Bạn không có cảnh báo nào.

    Gia nhân đánh xe dừng ngựa lại, lúc bấy giờ mới mở cửa xe.

    “Đã đến nơi rồi ạ. Mời ngài vào trong.”

    Khi gã gia nhân nở nụ cười, vết sẹo nơi khóe miệng bị rạch càng kéo dài ra thêm. Ngay sau khi Mu-gyeong bước xuống, Ho-yeon cũng theo sau, định bụng quan sát điểm đến của mình thì vừa lúc ấy:

    “Ngươi hãy về đi, báo lại tình hình cho phụ thân ta biết.”

    Nghe mệnh lệnh của Mu-gyeong, gã gia nhân thoáng hiện vẻ mặt như thể bị bỏ rơi, rồi gục đầu vâng dạ. Ho-yeon vội vàng giữ gã gia nhân đang định rời đi lại.

    “Này, nếu có thể, chuyện ở kỹ lâu…”

    “Ho-yeon công tử xin đừng lo lắng. Kẻ hèn này vẫn đủ tinh tế để hiểu mà.”

    Gã gia nhân bảo y cứ tin ở mình, rồi leo lên ghế, dứt khoát rời đi. Nếu nói rằng đang trên đường đến kỹ lâu mà lại cứu được con trai của Cung chủ, hẳn phụ thân của Mu-gyeong sẽ có tâm trạng vô cùng phức tạp, chẳng biết nên khen ngợi hay trách phạt trước. Thà rằng viện một lý do khác để cứu Wi Ho-yeon, có khi gã lại chỉ nhận được lời khen.

    Vì muốn ân nhân của mình chỉ nhận được những lời tốt đẹp, Ho-yeon chọn tin vào sự nhạy bén của gã gia nhân kia. Bấy giờ, y mới bắt đầu quan sát nơi mình vừa đặt chân đến.

    Phía trên đầu hai người đang đội trúc liên là một tấm biển gỗ khắc chữ Hán đầy khí chất. Hiện tại, trang phục của Ho-yeon cũng chẳng khác Mu-gyeong là mấy, đều là loại gọn nhẹ dành cho người đi đường. Bởi lẽ, y không thể mặc những bộ trường bào đắt tiền hay cẩm y lộng lẫy mà leo núi được. Thay vào đó, bộ y phục tươm tất đã được y gói ghém cẩn thận trong tấm vải bọc lấy từ Thung lũng Sương mù.

    Mu-gyeong có vẻ không mấy quan tâm đến việc tại sao Ho-yeon lại muốn đến tiệm tơ lụa. Gã gần như chỉ lẳng lặng đi theo những gì y làm.

    “Mu-gyeong công tử, hay là tạm thời đợi ở đây một lát nhé?”

    Dẫu đã đổi cách xưng hô thân mật, Ho-yeon rất muốn gọi thẳng tên “Mu-gyeong à” cho gần gũi, nhưng vì sắp tới sẽ có nhiều ánh mắt để ý, nên y nghĩ cứ thêm hai chữ “công tử” vào nghe sẽ thỏa đáng hơn.

    “Ta chỉ vào tiệm tơ lụa này một chút thôi.”

    Ho-yeon chỉ tay về phía tiệm tơ lụa ngay sát tầm mắt. Chẳng hiểu sao y lại vội vã đến thế, vừa nói sẽ quay lại ngay đã vội đẩy cửa bước vào trong. Ngay khi vào đến nơi, đập vào mắt y là những sấp vải lụa bóng bẩy được trải trên kệ trưng bày bằng gỗ tử đàn nhẵn nhụi.

    “Hoan nghênh, hoan nghênh! Mời vị khách nhân này vào.”

    Gã chủ tiệm trung niên đang ngồi sau kệ vừa cất lời chào, vừa nhanh chóng đánh mắt quan sát y phục Ho-yeon đang mặc. Nhìn bộ đồ hành trang rẻ tiền trên người y, ông ta tặc lưỡi thầm đánh giá xong vị khách này.

    “Chẳng hay ở đây có loại vải nào mà vị khách này đang tìm kiếm không nữa.”

    “Tôi đến để bán vải.”

    Nghe lời Ho-yeon, nét mặt chủ tiệm càng nhăn nhó hơn. Khi Ho-yeon tiến lại gần kệ trưng bày định mở bọc vải ra, ông chủ tiệm liền nổi cáu.

    “Ấy ấy! Định mở cái bọc bẩn thỉu đó ra ở đâu đấy hả!”

    Đúng lúc đó, Mu-gyeong từ bên ngoài bước vào. Đã bảo đợi cơ mà, ta ra ngay thôi… Ho-yeon thầm nghĩ trong lòng.

    “Đi cùng nhau đấy à?”

    “Là đệ đệ của ta, nhưng người có việc với chủ tiệm chỉ có ta thôi.”

    Trước câu trả lời của Ho-yeon, chủ tiệm lại liếc nhìn trang phục của hai người rồi tặc lưỡi. Thấy ánh nhìn xấc xược của ông ta dành cho Mu-gyeong, Ho-yeon chỉ sợ sẽ có cảnh đao kiếm chạm nhau. Dẫu Mu-gyeong có những điểm kỳ lạ, nhưng y tin gã không phải kẻ tùy tiện sát sinh.

    Ho-yeon nghiêng đầu nhìn lên Mu-gyeong. Dưới vành trúc liên chỉ thấy một bóng tối bao trùm, biểu cảm của gã không có gì thay đổi. May thay, có vẻ y không cần lo về chuyện đổ máu, bởi Mu-gyeong cũng đã để lại thanh kiếm trên xe ngựa trước khi xuống.

    “Nếu còn có việc gì nữa thì đúng là to chuyện đấy.”

    “Chủ tiệm, ta khuyên ông một câu. Sống mà chỉ nhìn vẻ bề ngoài như thế, sớm muộn gì cũng gặp đại họa đấy.”

    Nếu chủ tiệm biết người này chính là công tử của cung này, thì sau này định gánh vác hậu quả thế nào đây? Ho-yeon cố tình dùng giọng điệu nghiêm khắc.

    Nghe vậy, chủ tiệm tưởng hai người này là gia nhân của một gia tộc quyền quý nào đó sai đi làm việc, nên chỉ hơi nhíu mày rồi kiểm tra tơ lụa trong bọc. Với vẻ mặt như thể không muốn chạm tay vào, ông ta dùng cây thước gỗ hay dùng để đo vải hất nhẹ bộ trường bào lên.

    Tay áo của bộ trường bào lụa màu xanh thiên thanh trượt xuống, để lộ những hoa văn rõ nét như dòng nước mát đang tuôn chảy. Ông chủ tiệm bất giác chớp mắt liên hồi, kinh ngạc nhìn chằm chằm.

    Chỉ nhìn qua cũng biết hoa văn được thêu bằng loại chỉ trộn bột ngọc trai, từng gợn sóng như đang sống dậy. Độ bóng bẩy rạng rỡ đến mức khiến toàn bộ tơ lụa trên kệ trưng bày đều trở nên lu mờ.

    Không chỉ có thế, dải lụa buộc tóc đặt trên trường bào cũng mang hoa văn sắc nét như những con sóng xanh màu ngọc bích đang cuộn trào.

    “Hãy kiểm tra cả bộ cẩm y này nữa đi.”

    Trước lời của Ho-yeon, ông chủ tiệm vốn đang bị mê hoặc bởi xấp lụa, lần này mới dùng cả hai tay để kiểm tra bộ cẩm y bên dưới trường bào. Những bông tuyết liên trắng muốt nhỏ xinh như hoa tuyết được thêu rải rác khắp bộ đồ.

    “Nếu ông có mắt nhìn, chắc hẳn sẽ biết đây là vật quý thế nào.”

    “Hừm, vải lụa đúng là hàng tốt thật, nhưng tay nghề của thợ thêu thì chẳng ra làm sao.”

    Ông chủ tiệm thừa biết tay nghề của mình còn chẳng đáng xách dép cho người đã thêu những bông tuyết liên này, nhưng ông ta vẫn quyết định mặt dày nói cứng.

    “Giờ ta mới thấy, ông không chỉ nhìn vẻ bề ngoài mà đến cả cái bên trong cũng chẳng nhìn ra được.”

    Đôi mắt vốn có nét rũ xuống của Ho-yeon bỗng chốc trở nên sắc sảo lạ thường. Giọng điệu cung kính lúc nãy biến mất tăm, y tháo chiếc mũ trúc liên đang vướng víu ra quàng vào cổ. Đoạn, y giật lấy bộ trường bào từ tay gã chủ tiệm như muốn cướp lại.

    “Sợi chỉ dùng cho hoa văn sóng nước trên bộ trường bào và dải buộc tóc này không phải loại chỉ lụa thông thường. Nó được rút từ kén của cây dâu tằm nghìn năm, trộn thêm bột ngọc trai, nên khi đón ánh trăng sẽ tỏa ra thứ hào quang huyền ảo như sóng biển Bắc Hải vậy.”

    Rầm! Ho-yeon đập tay xuống bàn.

    “Chưa hết đâu! Kỹ thuật được sử dụng trên bộ cẩm y này chính là Long Tuyền Tử Liên Thêu! Nếu ông biết đến Long Tuyền Tử Liên Thêu thì đã không nói năng như thế. Đó là tập hợp những kỹ thuật thêu thùa được một gia tộc đại thương gia bí mật truyền lại, sử dụng độ tinh xảo cực hạn để lột tả những bông tuyết liên như thể đang sống vậy.”

    Ông chủ tiệm đứng thẫn thờ nhìn gương mặt của Ho-yeon đang tuôn ra những lời nói không kịp thở. Kể từ giây phút y cởi mũ trúc lộ diện, ông ta đã thất thần, mãi lúc này mới định thần lại được.

    Thực ra, chẳng cần Ho-yeon phải tuôn ra những lời khen ngợi hào hùng về món đồ như thế, chỉ cần y nói một câu “đây là đồ tốt”, ông chủ tiệm cũng đã thừa nhận nó là cực phẩm rồi. Sức mạnh từ ngoại hình của Ho-yeon là như thế. Làm gì có bậc tuyệt thế mỹ nam nào lại đi làm gia nhân cho kẻ khác cơ chứ.

    Giờ nhìn lại, gã đàn ông to lớn đứng sừng sững như ngọn núi phía sau hẳn là hộ vệ. Tuy vành mũ che khuất gương mặt nhưng khí thế tỏa ra thật không tầm thường.

    “Được, được rồi! Tuy có hơi cường điệu một chút nhưng ta sẽ trả giá sòng phẳng. Một lượng bạc! Hơn nữa thì ta cũng chịu.”

    “Vậy thì thôi vậy.”

    Khi Ho-yeon sảng khoái đáp lời, ông chủ tiệm thoáng hiện vẻ hớn hở.

    “Nếu ông thấy khó khăn quá thì thôi vậy. Ta sẽ đi tiệm khác.”

    Ho-yeon cố tình làm khó nhưng cũng không thu dọn y phục lại ngay. Nói trắng ra, đây là cuộc đấu trí với chủ tiệm.

    Đứng ngoài quan sát cảnh tượng đó, Mu-gyeong nhận ra rằng khi sự việc đi quá giới hạn của sự kinh ngạc, người ta sẽ bật ra một tiếng cười nhạo đầy hoang mang, và đã lâu lắm gã mới có cảm giác này. Gã vào xem y định làm gì trong tiệm lụa, hóa ra là để bán bộ quần áo đã mặc từ Bắc Hải tới đây.

    Nói thật lòng, gã cứ ngỡ vì bộ đồ hành trang đang mặc đã cũ nát nên y định may đồ mới. Nhìn gương mặt thanh tú kia lại đang cố sống cố chết mặc cả, quả là một cảnh tượng đáng xem.

    “Hai lượng!”

    Ông chủ tiệm xòe hai ngón tay ra.

    “Đã bảo là tôi đi tiệm khác mà.”

    Nói đoạn định đi, nhưng chủ tiệm vội vàng giữ lại, nâng niu bộ đồ lụa rồi treo lên một giá áo bên cạnh.

    “Rốt cuộc quý cô nương muốn bao nhiêu? Cô nương hãy ra giá trước đi.”

    Thứ lọt vào tai trước cả giọng điệu đột ngột cung kính kia chính là hai chữ “cô nương”. Ho-yeon cười khẩy trong lòng.

    “Trên đời này có nữ nhân nào cốt cách to lớn thế này sao?”

    Chỉ cần nghe giọng nói cũng đủ biết rõ là nam nhân, vậy mà chủ tiệm này không chỉ mù mắt mà tai dường như cũng điếc rồi. Nghĩ rằng cuộc ngã giá này sẽ còn kéo dài, Ho-yeon quay sang nhìn Mu-gyeong, rồi gật đầu một cái như bảo gã cứ tin ở y.

    “Mu-gyeong công tử, ra ngoài đợi một lát đi.”

    Đúng lúc đó, Mu-gyeong tiến tới thu lại cả bộ đồ lẫn dải buộc tóc trên giá.

    “Một trăm lượng.”

    Ông chủ tiệm không thốt nên lời trước số tiền khổng lồ mà Mu-gyeong đưa ra, và Ho-yeon cũng vậy. Ho-yeon vội vàng tiến lại gần Mu-gyeong, khẽ lắc đầu.

    Có vẻ Mu-gyeong muốn giúp y mặc cả, nhưng đưa ra cái giá phi lý thế này thì chẳng những không mặc cả được mà giao dịch còn tan vánh. Ho-yeon vốn dĩ chỉ định lấy đúng bốn lượng bạc, nên định giật lại bộ đồ từ tay gã. Thế nhưng, gã lại tung bộ trường bào ra, choàng quanh người Ho-yeon.

    Vì gã túm lấy hai bên cổ áo nên trông Ho-yeon như bị kéo sát vào người Mu-gyeong. Trong khoảnh khắc đó, Ho-yeon đặt hai tay lên ngực gã nhưng rồi lập tức rụt lại như thể vừa chạm phải nham thạch.

    Không chỉ là cảm giác từ lụa là, mà hơi ấm của Mu-gyeong tỏa ra sau lớp vải còn nóng hơn cả người thường. Hóa ra hơi ấm y cảm nhận được trong hang động không phải là ảo giác.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú