gian dài đau khổ, nhưng Bắc Hải vẫn là nơi y sinh ra và lớn lên.
Không thể tự tay trừng trị thế lực của Cung chủ đời trước – những kẻ đã gieo rắc đau thương cho y và gia đình, nỗi oán hận không chốn nương tựa của y đã dần tan biến khi chăm sóc bọn trẻ ở Âm Biệt Đường này.
Đây là chốn bình yên của Ho-yeon. Y không muốn Mu-gyeong bước vào nơi sâu thẳm nhất trong cõi lòng mình. Nhưng Mu-gyeong chẳng thèm bận tâm, cứ thế đặt Ho-yeon nằm xuống chiếc giường trông có vẻ rộng rãi nhất. Thay đổi tư thế đột ngột khiến Ho-yeon suýt rên lên vì đau nhức, nhưng y cố cắn răng chịu đựng.
Đứa út đang khóc ré lên chạy lại gần, một tay níu vạt áo Ho-yeon, tay kia mút ngón tay chùn chụt. Ho-yeon định ngồi dậy ôm lấy đứa út đang nước mắt nước mũi tèm lem, nhưng Mu-gyeong đã ấn mạnh lên ngực y.
Bàn tay hắn to đến mức che lấp cả lồng ngực y. Trông có vẻ không dùng sức, nhưng với Ho-yeon thì nặng như bị đóng đinh. Hơn nữa, chỗ đầu ti lại đau nhói lên.
“Bỏ tay ra.”
Ho-yeon trừng mắt lườm hắn, đôi mắt vốn hơi cụp xuống nay trừng lớn hết cỡ. Nhưng thấy ánh mắt ngơ ngác của đứa út, y đành nuốt lời vào trong, cắn chặt môi.
“Sư thúc, con giới thiệu bọn trẻ Âm Biệt Đường với đại nhân được không ạ?”
Bị Mu-gyeong che khuất tầm nhìn, So-ho không thấy phản ứng của Ho-yeon, vẫn hào hứng liến thoắng. Tránh ra mau, Ho-yeon dùng bàn tay không bị đứa út giữ lấy bấu chặt vào cánh tay Mu-gyeong.
Cơ bắp trên cánh tay Mu-gyeong căng cứng trước lực nắm yếu ớt đó. Ho-yeon lập tức cảnh giác nhìn hắn. Sợ hắn sẽ dùng bạo lực khống chế mình.
Ánh mắt tràn đầy niềm tin khi nhìn Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia, hay ánh mắt thân thiết khó giấu giếm ngay cả khi đã biết thân phận thật của hắn, giờ đây không còn sót lại chút nào.
Cheon Mu-gyeong hứng trọn ánh mắt thù địch của Ho-yeon, cất lời.
“Ăn gì trước đi.”
“Ngươi ra ngoài đi rồi ta ăn.”
“Thế thì nhịn đói thôi.”
Mặc kệ Ho-yeon đang nghẹn họng vì tức, Mu-gyeong buông tay ra, quay lại nhìn xuống So-ho.
Mới hùng hồn đòi giới thiệu bọn trẻ, giờ So-ho lại nuốt nước bọt cái ực. Đối mặt với ánh nhìn trực diện của đại nhân, cả người thằng bé cứng đờ, nghẹt thở. Cảm giác sợ hãi ập đến hệt như lúc nó liều mình lên Vạn Niên Tuyết Sơn đào rễ cây lót dạ rồi gặp lở tuyết. Áp lực tỏa ra từ Mu-gyeong khủng khiếp đến nhường nào.
Ở Băng Cung – trung tâm của Bắc Hải, cao thủ nhiều như mây. So-ho vốn chậm tiêu lại gan lỳ, nên đứng trước cao thủ Âm công cũng chẳng bao giờ bị lép vế. Nhưng dù có ngốc đến mấy, thấy hổ dữ trước mặt thì làm sao không sợ.
Bản năng mách bảo So-ho rằng vị đại nhân trước mắt là cao thủ lợi hại nhất mà nó từng gặp.
“So-ho à, không cần giới thiệu đâu.”
Cố gắng ngồi dậy tựa lưng vào tường, Ho-yeon ôm đứa út vào lòng, nói.
“Ngài ấy sắp đi rồi.”
Bọn trẻ xúm xít quanh Ho-yeon. Trong lúc đó, Ho-yeon cẩn thận kiểm tra tình trạng từng đứa một. Y không hề thấy nụ cười khó hiểu trên môi Mu-gyeong.
“Nhưng mà…….”
Thái độ lạnh lùng của Ho-yeon khiến So-ho xị mặt.
“Chắc Băng Cung dạy trẻ con cách tiếp khách như thế nhỉ.”
Giọng điệu thờ ơ của hắn khiến Ho-yeon đành phải liệt kê tên bọn trẻ đều đều không chút cảm xúc.
“Ha-dong, Geum-hyeon, Hee-woon.”
Giới thiệu nhanh từ út đến lớn xong, Ho-yeon bỏ qua So-ho vì Mu-gyeong đã biết tên nó. Vẻ mặt y như muốn nói: “Giới thiệu xong rồi đấy, mời ngài đi cho”.
“Đại nhân, con là So-ho. Con lớn thứ hai sau tỷ Hee-woon. À, Ho-yeon sư thúc không phải sư thúc ruột của bọn con đâu, gọi vậy là do sư thúc bảo thế. Hồi đầu con định gọi là huynh, nhưng sư thúc bảo gọi thế ngượng lắm, kiên quyết không cho.”
So-ho đúng là chúa chậm tiêu, vừa sợ sệt chút xíu đã lại lân la bắt chuyện, huyên thuyên đủ thứ.
“Bọn con lo cho sư thúc lắm.”
Hee-woon, cô bé luôn cố kìm nén nước mắt, nhỏ nhẹ nói.
“Thấy sư thúc gầy đi nhiều thế này, chắc hẳn sư thúc đã chịu nhiều khổ cực phải không ạ?”
Bọn trẻ không hề biết chuyện Ho-yeon bị bắt làm con tin sang Ma Giáo. Chúng chỉ biết y vâng lệnh Cung chủ đi vắng một thời gian.
“Khổ cực gì đâu. Chỉ là không hợp đồ ăn xứ người, kén ăn nên mới thế thôi.”
Mu-gyeong lẳng lặng nhìn Ho-yeon đang mỉm cười dịu dàng với bọn trẻ.
Nhiều lúc không tiêu hóa nổi lượng lớn thức ăn nên phải chia nhỏ ra ăn nhiều bữa, nhưng nhìn chung y vẫn ăn uống khá tốt, chứng tỏ đồ ăn Ma Giáo không đến nỗi khó nuốt. Những thứ Ho-yeon ghét cay ghét đắng chỉ có Tích Cốc Đan hay đầu thú mà thôi. Sợ dĩ y gầy sọp đi là vì trên đường từ Ma Giáo băng qua vùng đất dị tộc, y không được ăn uống tử tế.
“Bảo mang cháo lên đi.”
Mu-gyeong ra lệnh cho So-ho như chủ nhà. Giọng điệu sai bảo tự nhiên đến mức suýt chút nữa So-ho đã quỳ rạp xuống hô “Tuân lệnh”.
“Đừng có ra lệnh cho bọn trẻ của ta.”
Chắc chắn là ăn gan hùm mật gấu rồi mới dám nói thế. Đôi mắt đen láy của Mu-gyeong dán chặt vào Ho-yeon. Ánh mắt tuy lạnh nhạt, nhưng Ho-yeon lại có cảm giác như hắn đang tính toán xem nên nghiền nát và thiêu rụi nơi này thế nào.
Dù tức giận buông lời xỉa xói, Ho-yeon cũng biết mình không nên đi quá giới hạn.
“Bọn trẻ của ta có phải là giáo chúng của ngươi đâu.”
Giọng lí nhí như muỗi kêu. Nghe đến từ “giáo chúng”, Hee-woon lén nhìn Mu-gyeong. Khác với So-ho đã chạy đi lấy cháo, Hee-woon rất tinh ý.
Theo lời đồn đại, Ma Giáo đòi Băng Cung giao nộp Cực Âm Chi Thể. Vì vậy Ho-yeon mới vâng lệnh Cung chủ đến Ma Giáo. Nhưng Hee-woon luôn cho rằng đó chỉ là tin đồn thất thiệt, vì Ho-yeon đâu phải Cực Âm Chi Thể.
Nhưng nghe đến từ “giáo chúng”…….
“Thế vị này sao lại ở đây ạ.”
Vừa hỏi, Hee-woon vừa nửa dỗ dành nửa ép buộc bế đứa út không chịu rời khỏi lòng Ho-yeon ra. Nhìn thoáng qua cũng biết đây không phải người tầm thường, nên Hee-woon rất dè chừng.
“Ta bị ốm nên vị này giúp đỡ một chút thôi. Sắp đi rồi.”
Chẳng biết y đã nhai đi nhai lại câu “sắp đi rồi” bao nhiêu lần, cứ như muốn tẩy não mọi người vậy.
0 Bình luận