Bạn không có cảnh báo nào.

    ‘Hóa ra ngoài mình ra… vẫn còn đứa trẻ nào sống sót sao.’

    Nhưng nhìn nam nhân này có vẻ không giống vậy, hắn là người y mới gặp lần đầu. Không biết hắn bằng tuổi y hay lớn hơn một chút, nhìn thân hình cao lớn này thì chắc là lớn hơn rồi.

    Nhưng cũng khó mà nói là hắn còn sống hay không, bởi bộ dạng hắn quá đỗi thê thảm. Toàn thân chi chít vết bỏng, bất tỉnh nhân sự không biết trời đất gì. Khái niệm thời gian trong Ho-yeon đã trở nên mơ hồ, y chẳng biết nam nhân này đã nằm đây bao nhiêu ngày, hay bao nhiêu canh giờ rồi.

    Chỉ biết hắn nóng như một hòn than hừng hực, y đành dùng chính thân nhiệt lạnh lẽo của mình để hạ sốt cho hắn. Thỉnh thoảng y lại chạy đến cái ao nhỏ trong góc hang, lấy nước sạch lau người cho hắn. Đôi bàn tay Ho-yeon lạnh cóng đến đỏ ửng, cứng đờ khó cử động, nhưng khi lau người cho hắn, y lại cảm nhận được hơi ấm lan tỏa, xua đi cái lạnh buốt giá.

    Y nhớ rõ ràng mình đã thấy dòng dung nham cuồn cuộn qua một khe nứt không gian, nhưng giờ đây trước mắt chỉ là một bức tường băng vững chãi. Lại là ảo giác chăng? Vậy thì nam nhân này từ đâu chui ra?

    Ho-yeon vừa chăm sóc nam nhân vừa cố tìm kiếm manh mối về Băng Long, nhưng trong không gian rộng lớn này, chỉ có những đồ vật mà Băng Long mang đến cho y trước kia.

    Băng Long từng dặn rằng y sẽ không thể tỉnh lại cho đến khi hấp thụ hoàn toàn nội đan của nó, nhưng Ho-yeon lại không cảm nhận được sức mạnh nào khác thường trong cơ thể.

    Do đó, y lờ mờ đoán được rằng từ lúc Băng Long và y chìm vào giấc ngủ đến nay chưa qua bao lâu.

    Nhưng liệu nam nhân này không ăn gì thì có sao không? Ho-yeon ngồi sát bên cạnh, vừa nhai bỏm bẻm viên Tích Cốc Đan vừa lo lắng.

    Trong ao nước không đóng băng kia cũng có vài con cá nhỏ sinh sống, nhưng Ho-yeon không bao giờ ăn cá sống. Y từng chứng kiến những đứa trẻ cố gắng sống sót bằng Tích Cốc Đan, vì quá đói nên đã bắt cá sống ăn, kết quả là tất cả đều bị đóng băng đến chết. Có lẽ cá sống ở nơi ở của Băng Long cũng mang linh khí lạnh lẽo.

    Không những thế, từng có vài đứa trẻ nghĩ rằng có thể bơi qua ao nước để thoát ra ngoài, nhưng chúng đã lao xuống và mãi mãi không trở lại. Nếu không nhìn thấy xác chết trôi nổi của chúng, có lẽ Ho-yeon cũng đã liều mình nhảy xuống để tìm đường sống.

    Thế nên Ho-yeon chỉ dùng nước trong ao để uống. Y dùng một hòn đá trũng làm bát, múc nước đến mớm cho nam nhân.

    Nhưng nước chỉ ướt môi hắn chứ không thể chảy xuống cổ họng. Bí quá, Ho-yeon đành đến bên ao, ngậm một ngụm nước rồi cúi xuống truyền miệng mớm nước cho hắn.

    Nhờ hơi ấm từ cơ thể nam nhân truyền sang, Ho-yeon mới có thể cử động tay chân linh hoạt hơn. Như một sự đền đáp, y mớm nước cho hắn vài lần rồi lại nằm sát vào người hắn ngủ.

    Sao lại nóng thế này. Chắc vì thế nên hắn mới bị bỏng nặng. Ho-yeon lo lắng nhìn cánh tay phải bị bỏng nặng nhất của hắn.

    Chợt, Ho-yeon tròn mắt kinh ngạc. Rõ ràng hôm trước vết thương còn sâu hoắm đến tận xương, vậy mà giờ đã liền da non.

    Sao có thể như thế được? Rất lâu trước đây, y từng nghe nói những cao thủ võ lâm đạt đến cảnh giới nhất định có thể “Hoán Cốt Đoạt Thai”, tái tạo lại cơ thể. Nhưng một kẻ đang hôn mê bất tỉnh mà cũng làm được chuyện đó ư, có khó tin quá không?

    Bị giam cầm từ năm tám tuổi, đón sinh nhật tuổi lên chín trong hang động này, Ho-yeon hầu như chẳng biết gì về võ công. Cha mẹ y tuy có luyện Băng công nhưng cũng không phải là cao thủ xuất chúng. Thế nên y càng không thể tưởng tượng được Cheon Mu-gyeong, người đã hai lần giác ngộ, đã đạt đến cảnh giới nào.

    Ho-yeon cứ thiếp đi rồi tỉnh lại bên cạnh hắn không biết bao nhiêu lần. Thấy nam nhân ngày một bình phục, y mỉm cười vui mừng. Thỉnh thoảng y lại đi tìm Băng Long, nhưng đi khắp không gian rộng lớn này vẫn không tìm thấy lối ra.

    Mỗi lần đi một vòng quanh hang cũng mất hơn nửa ngày. Trên đường đi rải rác những tảng đá chênh vênh, những mỏm băng nhọn hoắt nguy hiểm, nên khu vực an toàn nhất của Ho-yeon chỉ là nơi có thể nhìn thấy nam nhân kia.

    Ho-yeon dùng giấc ngủ để đo lường thời gian trôi qua, mỗi lần tỉnh dậy y lại xếp một viên Băng Tinh Thạch nhỏ. Cho đến ngày số Băng Tinh Thạch xếp thành một hàng dài mười viên…

    Khụ, khụ, Ho-yeon tuyệt vọng dùng hai tay cố gỡ những ngón tay đang siết chặt cổ mình. Y chỉ nhớ mình vừa thiếp đi bên cạnh hắn, lúc tỉnh dậy thì đã bị bóp cổ thế này.

    “Ngươi là ai.”

    Nam nhân trừng mắt dữ tợn, cánh tay phải từng bị bỏng nặng giờ đã lành lặn hoàn toàn. Y chẳng làm gì sai, còn tận tình chăm sóc, thế mà vừa tỉnh dậy hắn đã đòi lấy mạng y, khuôn mặt Ho-yeon mếu máo chực khóc.

    Thấy vẻ mặt rơm rớm nước mắt của Ho-yeon, nam nhân thoáng giật mình bối rối, nhưng Ho-yeon vẫn không rơi một giọt nước mắt nào.

    Khi cảm nhận có người nằm ngủ bên cạnh, bản năng tự vệ khiến hắn lập tức ra tay khống chế. Nhưng cơ thể gầy gò, nhỏ bé với làn da trắng như tuyết này chẳng tỏa ra một chút nội lực nào.

    Tất nhiên, nếu đối phương là một tuyệt đỉnh cao thủ võ công cao hơn hắn thì có thể che giấu khí tức. Nhưng có tuyệt đỉnh cao thủ nào bị bóp cổ lại tỏ ra tủi thân đến vậy không.

    Ngay khi nam nhân buông tay, một lằn đỏ hằn rõ trên chiếc cổ trắng ngần của y.

    Khụ khụ, khụ khụ. Ho-yeon ngã khuỵu xuống đất, ôm ngực ho sặc sụa. Trong khi đó, Cheon Mu-gyeong đảo mắt nhìn quanh.

    Nơi này thoạt nhìn đã thấy không phải chỗ cho người sống. Trên vách điểm xuyết những viên Dạ Quang Thạch leo lét, thức ăn duy nhất chỉ là đống Tích Cốc Đan góc kia. Rải rác vài món đồ không phù hợp với không gian này như cây đàn thất huyền hay đồ thêu thùa, nhưng hắn cũng chẳng bận tâm.

    Hắn đi về phía bức tường băng, nơi có ai đó đã cẩn thận dựa thanh kiếm của hắn vào.

    “Cái này, ăn đi.”

    Nghe tiếng nói từ phía sau, nam nhân quay người lại. Cậu thiếu niên với vết hằn đỏ chót trên cổ rụt rè cất lời.

    “Ta là Ho-yeon, Wi Ho-yeon.”

    Giọng nói hơi run rẩy, Ho-yeon chìa bàn tay cầm viên Tích Cốc Đan ra. Tư thế quỳ gối hạ mình của y dường như muốn chứng tỏ y là một người vô hại. Dù vừa bị bóp cổ suýt chết, Ho-yeon vẫn cố gắng thể hiện sự thiện chí với kẻ lạ mặt.

    “Ngươi thấy những viên Băng Tinh Thạch đằng kia không?”

    Nam nhân chỉ đứng im như tượng đá, Ho-yeon đành hất cằm chỉ về một hướng. Ngay trên tấm da thú, những viên đá nhỏ xếp thành một hàng dài thẳng tắp.

    “Ta đếm từng ngày bằng những viên đá đó đấy. Mười ngày rồi ngươi chưa ăn gì cả.”

    Mười viên Băng Tinh Thạch tượng trưng cho mười ngày. Nam nhân nghiêng đầu, nhìn xuống Ho-yeon. Hắn vừa bước tới một bước, Ho-yeon đã giật mình co rúm vai lại nhưng vẫn kiên quyết không lùi bước.

    Một giọng nói trầm thấp vang lên.

    “Lần đầu tiên ta thấy một kẻ trắng toát như ngươi đấy.”

    Lúc mới tỉnh lại, vì muốn nhanh chóng nắm bắt tình hình nên hắn mới phản ứng thái quá, hiện tại thì không cần thiết nữa. Nam nhân quan sát Ho-yeon đang cuộn tròn người như một cục tuyết nhỏ. Mái tóc của Ho-yeon lúc này vẫn còn nghiêng về màu bạc nhiều hơn là trắng buốt. Nhưng trong mắt nam nhân, bấy nhiêu đó đã đủ khiến y trông trắng toát rồi.

    Hắn cúi người, nhìn Ho-yeon chằm chằm. Ho-yeon không hề né tránh ánh mắt đó, tiếp tục giơ viên Tích Cốc Đan lên cao hơn.

    Nam nhân cầm lấy viên đan dược bỏ vào miệng nhai. Mùi vị có vẻ khác một chút so với những viên Tích Cốc Đan hắn từng ăn phát ngán hồi bị nhốt ở Tiềm Ma Động. Chắc vì bị hơi lạnh bao trùm nên nhai có cảm giác như đang ăn kẹo đá.

    “Ta là Wi Ho-yeon.”

    “Ừ, Wi Ho-yeon.”

    Nghe hắn gọi tên mình, đôi mắt Ho-yeon sáng rực lên. Cheon Mu-gyeong thầm nghĩ đôi mắt xanh xám đó giống hệt mấy viên Băng Tinh Thạch, rồi quay bước đi về phía thanh kiếm. Ho-yeon lật đật đứng dậy bám theo.

    “Ta là Wi Ho-yeon.”

    Đầu óc tên này có vấn đề gì à? Hắn nắm lấy chuôi kiếm, xem xét lưỡi kiếm. Thanh kiếm từng đâm xuyên tim Hỏa Long, dù đã được bọc ma khí nhưng vẫn bị nung chảy hơn một nửa. Thấy hắn cầm kiếm, Ho-yeon khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ.

    Hai tay xoắn vào nhau, Ho-yeon do dự không biết có nên nói hay không, cuối cùng y lấy hết can đảm, hắng giọng nói to.

    “Ta đã xưng tên rồi, ngươi cũng phải nói cho ta biết tên ngươi chứ, thế mới công bằng.”

    Những kẻ có nhan sắc tuyệt trần mà hắn từng gặp đa phần đều là những nữ ma đầu tàn độc. Điển hình như Âm Yêu Hoa, kẻ nổi tiếng với sở thích tắm bằng máu đàn ông – tin đồn đó hoàn toàn là sự thật. Thế nên, khi lần đầu nhìn thấy Wi Ho-yeon với nhan sắc hiếm có, hắn tự nhiên sinh ra lòng cảnh giác.

    Lúc mới tỉnh dậy, nhìn thấy khuôn mặt say ngủ đó, hắn còn nực cười nghĩ rằng mình đã thăng thiên lên tiên giới rồi. Tất nhiên, với thân phận người trong ma đạo, điều đó là hoàn toàn phi lý.

    Hắn vác thanh kiếm lên vai. Hắn biết chắc Wi Ho-yeon trước mắt không phải là mối đe dọa. Nếu muốn hại hắn, y đã có cả đống thời gian để làm việc đó trong mười ngày qua.

    “Cheon Mu-gyeong.”

    Wi Ho-yeon nở nụ cười rạng rỡ khi nghe thấy giọng nói của hắn. “Cheon Mu-gyeong. Cheon Mu-gyeong,” y lặp đi lặp lại cái tên đó không ngừng.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú