Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ta ra ngay đây.”

    Mu-gyeong không nói nhiều, chỉ lững thững bước vào bồn tắm như thể muốn nói đến giờ gã phải vào rồi. Thân hình to lớn tựa ngọn núi ẩn trong sương ngồi xuống giữa bồn, gác hai cánh tay vạm vỡ lên thành bồn.

    “Trước kia còn giả làm vợ chồng cơ mà, giờ lại bày đặt ngại ngùng sao?”

    “Ta chỉ nghĩ ngươi ở một mình sẽ thoải mái hơn thôi.”

    Bỏ lỡ cơ hội phản bác, Wi Ho-yeon đành lấy Mu-gyeong ra làm cớ. Việc bị hắn nghe thấy tiếng hát khiến y xấu hổ vô cùng, nên cứ thế tuôn ra một tràng giải thích.

    “Bài hát lúc nãy ấy…, không phải ta thực sự có tham vọng bá chủ thiên hạ gì đâu, chỉ là lúc đó cao hứng nên bịa ra thôi.”

    “Biết chơi đàn lại còn biết sáng tác, nhưng giọng hát thì có vẻ không có năng khiếu lắm nhỉ.”

    Sao hắn có thể nói những lời khó nghe thế không biết.

    “Không phải cứ khéo tay là nấu ăn ngon đâu nhé.”

    Wi Ho-yeon đáp trả cộc lốc rồi định rời khỏi bồn tắm ngay. Nhưng mới vào chưa được bao lâu, lại sợ hắn nghĩ mình cố tình tránh mặt nên y lại thôi.

    Hơn nữa, cũng không thể cứ mãi gượng gạo với hắn được. Nhờ hắn là Nhị công tử của Ma Ảnh Vũ Gia mà y mới gửi được thư về nhà còn gì.

    “Tổng quản Han đã cho phép ta gửi thư về Băng Cung rồi.”

    Mu-gyeong vuốt ngược mái tóc ướt ra sau, khiến Wi Ho-yeon phải nuốt nước bọt xuống cổ họng đã được hơi nước làm ẩm. Khi khuôn mặt hắn lộ ra hoàn toàn, y lại một lần nữa cảm thán về vẻ đẹp của hắn.

    “Cảm ơn nhé, tất cả là nhờ ngươi đấy.”

    Wi Ho-yeon ngâm mình đến tận cằm, nói lời cảm ơn.

    “Ngươi viết gì trong đó.”

    Mu-gyeong hỏi trong lúc nhìn Wi Ho-yeon đang vuốt những giọt nước đọng trên lông mi. Đôi mắt y cay xè vì tay ướt nhưng vẫn ngốc nghếch dụi dụi.

    “Thì…, bảo gửi tiền chứ gì.”

    Wi Ho-yeon trả lời thành thật.

    “Còn gì nữa.”

    “Sợ thư bị lọt ra ngoài nên ta không nhắc gì đến Ma Giáo hay Băng Cung cả.”

    Mu-gyeong chậm rãi ngả đầu ra sau, nhìn lên trần nhà tắm.

    “Ta…… Lúc trước ta có nói là sẽ giả chết để trốn thoát hay gì đó đại loại thế. Coi như chưa từng nói nhé.”

    Giọng Wi Ho-yeon thiếu tự tin hẳn. Mu-gyeong nghĩ Wi Ho-yeon vẫn giống như những đứa trẻ luôn phơi bày ruột gan, nhưng ngẫm lại thì trẻ con cũng rất hay nói dối vì lợi ích của chúng.

    “Nghe Tổng quản Han nói thì có vẻ như Giáo chủ xuất quan cũng không sao đâu…”

    Xoay, Mu-gyeong quay đầu lại nhìn Wi Ho-yeon. Đôi mắt đen láy của hắn như mắt thú hoang, không gợn chút cảm xúc. Lần trước khi ngủ ngoài trời họ cũng từng tắm chung, nhưng ở trong không gian kín thế này, cảm giác ngột ngạt càng tăng lên gấp bội.

    “Muốn Băng Cung không bị san phẳng thì nên thế.”

    “Hả…?”

    Wi Ho-yeon ngơ ngác hỏi lại.

    “Dù ngươi có trốn đi đâu thì Giáo chủ cũng sẽ phá nát Băng Cung trước tiên.”

    “Thế nên ta mới bảo giả chết, à không…, ta bảo là sẽ không làm thế nữa mà.”

    Thực ra Wi Ho-yeon chưa từ bỏ ý định bỏ trốn, nhưng trước mặt Mu-gyeong thì phải cẩn trọng lời nói. Có vẻ Mu-gyeong thuộc kiểu người: mình chửi Giáo chủ thì được, nhưng người khác chửi thì không tha.

    “Ta ra trước đây.”

    Khi Wi Ho-yeon đứng dậy, dòng nước chảy dọc theo cơ thể trần trụi khiến mái tóc dính chặt vào người. Làn da trắng mịn màng như được khắc họa bởi dải ngân hà đang chảy tràn. Nước nóng dễ chịu khiến đôi mắt vốn đã cụp của y càng thêm lờ đờ, lười biếng.

    Đang liếc nhìn Mu-gyeong và rón rén đi về phía thành bồn… Á, Wi Ho-yeon kêu lên một tiếng thất thanh, chân nọ đá chân kia, ngã ùm về phía Mu-gyeong.

    Bị dúi đầu xuống nước, Wi Ho-yeon vùng vẫy mất phương hướng. Y không hề biết rằng chính Mu-gyeong đã thay đổi dòng nước và giữ chân y lại.

    Trong lúc khua tay loạn xạ, cơ thể y chạm vào người hắn, đồng thời khuôn mặt đang chìm trong nước đập vào một vật gì đó cứng ngắc. Không mở mắt ra được nhưng vị trí đó trùng khớp với nơi y tưởng tượng. Hoảng loạn, Wi Ho-yeon càng vùng vẫy mạnh hơn, rồi cổ y bị túm lấy nhấc bổng lên.

    “Phù…!”

    Cổ Wi Ho-yeon nằm gọn trong bàn tay to lớn của Mu-gyeong. Đã giúp thì giúp cho trót, nâng người ta lên nhẹ nhàng chút không được sao. Wi Ho-yeon quỳ gối trước mặt Mu-gyeong, ho sù sụ. Vì tay hắn vẫn nắm cổ y nên cảm nhận rõ từng cơn rung động.

    Wi Ho-yeon vội vàng rụt hai tay đang đặt trên đùi hắn lại. Nhưng lần này không phải mặt, mà là tay y quệt qua hạ bộ của hắn.

    X, xin lỗi.

    “Sao, sao nó lại dựng lên thế?”

    Ngã nhào vào người hắn như một tên ngốc chưa đủ, giờ cái miệng lại còn phản chủ, nói ra suy nghĩ trong đầu thay vì lời xin lỗi. Mu-gyeong vẫn nắm gáy y, cúi đầu nhìn xuống đỉnh đầu Wi Ho-yeon đang quỳ trước mặt mình.

    “Ai biết.”

    Giọng nói trầm thấp đến mức khiến tai y ngứa ngáy. Hít, khi hắn áp mặt vào tóc y hít sâu một hơi, Wi Ho-yeon run rẩy dưới thân hình to lớn ấy. Cảm giác như nếu bị đè xuống thêm chút nữa, mặt y sẽ úp thẳng vào hạ bộ hắn mất. Đây không phải lần đầu y nhìn thấy “cậu nhỏ” của Mu-gyeong chào cờ, nhưng tư thế này thì quả thật không thể nào quen nổi.

    Wi Ho-yeon khó khăn lắm mới gỡ được tay hắn ra khỏi cổ mình. Đột nhiên hắn giơ tay lên khiến y giật thót. Nhưng hắn chỉ lấy tay che lên đầu y. Tỏng, một giọt nước từ trần nhà rơi xuống mu bàn tay hắn.

    Dưới “mái hiên” mà Mu-gyeong tạo ra, Wi Ho-yeon ngước nhìn hắn đầy bối rối. Khi ánh mắt chạm nhau, y giật mình kinh hãi. Trong mắt Mu-gyeong ánh lên sắc đỏ kỳ lạ. Khác với đôi mắt đen vô cảm thường ngày, lần này như chứa đựng ngọn lửa dữ dội. Y chớp mắt, tưởng mình nhìn nhầm, và khi mở mắt ra thì ánh đỏ đó đã biến mất không dấu vết.

    “T, ta ra trước đây.”

    Wi Ho-yeon dồn sức vào hai chân, lao nhanh ra khỏi bồn tắm. Y lén nhìn xuống hạ bộ của mình, cái thứ vốn luôn ngoan ngoãn nay bỗng nhiên ngóc đầu dậy. Chính y cũng tự hỏi: Tại sao lại thế này?

    Hồn xiêu phách lạc, Wi Ho-yeon quấn vội tấm vải quanh người rồi chạy biến khỏi phòng tắm. Từ nhà tranh đến đây, tài năng bỏ chạy của y đúng là thượng thừa. Mu-gyeong lặng lẽ nhìn bàn tay trống rỗng của mình.

    Gã đưa lòng bàn tay lên miệng, hít một hơi thật sâu. Nhưng chẳng còn chút hơi hướng nào để xoa dịu hơi thở của gã.

    Lại còn có con nữa chứ.

    Ngây thơ thật hay là giả vờ đây, Mu-gyeong cười khẩy. Gã tưởng mình đã nắm rõ mọi thứ trong lòng bàn tay, hóa ra vẫn còn những điều gã chưa biết. Vì thế nên mới gọi là biến số.

    ***

     

    Tin tức về cái chết của Eum-yohwa lan truyền khắp bản doanh Ma Giáo.

    Bà ta biến mất cùng các đệ tử trong lúc lật tung giáo phái để tìm con trai Yeom công tử. Dù các vụ mất tích xảy ra thường xuyên, nhưng việc một cao thủ cỡ Eum-yohwa biến mất là chưa từng có tiền lệ.

    Nhận thấy sự việc nghiêm trọng, Giáo phái đã tổ chức tìm kiếm và phát hiện thi thể bà ta cùng các đệ tử tại Bàn Cổ Phong Lâm, cách xa bản doanh.

    “Được cho là do Huyết Giáo gây ra.”

    Đó là lời Tả Hộ pháp Ji Hyeok-gyeong tuyên bố tại Phủ Trưởng Lão. Vì Giáo chủ ra lệnh giữ bí mật với giáo chúng thường, nên mọi người chỉ tin vào tin đồn vô căn cứ rằng Eum-yohwa đã đụng độ với một ẩn sĩ ma đầu trong lúc tìm con và bị giết.

    Eum-yohwa vốn là kẻ khát máu, lại còn gây ra vụ thảm sát tàn bạo ở Bích Thúy Lâu trước khi chết, nên chẳng mấy ai thương xót cho cái chết của bà ta. Ngược lại, các thương nhân còn thầm vui mừng. Vì cái chết oan uổng của chủ Bích Thúy Lâu là cú sốc lớn đối với họ.

    Đặc biệt, những cao thủ xếp hạng dưới bà ta là những người vui mừng nhất. Do-gyeon bỗng nhiên được đôn lên hạng mười bốn, để trống một vị trí phía sau.

    “Vậy là các ma nhân sẽ phải tranh giành vị trí thứ mười lăm.”

    Wi Ho-yeon đang thêu hình rồng nghe Han Hee-ryeong nói vậy liền tròn mắt ngạc nhiên. Y đang ngồi thêu trong phòng, cửa mở toang nhìn ra sân vườn.

    “Tại lễ sinh nhật của Giáo chủ ạ?”

    “Đúng vậy.”

    Dù ngạc nhiên nhưng việc cần làm vẫn phải làm, Wi Ho-yeon lại thoăn thoắt đưa kim. Ngày kia là sinh nhật Giáo chủ rồi, hôm nay y bắt buộc phải giao áo cho Lăng La Phòng. Vừa thêu, y vừa chăm chú nghe chuyện của Han Hee-ryeong.

    Thứ hạng của Thập Ngũ Đại Cao Thủ trong giáo phái thường thay đổi mà không cần qua các trận tỉ võ chính thức. Kẻ nào thách đấu và chiến thắng sẽ chiếm vị trí của kẻ thua cuộc. Khác với Băng Cung hay Chính phái, tỉ võ ở Ma Giáo là cuộc chiến sinh tử, kẻ thua cuộc thường phải trả giá bằng mạng sống.

    Tuy nhiên, không phải cứ muốn lên hạng tám là có thể thách đấu ngay người đang giữ vị trí thứ tám. Quy định là phải leo lên từng bậc bắt đầu từ vị trí thứ mười lăm.

    Cũng phải, nếu không thì người đứng đầu chắc suốt ngày bị thách đấu đến chết mất. Wi Ho-yeon gật gù cho rằng quy định này cũng hợp lý. Xét cho cùng, vị trí thứ mười lăm chính là người gác cổng cho Thập Ngũ Đại Cao Thủ.

    “Vậy chắc người đứng thứ mười lăm nhận được nhiều lời thách đấu lắm nhỉ.”

    “Cũng không hẳn đâu. Vì người đứng thứ mười lăm trước đây là Do-gyeon (Chó Điên) mà. Dù bây giờ hắn đã lên hạng mười bốn rồi.”

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú