Chương 87
bởi Chung SeikerSàn nhà Âm Biệt Đường được lát bằng đá và đất hoàng thổ tạo thành hệ thống sưởi sàn (Ondol) đặc trưng. Trên tường treo nhiều lớp da thú để cản bớt cái lạnh buốt giá từ bên ngoài. Tuy không phải vật liệu đắt tiền nhưng lại cho thấy sự tỉ mỉ, chăm chút. Có thể thấy rõ Ho-yeon đã dành biết bao tâm huyết cho những đứa trẻ nơi đây.
“Bạc đãi ân nhân từng là tay chân chăm sóc mình cũng là truyền thống của Bắc Hải sao?”
“Ngươi… đi về mới là giúp ta đấy.”
Hai nốt ruồi dưới đôi môi mím chặt cũng như đang thể hiện sự bướng bỉnh của chủ nhân. Mu-gyeong nghiêng đầu, khoanh tay trước ngực.
Được bầy trẻ vây quanh, Ho-yeon tỏa ra khí thế mạnh mẽ chưa từng thấy, trông y lúc này hệt như một người bảo vệ thực thụ. Trong mắt Mu-gyeong, y luôn là một kẻ ngây thơ, khờ khạo, chẳng có chút gì ra dáng người lớn trải đời, nên hình ảnh này khiến hắn thấy khá mới mẻ.
Thấy thú vị là vậy, nhưng cái thái độ coi hắn như con thú dữ chực chờ làm hại bọn trẻ kia cũng khiến hắn hơi phật ý.
Trong thế giới hoang dã, khi con đực bắt gặp con cái đang dẫn theo con non, nó thường có xu hướng giết chết đám con non đó. Bởi vì chừng nào con non còn sống, con cái sẽ không chấp nhận con đực khác xâm phạm lãnh thổ của mình. Vì thế, những con cái đang nuôi con thường vô cùng nhạy cảm với kẻ lạ mặt, hệt như Ho-yeon lúc này.
Tuy nhiên, điểm khác biệt giữa dã thú và Mu-gyeong là hắn không thấy cần thiết phải giết bọn trẻ. Việc phải dùng đến bạo lực hay sự đàn áp để đạt được mục đích thật quá hèn mọn và tầm thường.
Không cần dùng đến những thủ đoạn đó, Mu-gyeong vẫn có thể dễ dàng có được mọi thứ hắn muốn. Ngoại trừ việc thoát khỏi cái vòng lặp thời gian vô vị này.
Ho-yeon hoàn toàn coi Mu-gyeong như người tàng hình, mải mê trò chuyện rôm rả với bọn trẻ. Đúng lúc đó, So-ho bưng bát cháo nóng hổi đặt lên bàn cạnh giường. Dường như để giữ lời thề “có hắn ở đây thì không ăn”, Ho-yeon kiên quyết không đụng đến thìa.
“Sư thúc, chắc bụng sư thúc đang rỗng tuếch, sư thúc ráng ăn một chút đi ạ.”
So-ho lo lắng đưa chiếc thìa gỗ cho Ho-yeon. Ho-yeon liếc nhìn Mu-gyeong, khẽ thở dài rồi đón lấy chiếc thìa. Y không muốn nuốt lời, nhưng vì tấm lòng của So-ho nên đành nhượng bộ.
Nhấp một ngụm trà nóng cho ấm giọng, Ho-yeon múc từng thìa cháo trắng đã nguội bớt đưa lên miệng. Bọn trẻ mắt sáng rực nhìn y ăn. Vốn dĩ da y đã trắng nên có xanh xao thêm cũng không lộ rõ, nhưng nhìn y gầy gò hơn hẳn lần cuối gặp mặt, bọn trẻ chỉ thấy an tâm khi y chịu ăn.
Thấy Ho-yeon không ốm đau gì nghiêm trọng, sự chú ý của bọn trẻ lúc này mới chuyển sang Mu-gyeong.
Bé út Ha-dong – đứa trẻ vừa ngậm ngón tay cái vừa mút chùn chụt các ngón khác – lạch bạch trèo xuống giường, tiến lại gần Mu-gyeong rồi ngước lên nhìn hắn đăm đăm. Vì chỉ đứng đến ngang đùi hắn nên việc phải ngửa cổ lên quá cao khiến thằng bé mất đà, ngã ngửa ra sau.
“Ha-dong…!”
Vốn biết Ha-dong nhát gan nên Ho-yeon không ngờ thằng bé lại dám tiếp cận Mu-gyeong, khi y phản ứng thì đã muộn. Mu-gyeong rõ ràng chưa hề động ngón tay, thằng bé tự ngã, nhưng nghe tiếng hét thất thanh của Ho-yeon, ai không biết lại tưởng hắn vừa đá bay thằng bé.
Ho-yeon định lao xuống giường, nhưng cơn đau nhói từ eo truyền lên khiến y phải cắn chặt môi dưới. Khoảnh khắc đó, một bóng đen to lớn bao trùm lấy Ha-dong đang nằm chớp mắt ngơ ngác dưới sàn. Mu-gyeong vươn tay tóm lấy cổ áo thằng bé, nhấc bổng lên.
“Đừng làm thế!”
Bất chấp cơn đau, Ho-yeon gượng đứng dậy, nghiến răng đi tới. Đáng lẽ phải bế thằng bé lên nhẹ nhàng, đằng này hắn lại xách cổ áo nó như xách mèo.
Nhưng trái với sự lo lắng của y, Ha-dong lại cười khúc khích vì được nhấc lên cao. Nó quên cả mút tay, cười toe toét để lộ những chiếc răng sữa nhỏ xíu.
“Ha-dong, lại đây với ta.”
Ho-yeon dang hai tay ra đón, Ha-dong ngập ngừng một chút rồi quay sang Mu-gyeong giơ hai tay lên, miệng ê a kêu “Hưm”. Vì chưa biết nói nhiều nên Ha-dong thường dùng ngôn ngữ cơ thể để thể hiện cảm xúc. Hành động đó có nghĩa là nó muốn được hạ xuống rồi nhấc lên cao như lúc nãy.
Bị bỏ rơi từ lúc còn ẵm ngửa không biết mặt cha mẹ, nên Ho-yeon luôn nuông chiều mọi vòi vĩnh của Ha-dong. Nhưng lần này, y phải cứu thằng bé khỏi vuốt cọp. Ho-yeon vươn tay bế Ha-dong về lại vòng tay mình.
Ho-yeon nhìn Mu-gyeong với ánh mắt hằn học như không thể tin nổi hành động thô lỗ của hắn, rồi quay lại giường. Mà biết mong đợi gì ở Cheon Mu-gyeong cơ chứ, oán trách cũng vô ích.
Thế nhưng, Geum-hyeon – cậu bé lớn hơn Ha-dong hai tuổi – lại chạy đến trước mặt Mu-gyeong, bẽn lẽn xin xỏ: “Cho Geum-hyeon chơi với…”. Từ thuở cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên bọn trẻ được thấy một người đàn ông to lớn như Cheon Mu-gyeong. Thấy hắn nhấc bổng Ha-dong nhẹ tênh như nâng một con diều, thằng bé nào mà chẳng mê mẩn.
“Geum-hyeon à, đại nhân đây chưa chợp mắt được lúc nào đâu. Sư thúc đã dạy chúng ta phải luôn lễ phép với người lớn cơ mà. Đừng nhõng nhẽo nữa.”
Geum-hyeon gật đầu cái rụp, ngoan ngoãn nghe lời So-ho không đòi hỏi thêm. Ho-yeon thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu “chưa chợp mắt được lúc nào” lại văng vẳng bên tai y.
“Đại nhân bảo không biết lúc nào sư thúc sẽ tỉnh, nên cứ cháo nguội là bắt mang bát mới lên thay đấy ạ.”
Lời So-ho nói lúc nãy lại hiện về rõ mồn một. Cheon Mu-gyeong có ngủ hay không, có sai người nấu cháo cho y hay không, liên quan gì đến y cơ chứ.
Nếu quan tâm y đến vậy thì hắn đã không cưỡng đoạt nội lực ở đan điền của y. Đã thế, hắn còn suýt khiến y mất mạng vì tẩu hỏa nhập ma khi cố đả thông đan điền trong lúc y đang giả chết (Quy Tức Đại Pháp).
Nếu không nhờ cơ thể được Băng Long cải tạo, chắc y đã chết từ đời tám hoánh rồi. Ho-yeon không biết chính xác âm mưu của Cheon Mu-gyeong khi theo y đến tận Bắc Hải, nhưng chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp. Dù có xót thương cho kẻ bị hỏa ma hành hạ, nhưng sự cảm thông của y cũng chỉ có giới hạn.
Cả khi hắn lừa dối, trêu cợt y, cả khi hắn đốt bức thư, y đã nhiều lần mở lòng muốn thấu hiểu hắn. Vậy mà thứ y nhận lại chỉ là sự tước đoạt âm khí tàn nhẫn.
Trừ khi là kẻ đại ác, còn ai lại đi đâm sau lưng người vừa giơ tay muốn làm hòa chứ. À không, hắn chỉ là chủ nhân Ma Giáo, kẻ làm mọi việc theo ý mình. Lời đồn Thiên Ma không có cảm xúc con người xem ra không phải là tin đồn thất thiệt.
Mất hết cả hứng ăn uống. Bát cháo chưa vơi được một nửa, Ho-yeon ngồi rũ rượi trên giường, liên tục vuốt lưng Ha-dong.
“Đại nhân, Âm Biệt Đường không có chỗ nào để ngài nghỉ ngơi cả, hay để con đi tìm chỗ khác cho ngài nhé?”
Đúng như So-ho nói, chiếc giường Ho-yeon đang nằm quá chật chội so với thân hình khổng lồ của Mu-gyeong.
“So-ho à, ta đã bảo ngài ấy sắp đi rồi…”
“Đi hay ở không phải do Wi sư thúc quyết định, mà là ta.”
Mu-gyeong ngắt lời Ho-yeon. Wi sư thúc……. Cách gọi của Mu-gyeong khiến Ho-yeon cau mày lộ rõ sự khó chịu.
So-ho và hai đứa trẻ nhỏ không nhận ra luồng không khí căng thẳng giữa hai người, chỉ có Hee-woon là tinh ý nhận ra. Trong số bọn trẻ Âm Biệt Đường, Hee-woon là đứa duy nhất đang học Băng công, nhưng cô bé không hề cảm nhận được chút khí tức nào từ Cheon Mu-gyeong. Đúng như lời sư phụ từng nói, những cao thủ thượng thừa có thể che giấu hoàn toàn nội lực của mình.
Nhìn bề ngoài hắn giống như người luyện Ngoại công hơn là Nội công, nhưng Hee-woon đã kịp nhìn thấy điều mà Ho-yeon vì quá hoảng hốt nên không nhận ra. Lúc nãy, người đàn ông này không hề túm cổ áo Ha-dong. Hắn dùng Hư Không Nhiếp Vật để nhấc bổng thằng bé lên.
“Lão gia, con cũng gọi ngài là đại nhân được không ạ?”
Nghe Hee-woon gọi hắn là “Lão gia”, Ho-yeon bỗng thấy hả hê lạ lùng. Nhưng Cheon Mu-gyeong thì chẳng mảy may bận tâm đến việc mình bị gọi là ông lão, hắn thản nhiên đáp.
“Sao cũng được.”
Nghe câu trả lời cụt lủn, Hee-woon nở nụ cười tươi rói. Nụ cười ấy giống hệt Ho-yeon, chứng tỏ cô bé đã lớn lên dưới sự bao bọc của y.
“Hee-woon à, ta mệt nên muốn chợp mắt một lát, con đưa các em ra ngoài mua kẹo hồ lô ăn nhé?”
“Kẹo!”
Ha-dong đang ngoan ngoãn trong lòng Ho-yeon bỗng reo lên lanh lảnh. Rồi như quên luôn chuyện vừa khóc lóc, thằng bé tụt xuống khỏi người Ho-yeon chạy đến bám riết lấy Hee-woon. Hai đứa còn lại cũng lon ton chạy theo.
Ho-yeon nhích dần vào góc giường, thò tay vào khe hở giữa giường và bức tường. Hee-woon biết chỗ giấu tiền riêng được bọc trong lớp vải của y, nhưng có vẻ cô bé chưa từng đụng đến vì cảm giác chạm vào vẫn như cũ.
Khi Ho-yeon định lấy tiền ra cho bọn trẻ, Cheon Mu-gyeong đã nhanh tay dúi một chiếc túi nặng trịch vào tay Hee-woon. Bất ngờ nhận được chiếc túi, mắt Hee-woon mở to ngạc nhiên. Ánh mắt đó còn kinh ngạc hơn cả khi cô bé phán đoán võ công và thân phận của Mu-gyeong.
“Đại, đại nhân. Ngài cho nhiều tiền thế này…”
Nhìn thấy những thỏi vàng lấp lánh bên trong chiếc túi hé mở, ánh mắt Hee-woon nhìn Mu-gyeong bỗng tràn ngập sự cảm kích.
Hồi ở Bích Thúy Lâu, Ho-yeon chưa bao giờ đàn miễn phí một khúc nào. Đàn xong là y đi thẳng không thèm ngoái đầu lại, đến nỗi bị gọi là kẻ mê tiền, xem ra đứa trẻ do Wi Ho-yeon nuôi nấng cũng bị lây cái tính ham tài đó.
“Bọn con mua kẹo hồ lô ăn xong, số tiền thừa sẽ mang về trả lại cho ngài đàng hoàng ạ.”
“Không được, Hee-woon à. Trả lại ngài ấy ngay đi con.”
Ho-yeon chỉ định đưa cho bọn trẻ đủ tiền mua kẹo hồ lô ăn cho thỏa thích thôi.
“Wi sư thúc có vẻ muốn nói chuyện riêng với ta.”
Cạch, cánh cửa Âm Biệt Đường tự động mở toang. Không ai chạm vào mà cửa vẫn tự mở.
Bọn trẻ giờ không chỉ mắt sáng rực mà còn há hốc mồm nhìn Mu-gyeong ngưỡng mộ. Trông thấy ánh mắt háo hức của chúng, Mu-gyeong lạnh nhạt lên tiếng.
“Tiêu cho bằng hết rồi hẵng về.”
Trong suốt cuộc đời ngắn ngủi của Hee-woon, đây là lời “đuổi khách” ngầu nhất mà cô bé từng nghe.
0 Bình luận