Bạn không có cảnh báo nào.

    Một con trăn khổng lồ đang quấn siết lấy cơ thể Ho-yeon. Con trăn màu đỏ đen há cái miệng đỏ lòm, chực nuốt chửng y.

    Ho-yeon vùng vẫy kịch liệt cố thoát thân nhưng vô ích, cơ thể y bị siết chặt không thể nhúc nhích. Con trăn há to miệng, nuốt chửng Ho-yeon từ đầu đến chân.

    “Hức, c, con trăn…!”

    Ho-yeon giật mình tỉnh giấc, toàn thân run rẩy, khẽ kêu lên một tiếng thất thanh.

    Tim đập thình thịch trong lồng ngực, y lấy tay ôm ngực, cố gắng điều hòa lại nhịp thở. Vẫn đang nằm trên giường, y từ từ tỉnh táo lại, đưa mắt nhìn quanh.

    Bên dưới giường là hàng chục lò sưởi đang cháy rừng rực, một tấm da sói được treo trên bức tường làm bằng hàn băng vạn năm.

    Con trăn chỉ là giấc mơ, nhưng việc y đang ở Bắc Hải là thật. Ho-yeon định ngồi dậy nhưng toàn thân ê ẩm như bị ai đánh nhừ tử. Kẻ khiến y ra nông nỗi này… không ai khác chính là Cheon Mu-gyeong.

    Làm sao hắn đánh thức y dậy khỏi trạng thái ngủ đông để trị tẩu hỏa nhập ma được nhỉ? Ho-yeon nhắm mắt, thử cảm nhận dòng chảy của đan điền.

    Nội công trôi chảy mượt mà như dòng suối từ trên núi đổ xuống, không hề có chút cản trở nào. Hạ đan điền từng bị phong ấn giờ đã mở ra, luồng khí tức còn ổn định hơn cả trước kia.

    Thế nhưng, cơn đau nhức cơ bắp và sự ê ẩm kỳ lạ bên dưới khiến y cựa mình cũng khó khăn. Ho-yeon đảo mắt tìm kiếm bóng dáng Cheon Mu-gyeong. Nhưng giống như hồi ở Ma Giáo, hắn không có mặt ở đây.

    Thế lại hay. Y vẫn chưa muốn nhìn mặt hắn……. Lại còn muốn xóa sạch ký ức về chuyện ân ái với hắn khỏi đầu. Biết rõ y không tỉnh táo mà vẫn giở trò đồi bại, hắn coi y là cái gì chứ?

    Ho-yeon nằm nghiến răng. Đúng là y đã khao khát dương khí. Không biết hắn dùng cách gì để đánh thức, nhưng cứ để yên thì dần dần y cũng sẽ tự tỉnh lại thôi. Dù có thể mất vài tháng.

    Y đã ổn định thì Cheon Mu-gyeong chắc cũng thế. Hình dung ra cảnh hắn thỏa mãn xong liền phủi mông bỏ đi, y lại thấy sôi máu.

    Ho-yeon chỉ nhớ mang máng mọi chuyện, chẳng biết hai người đã làm ra trò gì, làm bẩn giường chiếu ra sao. Thấy cơ thể sạch sẽ thơm tho, y cũng chẳng nghi ngờ gì. Vốn dĩ chưa từng trải qua chuyện chăn gối nên y cũng đâu biết đường nào mà nghi ngờ.

    Đúng lúc đó, tiếng cửa cót két mở ra. Ho-yeon vội nhắm chặt mắt. Nếu là Cheon Mu-gyeong, y quyết không mở mắt cho đến khi hắn rời đi. Y thấy xấu hổ, giận bản thân vì đã để bản năng lấn át, và ghét Cheon Mu-gyeong vì đã lợi dụng điều đó để thỏa mãn dục vọng.

    Nhưng tiếng động cẩn trọng vang lên rất nhẹ nhàng. Không giống tiếng bước chân nặng nề của Cheon Mu-gyeong. Ho-yeon hé mắt nhìn, thấy một thiếu niên đang dùng que cời than trong lò sưởi. Ho-yeon vội ngồi dậy, thiếu niên cũng ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt nhau, thiếu niên reo lên đầy xúc động.

    “Sư thúc…!”

    Thấy khuôn mặt ngập tràn ngạc nhiên và vui sướng của thiếu niên, Ho-yeon cũng mỉm cười rạng rỡ. Thiếu niên đặt hộp than xuống sàn, chùi vội hai tay vào vạt áo xanh rồi lao đến bên Ho-yeon. Khéo léo tránh đống lò sưởi ngổn ngang như chướng ngại vật, thằng bé nhào vào lòng y.

    “So-ho à, con có khỏe không?”

    Mới ngày nào còn đứng đến hông, giờ thằng bé đã cao tới ngực y rồi. Lớn xác là thế nhưng So-ho vẫn mau nước mắt, thằng bé cố mím môi để không khóc. Nhưng không kìm được, nó giấu khuôn mặt giàn giụa nước mắt vào eo Ho-yeon.

    “Con tưởng sư thúc không bao giờ về nữa cơ.”

    Chưa kịp chào hỏi đàng hoàng đã phải đi, cũng khó trách thằng bé lại nghĩ vậy. Ho-yeon nén cơn đau ê ẩm khắp người, vòng tay ôm lấy So-ho vỗ về.

    “Làm sao không về được. Ta về rồi đây. Ngẩng mặt lên cho ta xem nào.”

    Giọng Ho-yeon dịu dàng, xoa đầu So-ho. Thằng bé sụt sịt mũi mấy cái rồi ngẩng đầu lên, nước mắt tèm lem.

    Ho-yeon dùng đôi tay thon gầy lau nước mắt cho So-ho, cẩn thận kiểm tra xem thằng bé có bị thương hay gầy đi không. Trông thằng bé vẫn khỏe mạnh, có vẻ Cung chủ đã giữ lời hứa chăm sóc bọn trẻ.

    “Có bị ốm đau chỗ nào không? Các bạn khác vẫn khỏe chứ? Có ai bắt nạt hay làm khó dễ các con không?”

    “Sư thúc hỏi từ từ thôi ạ.”

    So-ho cười hì hì với khuôn mặt còn đọng nước mắt, rối rít báo bình an để Ho-yeon yên tâm. Hai chú cháu trò chuyện rôm rả, Ho-yeon cũng biết được nơi này là Hàn Nguyệt Đình trong Cung Chủ Điện.

    Bỗng có tiếng người bước vào. Vì So-ho vẫn để mở cửa nên không có tiếng động, chỉ cảm nhận được có người tới.

    Một nam nhân lạ mặt mặc kình trang đen, búi tóc cao. Người đó đặt khay cháo bốc khói nghi ngút lên chiếc bàn cạnh giường Ho-yeon.

    Ho-yeon nheo mắt cảnh giác nhìn hắn. Đa số người hầu trong Băng Cung y đều biết mặt. Bọn họ thường mặc áo ngắn đến hông, tay áo buộc gọn cho dễ làm việc, hiếm ai mặc kình trang như võ lâm nhân sĩ thế này.

    Gương mặt hắn bình thường đến mức nhạt nhòa, nhưng vóc dáng thì giống hệt tên hộ vệ Mu-gyeong. Ho-yeon uất ức tự hỏi hắn định coi thường y đến mức nào.

    “Ngươi nghĩ ta sẽ mắc lừa lần nữa à?”

    Ho-yeon trừng mắt, lạnh lùng quát. Lần đầu tiên thấy Ho-yeon tức giận như vậy, So-ho tròn xoe mắt ngạc nhiên. Tên kia cũng bối rối lùi lại một bước.

    Nhưng Cheon Mu-gyeong làm gì có chuyện chịu khó diễn kịch đến mức này. Ho-yeon nhận ra có gì đó sai sai thì…

    “Chắc lại bị lừa rồi.”

    Từ cửa bước vào là Cheon Mu-gyeong trong bộ kình trang đen tuyền như hút trọn mọi ánh sáng.

    Ở Ma Giáo, hắn thường chỉ khoác hờ trường bào, nên nhìn bộ dạng chỉnh tề này y thấy hơi lạ lẫm. Trông hệt như hồi hắn còn đóng giả Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia.

    Ho-yeon nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu rồi quay ngoắt sang ôm So-ho. Cheon Mu-gyeong bật cười khẩy. Chắc y sợ hắn làm hại bọn trẻ nên mới coi hắn như phường lục lâm thảo khấu thế kia.

    “Xin lỗi vì chưa kịp chào hỏi. Thuộc hạ là Hwon-jo của Tuyết Ảnh Đội.”

    Người mang cháo lạnh lùng chào Ho-yeon rồi lách qua Mu-gyeong bước ra ngoài. Làm sao hắn biết y tỉnh mà mang cháo đến kịp thời thế nhỉ.

    “Đại nhân bảo không biết lúc nào sư thúc sẽ tỉnh, nên cứ cháo nguội là bắt mang bát mới lên thay đấy ạ.”

    So-ho nhìn Mu-gyeong với ánh mắt lấp lánh. Ho-yeon giờ mới hiểu tại sao tên Hwon-jo kia lại mặt sưng mày xỉa từ lúc vào, chào hỏi cũng cộc lốc như vậy.

    Bắc Hải vốn dĩ thiếu thốn. Y lại chỉ là kẻ ăn nhờ ở đậu, bắt mang cháo lên thay liên tục như thế, ai mà chả khó chịu. Ho-yeon khẽ thở dài.

    Cheon Mu-gyeong bước tới, kéo chiếc bàn lại sát giường hơn. Ho-yeon coi hắn như không khí, chỉ nói chuyện với So-ho.

    “Chúng ta về Âm Biệt Đường thôi. Hàn Nguyệt Đình là chỗ Cung chủ nghỉ trưa, chúng ta ở đây không tiện đâu.”

    Mặc kệ toàn thân đau nhức, Ho-yeon cố tỏ ra bình thường, chống tay định bước xuống giường. Nhưng Mu-gyeong đã đứng chắn ngay trước mặt.

    Ho-yeon cúi xuống nhìn đôi giày da đen của hắn. Tay chân hắn, chỗ nào cũng to lớn. Nhớ lại ấn tượng đầu tiên về hắn cũng sừng sững như Thập Vạn Đại Sơn. Ho-yeon vội gạt phăng những hình ảnh nhạy cảm khác ra khỏi đầu.

    “…… Tránh ra.”

    Ho-yeon không thèm nhìn mặt hắn, lạnh nhạt buông lời. Lập tức, Mu-gyeong bế thốc y lên. Cơn đau nhói khiến Ho-yeon thốt lên một tiếng “Ức” kỳ quặc, Mu-gyeong liền thả lỏng tay, ôm y nhẹ nhàng hơn.

    “Âm Biệt Đường ở đâu?”

    Mu-gyeong cúi xuống hỏi So-ho. Thằng bé toét miệng cười, lanh lẹ dẫn đường. Đi đằng trước, So-ho còn ưỡn ngực đầy tự hào.

    Vị đại nhân đẹp trai mới gặp lần đầu này có vẻ là bạn thân của sư thúc, ngay cả Cung chủ uy nghiêm cũng phải kiêng dè ngài ấy. So-ho tin chắc ngài ấy là một cao thủ võ lâm hoặc người có địa vị cao hơn cả Cung chủ.

    Người như thế lại ân cần chăm sóc sư thúc, So-ho vui đến mức tim như muốn nhảy ra ngoài. Cuối cùng thì sư thúc – người luôn hy sinh vì chúng nó – cũng có một người bạn tuyệt vời và mạnh mẽ như vậy.

    “Nếu không bỏ ta xuống ngay bây giờ, ta sẽ túm tóc ngươi đấy.”

    Sợ So-ho nghe thấy, Ho-yeon thì thầm đe dọa bên tai Mu-gyeong. Cheon Mu-gyeong phì cười. Không dọa bóp cổ giết chết mà chỉ túm tóc thôi sao, đúng là lời đe dọa mang đậm phong cách Wi Ho-yeon.

    Thấy Mu-gyeong không phản ứng, Ho-yeon nắm chặt tay, thì thầm to hơn một chút.

    “Ta ghét ngươi lắm.”

    À, ra vậy……. Cái này thì có tính sát thương đấy.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú