Bạn không có cảnh báo nào.

    Bị buộc phải trở thành kẻ lạc đường, Ho-yeon cố gắng lấy lại bình tĩnh. Trước mắt, y quyết định tập trung vào việc thoát khỏi Hỏa Diệm Sơn.

    Mặc dù y thường xuyên bị cái lạnh hành hạ, nhưng Hỏa Diệm Sơn này quả thực không phải nơi con người có thể sống được. Mùi lưu huỳnh nồng nặc đến mức nếu ở lại lâu hơn, chắc chắn phổi y sẽ hỏng mất.

    Y loanh quanh chỗ kết giới biến mất một lúc, định dùng hàn khí từ đan điền xem có tác dụng gì không, nhưng chỉ làm tăng thêm hơi nước bốc lên giữa cái nóng hầm hập của Hỏa Diệm Sơn. Y ngồi xổm xuống, áp tay xuống đất cố gắng đóng băng nó, nhưng kết quả vẫn vậy.

    Ngày xưa, Cheon Mu-gyeong đã làm cách nào để mở kết giới? Và tại sao bây giờ kết giới lại tự động đóng lại? Liệu hắn có thực sự đi qua đây không?

    Ho-yeon bịt miệng bằng tay áo, ánh mắt đầy lo âu rảo quanh. Nơi này chẳng những không có bóng người, mà ngay cả thú vật cũng không sống nổi. Một ngọn núi hoang vu toàn đá tảng và tro bụi, chẳng có tiếng chim hót, cũng chẳng có tiếng côn trùng kêu.

    Từ trên cao nhìn xuống, ở phía xa có một khu rừng rậm rạp. Có vẻ như những khu vực cách xa tro bụi và khí độc núi lửa vẫn còn nguyên vẹn. Càng nghĩ, y càng không chắc Cheon Mu-gyeong đã từng đặt chân đến đây.

    Trong cái hang động rộng lớn dưới Vạn Niên Tuyết Sơn chỉ có mỗi y, nên y mới tự suy đoán hắn đã bước qua kết giới. Nhưng lỡ đâu hắn không đi vào hang động ngầm mà lại quay trở lại chỗ hai người rơi xuống thì sao……?

    Ho-yeon khẽ lắc đầu. Cheon Mu-gyeong chẳng có lý do gì để quay lại chỗ đó cả.

    ‘Cứ đi đã, tìm đường đến Ma Giáo.’

    Đứng ngắm khu rừng rậm rạp từ trên cao mãi, phải đến khi bình minh ló rạng và mặt trời mọc lên đỉnh đầu, Ho-yeon mới quyết định rời đi. Thật ra, y nấn ná mãi ở đó vì nuôi hy vọng kết giới sẽ mở ra lần nữa, hoặc Cheon Mu-gyeong sẽ đột nhiên xuất hiện tìm mình. Nhưng nếu cứ đợi đến lúc mặt trời lặn, y sẽ phải ở lại trên núi cả ngày. Mà lại còn ở ngay dưới ngọn núi lửa đang phun trào dung nham nữa chứ.

    Trước khi bắt đầu leo xuống con đường dốc đứng, Ho-yeon đảo mắt nhìn quanh một vòng. Nhưng y hoàn toàn mù tịt về phương hướng, chẳng biết Ma Giáo nằm ở đâu. Hỏa Diệm Sơn nằm sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, vậy thì cứ đi về hướng Bắc, nơi có Bắc Hải, chắc là được nhỉ….

    Nhìn dòng dung nham chảy từ đỉnh núi xuống như đang ở ngay sát sạt mình, Ho-yeon càng rảo bước nhanh hơn.

    Áp dụng những gì học được từ Mu-gyeong, y vận khinh công lao xuống núi. Gặp phải những vách đá dựng đứng, đường đi bị đứt đoạn, y lại tạo ra những bậc thang băng như lúc leo xuống khỏi túp lều tranh.

    Dù không nhanh bằng Cheon Mu-gyeong, nhưng y vẫn xếp từng bậc thang vững chãi, từ từ tạo khoảng cách an toàn với Hỏa Diệm Sơn đang bừng bừng sức nóng.

    Bản doanh của Ma Giáo chắc chắn được bao bọc bởi vô số trận pháp kết giới, nên y chỉ còn hy vọng tìm thấy thung lũng Sương Mù. Trước khi mất phương hướng, Ho-yeon leo lên một sườn núi có tầm nhìn thoáng đãng để quan sát xung quanh một lần nữa.

    Con người muốn sống thì cần có nước, nên y định tìm các khe suối trước. Nhưng những dòng suối y nhìn thấy dường như chỉ dành cho thú rừng, tuyệt nhiên không có đường mòn do con người tạo ra. Cho đến khi chạng vạng tối, y vẫn không hề thấy bóng dáng một cột khói bếp nào.

    Bơ vơ giữa thiên nhiên rộng lớn, Ho-yeon thầm hối hận vì đã rời khỏi hang động ngầm. Dù ở lại đó có cô độc đến mấy, nhưng lỡ đâu Cheon Mu-gyeong đã đến Ma Giáo, hắn cũng đâu có đường để quay lại đón y. Đi hay ở, thì cuối cùng y vẫn chỉ có một mình.

    Nếu đi đâu thì cũng phải báo cho người ta một tiếng chứ. Ho-yeon vừa oán trách Mu-gyeong vì sự tuyệt tình, lại vừa tự thêu dệt ra những suy nghĩ kỳ quái, hay tại y ngủ nhiều quá nên hắn vứt bỏ y luôn? Cứ để những suy nghĩ tiêu cực bủa vây, tầm nhìn của y cũng dần trở nên u ám.

    Nhưng nghĩ kỹ lại, Cheon Mu-gyeong chẳng có lý do gì để bỏ rơi y. Hắn đã hứa sẽ không giết y cơ mà, điều đó cho thấy ít nhiều hắn cũng đồng ý với đề xuất sống nương tựa vào nhau của y. Ho-yeon xua đi những suy nghĩ tiêu cực, cố gắng lạc quan lên.

    ‘Dù sao thì Thập Vạn Đại Sơn vẫn tốt hơn cái hang động không lối thoát kia. Ít nhất ở đây còn có đường để đi tiếp.’

    Ho-yeon nhanh chóng sải bước về phía dòng suối. Nội công trong đan điền vẫn còn dồi dào, đủ sức để y tiếp tục dùng khinh công.

    Kể từ khi Mu-gyeong cứu y khỏi tẩu hỏa nhập ma, y điều khiển nội công dễ dàng hơn trước rất nhiều. Chỉ nhìn kỹ năng khinh công của Ho-yeon lúc này, cũng đủ thấy y đã đạt đến cảnh giới Tuyệt Đỉnh.

    Ho-yeon để mặc mái tóc trắng bay loạn xạ trong gió, vừa đi vừa xác định phương hướng xuống núi. Phía dưới tầm mắt y xuất hiện một vùng đất bị cháy đen như tro. Mải mê dùng nội lực thi triển khinh công, y đã bỏ xa Hỏa Diệm Sơn từ lúc nào không hay. Dung nham không thể nào chảy đến tận đó được……. Không chỉ vậy, cả ngọn núi phía đối diện cũng bị phủ đen bởi tro tàn.

    Chẳng lẽ là do đốt rẫy làm nương? Nhưng địa hình ở đây đâu thích hợp để trồng trọt. Ho-yeon mải mê suy nghĩ về hiện tượng kỳ lạ đó rồi nhanh chóng xốc lại tinh thần. Giờ không phải lúc để nghĩ vẩn vơ.

    Nếu mặt trời lặn hẳn, y sẽ phải ngủ trên cây, nên việc quan trọng nhất bây giờ là xuống núi càng nhanh càng tốt. Gió núi tuy lạnh nhưng chẳng thấm tháp gì so với Bắc Hải.

    Vượt qua vài sườn núi, y lại tìm thấy một con suối mới. Dòng nước chảy xiết hơn, thắp lên hy vọng cứ đi dọc theo con suối này biết đâu sẽ tìm thấy nhà dân.

    Nếu không nhờ Mu-gyeong dạy khinh công, chắc giờ y vẫn đang loanh quanh ở Hỏa Diệm Sơn. Oán trách là một chuyện, biết ơn lại là chuyện khác.

    Mới xa nhau chưa đầy một ngày mà chỗ trống Mu-gyeong để lại quá lớn. Hình bóng hắn cứ luẩn quẩn trong tâm trí y.

    Đôi chân từng bị trói buộc cả đời nay được giải phóng, bay lượn tự do khắp núi rừng, nhưng y lại chẳng thấy vui. Nếu có Mu-gyeong ở đây, y sẽ khoe khoang kỹ năng của mình đã tiến bộ vượt bậc thế nào……. Tất nhiên, trong mắt Thiên Ma, y chắc chỉ như một đứa trẻ mới lẫm chẫm tập đi.

    Mặt trời đã bắt đầu rải những vệt nắng cuối cùng lên sườn núi. Ho-yeon hiểu rất rõ tốc độ lặn của mặt trời nhanh đến nhường nào sau một ngày tỏa nắng rực rỡ. Đành phải dừng lại, y tìm một cái cây thích hợp để qua đêm.

    Y chọn được một cây có thân dày nhất. Lấy đà từ xa, y dồn nội lực vào chân nhảy phốc lên cành cây. Dưới những nơi y bước qua, một lớp băng mỏng và những giọt sương xanh lấp lánh đọng lại. Y tựa lưng vào thân cây vững chãi, cành cây đủ lớn để y nằm thoải mái.

    Không biết do ngủ quá nhiều hay do căng thẳng, y không hề thấy buồn ngủ. Thức trắng đêm thì ánh mặt trời chói chang ban ngày lại trở nên thật đáng quý. Nhưng thứ y khao khát hơn cả là sự hiện diện của Cheon Mu-gyeong.

    Sợ lọt vào tầm ngắm của những con dã thú hay quái vật hung dữ ở Thập Vạn Đại Sơn, Ho-yeon cuộn tròn người lại hết mức có thể. Y nghiêm túc suy nghĩ xem nếu gặp con rắn khổng lồ như con mà Cheon Mu-gyeong đã giết thì phải làm sao. Không có vũ khí trong tay, cách duy nhất là dồn nội lực vào tay và đóng băng nó đến chết.

    Sột soạt, tiếng động đó khiến Ho-yeon càng co rúm người lại. Đó không phải tiếng lá cây xào xạc trong gió, mà là tiếng bước chân nặng nề giẫm đạp lên bụi rậm của một con thú lớn.

    Trời đã nhá nhem tối, y không thể nhìn rõ nguồn phát ra tiếng động. Y cầu nguyện con vật đó sẽ tránh xa mình ra, nhưng tiếng cành cây khô gãy vụn và tiếng lá cây xào xạc cứ mỗi lúc một gần hơn.

    Ho-yeon ép sát người vào thân cây như muốn hòa làm một với nó. Y căng mắt ra, cảnh giác tột độ, nhìn chằm chằm vào bóng đen đang tiến lại gần.

    Một con thú lông đen láy, thân hình đồ sộ đáng gờm, thở ra những luồng khói trắng xóa phả vào màn đêm lạnh lẽo. Con thú đen tuyền dậm nhảy tại chỗ rồi tung thứ gì đó đang ngoạm trong miệng ném đi.

    Lúc đầu Ho-yeon tưởng nó ném cành cây, nhưng nhìn cái miệng mở rộng của nó thì hóa ra là một con rắn. Chiều dài ngắn ngủn so với độ dày của nó chứng tỏ cơ thể con rắn đã bị hàm răng sắc nhọn của con thú xé toạc.

    Phì phò! Tiếng động quen thuộc khiến mắt Ho-yeon mở to. Y ngồi bật dậy trên cành cây, không rời mắt khỏi con vật vừa lại gần.

    Khi chút ánh sáng cuối ngày bị màn đêm nuốt chửng, Ho-yeon đứng phắt dậy và hét lên.

    “T, Tae-pyeong à!”

    Đúng lúc đó, một tiếng hí vang lên, con ngựa giương cao hai vó trước vẫy vùng giữa không trung, rồi ngẩng phắt đầu lên.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú