Bạn không có cảnh báo nào.

    “Chắc công tử chẳng có gì để thu dọn đâu nhỉ. Đến đây có mỗi người không mà.”

    Câu nói khiến Ho-yeon ngớ người như bị đuổi đi ngay lập tức. Do-gyeon cũng ngạc nhiên không kém.

    Tưởng Giáo chủ phạt vì tội xấc xược, ai ngờ lại thả về Băng Cung? Nhưng Do-gyeon nghĩ chắc Giáo chủ có tính toán gì đó nên không dám hó hé.

    Mu-gyeong đứng dậy, nhìn xuống Ho-yeon đang hoang mang.

    “……Thật ư?”

    Mới lúc nãy còn ăn nói trống không, giờ Ho-yeon lại quay sang dùng kính ngữ, cố gặng hỏi lại cho chắc. Nhưng Mu-gyeong không thèm đáp lại sự mong mỏi của y.

    “Về Thiên Ma Điện.”

    Hắn ra lệnh cho Do-gyeon đi theo rồi bước ra khỏi Vô Danh Các. Ho-yeon dõi theo bóng lưng Mu-gyeong và Do-gyeon một lúc lâu. Khi họ khuất dạng, A-bok tiến lại gần. Nhìn A-bok thu dọn cây đàn thất huyền, Ho-yeon hỏi như người mất hồn.

    “Ta…, thực sự được thả rồi sao?”

    “Thưa công tử, tiểu nhân sẽ chuẩn bị hành trang để người về Băng Cung.”

    Có lẽ vì hy vọng Ho-yeon sẽ trở thành tín đồ Ma Giáo nên A-bok trông không vui vẻ gì cho lắm.

     

    ***

     

    Dù nghi ngờ việc được thả về Băng Cung là nói dối, nhưng Ho-yeon thực sự được phép thu dọn hành lý. Cũng chỉ có mỗi chiếc dù giấy màu xanh.

    “Công tử sẽ đi theo con đường cũ qua vùng đất dị tộc để về Băng Cung.”

    Han Hee-ryeong, Tổng quản tài chính Ma Giáo kiêm phu nhân Ma Ảnh Vũ Gia, đã đến Vô Danh Các.

    “Vì phải di chuyển bí mật nên người có võ công cao cường nhất Thần Giáo sẽ hộ tống công tử.”

    Ho-yeon thở phào nhẹ nhõm. Nếu Mu-gyeong bảo y tự mò đường về thì đúng là mịt mù tăm tối. Ho-yeon chân thành cảm ơn bà. Giờ thì y tin chuyện được thả về là thật. Đã hai ngày trôi qua kể từ khi bị Cheon Mu-gyeong hắt hủi và ra lệnh đuổi khách.

    Ho-yeon vẫn ở Vô Danh Các nhưng không thấy bóng dáng Mu-gyeong đâu. Chỉ nghe A-bok ca tụng đầy ngưỡng mộ rằng Ma Giáo vừa tìm ra thêm một Huyết Quỷ Cốc, và Giáo chủ đã đích thân ra tay tiêu diệt bọn Huyết Giáo.

    Sắp phải rời đi, lòng Ho-yeon ngổn ngang trăm mối.

    Có nên gặp Cheon Mu-gyeong lần cuối trước khi đi không? Y đi rồi, hắn sẽ lại bị hỏa khí hành hạ. Người cần y bên cạnh để dập tắt hỏa ma lại dễ dàng buông tha y như vậy sao? Hay là giả vờ thả về rồi ám sát giữa đường……. Ho-yeon bắt đầu suy diễn lung tung.

    Nếu muốn giết thì hắn đã giết ngay trước mắt rồi. Ho-yeon rất muốn trực tiếp hỏi Mu-gyeong tại sao lại thay đổi ý định thả y đi. Nhưng không gặp được hắn nên đành hỏi Han Hee-ryeong.

    “Tổng quản có biết tại sao Giáo chủ……. lại thả ta về Băng Cung không?”

    “Làm sao ta dám đoán ý của ngài ấy được.”

    Han Hee-ryeong mỉm cười, đưa cho Ho-yeon một túi đầy vàng thỏi.

    “Cái này là…….”

    Ho-yeon giật mình lùi lại. Mái tóc buộc thấp đung đưa theo chuyển động của y.

    Ho-yeon do dự không dám nhận số tiền lớn như vậy. Dù sự thực là y cũng đang lo sốt vó vì không có một xu dính túi, nên cũng khó lòng từ chối ngay.

    “Đừng ngại, hãy giữ lấy để dùng khi cần thiết.”

    Han Hee-ryeong dúi túi vàng vào tay Ho-yeon.

    “Thật sự cảm ơn bà. Về đến Băng Cung, ta nhất định sẽ gửi trả lại qua người hộ tống.”

    Nghĩ rằng người hộ tống sẽ quay lại Ma Giáo sau khi đến Băng Cung nên Ho-yeon cũng yên tâm hơn.

    “Công tử sẽ cưỡi Cuồng Thiên Hắc Mã cho đến khi ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn, sau đó người hộ tống sẽ lo liệu phương tiện di chuyển.”

    Cuồng Thiên Hắc Mã cơ đấy. Cái tên nghe thật kêu. Dù bị hắt hủi nhưng phút chót vẫn được cấp cho ngựa quý, xem ra hắn cũng không tệ bạc lắm.

    Han Hee-ryeong đứng dậy khỏi bàn trà, rủ Ho-yeon ra ngoài. Trước khi đi, Ho-yeon nhìn quanh Vô Danh Các lần cuối. Dù ở chưa lâu nhưng có vẻ y cũng đã có chút tình cảm với nơi này, ánh mắt lưu luyến nhìn những chiếc đèn lồng quen thuộc và giường chiếu.

    “Liệu Giáo chủ có…….”

    “Vì chuyện Huyết Giáo nên ngài ấy bận trăm công nghìn việc lắm.”

    Nhìn khuôn mặt ỉu xìu của Ho-yeon, Han Hee-ryeong thầm vui trong bụng. Cứ tưởng được về Băng Cung y sẽ nhảy cẫng lên vì vui sướng, ai ngờ y lại dành khá nhiều tình cảm cho Giáo chủ.

    Ra đến bên ngoài, thấy A-bok đang cúi đầu trước một con ngựa đen to lớn.

    “Tổng quản, con ngựa kia là Cuồng Thiên… Hắc Mã đấy ạ?”

    Đôi mắt trắng dã đảo điên dại kia, nhìn thế nào cũng là con Tae-pyeong.

    “Vâng, là ngựa Giáo chủ ban cho đấy ạ.”

    Đứng trước con ngựa là một nam nhân mặc kình trang đen, đeo kiếm. Có vẻ là người hộ tống mà Han Hee-ryeong nhắc đến. Ho-yeon chủ động tiến lại chào hỏi người bạn đồng hành đường dài.

    Vừa chạm mắt, Ho-yeon đã mở to đôi mắt vốn hay cụp xuống. Người đàn ông có vẻ ngoài bình thường này cao lớn hơn y, trông quen quen. Suy nghĩ một lát, Ho-yeon nhớ ra đã gặp người này ở đâu.

    Chính là người y đã gặp hai lần ở Bích Thúy Lâu, và còn hào phóng trả bằng vàng thỏi cho tiếng đàn của y. Quả là ký ức khó quên.

    “Nếu không phiền, có thể cho tôi biết tên vị khách hào phóng này không?”

    “Chỉ biết chắc chắn hắn là kẻ giàu nhất Ma Giáo. À không, có khi giàu nhất Trung Nguyên cũng nên. Khà khà.”

    Ho-yeon nhớ lại cuộc trò chuyện với Do-gyeon sau khi người đàn ông đó rời đi. Câu “giàu nhất thiên hạ” vẫn in đậm trong trí nhớ y. Hèn gì hắn vung vàng không tiếc tay. Lúc đó y tưởng hắn là con nhà thương buôn giàu có nào đó, giờ nhìn lại thì đích thị là võ nhân.

    “Chúng ta không phải lần đầu gặp nhau đúng không?”

    Ho-yeon mỉm cười chào hỏi. Người đàn ông với khuôn mặt không chút biểu cảm không phủ nhận cũng chẳng khẳng định. Hừm hừm, Han Hee-ryeong hắng giọng phía sau khiến Ho-yeon quay lại.

    “Hai người từng gặp nhau sao?”

    “Vâng, chúng ta có duyên gặp gỡ khi tôi làm việc ở Bích Thúy Lâu. Lúc đó ngài Do-gyeon cũng có mặt.”

    Ít nhất không phải người xa lạ hoàn toàn nên Ho-yeon cũng bớt căng thẳng trước chuyến đi dài. Nhưng Han Hee-ryeong lại nhìn người hộ tống với đôi mắt mở to, rồi quay sang nhìn Ho-yeon.

    “Vậy… à. Duyên phận.”

    Dù phản ứng của Han Hee-ryeong có hơi bối rối, Ho-yeon vẫn cười tươi xác nhận.

    “Đường xá xa xôi, xin hỏi quý danh của hộ vệ đại nhân? Ta là Wi Ho-yeon đến từ Bắc Hải Băng Cung.”

    Người đàn ông – chính là Mu-gyeong đang đeo mặt nạ da người và dùng Súc Cốt Công (công phu thu nhỏ xương) để thay đổi vóc dáng – cảm thấy ruột gan lộn tùng phèo khi nhìn Wi Ho-yeon cười tít mắt.

    Được về Băng Cung nên vui sướng ra mặt, nhưng ngay từ đầu hắn đâu có định thả Ho-yeon đi dễ dàng thế.

    Khi nghe nội dung bức thư từ Băng Cung, đến đoạn Âm Biệt Đường nhận thêm đứa trẻ mới, Ho-yeon đã dao động rõ rệt. Lúc đó Ho-yeon cúi đầu, nhưng với giác quan siêu phàm của hắn, không nhận ra mới là lạ.

    Wi Ho-yeon chắc chắn đang giấu giếm điều gì đó. Không biết Âm công mà nội công trong người lại thâm hậu. Mu-gyeong đã thử dùng nội lực dò xét nhưng không thể đo đếm được độ sâu, như thể dòng thác đang chảy xiết bỗng bị chặn đứng.

    Cái miệng liến thoắng không ngừng nhưng hễ hỏi về đời tư là Wi Ho-yeon câm như hến. Lúc bị lộ chuyện không phải con Cung chủ, y cũng lấp liếm rằng “cùng dòng máu”.

    Với Cheon Mu-gyeong, Wi Ho-yeon là một biến số. Muốn giải mã biến số thì phải đến nơi sinh ra nó.

    Sống đi sống lại trăm kiếp, hắn chẳng còn kế hoạch gì nữa. Mọi thứ đều tùy hứng. Vì thế hắn quyết định đích thân đưa “tảng băng vạn niên” này về Băng Cung. Thời gian không còn nhiều nên hắn chẳng buồn đắn đo.

    Để dập tắt lời nguyền Hỏa Long, hắn cần nội đan của Băng Long có tính chất đối nghịch hoàn toàn. Nhưng dù đã mấy lần đẩy Băng Cung đến bờ vực diệt vong trong những kiếp trước, hắn vẫn chưa từng tìm thấy Băng Long. Không chỉ ở Băng Cung mà cả Trung Nguyên hay Ngoại Vực đều không có.

    Vì thế Cheon Mu-gyeong đã tin chắc Băng Long không tồn tại. Nhưng biến số không tưởng đang đứng sờ sờ trước mặt hắn đây. Niềm tin đó đã sụp đổ.

    Lần này biết đâu hắn sẽ tìm được nội đan Băng Long.

    “Cho ta hỏi tuổi tác được không ạ? Ta vừa tròn ba mươi (Nhị lập). Nếu ngài lớn hơn thì cứ gọi ta là Ho-yeon cho thân mật. Cảm ơn ngài về thỏi vàng hôm đó. Nhờ nó mà ta thuê được ngựa, giúp ích rất nhiều cho công việc.”

    Nhìn cái điệu cười kia kìa. Mu-gyeong chẳng thèm nghe những lời lải nhải của Wi Ho-yeon. Hắn tò mò không biết khi hắn lột bỏ mặt nạ hiện nguyên hình, liệu y có còn cười nổi không.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú