Bạn không có cảnh báo nào.

    Mu-gyeong cởi vạt áo lụa đang đắp chéo trên người Ho-yeon ra. Trên làn da không tì vết nổi bật lên một hạt nhỏ màu đỏ. Có lẽ vì lạnh nên nó dựng đứng lên như một hạt lựu rơi trên tuyết.

    Chăm chú nhìn hạt nhỏ đó một lúc, tay Mu-gyeong di chuyển xuống vùng rốn lõm sâu. Ngón tay hắn kéo quần xuống, để lộ hoàn toàn da thịt của Ho-yeon. Hắn ấn tay vào Khí Hải huyệt nằm dưới rốn.

    Mặc kệ Ho-yeon rên rỉ cau mày, Mu-gyeong truyền chân khí của mình vào. Chính xác hơn là luồng nhiệt khí hừng hực như lửa, giờ đây đã gần như hòa làm một với hắn.

    Sắc đỏ lan tỏa khắp cơ thể trắng bệch của Ho-yeon, khiến gò má y cũng ửng hồng. Vùng quanh rốn cũng đỏ lên, trông như vừa bị mút mạnh.

    Đây là lần thứ hai Ho-yeon ngất xỉu sau khi hắn dẫn dụ nội lực, nhưng Mu-gyeong dám chắc một điều. Khí huyết đang dao động bất ổn của Ho-yeon đang dần tìm lại sự cân bằng nhờ khí tức của hắn.

    Thế này chẳng phải là hai mảnh ghép hoàn hảo sao.

    “Hư… ư…”

    Khi Mu-gyeong mới chỉ truyền vào khoảng một phần mười công lực, Ho-yeon đã rên rỉ đau đớn. Vì mới chỉ đánh thức đan điền một chút nên khác với lần trước, y có vẻ đau đớn hơn. Nếu phong ấn đan điền được giải hoàn toàn, và hắn dốc hết hỏa khí vào đó thì sẽ ra sao nhỉ?

    Mu-gyeong bỏ tay đang ấn bụng Ho-yeon ra. Vầng trán đang nhăn nhúm của Ho-yeon dần giãn ra, chẳng mấy chốc y thở đều đều với đôi má hồng hào ấm áp.

    Mu-gyeong cởi phăng áo choàng ra, ôm chặt lấy cơ thể Ho-yeon. Hắn vùi mặt sâu vào hõm cổ y, thở hắt ra.

    Bên ngoài là hơi nóng từ lò sưởi, bên trong là lời nguyền Hỏa Long đang hoành hành, nhưng từ người trong vòng tay, hương thơm thanh khiết của mùa đông vẫn không ngừng tỏa ra. Có lẽ do dương khí quá thịnh, thật nực cười là “cậu nhỏ” của Wi Ho-yeon đang chọc vào người Mu-gyeong. Và Mu-gyeong cũng chẳng khác gì.

    ***

     

    “Chết tiệt!”

    Tại Huyết Quỷ Cốc, nơi ẩn náu thứ ba của Huyết Giáo, Cheon Beom-yeong gào lên đầy phẫn nộ. Hắn ta tức giận đến mức vỡ cả mạch máu trong mắt, trừng trừng nhìn Huyết Tôn đang cúi đầu trước mặt.

    “Ngươi bảo thằng Mu-gyeong đang bế quan luyện công cơ mà!”

    Kế hoạch gây hỗn loạn và bắt cóc hàng loạt giáo chúng trong ngày sinh nhật vắng mặt Giáo chủ đã tan thành mây khói. Cheon Beom-yeong thở hồng hộc vì lo lắng. Việc hắn xuất quan sớm như vậy đã lạ, nhưng theo báo cáo, chỉ một cái phẩy tay của Cheon Mu-gyeong đã làm rung chuyển trời đất, khiến giáo đồ Huyết Giáo nát xương nát thịt mà chết.

    Chẳng lẽ Cheon Mu-gyeong thực sự đã đạt cảnh giới Thoát Ma? Cheon Beom-yeong không thể tin được. Hắn mới lên ngôi Giáo chủ được bảy năm. Dù ai cũng nói hắn đã đại thành Thiên Ma Thần Công, nhưng Cheon Beom-yeong chưa từng tận mắt chứng kiến. Vì thế lực của hắn ta đã bị Cheon Mu-gyeong đánh bại trong chớp mắt, phải cụp đuôi bỏ chạy như chó nhà có tang.

    Nhưng Cheon Beom-yeong tin chắc lời đồn đại đã bị thổi phồng. Ký ức cuối cùng của hắn về cảnh giới của Mu-gyeong là Siêu Tuyệt Đỉnh. Cho dù sau khi lên ngôi Giáo chủ có tiến bộ, thì cùng lắm cũng chỉ đạt đến Cực Ma. Thoát Ma là chuyện hoang đường.

    Huyết Tôn cũng đang chìm trong suy tư. Chưa ai từng thực sự chứng kiến võ công của Cheon Mu-gyeong sau khi lên ngôi Giáo chủ. Trong giáo phái không ai dám thách đấu, và Huyết Giáo cũng không ngu ngốc đến mức phái sát thủ đi ám sát. Làm thế chỉ tổ khiến Giáo chủ đề cao cảnh giác hơn.

    Huyết Giáo là thế lực thâm hiểm, luôn ẩn mình chờ thời cơ chín muồi mới hành động. Họ không ngờ rằng Giáo chủ, người đang phải bế quan vì hỏa khí trong người, lại xuất hiện vào ngày sinh nhật.

    Nhưng họ cũng có kế hoạch dự phòng. Nếu Giáo chủ xuất hiện, thì việc rút lui để bảo toàn lực lượng đã được quyết định từ trước.

    “Nghe nói Giáo chủ đã xuất hiện giữa đám giáo chúng.”

    Rõ ràng ngai vàng trống trơn nên họ mới tiến hành kế hoạch, ai ngờ hắn lại đeo mặt nạ thú trà trộn vào đám đông… Điều đó khiến Huyết Tôn khó hiểu nhất.

    Chẳng lẽ trong giáo phái có gián điệp tuồn tin cho Thiên Ma? Nhưng dù vậy, việc Cheon Mu-gyeong giả dạng giáo đồ để chờ thời cơ cũng thật phi lý.

    Nếu có gián điệp, Cheon Mu-gyeong sẽ tàn sát ngay tại chỗ. Hắn là Giáo chủ, không phải kiểu người nhẫn nhịn hay hy sinh bản thân vì sự bình yên của giáo phái.

    Bấy lâu nay Huyết Tôn vẫn lý giải tin đồn hắn đạt Thoát Ma theo một cách khác. Vì hắn là kẻ vô cảm, nên mọi người mới đoán mò là Thoát Ma.

    Nhưng hành động của Cheon Mu-gyeong tại Vạn Ma Điện hoàn toàn trái ngược với những thông tin Huyết Tôn thu thập được. Hơn nữa, nếu tin vào bức thư mật mã mà gián điệp gửi về, thì Cheon Mu-gyeong đúng là đã đạt Thoát Ma.

    “Chuyện đã thế này rồi thì làm sao thu thập đủ vật tế đây! Huyết Tôn, có mồm thì nói đi xem nào!”

    Mạch máu nổi chằng chịt trên thái dương Huyết Tôn đang cúi đầu. Nếu được làm theo ý mình, lão muốn giết quách Cheon Beom-yeong rồi hút sạch nội công hắn ta tích lũy bấy lâu, nhưng chưa phải lúc.

    Lão không nói với Cheon Beom-yeong, nhưng ngẫm đi ngẫm lại, có vẻ như Giáo chủ đã có được Cực Âm Chi Thể. Một nam nhân tóc trắng đi lại giữa phố chợ, và người đó đã ở bên cạnh Giáo chủ tại Vạn Ma Điện. Chắc chắn Wi Ho-yeon, kẻ mà vụ ám sát thất bại, đã rơi vào tay Giáo chủ.

    Theo thông tin từ Hạ Ngũ Môn thì Wi Ho-yeon không phải Cực Âm Chi Thể, xem ra tốn tiền mua tin vịt rồi. Giáo chủ đời nào lại giữ một kẻ không phải Cực Âm Chi Thể bên cạnh chứ.

    Dù vậy, việc Giáo chủ cùng Wi Ho-yeon đeo mặt nạ thú vui vẻ lẩn trốn trong đám giáo chúng vẫn là điều khó hiểu. Thậm chí mật thư còn nói Giáo chủ đã bảo vệ Wi Ho-yeon để y không bị thương.

    “Hay là…”

    Huyết Tôn thở dài một hơi rồi ngẩng mặt lên. Lão đắn đo không biết có nên hỏi Cheon Beom-yeong hay không, nhưng con người ta hiếm khi làm những việc trái khoáy trừ khi sắp chết.

    “Giáo chủ có phải đoạn tụ (đồng tính) không?”

    Hoặc là đã có người trong mộng.

    Cheon Beom-yeong nhăn mặt như thể nghe thấy chuyện hoang đường nhất trần đời.

    “Đoạn tụ? Thằng đó luyện ma công đến điên rồi, là thằng thái giám (bất lực) chẳng màng nữ sắc hay nam sắc gì đâu!”

    Cheon Beom-yeong chưa từng thấy Cheon Mu-gyeong nghỉ ngơi dù chỉ một ngày. Hắn ta cuồng luyện võ đến mức không biết có ngủ hay không, đến nỗi Kiếm Quỷ còn từng nói đùa rằng kẻ thực sự cuồng kiếm không phải ông ta mà là Nhị công tử Cheon Mu-gyeong.

    Dù không hòa thuận nhưng vẫn là anh em cùng dòng máu. Huyết Tôn không nghĩ lời Cheon Beom-yeong là nói dối. Hay là hắn đang cố lấy lòng Cực Âm Chi Thể? Không, điều này cũng không giống phong cách Cheon Mu-gyeong. Nếu bảo hắn moi tim, phá nát đan điền Cực Âm Chi Thể để chiếm đoạt thì còn nghe được.

    “Nhưng mà…”

    Cheon Beom-yeong gõ gõ nắm đấm lên tay vịn ghế.

    “Từ khi sống sót trở về, nó có chút kỳ lạ. Ta chưa từng thấy thằng điên đó luyện công hay vận khí điều tức bao giờ.”

    Nghĩ lại thì, từ năm mười chín tuổi, Cheon Mu-gyeong đã trở thành một con người hoàn toàn khác.

    “Biết đâu lại thành đoạn tụ thật rồi.”

    Cheon Beom-yeong ném cho lão cái nhìn “Hỏi cái đó làm quái gì”. Huyết Tôn vẫn cúi đầu cung kính nhưng trong lòng thầm chửi rủa “đồ ngu”.

    “Vì biết thêm bất cứ điều gì về Giáo chủ cũng đều có lợi ạ.”

    “Biết rõ thế sao vẫn thất bại?”

    Dù Cheon Beom-yeong mỉa mai, Huyết Tôn vẫn giữ thái độ cung kính.

    “Xin ngài đừng quá lo lắng. Kế hoạch dành cho Đại công tử vẫn đang tiến hành suôn sẻ không chút sai sót.”

    Phải sửa lại toàn bộ thông tin về Cheon Mu-gyeong thôi. Huyết Tôn vừa trả lời một cách lễ phép vừa cảm thấy như đang lạc trong sương mù dày đặc.

    ***

     

    Đứng giữa sân, Ho-yeon nhìn xuống dưới. Bên dưới là mái ngói đen hùng vĩ của Thiên Ma Cung, nhìn xa hơn nữa qua Phủ Trưởng Lão là bản doanh Ma Giáo nơi giáo chúng sinh sống.

    Nơi Ho-yeon đang đứng là nơi ở của Thiên Ma nằm trên đỉnh ngọn núi hiểm trở nhất. Jang-un cho biết nơi này được gọi là Vô Danh Các.

    Thực ra, gọi là nơi ở của Thiên Ma thì nơi này giản dị đến mức kỳ lạ. Không có báu vật quý hiếm hay tượng đá uy nghi, chỉ là một tòa nhà gỗ mộc mạc giống như biệt viện của Ma Ảnh Vũ Gia được bưng lên đây.

    Tuy nhiên, đây là nơi có thể cảm nhận rõ rệt những cơn gió nhẹ nhàng của Thập Vạn Đại Sơn. Trên chiếc chõng tre ngoài sân có một bình rượu rỗng. Có vẻ Mu-gyeong đã uống. Nhưng từ lúc Ho-yeon mở mắt đến giờ không thấy bóng dáng hắn đâu.

    “Chỉ không đến kỹ viện thôi, chứ rượu thì lúc nào cũng kè kè bên miệng.”

    Ho-yeon lầm bầm đủ để mình nghe. Jang-un đứng sau lưng Ho-yeon khẽ run vai. Là do lời lẽ của Wi Ho-yeon. Nhưng Giáo chủ còn để yên thì hắn làm gì được. Ho-yeon mặc bộ kình trang màu xanh, thấy chiếc bàn rượu trên chõng vướng mắt nên ngồi bệt xuống sàn.

    Ho-yeon thực sự không thể hiểu nổi tâm tư của Mu-gyeong. Rõ ràng hắn biết hỏa khí trong người dịu đi nhờ hàn khí của y, vậy mà lại để y thoải mái thế này thật đáng ngờ. Dù sao thì việc không bị nhốt trong tẩm điện mà được thả rông cũng là điều may mắn.

    Cũng phải thôi, bên cạnh y lúc này là một kẻ giám sát đáng gờm mà y chẳng thể làm gì được. Ho-yeon quay đầu liếc nhìn Jang-un. Tên bịt mặt vẫn cúi gằm mặt xuống đất.

    “Wi Ho-yeon có hai mạng à.”

    Có lẽ muốn làm Thiên Ma thì tai phải thính. Ho-yeon nhìn về phía Mu-gyeong vừa xuất hiện như một bóng ma.

    “Chắc phải đợi đầu lìa khỏi cổ mới biết sợ nhỉ.”

    Chú thích:

    1. Siêu Tuyệt Đỉnh (超絶頂): Giai đoạn võ lực cao cường, vượt qua cảnh giới Tuyệt Đỉnh.
    2. Cực Ma (極魔): Cảnh giới đạt đến đỉnh cao của ma công, hoàn thiện lý lẽ của ma đạo.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú