Chương 27
bởi Chung SeikerVì cùng là nam nhân với nhau, đáng lẽ nên coi đó là hiện tượng sinh lý tự nhiên và cho qua, nhưng Wi Ho-yeon, người vốn luôn ở cùng những đứa trẻ, không thể dễ dàng che giấu sự bối rối. Hơn nữa, khác với Cheon Mu-gyeong, lần cuối cùng Wi Ho-yeon cương cứng đã là chuyện từ thuở nào xa lắc.
Đương nhiên Cheon Mu-gyeong trẻ tuổi hơn y nên hẳn là sẽ sung mãn hơn… Nghĩ đến đó, Wi Ho-yeon bàng hoàng nhận ra. Thật không thể tin nổi, hạ bán thân của y cũng đang chào cờ dựng đứng. Thậm chí vạt áo trước còn ướt đẫm.
Thêm vào đó, cơ thể vốn luôn lạnh lẽo của y chưa từng xảy ra chuyện này bao giờ, vậy mà giờ đây toàn thân lại nóng hầm hập. Wi Ho-yeon nhớ lại trước khi tỉnh dậy, hai người đã dính chặt vào nhau như hai viên đá tan chảy hòa làm một. Hơn nữa, vì nghĩ Cheon Mu-gyeong là ngọn lửa nên y đã cọ quậy điên cuồng.
Làm ơn… hy vọng tên này vẫn đang ngủ. Wi Ho-yeon ngẩng đầu lên thật chậm, thầm mong Cheon Mu-gyeong chưa tỉnh giấc.
Ngay khi chạm phải đôi mắt đen láy đang nhìn mình chằm chằm, Wi Ho-yeon liền nấc cụt.
“Tỉnh, tỉnh rồi à?”
“Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu rồi.”
Đúng như lời Cheon Mu-gyeong, nhìn bóng nắng chiếu vào trong nhà thì có vẻ đã quá trưa. Gương mặt Cheon Mu-gyeong tỉnh táo, không hề vương chút ngái ngủ nào. Hẳn là gã đã nhìn thấy hết cái bộ dạng thảm hại của y rồi. Wi Ho-yeon vội vàng co người lại, kéo chăn che đi phần dưới một cách vô ích.
“Cái… cái đó, chắc đệ sẽ hiểu lầm nhưng mà…”
Ngay cả khi Cheon Mu-gyeong khỏa thân, Wi Ho-yeon cũng cố tình không nhìn xuống hạ bộ vì sợ thất lễ, nhưng lúc này ánh mắt y cứ muốn trôi tuột xuống phía dưới của gã. Trong đôi mắt hiền lành, đồng tử của Wi Ho-yeon đảo loạn xạ, không biết nhìn vào đâu.
Tâm trí y cũng rối bời như ánh mắt vậy. Đầu óc trống rỗng, chẳng biết phải biện minh thế nào. Nói thật là “Ta tưởng đệ là lửa nên mới ôm” nghe cũng thật kỳ quặc.
“Ta đã nằm mơ. Cho nên…”
“Cho nên.”
Cheon Mu-gyeong thản nhiên hỏi lại.
“Bắc Hải lạnh lắm mà. Ta, ta mơ thấy đang sưởi ấm bên đống lửa ở Bắc Hải, ấm áp quá nên ta mới…”
Mà khoan đã, đã tỉnh rồi sao còn để mặc ta như thế? Cùng là đàn ông với nhau, thấy ta cọ… cọ “chim” vào người thì đáng lẽ phải đánh thức ta dậy chứ. Những lời oán trách trơ trẽn ấy suýt chút nữa thì bật ra khỏi miệng.
“Tức là…”
Bộp, Wi Ho-yeon vừa biện minh vừa theo thói quen đặt tay lên bắp tay trần của Cheon Mu-gyeong. Những đường gân dưới tay y giật nảy lên. Sức nóng như thiêu đốt khiến Wi Ho-yeon ngượng ngùng rụt tay lại, buột miệng nói bừa: “Ta, bình thường ta không có “lên” đâu nhé?”
Wi Ho-yeon lồm cồm bò dậy khỏi giường.
“Ý huynh là huynh bị bất lực à?”
Ánh mắt Cheon Mu-gyeong hướng về phía hạ bộ của Wi Ho-yeon. Y vội vã quay lưng lại, xỏ chân vào đôi giày dưới giường.
“Không! Không phải bất lực, ta khỏe mạnh lắm, chỉ là ta hơi lớn tuổi rồi nên…”
Vừa định chuồn đi như chạy trốn, vì quá xấu hổ nên Wi Ho-yeon lại buông thêm một câu thiếu suy nghĩ.
“Ta khát nước quá, đi lấy ít nước đây.”
Tiếng bước chân vội vã ra ngoài, nói là đi ra suối lấy nước, chứa đầy sự hoảng loạn.
“Còn cái kia?”
Quay lại nhìn, thấy Cheon Mu-gyeong hất hàm về phía bàn trà. Bình thường Wi Ho-yeon ngủ dậy sẽ uống trà nóng chứ không uống nước lạnh.
“Đệ lâu rồi không về nên không biết thôi. Trà đó để mấy ngày rồi. Hỏng rồi không uống được đâu.”
Sau lời biện minh vô lý ấy, tiếng cửa mở ra rồi đóng lại một cách rón rén vang lên. Ngay cả tiếng đóng cửa khe khẽ ấy cũng toát lên vẻ bối rối.
Cheon Mu-gyeong ngồi bên mép giường, ánh mắt hạ xuống nhìn duong vat vẫn đang cương cứng của mình. Đêm thì sờ soạng mặt mũi, ôm ấp cơ thể gã, sáng ra lại còn rên rỉ, mặt đỏ bừng cọ sát hạ bộ vào người gã.
Hành động thật đáng kinh ngạc, nhưng đã quá lâu rồi gã quên mất cảm giác hít thở mà không đau đớn là như thế nào. Hơi ấm của người khác chỉ càng kích thích hỏa khí trong người gã thêm thôi, nhưng Wi Ho-yeon lại lấy đi hỏa khí đó.
Một tồn tại đầy bí ẩn xuất hiện trong cuộc đời đằng đẵng của gã. Việc chiếm đoạt thì lúc nào cũng có thể làm, chẳng việc gì phải vội. Dù sao thì con đường thoát khỏi Thập Vạn Đại Sơn của Wi Ho-yeon vẫn còn xa vời lắm. Đến việc tự chui đầu vào miệng cọp còn không biết, lại còn ngây thơ tuôn ra hết kế hoạch bỏ trốn cơ mà.
Két, cánh cửa lại hé mở rón rén y như lúc đóng lại. Gã biết thừa Wi Ho-yeon chẳng đi ra suối mà vẫn đang loanh quanh ngoài sân. Khuôn mặt trắng bệch nhanh chóng thò vào trong cửa.
“Đệ cũng khỏe… mạnh đấy. Cho nên từ giờ chắc không cần ăn… rắn nữa đâu.”
Lần này cánh cửa đóng sập lại, phát ra tiếng cạch rõ to. Tiếng bước chân bịch bịch của Wi Ho-yeon chạy biến ra sân làm ngứa cả tai gã.
“Cái thứ gì đâu không.”
Nụ cười nhạt đầy vẻ hoang đường vẫn còn đọng lại trên môi Cheon Mu-gyeong.
Khi tiếng bước chân lạch bạch hướng về phía con suối đã xa dần, Cheon Mu-gyeong mới đứng dậy khỏi giường. Sát khí nồng nặc đang bao vây lấy căn nhà tranh. Tuy nhiên, gã vẫn thong thả khoác lên mình bộ hắc y.
Ma khí mạnh mẽ đến mức người thường có thể ngạt thở ập vào không chút kiêng dè. Rất nhiều luồng khí đang tập trung vào căn nhà tranh vốn chỉ có mỗi hơi người của Wi Ho-yeon.
“Đông vui gớm nhỉ.”
Gã đội nón lá lên để đón tiếp những vị khách không mời.
***
Wi Ho-yeon chạy một mạch ra suối, cởi sạch quần áo rồi nhảy ùm xuống nước. Nước từ trên núi cao chảy xuống lạnh như băng, nhưng lúc này lại rất thích hợp để làm nguội cơ thể.
Ngâm mình đến tận cằm, Wi Ho-yeon nhìn mái tóc đang bồng bềnh trên mặt nước rồi thốt lên một tiếng. Màu tóc đã trở về nguyên bản.
Wi Ho-yeon đứng hẳn dậy, soi mình xuống dòng nước suối. Toàn thân trắng toát. Dù mới nhuộm cách đây không lâu nhưng hiệu quả của thảo dược đã chẳng còn sót lại chút nào.
Không tài nào hiểu nổi lý do tại sao. Khẽ thở dài, trong lúc kiểm tra lại bản thân dưới nước, y phát hiện ra một vết đỏ trên ngực. Wi Ho-yeon vội vàng thu lại ánh nhìn khỏi mặt nước và cúi gằm mặt xuống.
Có một vết bầm đỏ ở phía tim. Vốn dĩ cơ thể trắng trẻo nên vết bầm rất dễ thấy, nhưng y không nhớ mình đã va đập vào đâu. Nói là bị thương do trằn trọc trong lúc ngủ thì vị trí lại khá kỳ lạ.
Suy nghĩ mông lung một hồi vì thấy lạ, Wi Ho-yeon đành bỏ cuộc không tìm lý do nữa. Bây giờ việc tìm Tiềm Hoa Thảo mới là ưu tiên hàng đầu.
Tiềm Hoa Thảo là loại thảo dược có thể nhuộm đen tóc, thường mọc trong bóng râm của những tảng đá ở khe suối sâu, nơi ánh nắng không chiếu tới. May mắn thay, y tìm được ba bốn cây Tiềm Hoa Thảo ở tảng đá gần đó. Bên trong nụ hoa có lớp lông tơ mịn như quả đào ở đầu cành dài chứa đầy nhựa cây cô đặc.
Vì tóc y khó ăn màu nên cần ít nhất mười bông. Wi Ho-yeon tranh thủ lục lọi dưới các hốc đá và hái được một nắm Tiềm Hoa Thảo kha khá.
Bước chân trở về nhà vô cùng nặng nề vì không biết phải vào đó biện minh thêm gì nữa. Nhưng biết làm sao được khi y đã nói là do mơ ngủ.
Mà cũng tại ai bảo người gã ấm quá làm chi. Wi Ho-yeon quyết định cứ mặt dày lên là xong. Nói thẳng ra thì chính Cheon Mu-gyeong cũng không đẩy y ra khi y bám dính lấy gã còn gì. Nếu gã làm thế thì y đã giật mình tỉnh dậy rồi.
Và ban nãy vì quá hoảng hốt nên y quên khuấy mất, y còn có chuyện muốn nói riêng với gã. Rằng làm người ta lo lắng mà không nói một lời, mấy ngày trời không về nhà thì phải làm sao.
Y định thuyết phục gã rằng sau này nếu có việc đi lâu thì hãy báo trước một tiếng. Tất nhiên, câu đầu tiên y muốn nói vẫn là lời thật lòng: Mừng vì đệ đã bình an trở về.
Bước chân ngập ngừng của Wi Ho-yeon dần trở nên tự tin hơn. Lộp cộp, khi y vừa bước qua cánh cổng được rào chắn sơ sài…
Bộp bộp, cả một ôm Tiềm Hoa Thảo trong lòng Wi Ho-yeon rơi lả tả xuống đất. Phản chiếu trong đôi mắt mở to kinh hoàng là vũng máu lênh láng khắp sân. Thậm chí cả chum hứng nước mưa cũng bị đập vỡ tan tành. Trái ngược với tầm nhìn đang nhuốm màu đỏ, đầu óc y trở nên trắng xóa.
Mu-gyeong à, y muốn gọi tên gã nhưng cổ họng nghẹn ứ, không thốt nên lời. Wi Ho-yeon vội vã chạy vào trong nhà tìm gã. Nhưng chẳng thấy bóng dáng Cheon Mu-gyeong đâu, chiếc giường cũng trống trơn.
Thấy vàng bạc vẫn còn nguyên, có vẻ mục đích không phải là cướp của. Mà đúng thôi, ai lại đi ăn trộm cái nhà tranh tồi tàn này chứ. Tệ hơn nữa, thanh kiếm mà Cheon Mu-gyeong thường mang bên mình vẫn đang dựng ở góc tường.
Đứng trơ trọi giữa căn nhà trống hoác và vũng máu ngoài sân, Wi Ho-yeon nhớ lại những đứa trẻ dần lạnh ngắt bên cạnh mình. Những mảnh vỡ sắc nhọn của chum nước như cứa vào nỗi đau mất mát tột cùng mà y không bao giờ muốn trải qua lần nữa.
Hang động ngầm dưới Vạn Niên Tuyết Sơn như lại hiện ra trước mắt, Wi Ho-yeon cảm thấy mình như vẫn đang đứng trên băng vạn năm. Nhưng y nghiến răng, cố ép ký ức quá khứ lùi xa. Nơi đây là Thập Vạn Đại Sơn, không phải Vạn Niên Tuyết Sơn.
Wi Ho-yeon nhanh chóng chộp lấy chiếc dù giấy, đạp mạnh xuống sân lao vụt ra ngoài.
0 Bình luận