Bạn không có cảnh báo nào.

    Bầu không khí ở Côn Luân Phái trở nên bất thường sau khi tin tức Hải Vận Tiêu Cục trở về từ chuyến áp tiêu đến Băng Cung được truyền đi.

    “Nghe nói mục đích của chuyến áp tiêu lần này là Tuyết Liên, một loại linh dược của Băng Cung.”

    Đại đệ tử Yoo Yeol-mun, người được chọn làm Chưởng môn nhân kế nhiệm, báo cáo lại những gì mình đã điều tra được với ông nội.

    “Băng Cung mà lại chịu giao Tuyết Liên cho Hải Vận Tiêu Cục ư?”

    Ông nội của Yoo Yeol-mun, Thái Thượng Chân Nhân Yoo Cheong-pung, hỏi lại đầy ngờ vực.

    “Không phải ạ, thưa ông. Là Hải Vận Tiêu Cục đã mang Tuyết Liên đến Băng Cung.”

    Tuyết Liên là linh dược quý hiếm chỉ có ở Bắc Hải, được bảo vệ nghiêm ngặt và cấm mang ra ngoài. Thật kỳ lạ khi Hải Vận Tiêu Cục lại có được Tuyết Liên để gửi đến Băng Cung.

    “Có biết người ủy thác là ai không?”

    Nhìn bề ngoài, Yoo Cheong-pung không già hơn cháu trai Yoo Yeol-mun là bao. Đó là nhờ ông đã đạt đến cảnh giới Phản Lão Hoàn Đồng (1).

    “Họ giữ bí mật tuyệt đối về người ủy thác, nhưng cháu nghĩ khả năng cao là Ma Giáo.”

    Yoo Yeol-mun nghiến răng ken két.

    Côn Luân Phái nằm gần địa phận của Ma Giáo nhất trong số các môn phái Chính đạo, nên đã chịu thiệt hại nặng nề nhất trong Chính Ma Đại Chiến mười năm trước.

    Để xâm lược Côn Luân Phái, Ma Giáo buộc phải vượt qua dãy núi Côn Luân hiểm trở. Cậy vào địa thế hiểm trở nên lơ là phòng bị, Côn Luân Phái đã phải trả giá đắt ngay từ đầu cuộc chiến.

    Nếu lúc đó Côn Luân Phái không liều chết chặn đứng đợt tấn công đầu tiên của Ma Giáo, có lẽ cán cân chiến thắng đã nghiêng về phía Ma Giáo. Côn Luân Phái trở thành anh hùng, nhưng đổi lại là mất đi hơn bảy phần mười lực lượng và đến giờ vẫn chưa khôi phục lại được vị thế năm xưa.

    “Yeol-mun à, ta đã bảo bao lần rồi, sự vội vàng luôn làm hỏng việc của con. Đừng chỉ dựa vào suy đoán mà gây khó dễ cho Hải Vận Tiêu Cục.”

    Tuy nhiên, Yoo Yeol-mun vẫn kiên quyết bảo vệ quan điểm của mình trước Yoo Cheong-pung.

    “Chẳng phải cháu đã nói Hải Vận Tiêu Cục rất đáng ngờ sao? Tiêu cục trưởng nói là người Hà Bắc, nhưng cháu đã cho người đến tận Hà Bắc dò la mà chẳng ai biết hắn là ai. Không lạ sao? Một kẻ vô danh từ Hà Bắc đột nhiên xuất hiện ở Thanh Hải chúng ta và mua lại một tiêu cục đang trên đà sụp đổ.”

    Đã cài người vào Hải Vận Tiêu Cục một năm rồi mà Yoo Yeol-mun vẫn chưa thu thập được thông tin gì đáng giá.

    “Chắc chắn Ma Giáo đã có giao dịch ngầm với Băng Cung. Ma Giáo chủ mắc Cửu Dương Tuyệt Mạch, biết đâu hắn đã đe dọa hoặc cầu xin Băng Cung giúp đỡ? Chắc chắn Tuyết Liên là vật phẩm hắn kiếm được ở đâu đó để dâng lên lấy lòng Băng Cung.”

    Lúc đó, Yoo Cheong-pung bật cười sảng khoái.

    “Hahaha, Thiên Ma Mu-gyeong mà bị Cửu Dương Tuyệt Mạch ư?”

    Yoo Cheong-pung vẫn giữ nụ cười trên môi khi đứng dậy.

    “Đó là chuyện hoang đường, nhưng cứ cho là thật đi nữa, thì chuyện ma nhân cầu xin Băng Cung giúp đỡ rồi dâng Tuyết Liên lên cũng nực cười không kém.”

    Am thất của Thái Thượng Chân Nhân nằm ở rìa núi Côn Luân, trông có vẻ xa rời thế tục nhưng bên trong lại chứa đầy đồ cổ. Đặc biệt ông rất thích sưu tầm đồ gốm sứ, ngay cả chén trà trên bàn cũng là loại sứ thanh hoa bạch ngọc. Yoo Yeol-mun nghĩ thầm chỉ cần bán mấy thứ này đi cũng đủ giúp Côn Luân vực dậy, nhưng không dám nói ra.

    “Yeol-mun à, đường đường là đại đệ tử mà sao con lại bị lung lay bởi mấy tin đồn nhảm nhí thế hả?”

    Yoo Cheong-pung nghiêm giọng quở trách.

    “Không phải tin đồn nhảm đâu ạ. Chuyện Giáo chủ đang tìm kiếm Cực Âm Chi Thể là sự thật.”

    Yoo Cheong-pung chắp tay sau lưng như một lão già, mỉm cười hiền từ nhìn cháu trai. Ông trông giống một nho sinh thanh tao, tuấn tú, nhưng ánh mắt trong veo lại chứa đựng sự từng trải sâu sắc.

    “Nếu lời con nói là thật, thì chẳng phải chúng ta chỉ cần ngồi chờ Giáo chủ chết là xong sao.”

    “Nếu hắn tìm được Cực Âm Chi Thể và vượt qua Cửu Dương Tuyệt Mạch, thì đó sẽ là đại họa cho chúng ta.”

    Người phát động Chính Ma Đại Chiến là Giáo chủ đời trước, nhưng Yoo Yeol-mun căm thù Giáo chủ hiện tại cũng chẳng kém. Vì trong đại chiến, hắn đã từng giao đấu với Cheon Mu-gyeong.

    “Thế con nghĩ nhờ ai mà cánh tay phải của con vẫn còn nguyên vẹn hả?”

    “Thà bị chặt đứt còn hơn là nhận sự thương hại đó!”

    Dù thời gian trôi qua bao lâu, Yoo Yeol-mun vẫn coi việc sống sót nhờ sự ban ơn của Cheon Mu-gyeong là nỗi nhục nhã.

    “Giá như lúc đó ông có mặt ở đây…”

    Lời trách móc Yoo Cheong-pung buột miệng thốt ra khiến Yoo Yeol-mun không dám ngẩng mặt lên.

    Lúc Chính Ma Đại Chiến nổ ra, Yoo Cheong-pung đang bế quan ở ẩn nơi thâm sơn cùng cốc để vượt qua bức tường Hóa Cảnh (2). Khi nghe tin và trở về Côn Luân, Ma Giáo đã rút lui về Thập Vạn Đại Sơn.

    Lý do Ma Giáo đột ngột từ bỏ việc xâm lược Trung Nguyên và rút quân vẫn là một bí ẩn. Tuy nhiên, thay vì truy đuổi Ma Giáo, Yoo Cheong-pung tập trung vào việc chỉnh đốn lại Côn Luân Phái đang bị tổn thất nặng nề.

    “Yeol-mun à, vị thế của Côn Luân quan trọng đến thế sao?”

    “……”

    Yeol-mun không thể trả lời ngay. Côn Luân vốn là một trong Cửu Phái Nhất Bang (3), thế lực hùng mạnh bậc nhất trong giới võ lâm.

    Dốc toàn lực chặn đứng Ma Giáo, nhưng thứ Côn Luân nhận lại từ Cửu Phái Nhất Bang chỉ là lời cảm ơn sáo rỗng và sự thờ ơ. Đặc biệt Thiếu Lâm và Võ Đang đã nhân cơ hội này vượt mặt Côn Luân. Thực ra, Yeol-mun giận dữ vì bị đồng minh phản bội còn hơn cả sự căm thù kẻ địch.

    “Ta cho là quan trọng.”

    Câu trả lời bất ngờ từ Yoo Cheong-pung khiến Yeol-mun ngẩng phắt đầu lên.

    “Vậy nên thay vì chìm đắm trong hận thù vô nghĩa, chẳng phải việc bồi dưỡng thế hệ sau tốt hơn sao?”

    Yeol-mun lúc này mới vỡ lẽ ý sâu xa của ông nội, vẻ mặt đầy cảm kích. Thay vì đi điều tra cái Hải Vận Tiêu Cục mờ ám hay truy lùng tàn dư Ma Giáo, Yeol-mun đứng dậy để làm việc quan trọng hơn.

    “Đứa cháu ngu muội này xin tạ ơn sự chỉ dạy của ông.”

    “Yeol-mun à, ta chỉ tin tưởng vào con, tương lai của Côn Luân.”

    “Cháu sẽ không phụ lòng tin của ông.”

    Yoo Yeol-mun chào từ biệt đầy khí thế rồi đi thẳng đến võ trường. Côn Luân vẫn còn những đệ tử đầy triển vọng. Nụ cười hiền từ trên môi Yoo Cheong-pung tắt ngấm ngay khi bóng lưng Yoo Yeol-mun khuất dạng.

    “Chết tiệt…”

    Vẻ đạo mạo biến mất tăm, khuôn mặt nho sinh thanh tao của Yoo Cheong-pung giờ đây nhăn nhó, ông ngồi phịch xuống ghế một cách bặm trợn.

    “Thằng ranh con đó, đến tao còn sợ đây này.”

    Yoo Cheong-pung bất đắc dĩ phải ngồi vào cái ghế Thái Thượng Chân Nhân nên mới phải giả vờ đứng đắn, chứ bản chất thật của ông gần với hình ảnh hiện tại hơn.

    “Nhưng mà giờ chắc cũng so kè được chút đỉnh nhỉ?”

    Thôi bỏ đi, bỏ đi. Yoo Cheong-pung lắc đầu. Ông gặp Cheon Mu-gyeong lần đầu tiên ngay trước khi hắn lên ngôi Giáo chủ. Hình ảnh hắn với luồng nhiệt khí khủng khiếp trong người vẫn in đậm trong trí nhớ ông, nhưng chắc chắn không phải là Cửu Dương Tuyệt Mạch. Một kẻ mắc chứng tuyệt mạch không thể vận dụng nội công như thế được.

    Ngày đó nếu không giao đấu với Cheon Mu-gyeong, có lẽ Yoo Cheong-pung đã không thể vượt qua bức tường Hóa Cảnh. Đang đánh nhau sinh tử với một thằng nhãi ranh vắt mũi chưa sạch mà ông lại bỏ chạy. Nhục nhã gì tầm này, mạng sống quan trọng hơn. Và cũng nhờ sự ngộ ra từ trận chiến đó mà ông đã đạt đến Hóa Cảnh.

    “Ma Giáo và Băng Cung à.”

    Dù tỏ ra không quan tâm trước mặt Yeol-mun, nhưng Yoo Cheong-pung cũng đang nghi ngờ Hải Vận Tiêu Cục. Nhất là khi họ lại mang Tuyết Liên đến Băng Cung.

    Tên Giáo chủ đó tỏa ra hỏa khí đến mức ông cứ tưởng hắn sẽ tự thiêu đốt chính mình ngay trong trận chiến. Có khi tình trạng hiện tại tồi tệ hơn nên hắn mới tìm kiếm Cực Âm Chi Thể để cứu vãn tình thế.

    “Hô hô, vụ này có vẻ đáng để thử đấy.”

    Hay là chọc ngoáy Hải Vận Tiêu Cục một chút nhỉ? Đôi mắt Yoo Cheong-pung rực lên vẻ hiếu chiến đã lâu không thấy.

    “Từ lúc sinh ra đã không nhìn thấy gì ư?”

    Ho-yeon cẩn thận chạm nhẹ vào dải băng bịt mắt của A-bok, lông mày rủ xuống đầy thương cảm.

    “Vâng, thưa công tử.”

    Nghe A-bok nói bị mù bẩm sinh, Ho-yeon chỉ thấy xót xa. Vậy mà y lại đi oán trách một người như thế, thật là có lỗi. A-bok không có tội. Thực ra người của Ma Ảnh Vũ Gia cũng vậy. Nếu có tội thì chỉ có một mình tên Cheon Mu-gyeong mà thôi.

    “Nhưng mà A-bok này, mắt không thấy mà ngươi còn tinh tường hơn cả người mắt sáng, thật đáng nể.”

    “Mắt không nhìn thấy nên các giác quan khác phát triển hơn thôi ạ.”

    A-bok vốn ít nói nhưng khi chỉ có hai người thì cũng chịu mở miệng đôi chút. Không biết đồ ăn lấy từ đâu, nhưng cứ đến bữa là Jang-un lại bưng mâm lên.

    Thấy đồ ăn quá nhiều so với sức mình, Ho-yeon chia bớt cho A-bok. A-bok một mực từ chối, nhưng Ho-yeon dọa nếu hắn không ăn thì y cũng nhịn, lúc đó A-bok mới chịu cầm đũa.

    Ăn xong, Ho-yeon ra sân cùng A-bok, đấm thùm thụp vào ngực. Tầm nhìn thoáng đãng nhưng cảm giác tù túng không sao tả xiết.

    Chó ở Bắc Hải còn được chạy rông khắp làng, còn y ở giữa Thập Vạn Đại Sơn lại bị giam lỏng trong Vô Danh Các. Đã hai ngày rồi không thấy bóng dáng Cheon Mu-gyeong đâu. Y hỏi Jang-un có thể cho y ra chợ chơi một lát không, nhưng hắn chỉ bảo y hãy tự đi mà xin phép.

    Dạo gần đây Ho-yeon đã thử trốn vào mọi ngóc ngách có thể ẩn nấp trong Vô Danh Các. Nhưng cứ như thể có sợi dây vô hình gắn vào người y, Mu-gyeong luôn tìm ra y một cách thần kỳ. Mà lại chỉ tìm khi hắn cần.

    Có lúc y bị lôi ra từ gầm giường, có lúc trốn sau tấm chăn lụa phơi ngoài sân cũng bị tóm, rồi bị hút cạn âm khí đến ngất xỉu.

    Những lúc không cần âm khí, hắn mặc kệ y cho đến khi y chán quá tự chui ra. Chỗ trốn khổ sở nhất là trên xà nhà. Nằm thẳng đuột trên thanh xà gỗ dài dằng dặc đúng là cực hình.

    Từ hôm đó, Ho-yeon hủy bỏ kế hoạch “quan sát hành động của hắn khi y biến mất”.

    Nếu thực sự quyết tâm bỏ trốn lúc Mu-gyeong vắng nhà thì không khó, nhưng y lại canh cánh nỗi lo về lũ trẻ ở Âm Biệt Đường.

    “Muốn Băng Cung không bị san phẳng thì nên thế.”

    “Dù ngươi có trốn đi đâu thì Giáo chủ cũng sẽ phá nát Băng Cung trước tiên.”

    Những lời hắn nói khi còn đóng giả Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia cứ ám ảnh y mãi.

    “A-bok à, ngươi nghỉ ở đây một lát nhé.”

    Ho-yeon bảo A-bok ngồi ở chõng tre rồi rón rén đi vào trong nhà. Không thể cứ ngồi im mãi thế này được, y định thử làm liều một phen.

    Ho-yeon búi mái tóc trắng lên, dùng dây lụa cố định lại rồi đội nón lá. Sau đó y bọc cây đàn thất huyền mượn của Bích Thúy Lâu vào tấm lụa rồi đeo lên lưng.

    Thấy Ho-yeon bước ra với bộ dạng đó, A-bok ngạc nhiên. Vì tiếng bước chân hướng ra ngoài chứ không phải lại gần chõng tre. A-bok bước tới bên cạnh Ho-yeon.

    “Công tử định đi đâu ạ?”

    “Ta định ghé qua Bích Thúy Lâu một lát, ngươi có muốn đi cùng không?”

    “Vâng, tiểu nhân là người hầu của công tử mà.”

    Ho-yeon cố tình nói to chuyện đi Bích Thúy Lâu. Mục đích là để Jang-un đang giám sát nghe thấy. Nhưng Jang-un không có phản ứng gì. Ho-yeon dẫn A-bok đi ra khỏi sân một cách công khai. Ra khỏi Vô Danh Các là đến ngay đường núi.

    Bước qua sân, Ho-yeon lén nhìn lại phía sau. Cứ tưởng sẽ bị bắt lại, nhưng lạ thay Jang-un vẫn đứng yên chỗ cũ, chẳng hề ngăn cản Ho-yeon.

    “Ta đi nhé?”

    Ho-yeon ướm lời với Jang-un.

    Chú thích:

    1. Phản Lão Hoàn Đồng (返老還童): Cảnh giới cơ thể được tái sinh, trở lại vẻ trẻ trung.
    2. Hóa Cảnh (化境): Giai đoạn sau Siêu Tuyệt Đỉnh. Là bước đầu vượt qua giới hạn của con người, hiện tượng Phản Lão Hoàn Đồng sẽ xảy ra.
    3. Cửu Phái Nhất Bang (九派一帮): Chỉ chín môn phái và một bang phái tiêu biểu cho phe Chính đạo.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú