Chương 51
bởi Chung SeikerIl Gang-gun và Ji Hyeok-gyeong đồng loạt kinh hãi trước lời thú nhận của Ho-yeon. Họ chưa được xem mật thư gửi cho Giáo chủ nên sự thật thốt ra từ miệng Ho-yeon gây chấn động mạnh. Nhưng điều đáng kinh ngạc hơn cả là hành động của Giáo chủ.
Mu-gyeong cúi người ngồi xuống trước mặt Ho-yeon. Dưới gầm trời này không ai được phép đứng cao hơn Giáo chủ, nên hai vị Hộ pháp lập tức nằm rạp xuống đất.
“Nhưng sự thật ngươi lừa dối ta vẫn không thay đổi.”
Nhiệt khí hừng hực từ Mu-gyeong định lấn át Ho-yeon, nhưng hai luồng khí chỉ va chạm nhau kịch liệt chứ không bên nào chịu nhường bên nào. Vừa phải chống chọi với nhiệt khí, vừa phải ngăn chặn ma khí, Ho-yeon ôm chặt lấy vùng thượng vị. Như thể ấn mạnh vào đó thì cơn đau sẽ giảm bớt.
“Con của Cung chủ…, vẫn còn rất nhỏ.”
Một đứa trẻ nhỏ như vậy liệu có chịu nổi hành trình gian khổ từ Bắc Hải đến Thập Vạn Đại Sơn hay không vẫn là điều chưa biết.
“Và Cực Âm Chi Thể thực sự không tồn tại ở Băng Cung.”
Khuôn mặt Ho-yeon nhăn nhó vì đau đớn khi cố thốt ra từng lời. Mu-gyeong nâng cằm Ho-yeon đang thở dốc cúi gằm mặt lên.
“Ngươi cũng biết mà. Ta…, là người phù hợp nhất.”
Nếu là người khác thì đã chẳng thể dập tắt nổi ngọn lửa trong người ngươi. Ho-yeon không nói ra lời nhưng ánh mắt y đã nói lên tất cả.
Hai vị Hộ pháp không giấu nổi sự phẫn nộ, muốn xử tử ngay Wi Ho-yeon dám xấc xược với Giáo chủ. Nhưng thấy Giáo chủ không bận tâm nên chẳng ai dám hó hé.
“Hai ta đều như nhau cả thôi. Ngươi cũng lừa dối ta mà…”
Hơi thở trắng xóa phả ra, giọng nói của Ho-yeon nghe yếu ớt như sắp đóng băng.
“Láo xược!”
Không thể chịu đựng thêm lời lẽ vô lễ của Ho-yeon, Ji Hyeok-gyeong hét lên. Đang nằm rạp dưới đất mà ngẩng đầu lên, Ji Hyeok-gyeong lập tức bị đập mặt xuống sàn lần nữa. Tiếng rầm vang dội khắp Thiên Ma Đại Điện. Ho-yeon biết chính nội lực của Mu-gyeong đã ấn đầu Ji Hyeok-gyeong xuống.
Đã bảo nằm im như ta rồi mà lị. Il Gang-gun hơi nghiêng đầu lườm Ji Hyeok-gyeong. Ji Hyeok-gyeong định đập đầu tạ tội vì dám tùy tiện lên tiếng, nhưng Il Gang-gun chìa quạt ra ngăn lại. Kèm theo ánh mắt: Thằng ngu này, im đi cho tao nhờ!
Trong lúc đó, Ho-yeon dần đổ gục xuống sàn. Âm khí bao quanh Ho-yeon bị khí thế của Mu-gyeong đè bẹp. Thở hồng hộc ra từng hơi trắng xóa, Ho-yeon co rúm người lại. Giờ thì chẳng còn sức mà đấm ngực thùm thụp nữa, y chỉ biết nhìn chằm chằm vào Mu-gyeong đang đứng nhìn mình.
Hắn đưa tay gạt mái tóc trắng che khuất khuôn mặt Ho-yeon.
“Vậy Wi Ho-yeon rốt cuộc từ đâu chui ra nhỉ.”
Ho-yeon thở dốc. Tiếng thở khò khè như người đang sốt cao nhưng lại chỉ toàn hàn khí.
“…Từ Bắc Hải, đến đây chứ đâu.”
Ho-yeon cố nặn ra câu trả lời hiển nhiên rồi gục đầu xuống. Ngay lập tức, luồng khí Băng công bảo vệ toàn thân y biến mất, ma khí đang rình rập cơ hội liền ập tới. Nhưng ngay khi Mu-gyeong bế thốc Ho-yeon lên, toàn bộ ma khí bị hút sạch vào người Mu-gyeong.
“Ji Hyeok-gyeong.”
“Tội dám hành động khinh suất trước mặt Giáo chủ, xin hãy lấy mạng thuộc hạ.”
“Gửi tin cho Băng Cung lần nữa.”
Ho-yeon với vòng eo nhỏ xíu bị vắt vẻo trên vai Mu-gyeong, người đang cố ý điều tiết và kìm nén hỏa khí.
“Thư sẽ do Bản tọa đích thân viết.”
Máu chảy ròng ròng trên trán Ji Hyeok-gyeong đang ngẩng cao đầu, còn Il Gang-gun nắm chặt cây quạt trong tay. Nếu định tấn công Băng Cung thì cần gì gửi thư. Nhìn Ho-yeon nằm vắt vẻo trên vai Mu-gyeong, Il Gang-gun không thể đoán được sự việc sẽ đi về đâu.
“Tuân lệnh!” Tiếng hô của hai vị Hộ pháp vang lên sau lưng Mu-gyeong khi hắn kiềm chế ma khí và bước ra khỏi Thiên Ma Đại Điện.
Điên rồi……!
Ho-yeon đứng ở nơi gió lạnh thổi phần phật, nhìn xuống dưới. Mái tóc dài tung bay rối loạn trong gió. Nơi Ho-yeon đang đứng quá hẹp và dốc đứng để gọi là một ngọn núi. Cảm giác như đang đứng trên một cột đá khổng lồ chọc thẳng lên trời.
Điên thật rồi……!
Nhìn quanh bốn phía chẳng thấy đường xuống, chỉ thấy cây cối và rêu phong mọc um tùm giữa những vách đá dựng đứng. Từ trên đỉnh nhìn ra xa cũng chỉ thấy toàn những ngọn núi chót vót (Tuyệt Phong) hình thù tương tự như những cột đá cắm xuống đất.
Giữa muôn vàn ngọn núi mọc lên tua tủa như nấm sau mưa, có một căn nhà tranh nơi Ho-yeon vừa tỉnh dậy.
Mây mù giăng lối lưng chừng núi, bên dưới là vực sâu thăm thẳm như cái miệng khổng lồ chực chờ nuốt chửng kẻ nào sẩy chân.
Ho-yeon vô thức lùi lại. Nếu có khinh công thượng thừa thì mấy vách núi này chẳng là gì, nhưng ngặt nỗi Ho-yeon chưa từng được học hành bài bản.
“Đã bảo không phải định bỏ trốn mà……!”
Ho-yeon hét lớn nhưng chỉ có tiếng gió trả lời, tan biến vào hư không. Làm sao người ta có thể dựng được căn nhà tranh trên đỉnh núi hiểm trở thế này nhỉ? Có vẻ cách xa bản doanh lắm, chẳng thấy bóng dáng nhà dân nào. Quả thực nơi đây chỉ có thiên nhiên và Ho-yeon.
Dù không phải bỏ trốn, nhưng việc y không phải con Cung chủ đã bại lộ, đây là trọng tội đối với Ma Giáo. Lừa dối Giáo chủ tôn quý như thần thánh mà còn giữ được cái mạng là may lắm rồi.
Ho-yeon luồn tay vào mái tóc trắng, nghiến răng. Thế này thì con đường trốn thoát coi như mịt mù tăm tối.
Quay lưng lại với vách núi gió rít từng cơn, Ho-yeon lao vào trong nhà tranh. Bên trong có tấm chăn y vừa đạp ra, cái lò sưởi đã tắt ngấm, và…….. Tích Cốc Đan (1).
Vừa nhìn thấy thứ thuốc viên mà y đã phải ăn đến phát ngán dưới hầm ngục Vạn Niên Tuyết Sơn, cơn buồn nôn ập đến. Để thứ này ở đây chứng tỏ hắn định giam lỏng y ở đây khá lâu. Cheon Mu-gyeong không dùng xiềng xích trói Wi Ho-yeon. Nhưng chính nơi này đã là nhà tù kiên cố nhất rồi.
Ho-yeon lại chạy ra ngoài, hét lên giữa những ngọn núi trơ trọi gió lùa.
“Cheon Mu-gyeong!”
Gyeong, gyeong, gyeong, tiếng vọng đáp lại lời Ho-yeon. Rắc, ngay lúc đó Ho-yeon nhìn xuống chân mình. Không thể tin nổi, lớp băng mỏng đang lan ra từ chỗ y đứng. Chẳng phải đan điền đã bị phong ấn lại rồi sao? Nếu không thì làm sao dùng được Băng công.
Ho-yeon nhắm mắt hít sâu, tập trung vào cơ thể. Từ đan điền vốn luôn bị phong ấn như tảng băng, một luồng khí mạch đang chảy trong cơ thể.
Mở bừng mắt, Ho-yeon sờ nắn khắp người. Nhưng không thấy đau đớn hay nhói ở vùng thượng vị như mọi khi. Dấu vết của ma khí từng hành hạ y cũng biến mất không còn một mống.
Rốt cuộc là…
Ho-yeon xòe lòng bàn tay hướng lên trời. Khi tập trung nội lực vào tay, luồng khí xanh lam lấp lánh chạy dọc theo cạnh bàn tay. Cảnh giới nhìn thấy và cảm nhận được khí tức đã hiện ra mà không gặp bất kỳ trở ngại nào.
Ngẩn người há hốc mồm một lúc, Ho-yeon ngồi phịch xuống đất để vận khí điều tức ngay lập tức. Dù sợ tẩu hỏa nhập ma nên không thể vận khí bừa bãi, nhưng ở đây chắc chỉ có mỗi tên Cheon Mu-gyeong giam cầm y là đến được thôi.
Mà dù hắn có đến thì đụng vào y lúc đang vận khí cũng chẳng ích gì. Với hắn, y là tảng băng duy nhất trôi nổi trên dòng dung nham mà.
Để hiểu rõ hơn tình trạng cơ thể, Ho-yeon ngồi xếp bằng và bắt đầu vận khí. Sự tập trung cao độ chưa từng có.
Bắt đầu từ Hạ đan điền, dẫn khí đi qua các huyệt đạo toàn thân, Ho-yeon nhận ra không có chỗ nào bị tắc nghẽn. Phong ấn đan điền chưa được giải hoàn toàn, nhưng ít nhất cũng đã mở được hai đến ba phần.
Ho-yeon từ từ mở mắt, cố ý tập trung khí tức vào cạnh bàn tay lần nữa. Ngắm nhìn bàn tay mình, y cau mày suy nghĩ.
Trước đây dù dùng cách nào thì khi giải phong ấn đan điền cũng kèm theo tác dụng phụ là đau đớn và ngất xỉu. Ho-yeon kiên nhẫn chờ đợi cơn ngất ập đến, nhưng đến tận khi mặt trời lặn, y vẫn tỉnh táo bình thường.
Tại sao lại thế nhỉ. Ho-yeon vắt óc tìm điểm khác biệt so với trước đây. Lúc ở Ma Giáo, sau khi bị Cheon Mu-gyeong hút âm khí, y vẫn ngất xỉu như thường lệ.
Điểm khác biệt duy nhất là lúc ở Thiên Ma Đại Điện. Để chống lại ma khí xâm nhập, phong ấn đan điền đã mở ra, đồng thời đối đầu với hỏa khí của Mu-gyeong.
Không, nghĩ kỹ hơn thì mỗi lần ngủ cùng Mu-gyeong, hàn khí thường hành hạ y lại trở nên ổn định. Nói trắng ra là bị hắn hút mất hàn khí, nhưng đổi lại y cũng nhận được hơi ấm từ hắn để duy trì trạng thái cân bằng, giống như hắn được làm mát vậy.
Giống như Cửu Dương Tuyệt Mạch cần Cực Âm Chi Thể, biết đâu hỏa khí khủng khiếp của Mu-gyeong và hàn khí cực độ của y lại triệt tiêu lẫn nhau. Nếu nhờ hắn mà đan điền của y đang dần ổn định, vậy thì…….
Ho-yeon dồn khí xanh lam vào cả hai tay.
Càng hấp thụ hỏa khí của Cheon Mu-gyeong, đan điền của y càng mở rộng hơn, phải không?
Ho-yeon nắm chặt tay.
Toàn bộ khí tức Băng Long để lại đều nằm trong người y. Dù Cheon Mu-gyeong có là thiên ngoại chi thiên (người tài còn có người tài hơn), cũng không thể so sánh với Băng Long. Nếu y có thể vận dụng khí tức của Băng Long một cách thuần thục, thì việc hắn lấy Băng Cung ra đe dọa sẽ chẳng còn đáng sợ nữa.
“Đợi đấy, Cheon Mu-gyeong.”
Trong đôi mắt xám xanh của Ho-yeon ánh lên một tham vọng to lớn.
Lần này, ta sẽ ăn ngươi cho thỏa thích.
Chú thích:
- Tích Cốc Đan (辟穀丹): Một loại thuốc viên dùng trong tu luyện, giúp người uống không cần ăn ngũ cốc mà vẫn sống được.
0 Bình luận