Chương 20
bởi Chung SeikerTại Thiên Ma Đại Điện nồng nặc ma khí, Giáo chủ bấy giờ đang hiện lên ánh mắt đỏ rực. Ấy là bởi ma khí đang không ngừng tuôn chảy về phía gã để tìm kiếm chủ nhân. Thế nhưng, luồng ma khí ấy khi vào đến tâm lực của Giáo chủ lại bị chuyển hóa thành nguồn khí thanh thuần của riêng gã. Đó là bởi gã đã sớm đạt đến cảnh giới Thoát Ma.
Thế nhưng, vào một khoảnh khắc, từ toàn thân Giáo chủ bỗng bùng phát một luồng hỏa khí kinh hồn. Dung nham nóng bỏng dường như trong phút chốc đã tuôn chảy khắp đại điện, đủ để thiêu rụi và tan chảy toàn bộ ma khí đang bao phủ nơi này.
Luồng nhiệt ấy mãnh liệt đến mức ngay cả hai vị Hộ pháp vốn đứng trong hàng thập đại cao thủ về võ công của Giáo hội cũng không dám tới gần. Họ đã quá quen thuộc với hơi nóng này. Nó giống hệt như ngọn liệt hỏa độc địa mà Hỏa Long từng phun ra.
Đột nhiên, luồng hỏa khí hung mãnh dồn về phía cánh tay phải của Giáo chủ, rồi một luồng khí tựa như hình rắn bắt đầu uốn lượn theo những đường gân trên bắp tay vạm vỡ. Dưới lớp tay áo nửa kín nửa hở, những dòng chữ đen kịt bắt đầu hiện ra dày đặc trên cánh tay gã.
Những dòng chữ ấy tựa như bị nung đỏ rồi khắc lên da thịt, lại như có linh tính mà quấn chặt lấy bắp tay. Dù phải chịu đựng cơn đau thấu xương đi kèm hỏa khí, gương mặt Giáo chủ vẫn không hề biến sắc. Như thể gã đã quá quen với điều đó, đến mức chẳng còn cảm nhận được bất kỳ nỗi đau nào nữa.
Gã nhìn vào lời nguyền của Hỏa Long đang hiện rõ trên tay mình, trầm giọng ra lệnh:
“Hãy giám sát Wi Ho-yeon chặt chẽ hơn nữa.”
Cả hai đều không để lộ ý nghĩ “Còn có thể hơn thế nữa sao?” ra bên ngoài. Vốn dĩ mọi hành tung của y đã luôn bị những kẻ có thuật ẩn thân cao cường nhất trong Ma Ảnh Đội theo sát. Các Hộ pháp một lần nữa đồng thanh hô lớn nhận mệnh. Nhưng khi ngẩng lên, Giáo chủ đã biến mất khỏi đại điện từ lúc nào.
“…Chi Hyeok-gyeong, chúng ta làm vậy liệu có đúng không?”
Một lúc lâu sau, Il Gang-gun mới lên tiếng hỏi. Chi Hyeok-gyeong chỉ khẽ thở dài. Chính bọn họ là những người đã khăng khăng đòi đưa bằng được con của Cung chủ Băng Cung về đây, nhưng giờ đây gã lại chẳng còn chắc chắn hành động đó là đúng hay sai.
“Wi Ho-yeon rõ ràng không phải là Cực Âm Chi Thể, vậy mà sự quan tâm của Giáo chủ dành cho lại quá mức…”
“Phải không? Lão cũng thấy đó là sự ‘quan tâm’ đúng chứ?”
Il Gang-gun lập tức đồng tình, cảm thấy may mắn vì không chỉ mình ông nghĩ vậy.
Suốt thời gian qua khi phò tá Giáo chủ, họ đã nhiều lần tìm cách đưa đủ hạng người vào tẩm điện nhưng chưa bao giờ thành công. Trong số đó không thiếu những tuyệt thế nam thanh nữ tú khiến ngay cả hai vị Hộ pháp cũng phải ngẩn ngơ nhìn. Thế nhưng ngẫm lại, những người đó sao có thể sánh được với Wi Ho-yeon.
Dù đã nhuộm tóc thành màu tối, y vẫn thanh tú như đóa Tuyết Liên hoa nở trên rặng Tuyết Sơn vạn năm. Thật chẳng dám tưởng tượng nếu y để lộ mái tóc trắng tinh khôi thì sẽ rực rỡ đến nhường nào. Cả hai im lặng một hồi lâu rồi bỗng “A!” lên một tiếng, cùng nhìn nhau há hốc mồm.
“Chẳng lẽ Giáo chủ…?”
Nhìn Il Gang-gun còn chưa nói hết câu, Chi Hyeok-gyeong chỉ tay vào ông: “Lão cũng nghĩ vậy sao?”. Il Gang-gun gật đầu, dùng quạt gõ mạnh vào tay Chi Hyeok-gyeong để gạt ra. Cả hai rõ ràng đang cùng đi tới một kết luận. Tuy ý nghĩ tương thông nhưng cả Il Gang-gun lẫn Chi Hyeok-gyeong đều không dám thốt ra thành lời.
Rằng: ‘Chẳng lẽ Giáo chủ đã động lòng với Wi Ho-yeon rồi sao?’
‘Nhưng Wi Ho-yeon vốn dĩ bị kéo về đây chẳng khác nào một con tin, y tuyệt đối không thể có cảm tình tốt với Giáo chủ được. Vì vậy nên Giáo chủ mới tạo ra tình cảnh che giấu thân phận của mình.’
Hai vị Hộ pháp tuy chẳng mấy khi hòa hợp nhưng tâm ý lúc này lại ăn khớp đến lạ kỳ. Thế là họ cùng đưa ra một kết luận duy nhất.
“Nghĩ lại thì, mọi chuyện bắt đầu kể từ sau khi Giáo chủ xem bức chân dung đó.”
Trước lời của Chi Hyeok-gyeong, Il Gang-gun xòe quạt ra như để tán thành.
“Thứ vốn không tồn tại nay lại hiện hữu.”
Il Gang-gun và Chi Hyeok-gyeong đồng thời nhớ lại lời của Giáo chủ.
Vị Giáo chủ ấy vốn chưa từng trao dù chỉ một chút tâm tư cho bất kỳ ai. Vậy mà việc nói “thứ vốn không tồn tại nay lại hiện hữu”, chẳng phải là ám chỉ cuối cùng cũng đã có kẻ xuất hiện khiến trái tim gã lay động hay sao!
“Cung chủ quả thực đã sinh được một mụn con gái tốt.
Một giọng nói vang lên từ trần nhà tối om khiến hai vị Hộ pháp giật mình thốt ra tiếng kêu ngắn ngủi. Kẻ đang ẩn mình trên đó chính là Độc Thiết Quỷ Ma – Do Gyeon.
Do Gyeon dù đã ngoài ngũ tuần nhưng vẻ ngoài lại trẻ trung hơn hẳn hai vị Hộ pháp. Nếu không có chiếc băng che một bên mắt, gã ta trông chẳng khác nào một vị công tử của danh gia vọng tộc.
Hai vị Hộ pháp thầm mong chờ xem liệu chẳng bao lâu nữa con mắt còn lại của Do Gyeon có bị móc ra nốt hay không. Bởi Giáo chủ chắc chắn biết gã ta đang ẩn nấp ở đó nhưng vẫn mặc kệ.
“Vì ngươi chỉ có một mắt nên mới nhìn lầm sao? Wi Ho-yeon là nam tử, không phải nữ nhi.”
Il Gang-gun khó chịu lên tiếng.
“A ha, vậy ra Giáo chủ giờ đây lại muốn làm kẻ đoạn nhị (nam sắc) sao?”
Do Gyeon nhảy phắt xuống đất, nở nụ cười cợt nhả. Il Gang-gun không chịu nổi sự xúc phạm dành cho Giáo chủ, lập tức dồn sát khí vào quạt rồi vung về phía Do Gyeon.
“Il Gang-gun, xem ra đã đến lúc lão già như ngươi chán sống thật rồi!”
Do Gyeon như chỉ chờ có thế, gã ta tuốt kiếm chém xéo qua chiếc quạt của Il Gang-gun. Ngay khi gã ta định rạch nốt bên miệng còn lại của đối phương thì…
“Dừng lại ở đó.”
Một luồng truyền âm chứa đựng công lực thâm hậu của Giáo chủ vang lên khiến Do Gyeon chậc lưỡi. Gã ta hạ kiếm xuống ngay khi mũi kiếm chỉ còn cách miệng Il Gang-gun trong gang tấc. Chi Hyeok-gyeong lúc này cũng mới hạ bàn tay đang bao phủ ma khí xuống.
Do Gyeon, kẻ luôn tìm mọi cơ hội để thấy máu, đột ngột dừng tay chỉ vì một lý do duy nhất: Giáo chủ. Dù đã rời đi nhưng chẳng lẽ Giáo chủ vẫn biết rõ mọi chuyện xảy ra trong Thiên Ma Đại Điện? Hai vị Hộ pháp lại một lần nữa cảm thán trước cảnh giới nhìn xa ngàn dặm của Giáo chủ.
Đặc biệt là Il Gang-gun, ông càng thêm thề nguyền trung thành. Năm xưa, chính Giáo chủ đã lấy mạng kẻ thù từng rạch môi ông. Lần này, ông cũng được cứu thoát khỏi lưỡi kiếm định rạch miệng mình.
“Biết rồi, thần biết rồi! Nếu không định làm nổ tung đầu thần thì hãy thu hồi luồng khí này đi!”
Do Gyeon gào lên về phía không trung rồi lầm bầm chửi rủa. Có vẻ như truyền âm chứa nội công của Giáo chủ đang khiến gã ta khổ sở.
“Thần mà ‘ăn’ người đó trước khi Giáo chủ kịp ra tay thì liệu có ổn không nhỉ? Ấy, chẳng lẽ một câu đùa cũng không được sao! Hãy nhớ cho kỹ, ta sẽ đòi thù lao xứng đáng cho việc dọn dẹp đống hỗn độn này đấy!”
Vì không biết Giáo chủ đang ở đâu nên Do Gyeon không thể truyền âm mà chỉ có thể gào lớn.
Dù không rõ hai người họ đã trao đổi những gì, nhưng nhìn bộ dạng của Do Gyeon như bị xích cổ trước mặt Giáo chủ khiến hai vị Hộ pháp vô cùng hả hê. Đặc biệt là Il Gang-gun, ông chẳng buồn giấu giếm vẻ mặt cười cợt của mình.
“Ta cũng đang tự hỏi xem con mắt còn lại của ngươi biến mất trước, hay bên miệng kia của ngươi bị rạch trước đây.”
Do Gyeon cũng mỉa mai đáp lại, không quên dùng chân dẫm lên mảnh quạt gãy.
***
Tại các hộ dân quanh vùng Thập Vạn Đại Sơn, bao gồm cả Bản sơn, những tin đồn đáng sợ bắt đầu lan truyền. Đó là tin đồn về việc cả người lớn lẫn trẻ em đều đang mất tích một cách bí ẩn. Câu chuyện ấy tự nhiên lọt vào tai Ho-yeon, bấy giờ đang làm việc tại một kỹ lâu.
“Có lẽ họ đã bị bắt vào Tiềm Ma Động rồi.”
“Tiềm Ma Động từ đời thuở nào rồi chứ. Kể từ khi Giáo chủ đương nhiệm đăng cơ, nơi đó đã bị cấm từ lâu rồi còn gì.”
Trong phòng chờ của các nghệ nhân bấy giờ vô cùng náo nhiệt, ngoài Ho-yeon ra còn có rất nhiều người khác đang chuẩn bị. Nào là vũ kỹ múa kiếm, ca kỹ gảy tỳ bà hát xướng, rồi cả lỗi lỗi sư (người diễn rối)… hôm nay không khí có vẻ đông đúc hơn hẳn thường ngày. Nghe đâu vì công tử họ Yeom đã bao trọn cả Bích Thúy Lâu để mở tiệc chiêu đãi bằng hữu.
Bọn họ ai nấy đều bận rộn bàn tán về vụ mất tích. Ho-yeon, kẻ chẳng khác nào người lạ mặt, không tham gia vào cuộc trò chuyện mà chỉ lẳng lặng nghe lỏm để thu thập thông tin.
Nghe nói trong Ma Giáo có một nơi gọi là Tiềm Ma Động, chuyên đi bắt cóc trẻ mồ côi hoặc những đứa trẻ không có thân phận về để đào tạo thành Ma nhân. Ở Băng Cung cũng có một nơi đào tạo tương tự, nhưng đó thường là do những đứa trẻ đói ăn tự nguyện tìm đến chứ không phải bị bắt cóc. Tuy nhiên, vì việc này đã bị cấm dưới thời Giáo chủ hiện tại, nên Ho-yeon bắt đầu suy ngẫm về sự đa dạng của lòng người.
Dù tính tình có phần quái gở, nhưng xem ra đối đãi với giáo dân của mình cũng không tệ.
“Yeon à.”
Lâu chủ khẽ tiến lại gần Ho-yeon, khi ấy y đang lên dây cho chiếc thất huyền cầm. Trên cổ Lâu chủ có một vết sẹo bỏng hình đồng tiền. Nghe nói đó là dấu ấn từ hồi ông ta còn làm tiểu nhị, do tính nhầm tiền của một Ma nhân mà bị khắc lên làm vật chứng. Chỉ qua câu chuyện đó thôi cũng đủ thấy Lâu chủ đã phải vất vả thế nào mới có được một khách điếm khổng lồ như Bích Thúy Lâu này.
Thấy Lâu chủ gọi mình rồi lại im lặng, Ho-yeon lại tiếp tục công việc điều chỉnh dây đàn. Có lẽ vì ngại ánh mắt của các nghệ nhân khác nên Lâu chủ chỉ vỗ nhẹ vào vai Ho-yeon, sau đó hất hàm ra hiệu bảo y đi ra ngoài.
Đặt chiếc dù giấy sơn dầu ngay ngắn bên cạnh cây đàn, Ho-yeon đi theo Lâu chủ ra khỏi phòng. Dẫn y tới một góc hành lang, Lâu chủ đột ngột chìa ra một thỏi bạc.
“Yeon à, cuộc sống của ngươi chắc cũng chẳng mấy dư dả gì.”
“Đa tạ lâu chủ.”
Khi Ho-yeon định nhanh tay lấy thỏi bạc, Lâu chủ lại giật mình rụt tay ra sau.
0 Bình luận