Chương 111
bởi Chung SeikerHo-yeon một tay bám vào thân cây, cúi đầu nhìn xuống.
Lộp cộp, tiếng bước chân ngựa ngày một gần. Đôi mắt con ngựa mở to hơn bình thường. Thay vì lòng trắng, tròng đen của Tae-pyeong lúc này lộ rõ mồn một. Cứ như thể nó cũng đang hoảng hốt trước những gì mình đang thấy, chẳng khác nào một con thú hoang vừa phát hiện ra điều kỳ lạ.
Con ngựa to lớn gấp rưỡi những con ngựa bình thường, trên lưng thắng một bộ yên, trông chẳng khác nào ngựa rừng chưa được thuần hóa. Cái yên ngựa treo lủng lẳng dưới lớp bờm dày cộm, có vẻ như nó đã cố gắng giãy giụa để hất tung cái yên ra.
Nhìn bộ dạng đó, Ho-yeon chắc chắn đó là Tae-pyeong. Dù không dám tin nhưng đó quả thực là Tae-pyeong.
“Tae-pyeong à, Tae-pyeong! Ta đây!”
Chưa bao giờ y thấy vui khi gặp Tae-pyeong đến vậy. Ký ức về việc bị nó cưỡng ép chở đến Thiên Ma Điện đã tan biến đâu mất. Ho-yeon nhảy vội xuống đất. Tae-pyeong lại khịt mũi, phả ra một luồng hơi mạnh.
Dù khoảng cách không xa, nhưng Ho-yeon vẫn phải rẽ cỏ, rẽ bụi, vùng vẫy tiến về phía Tae-pyeong. Thấy vậy, Tae-pyeong cũng phi nhanh về phía y.
Ho-yeon muốn ôm chầm lấy nó, nhưng thân hình đồ sộ của nó lại mang đến cảm giác bị đe dọa. Thấy Ho-yeon chỉ đứng đó cười rạng rỡ, Tae-pyeong lập tức giảm tốc độ, dụi đầu vào người y.
Ho-yeon dang tay vuốt ve cái đầu dài ngoẵng, rồi ôm chầm lấy mặt nó. Cơ bắp săn chắc và thân nhiệt ấm nóng của nó thật giống với chủ nhân của mình.
“Mu-gyeong đâu? Cheon Mu-gyeong đâu rồi?”
Ho-yeon ôm chặt mặt Tae-pyeong, gặng hỏi.
“Giáo chủ đâu, Thiên Ma đâu rồi?”
Dù biết hỏi một con vật cũng vô ích, nhưng y vẫn đổi cách gọi, mong nó hiểu. Tae-pyeong chỉ “Phì phò” rồi hất đầu, chẳng biết là nó không hiểu hay chỉ đơn giản là đang bày tỏ sự vui mừng khi gặp lại y.
Tae-pyeong khuỵu bốn chân xuống. Đôi mắt trợn trừng, mũi phì phò, ra hiệu cho y mau chóng trèo lên lưng.
Ho-yeon thắt lại cái yên bị lệch, rồi trèo lên lưng Tae-pyeong. Nỗi sợ hãi mơ hồ về việc không tìm thấy nhà dân phút chốc tan biến khi y cưỡi trên lưng con tuấn mã này.
Khi Ho-yeon nắm chặt dây cương, Tae-pyeong liền chuyển hướng.
“Mi biết đường về Giáo phái đúng không?”
Quá đỗi vui mừng, Ho-yeon cứ lải nhải với Tae-pyeong suốt quãng đường.
“Đến Thiên Ma Điện cũng được, mau đi thôi.”
Nếu Mu-gyeong mà thấy cảnh này, chắc chắn hắn sẽ càu nhàu rằng y lại đang lảm nhảm với một con thú cho xem.
Hự, Tae-pyeong hít một hơi thật sâu qua lỗ mũi to tướng, rồi chẳng thèm chạy chậm lấy đà, lập tức phi nước đại, lao đi vun vút. Ho-yeon phải dồn sức vào hai đùi để giữ chặt lấy lưng ngựa, tránh bị hất văng xuống đất.
Y vận nội công, gồng cứng cơ đùi. Như muốn chứng tỏ những lần trước chỉ là “chạy nháp”, Tae-pyeong càng phi nhanh hơn. Nó băng qua dòng suối chảy xiết, vượt qua những sườn dốc cheo leo, chạy băng băng trên sườn núi.
‘Con ngựa này có thực sự biết đường không vậy?’ Một chút nghi ngờ lóe lên trong đầu Ho-yeon khi thấy nó chạy điên cuồng như thể chỉ muốn được tự do vùng vẫy.
Hơn nữa, Tae-pyeong đang hướng thẳng về phía vách núi dựng đứng. Nó định dùng thân mình húc thủng vách núi sao?
Ho-yeon vội vàng giật dây cương, nhưng Tae-pyeong chỉ nghiến răng ken két, ngụ ý bảo y đừng cản trở. Khoảnh khắc nó sắp lao sầm vào vách núi, Ho-yeon nhắm tịt mắt, hét lên một tiếng “Á!”.
Thế nhưng, không có cú va chạm mạnh nào, cũng chẳng có tiếng nổ lớn nào. Tae-pyeong vẫn đang lao đi trên đường mòn. Đôi mắt Ho-yeon mở to, phản chiếu hình ảnh bản doanh Ma Giáo, nơi được giấu kín sau vô vàn kết giới trận pháp. Rẽ trái từ đây là Vô Ảnh Các, nơi ở của Thiên Ma, phía dưới là Thiên Ma Cung.
Ho-yeon ngoái lại nhìn, nhưng chẳng thấy vách núi nào cả. Quả là một con ngựa phi thường, có vẻ nó nắm rõ mọi trận pháp nơi này như lòng bàn tay.
Như cái ngày điên cuồng bị ma khí khống chế, Tae-pyeong vừa chạy vừa vẩy nước bọt tung tóe, hướng thẳng về Thiên Ma Cung. Khoảng cách còn khá xa, nên Thiên Ma Cung chỉ là một chấm nhỏ bé mãi không chịu to lên. Nhưng đang chạy ngon trớn, Tae-pyeong lại đột ngột đổi hướng, phi thẳng về phía tảng đá khổng lồ trên cao.
Phía trước là hai tảng đá lớn hơn cả một gian nhà nằm đối diện nhau, ở giữa là một khe nứt khổng lồ sâu hun hút. Một hào sâu tự nhiên do sự bào mòn của thời gian tạo nên. Quả nhiên, địa hình hiểm trở của bản doanh Ma Giáo không nơi nào dễ dàng.
Ho-yeon định giật dây cương lần nữa, nhưng rồi y quyết định đặt niềm tin vào Tae-pyeong. Con ngựa tung mình nhảy vọt qua khoảng không giữa hai tảng đá. Gió rít gào quanh vách núi thăm thẳm như muốn hút cả hai xuống vực, nhưng chẳng thể nào áp đảo được sự dũng mãnh của con thú điên cuồng.
Ho-yeon phần nào hiểu được lý do Tae-pyeong chọn con đường này. Nếu không nhảy qua tảng đá, chúng sẽ phải đi vòng một quãng rất xa mới đến được Thiên Ma Cung.
Băng qua khe nứt, hình dáng Thiên Ma Cung dần hiện ra rõ rệt. Vượt qua quảng trường rộng lớn phía trước Thiên Ma Cung ngập tràn ma khí u ám, Thiên Ma Điện và vô số các gian cung điện khác sẽ hiện ra.
Khi họ đến quảng trường, đội quân bảo vệ Thiên Ma Cung – Ma Ảnh Đội – đã nhanh chóng xuất hiện từ trong bóng tối. Dù nhận ra đó là Tae-pyeong, nhưng họ buộc phải chặn nó lại vì có người lạ cưỡi trên lưng.
“Dừng lại!”
Một nhóm người tản ra theo hình cánh quạt chặn đường Tae-pyeong, người đàn ông cầm trường thương hét lớn. Tae-pyeong dường như định nhảy qua người ông ta, nó càng lúc càng hung hăng hơn.
“Dừng lại! Dừng lại! Tae-pyeong à!”
Nếu cứ thế này mà xông qua, cả hai có thể sẽ bị đâm xuyên bởi gươm giáo của Ma Ảnh Đội. Lần này, Ho-yeon giật mạnh dây cương hết mức có thể.
Dù vẫn nghiến răng ken két, nhưng Tae-pyeong đã đột ngột dừng lại, y hệt như lúc nó lao đi với tốc độ chóng mặt. Ho-yeon phải ép sát thân trên vào người nó để không bị hất văng về phía trước.
Ngồi trên lưng con ngựa đang liên tục dậm chân tại chỗ, Ho-yeon từ từ ngẩng đầu lên. Tim y đập thình thịch, chẳng biết do con ngựa chạy quá nhanh hay do những lưỡi gươm, ngọn giáo của Ma Ảnh Đội đang chĩa thẳng vào mình.
Tất cả bọn họ đều bịt mặt, chỉ có người đàn ông trung niên cầm trường thương là để lộ khuôn mặt.
“Ta là Vô Danh, Tổ trưởng tổ 3 Ma Ảnh Đội.”
Người đàn ông râu ria xồm xoàm xưng tên với Ho-yeon. Thực ra, “Vô Danh” nghĩa là không có tên. Ông ta xuất thân từ Tiềm Ma Động, là một trong những chiếc bóng của Giáo chủ. Từ khi bước vào Tiềm Ma Động, ông ta đã không còn tên gọi, nên đến giờ mọi người vẫn gọi ông là Vô Danh.
“…Ta là Wi Ho-yeon của Băng Cung.”
Chuyện đó ai mà chẳng biết. Nhưng Ho-yeon vẫn tự giới thiệu. Y trượt xuống từ lưng Tae-pyeong, đưa mắt nhìn về phía Thiên Ma Điện.
“Ta…, đến để gặp Giáo chủ.”
Nghe Ho-yeon nói, Vô Danh cũng nhìn về phía Thiên Ma Cung. Chính xác hơn là nhìn về phía điện bên phải, nằm dưới chân Thiên Ma Cung. Và từ đó, một bóng người đang rẽ gió lao ra. Đó là Hữu Hộ pháp Il Gang-gun, tay vẫn cầm chiếc quạt quen thuộc.
***
Cheon, Cheon Mu-gyeong.
Nghe thấy tiếng gọi khe khẽ từ đâu đó, Mu-gyeong quay người lại.
Đã tỉnh rồi sao.
Mu-gyeong đang kiểm tra lại chỗ hai người bị rơi xuống. Hắn đang đứng trên một gò đất khá cao. Dấu vết của trận lở núi từ trên cao đổ xuống đã đông cứng lại thành một khối đá khổng lồ, tạo nên gò đất này.
Có vẻ như leo lên từ đây là cách tốt nhất. Chỗ nào băng mềm, hắn sẽ bảo Wi Ho-yeon đóng băng lại cho cứng, rồi chọn những chỗ có thể đặt chân, dùng ma khí đẩy lên, như vậy hắn có thể cõng Wi Ho-yeon trèo lên.
Tuy nhiên, vì độ cao khá lớn, nếu không tìm được chỗ đặt chân thích hợp, có thể họ sẽ bị rơi xuống rồi lại phải leo lên từ đầu.
Mu-gyeong lao xuống khỏi gò đất, trở lại hang động với tốc độ kinh hồn. Chắc chắn giờ này y đã tỉnh giấc, khuôn mặt ửng hồng trên phiến đá ấm áp, ngơ ngác đảo mắt tìm hắn.
Đi qua đường hầm tăm tối, bước vào hang động được chiếu sáng bởi những viên Dạ Quang Thạch, Mu-gyeong hướng mắt về phía tấm da báo tuyết. Thế nhưng, Wi Ho-yeon không có ở đó.
Cheon Mu-gyeong đứng chôn chân tại chỗ, đôi mắt đỏ rực đảo quanh để tìm kiếm. Rồi hắn từ từ hé đôi môi đang mím chặt.
“Wi Ho-yeon.”
Chỉ là một tiếng gọi trầm thấp, nhưng chứa đựng nội lực đủ sức làm rung chuyển cả hang động khổng lồ.
“Wi Ho-yeon.”
Dù đã gọi thêm lần nữa, bóng dáng với mái tóc trắng tung bay vẫn bặt vô âm tín. Dám chơi trò trốn tìm với hắn sao? Hắn lập tức phóng ma khí ra khắp hang động, nhưng chỉ cảm nhận được sự tồn tại của đàn cá dưới ao.
Thực ra, ngay khi nhìn thấy tấm da báo tuyết trống rỗng, Cheon Mu-gyeong đã linh cảm được. Wi Ho-yeon không trốn. Y thực sự không có mặt ở đây.
Ma khí bùng nổ từ toàn thân Cheon Mu-gyeong.
Hang động khổng lồ ngay lập tức chìm trong luồng khí đen đỏ sâu thẳm. Ma khí nuốt trọn ánh sáng của Dạ Quang Thạch, không để sót lại một tia sáng nào. Nó đè bẹp hàn khí xung quanh, thấm sâu vào từng ngóc ngách của vách băng.
Vách băng ngấm ma khí bắt đầu phát ra những tiếng kêu rùng rợn. Dưới áp lực khủng khiếp từ khí tức của Mu-gyeong, không chỉ hang động mà cả Vạn Niên Tuyết Sơn đều rung chuyển.
Vạn Ma Tù Vực (萬魔囚域), ma công khuếch tán hàng vạn tia ma khí đặt dưới quyền kiểm soát của Thiên Ma.
Ma khí luồn lách như những con rắn sống, lùng sục từng vách băng, từng kẽ đá quanh hang động. Mọi ngóc ngách đều nằm dưới sự kiểm soát của Cheon Mu-gyeong, nhưng hắn vẫn không cảm nhận được Wi Ho-yeon.
“Cứ thế…, tự nhiên có đường ra thôi.”
Giọng nói gọi hắn lúc nãy phải chăng chỉ là ảo giác.
Lại một lần nữa, ma khí ở cấp độ cao hơn từ cơ thể Cheon Mu-gyeong phóng ra tứ phía.
Không còn ai để bảo vệ, hàng ngàn tia sét đen (Hắc lôi) xé toạc không trung, giáng xuống trần hang động.
Ầm ầm! Không phải sét đánh từ trên trời xuống, mà là sét giật từ dưới đất lên (Nghịch lôi). Vách băng cứng chắc nứt toác, vỡ vụn, trần hang sụp đổ, những tảng băng khổng lồ thi nhau trút xuống.
0 Bình luận