Chương 76
bởi Chung SeikerDù được ôm chặt trong lòng Mu-gyeong suốt chặng đường dài, cơ thể Ho-yeon vẫn lạnh toát như tảng băng trôi từ Bắc Hải.
Nhưng điều đó chẳng giúp gì cho việc xoa dịu hỏa khí trong Mu-gyeong. Không cảm nhận được chút nội công hay nội lực nào từ Ho-yeon, y giờ đây chẳng khác gì một cục nước đá vô tri.
Hỏa ma trong người Cheon Mu-gyeong không phải cứ lạnh là dập tắt được. Nếu đơn giản thế thì hắn đã dời đô Ma Giáo lên Bắc Hải từ đời tám hoánh rồi.
Hỏa khí sinh ra từ đan điền, nên thứ có thể khắc chế nó cũng phải xuất phát từ đan điền của đối phương.
Mu-gyeong áp tai nghe nhịp tim ngày càng yếu ớt của Ho-yeon.
“Vậy nên, ta sẽ giả vờ ốm yếu một thời gian rồi lăn đùng ra chết. Thấy thế nào?”
“Không phải chết thật, chỉ là giả chết thôi.”
Lúc chưa biết hắn là Giáo chủ, Wi Ho-yeon đã hùng hồn bàn kế hoạch trốn khỏi Ma Giáo như thế. Ý là muốn hắn phối hợp diễn kịch giả chết, ai ngờ giờ lại sắp chết thật.
Mu-gyeong ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm xuống khuôn mặt Ho-yeon. Chiếc dù giấy y quý như vàng đã rơi đâu mất vì chủ nhân không còn tỉnh táo để giữ, bộ đồ xám tro y đang mặc xộc xệch, tả tơi.
Mái tóc trắng xen lẫn cỏ khô và bụi đất, trông y như người đã chết từ lâu. Cổ họng Mu-gyeong khô khốc như vừa nuốt phải cát sa mạc.
Hắn nắm lấy cổ tay Ho-yeon nhấc lên. Cánh tay rũ xuống như con rối vải.
Khác hẳn lúc giả vờ ngủ. Khi đó tim y đập thình thịch vì căng thẳng, còn giờ thì hoàn toàn buông xuôi, không chút phòng vệ.
Đúng là hắn đã cưỡng ép đoạt nội lực của Ho-yeon. Nhưng hắn đâu có phá hủy Hạ đan điền – nơi chứa nội lực. Dù bị hút cạn thì theo thời gian, nội lực cũng phải hồi phục chút ít chứ.
Nhưng Hạ đan điền của Wi Ho-yeon giờ như vùng đất chết hoang tàn, chẳng có dấu hiệu phục hồi nào.
Ví cơ thể con người như cái cây, thì Hạ đan điền là rễ, Trung đan điền là thân cành, Thượng đan điền là hoa trái. Một cái cây mà rễ ngừng hoạt động thì sẽ ra sao? Cuối cùng cũng chỉ mục nát mà thôi.
Nếu cứ để Hạ đan điền trống rỗng thế này, Wi Ho-yeon sẽ từ ngọn đèn trước gió hóa thành tro tàn không thể cứu vãn.
Mu-gyeong nằm nghiêng, ôm chặt Ho-yeon vào lòng. Hắn gối đầu lên cánh tay mình, bàn tay kia ôm lấy đầu Ho-yeon.
Đến nước này, hay là xé toạc các đan điền còn lại ăn cho bõ tức? Nhưng nghĩ lại thấy vô ích. Âm khí của Ho-yeon chỉ có y mới điều khiển được, nếu hắn cưỡng ép hấp thụ khi nó đang bị phong ấn thì cũng chỉ như nuốt phải cục đá lạnh.
Nhưng nếu không bị phong ấn, liệu hắn có để y sống không?
Sống cuộc đời lặp lại nhàm chán, Mu-gyeong đã từ bỏ thói quen đặt câu hỏi “nếu như” từ lâu. Vậy mà giờ hắn cứ tìm đủ lý do để không giết Wi Ho-yeon.
Từ bao giờ hắn không còn hành động để cứu ai đó nữa. Kể cả khi chinh phục Võ Lâm Minh, hắn cũng chẳng ngoái nhìn lại xem giáo chúng, Hộ pháp hay Do-gyeon sống chết ra sao.
Vì khi quay lại tuổi mười chín, mọi thứ lại trở về vị trí cũ. Với hắn, cái chết không phải là kết thúc, nên mọi thứ trở nên vô nghĩa.
Từng có lúc hắn hy vọng nếu quay ngược thời gian, hắn có thể cứu được mẹ. Nhưng giờ đây, ngay cả khuôn mặt bà hắn cũng chẳng nhớ rõ.
Trong kiếp đầu tiên trở về từ biển dung nham, hắn đã tự tay lột da những kẻ đầu độc mẹ mình. Hắn giữ cho chúng sống để chịu đau đớn suốt ba tháng ròng. Kiếp sau đó, hắn chặt tứ chi chúng treo lên tường thành. Cả nhà Cheon Beom-yeong bị bêu xác mất một ngày mới chết hẳn.
Hắn lặp lại việc trả thù đó vài lần, nhưng rồi đến một lúc nào đó, thù hận cũng trở nên vô nghĩa. Đó là lúc những cảm xúc con người còn sót lại trong hắn bắt đầu cạn kiệt.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
Ánh mắt Mu-gyeong trượt từ đôi mắt nhắm nghiền như bị dán chặt, xuống chiếc mũi tròn không còn hơi thở, rồi dừng lại ở đôi môi mím chặt. Hai nốt ruồi duyên dáng mỗi khi y nhai đồ ăn giờ nằm im lìm.
“Ta đã từng chấp nhận…, chuyện còn lớn hơn thế này nhiều.”
Nếu thế thì chuyện cỏn con này y phải chấp nhận chứ? Hắn chỉ lấy chút nội lực ở Hạ đan điền thôi mà?
Dù mỉa mai nhưng Mu-gyeong biết rõ. Bị hút cạn nội lực đến mức này, đa phần sẽ trở thành phế nhân.
Nhưng hắn vẫn làm không chút do dự. Vì hắn nghĩ cũng giống như đả thông Trung đan điền, hắn chỉ cần dùng chân khí của mình khơi thông lại dòng chảy ở Hạ đan điền là xong.
Hắn cô đặc chân khí thành sợi chỉ mảnh nhưng cứng hơn thép, rồi ấn mạnh vào Hạ đan điền của Ho-yeon.
Một luồng, hai luồng, rồi hàng chục luồng chân khí được truyền vào, nhưng đan điền trống rỗng như hang động băng giá đã đóng chặt cửa.
Hắn đã thử nhiều lần khi Ho-yeon bất tỉnh nhưng vô ích. Cơn đau khi bị cưỡng ép mở đan điền chắc chắn rất khủng khiếp, nhưng y không hề phản ứng.
Mặc kệ Ho-yeon cự tuyệt, hắn dồn thêm ma khí, cưỡng ép phá cửa. Lượng chân khí dồn vào quá lớn, nếu thất bại, chính hắn cũng sẽ bị nội thương nghiêm trọng.
Mạch máu trên tay hắn nổi lên cuồn cuộn như muốn rách da. Ngay khi hắn định dùng sức mạnh để mở đan điền, cơ thể Ho-yeon co giật dữ dội.
Đôi mắt đỏ rực của Mu-gyeong lóe lên tia hy vọng. Tưởng y sắp tỉnh, nào ngờ chân khí của hắn bị bật ngược trở ra ngay tại cửa đan điền.
Chính xác là do sự cự tuyệt quá mạnh mẽ khiến Mu-gyeong buộc phải lùi bước. Nếu cố chấp tiếp tục, đan điền của Ho-yeon sẽ vỡ nát, y sẽ trở thành phế nhân vĩnh viễn.
Chân khí bị phản lại chạy ngược vào huyệt đạo của Mu-gyeong. Sự xung đột khí huyết khiến lục phủ ngũ tạng hắn quặn thắt.
Ôm chặt lấy Ho-yeon, Mu-gyeong cố gắng điều hòa lại khí huyết. Hắn hộc máu mấy lần nhưng cũng như Ho-yeon, không thốt ra một tiếng rên rỉ.
Nếu không đạt đến cảnh giới Thoát Ma, hắn đã tẩu hỏa nhập ma rồi. Hành động vừa rồi chẳng khác nào tự sát đôi.
Khụ, tiếng ho khẽ thoát ra từ miệng Ho-yeon. Mu-gyeong vội lật người y lại, móc tay vào miệng y. Một dòng máu đen trào ra. Ho-yeon cũng bị nội thương, nếu không xử lý kịp, máu sẽ làm tắc đường thở gây tử vong.
Tóc trắng ngây thơ mà bên trong lại cứng đầu cố chấp đến thế.
Chết tiệt.
Đã bao lâu rồi hắn mới chửi thề? Cảm giác cảm xúc cuộn trào trong lòng như cơn bão (1) khiến ruột gan hắn đảo lộn thật xa lạ.
Dù biết trong Ho-yeon ẩn chứa lượng âm khí khổng lồ, hắn vẫn muốn giết quách y đi cho rảnh nợ. Cố gắng cứu sống một ai đó là cảm giác quá xa lạ, nên bản năng mách bảo hắn thà tiêu diệt còn hơn.
Trừ cái vòng lặp thời gian chết tiệt này ra, cả thiên hạ đều nằm dưới chân hắn. Chưa bao giờ hắn cảm thấy bất lực, nhưng Wi Ho-yeon lại mang đến cho hắn một sự “bất khả thi” khác.
Hắn thô bạo lau vết máu trên miệng Ho-yeon. Khuôn mặt hắn vẫn vô cảm, không một chút gợn sóng, nhưng đôi mắt đỏ rực như ngọn lửa không thể kiểm soát.
Tay Mu-gyeong từ từ chuyển xuống cổ Ho-yeon. Dù không than vãn lời nào, nhưng chuyến đi về Băng Cung chắc chắn rất vất vả, cổ y gầy đi trông thấy.
Hay là giết luôn bây giờ?
Không, không thể giết.
Vì Wi Ho-yeon là biến số duy nhất trong một trăm kiếp sống?
Không có gì đảm bảo kiếp sau y sẽ xuất hiện.
Nhưng đó có phải là lý do duy nhất?
Mu-gyeong tự cười nhạo câu hỏi của chính mình.
Chán ngắt. Hắn cứ ôm mãi cái xác không hồn này, hình như là vì muốn nghe giọng nói của y. Hắn cưỡng ép mở đan điền để đánh thức y dậy, cũng vì đôi mắt nhắm nghiền như chết kia khiến hắn bồn chồn.
Ngày xưa, khi mẹ bị trúng độc trà Thiết Quan Âm, hắn đã chạy vạy khắp nơi tìm thầy thuốc ma y. Ai cũng lắc đầu bó tay. Đó là lần đầu tiên đứa trẻ là hắn đối mặt với sự bất lực và tuyệt vọng to lớn như Thái Sơn.
Ký ức xa xăm tưởng đã quên lãng bỗng ùa về.
Từ đáy vực thẳm khô cằn không một gợn sóng, những cảm xúc lạnh lẽo và ẩm ướt như vũng máu của Ho-yeon bắt đầu dâng lên.
Bởi vì trái tim Wi Ho-yeon đã ngừng đập.
Chú thích:
- Bàn oa (盤渦): Xoáy nước, cơn lốc xoáy. Ở đây chỉ sự hỗn loạn của cảm xúc.
Cơm Nguội Novel thực hiện bản dịch này nên vui lòng không reup khi chưa có sự cho phép. Ủng hộ nhóm bằng cách đọc tại website chính thức.
0 Bình luận