Bạn không có cảnh báo nào.

    Giờ đây, thời gian còn lại của Cheon Mu-gyeong tuy dài mà cũng thật ngắn ngủi. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng luồng khí huyết đang chảy từ đan điền của cơ thể mang lại niềm vui cho hắn. Với lượng nội công tiềm tàng dồi dào như vậy, nếu được chỉ dạy cách vận dụng đan điền, lượng âm khí có thể thu được sẽ tăng lên gấp bội.

    Nếu chỉ cần như thế mà có thể dập tắt hoàn toàn hỏa khí thì tốt biết mấy. Nhưng không ai dám chắc chuyện gì sẽ xảy ra khi ngày đó đến. Thậm chí nếu hút cạn sạch đan điền đã giải phong ấn của Wi Ho-yeon, liệu hắn có bình an vô sự hay không cũng là một ẩn số. Nhưng sự thật là việc hấp thụ khí tức của Ho-yeon đã giúp hắn xoa dịu nỗi đau.

    Trong suốt vô số kiếp sống lặp đi lặp lại, Mu-gyeong đã trở nên chai lì với nỗi đau đớn, thậm chí quên mất cảm giác đó là đau. Ngọn lửa thiêu đốt toàn thân như hơi thở quen thuộc, nhưng hơi thở thực sự lại mang một ý nghĩa khác.

    Sự hiện diện của Wi Ho-yeon đã đánh thức điều mà hắn lãng quên bấy lâu.

    Bất kể Wi Ho-yeon có phản kháng hay không, hắn cứ tùy ý tóm gáy y, làm gì mình muốn cũng được. Nhưng Cheon Mu-gyeong rất hiểu kiểu người như Ho-yeon. Yếu mềm với kẻ yếu, nhưng với kẻ mạnh, dù bề ngoài khuất phục nhưng trong lòng tuyệt đối không chịu khuất phục.

    Khi hắn đóng giả Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia, dù coi hắn là kẻ lười biếng, ăn bám nhưng y vẫn đưa bạc cho hắn cơ mà. Rồi còn Âm Biệt Đường gì đó, không biết nhặt bọn trẻ ở đâu về nuôi, đúng là kẻ lo chuyện bao đồng.

    Biết tỏng cách thu phục Wi Ho-yeon nhưng Cheon Mu-gyeong không muốn làm theo. Âm khí thì cứ lúc nào cần hắn hút là xong, việc gì phải giả vờ đáng thương để đổi lấy sự đồng cảm. Hơn nữa, kẻ chủ động áp sát, khơi gợi hứng thú thường là Wi Ho-yeon cơ mà.

    “Ở một mình nơi đó cô đơn lắm.”

    Wi Ho-yeon tưởng mình bị bỏ rơi, nhưng lần nào hắn đến y cũng đang ngủ say sưa thì biết thế quái nào được.

    Mu-gyeong đứng dậy khỏi giường, lấy dây thắt lưng buộc hờ rồi bước ra khỏi nhà tranh. Quả nhiên là chẳng có chỗ trốn, hắn thấy Ho-yeon đang ngồi rúc sau chum nước mưa trông thật tội nghiệp.

    Nghĩ lại thì, Wi Ho-yeon không uống rượu nên trong nhà chẳng có lấy một vỏ rượu. Hắn tính bảo Hữu Hộ pháp mang ít rượu lên đây, rồi nhấc bổng cái chum đầy nước mưa lên.

    Vẫn không hề có tiếng động nào như mọi khi, nhưng dù cái chum sau lưng biến mất, Ho-yeon cũng không hề giật mình. Y vẫn ngồi thu lu, cúi gằm mặt xuống đất.

    Chiếc gáy trắng ngần bị mái tóc che khuất, thật đáng tiếc.

    “Hùng hổ chạy ra đây, ta tưởng trốn ở đâu kỹ lắm.”

    Dù tiếng nói vang lên ngay trên đầu, Ho-yeon vẫn bướng bỉnh nhìn chằm chằm xuống đất.

    “Xem ra ngoài thêu thùa và đánh đàn thì chẳng có tài cán gì.”

    “Ở đây làm gì có chỗ nào để trốn.”

    “Không còn xà nhà nữa nhỉ.”

    Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên, liếc xéo Cheon Mu-gyeong đang tiện tay đặt cái chum xuống một chỗ khác.

    Thế mà lúc đó hắn giả vờ không biết…….

    Khoan đã, không dùng đến nội công mà Cheon Mu-gyeong có thể nhấc bổng cái chum đầy nước nặng trịch ấy dễ như bỡn. Ho-yeon nhận ra ngoại công của hắn chắc chắn cũng rất thâm hậu. Cũng phải, nhìn thân hình to lớn như Thập Vạn Đại Sơn kia là đủ hiểu.

    Trong số những cao thủ, có không ít kẻ lơ là việc rèn luyện thể lực. Ngay cả Băng Hàn Đường chủ chịu trách nhiệm đào tạo thế hệ sau của Băng Cung cũng chỉ giỏi Băng công chứ không chú trọng rèn luyện cơ bắp. Nhìn lại Cheon Mu-gyeong, quả thực hắn phi phàm đến đáng sợ.

    Ho-yeon phủi phủi tay đứng dậy dù tay chẳng chạm đất.

    “Trả dù giấy…, cho ta đi. Cả đàn thất huyền nữa.”

    Ngặt nỗi ngực hắn đang phanh ra khiến y không biết nhìn vào đâu. Đầu óc Ho-yeon vẫn còn rối bời từ lúc nãy. Đàn ông với nhau mà làm chuyện đó thì thật sự dùng chỗ đó sao? Dù không rành chuyện mây mưa nhưng y cũng đủ lớn để mường tượng ra.

    Nhưng biết đâu y nhầm. Chỗ đó đâu phải để nhét vào, có khi chỉ cọ xát bên ngoài thôi.

    Nhiệt lượng và cảm giác ở dương vật và mông nơi bàn tay Cheon Mu-gyeong chạm vào dường như vẫn còn nguyên vẹn. Làm sao người ta có thể nhìn mặt nhau sau khi làm cái chuyện xấu hổ như thế nhỉ? Riêng y thì ngượng muốn chết.

    Nhờ hắn đứng che nắng nên Ho-yeon lọt thỏm trong cái bóng của hắn. Vì ở trên cao nên nắng rất gắt, không có dù che nên Ho-yeon hiếm khi ra ngoài vào ban ngày.

    Nhưng có vẻ hắn không định trả đồ, chỉ nhìn chằm chằm vào y. Không chịu nổi ánh mắt đó, Ho-yeon toan quay bước vào nhà thì bị hắn tóm lấy tay kéo lại.

    “Ngoại công dĩ nhiên là tệ rồi, thế còn võ công thì sao?”

    “Cái gì?”

    Bị hỏi bất ngờ, Ho-yeon quên cả ngượng ngùng.

    “Ta hỏi ngươi có chút năng khiếu võ học nào không.”

    Thiên Ma mà lại đi hỏi y có năng khiếu võ học không. Lần này Ho-yeon không dám tin vào tai mình.

    Không đâu, hắn làm gì có ý định dạy y cái gì. Ho-yeon bĩu môi đáp, không dám nuôi hy vọng.

    “Đã bảo là tự học mà. Nhưng tự học mà được như ta thì cũng gọi là có năng khiếu đấy. Chắc chắn là có.”

    Đúng là múa rìu qua mắt thợ. Khoe khoang trước một thợ mộc tài ba rằng mình chẻ củi rất giỏi, y thấy mình thật ngu ngốc. Khoe tài năng trước Cheon Mu-gyeong – kẻ được mệnh danh là kỳ tài võ học từ bé, Thiên Ma đời đầu tái thế, Ho-yeon thấy mặt mình nóng bừng.

    “Vậy thì chắc cũng chịu được cái này.”

    Cheon Mu-gyeong dùng tay kia ấn mạnh vào dưới rốn y. Nơi đó là Hạ đan điền, cũng là Khí Hải huyệt. “Chịu được cái này” là sao? Chưa kịp hỏi, hắn đã ấn mạnh vào dưới rốn.

    A! Cơn đau ập đến bất ngờ khiến Ho-yeon thở dốc, định lùi lại nhưng như bị hút vào lòng bàn tay hắn, cơ thể y dán chặt vào hắn hơn.

    Bàn tay phải áp vào bụng y tỏa ra sức nóng khủng khiếp hơn cả lúc nãy. Những dòng chữ đen trên cánh tay hắn nhảy múa dữ dội. Từ tay Mu-gyeong, luồng khí nóng rực tràn vào Khí Hải huyệt của y. Cơn đau thấu trời ập đến khiến Ho-yeon nghiến chặt răng.

    Hắn điên rồi sao…! Cheon Mu-gyeong đang truyền chân khí của hắn vào người y.

    Giống như đổ một lượng lớn dung nham vào một đường ống hẹp, các huyệt mạch căng phồng như muốn nổ tung. Khí tức của hắn đi qua Khí Hải huyệt, sục sạo khắp cơ thể Ho-yeon. Nó len lỏi qua các huyệt đạo, đi qua các đan điền, như muốn rà soát và đả thông toàn bộ huyết quản.

    Ho-yeon không thể thốt nên lời để chất vấn. Bị chân khí của Cheon Mu-gyeong cưỡng ép đả thông huyệt mạch (1), chỉ cần mở miệng là có nguy cơ tẩu hỏa nhập ma. Đây chẳng khác nào cưỡng ép vận khí điều tức. Lại còn bằng ma khí của Cheon Mu-gyeong.

    Cơn đau như bị thanh kiếm đỏ rực đâm chém bên trong khiến Ho-yeon túm chặt lấy áo choàng của Mu-gyeong. Mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm toàn thân, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Đau đớn khủng khiếp đến mức tưởng chừng như sắp đứt lìa một bộ phận nào đó. Cảm giác như có thanh sắt nung đỏ đang chạy trong mạch máu.

    Từ Hạ đan điền lên Trung đan điền rồi Thượng đan điền, chân khí của hắn sục sạo khắp các mạch máu nhỏ nhất trên toàn cơ thể.

    Ho-yeon không chỉ sợ cô đơn mà còn rất sợ đau. Nhưng so với lúc tiếp nhận khí tức của Băng Long thì cơn đau này chẳng bõ bèn gì. Ký ức ngày hôm đó kinh hoàng đến mức y không bao giờ muốn nhớ lại. Nhưng dù sao đó cũng là nỗi đau quá khứ, chẳng giúp ích gì cho hiện tại.

    Nếu Băng Long mang đến nỗi đau vạn cân, thì giờ chỉ là ngàn cân. Nhưng ngàn cân cũng đủ đau thấu xương, Ho-yeon rên rỉ trong đau đớn.

    Cố gắng chịu đựng nhưng hai chân y dần khuỵu xuống. Mu-gyeong vòng tay đỡ lưng Ho-yeon nhưng bàn tay truyền khí vẫn không rời đi.

    Mồ hôi lạnh túa ra như tắm khiến chiếc quần vừa mặc xộc xệch cũng ướt sũng. Sống ở Bắc Hải lạnh giá chưa bao giờ đổ mồ hôi nhiều như thế này, vậy mà giờ quần áo ướt nhẹp.

    Ho-yeon suýt chút nữa buột miệng xin tha. Nhưng y cắn chặt môi, thà bật máu cũng quyết chịu đựng đến cùng.

    Một dòng máu đỏ chảy dọc theo cằm. Nó cắt ngang qua hai nốt ruồi dưới môi, Cheon Mu-gyeong chậm rãi liếm dòng máu đó.

    Ho-yeon chẳng biết hắn đang làm gì, chỉ đắm chìm trong nỗi đau đớn. Nỗi đau như bị kiếm nung đỏ băm vằm mạch máu kéo dài bất tận. Bỗng nhiên, bàn tay dưới bụng ấn mạnh hơn, chân khí của Cheon Mu-gyeong bắt đầu rút ngược trở lại.

    Luồng chân khí di chuyển khắp nơi lúc nhanh lúc chậm nhanh chóng thoát khỏi huyệt mạch Ho-yeon. Hà, hà…, lúc này Ho-yeon mới dám thả lỏng hàm răng, thở dốc kịch liệt. Bàn tay túm áo Mu-gyeong cũng rũ xuống vì kiệt sức.

    Ban đầu Ho-yeon chưa chắc chắn, nhưng giờ y đã hiểu hắn vừa làm gì. Hắn đã dùng chân khí của mình để đả thông huyệt mạch bị tắc nghẽn của y. Vì biết điều đó nên Ho-yeon mới cố gắng chịu đựng đến cùng.

    Ngay cả những cao thủ tuyệt đỉnh cũng không dễ dàng tiêu hao công lực hay chân khí của mình để làm việc này cho người khác. Hơn nữa, nó còn tiềm ẩn nguy cơ nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng Cheon Mu-gyeong không chỉ không tiêu hao chân khí mà còn thu hồi lại nguyên vẹn.

    Ho-yeon một lần nữa nhận ra cảnh giới võ học của Cheon Mu-gyeong cao thâm đến mức nào. Thậm chí có lẽ hắn còn mạnh hơn cả Băng Long. Ý nghĩ đó mang lại cho y cảm giác bất lực tột cùng. Nhưng chưa thử sao biết ai hơn ai.

    “Ngươi vừa… đả thông Nhâm Đốc nhị mạch (2) cho ta à?”

    Dựa dẫm vào người Mu-gyeong, Ho-yeon hé mắt hỏi khó nhọc. Mu-gyeong bế xốc Ho-yeon lên tay. Mái tóc rũ rượi của Ho-yeon đung đưa theo nhịp bước chân của hắn.

    “Mới chỉ đả thông huyết mạch bị tắc từ Trung đan điền thôi. Tưởng ngất xỉu rồi chứ, giỏi đấy.”

    Hóa ra thói quen hay đấm ngực của Ho-yeon là do tắc nghẽn ở vùng này. Nghe Mu-gyeong nói thì chưa đến mức đả thông Nhâm Đốc nhị mạch, nhưng luồng khí trôi qua huyết quản giờ đây đã trơn tru hơn hẳn.

    “Nếu ta ngất đi thì ngươi cũng gặp nguy hiểm mà…….”

    Mu-gyeong nhìn xuống Ho-yeon với đôi mắt đỏ rực. Ho-yeon cố gắng bắt gặp ánh mắt hắn, chớp mắt chậm rãi. Lần này không phải diễn, y thực sự sắp ngất vì kiệt sức.

    Đúng là cảm giác huyết quản đã biến từ con suối nhỏ thành dòng thác đổ. Đằng nào cũng đau, sao không đả thông luôn Nhâm Đốc nhị mạch đi nhỉ……. Hay là Tẩy Tủy Phạt Mao (3) (Tẩy tủy phạt mao) luôn cũng được. Ho-yeon không nhận ra mình đang lẩm bẩm những lời lẽ trơ trẽn.

    “Wi công tử, tưởng chỉ hám tiền, ai ngờ cũng hám võ công nhỉ?”

    Trong ý thức mờ dần, Ho-yeon nghe thấy tiếng cười trầm thấp của Mu-gyeong.

    “Đệ tử xin lấy thác băng báo đáp ơn sư phụ.”

    Chú thích:

    1. Đả thông (打通): Khai thông các kinh mạch bị tắc nghẽn trong cơ thể.
    2. Nhâm Đốc nhị mạch (任督两脉): Hai kinh mạch chính yếu và quan trọng nhất trong cơ thể con người theo y học cổ truyền và võ học Trung Hoa. Đả thông Nhâm Đốc nhị mạch là bước đột phá lớn để nâng cao nội công.
    3. Tẩy tủy phạt mao (伐毛洗髓): Quá trình tái tạo và thanh lọc cơ thể từ xương tủy đến kinh mạch, giúp cơ thể trở nên thuần khiết và nâng cao tư chất võ học.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú