Chương 18
bởi Chung Seiker“Để ta cố thử xem.”
Y vốn đã chuẩn bị sẵn những lời lẽ khác vì đoán rằng gã sẽ từ chối, nhưng hóa ra lại là lo xa đại. Ho-yeon nhất thời lại chẳng biết nói gì thêm.
Dẫu sao thì đó cũng là một câu trả lời thỏa đáng, vậy nên Ho-yeon liền trút bỏ sạch sẽ lớp nội y đang mặc trên người. Mới vừa rồi còn thầm chê trách Mu-gyeong ăn mặc không chỉnh tề, vậy mà giờ đây chính y lại đang trong tình trạng trần trụi. Y thậm chí còn búi gọn mái tóc lên cao, cố định lại bằng một chiếc trâm gỗ. Đang làm dở tay, Ho-yeon bỗng nhớ ra một chuyện liền cất tiếng hỏi: “Đệ có biết Yeom công tử là ai không?”
Người duy nhất mà y có thể thoải mái khai thác thông tin về người của Ma Giáo chỉ có thể là Mu-gyeong. Ho-yeon đứng đối diện với gã, phô bày thân hình trắng ngần không một tì vết.
“Kẻ họ Yeom thì thiếu gì.”
Mu-gyeong vừa châm thêm chút dầu vào đèn lồng vừa hờ hững đáp lại.
“Nghe nói hắn là con trai của Eum-yohwa.”
Gã dừng lại một chút như để nhớ lại xem đó là ai, rồi nhanh chóng đưa ra câu trả lời: “Có nghe nói mụ ta có một đứa con trai.”
Vì Yeom công tử gần như sống ở kỹ lâu nên y cứ ngỡ Mu-gyeong sẽ biết mặt gã ta, nhưng xem ra gã cũng chưa từng gặp qua. Vốn định hỏi thêm về Yeom công tử vì cảm thấy có chút bất an, nhưng Ho-yeon đã sớm gạt ý định đó đi.
“Mẫu thân hắn chắc cũng đau đầu vì hắn lắm, giống như phụ thân của đệ vậy.”
Ho-yeon nở nụ cười tinh quái rồi cứ thế để mặc cơ thể trần trụi, sải bước chân trần khẽ khàng. Sau đó, y thu mình ngồi gọn vào trong chiếc chum lớn đặt giữa giường ngủ và gian bếp.
Nước suối được đong đầy trong chum không hề tràn ra ngoài mà lấp lửng ngang cổ Ho-yeon. Vì ngâm mình ngay vào làn nước lạnh nên y khẽ rùng mình, nhưng so với cái lạnh cắt da cắt thịt ở Bắc Hải thì chút này chẳng thấm tháp gì.
“Thế ngày mai đệ định đi đâu?”
Mu-gyeong khẽ phát ra một tiếng ậm ừ trong cổ họng. Gã nhìn gương mặt nhỏ nhắn đang ló ra khỏi miệng chum rồi chậm rãi bước tới. Ho-yeon nhìn gã với ánh mắt thắc mắc, không biết có phải gã đã tắm rồi mà giờ lại muốn tắm nữa hay không. Chiếc chum này chỉ vừa đủ cho một mình y, chẳng còn lấy một kẽ hở cho gã chen vào.
Khi bàn tay gã vươn tới, Ho-yeon khẽ né người về phía sau chum. Dù đã ở bên nhau một thời gian khá dài, nhưng mỗi khi Mu-gyeong lặng lẽ tiến lại gần như vậy, y vẫn không khỏi cảm thấy căng thẳng. Gã nhúng nửa mu bàn tay vào nước. Những tia hồng khí bắt đầu bao phủ lấy mu bàn tay nổi đầy gân xanh của gã, rồi hơi nóng từ từ lan tỏa khắp làn nước trong chum.
Cũng giống như lúc gã dùng nội công để làm khô nước trên người, giờ đây gã lại chuyển hóa nội lực thành nhiệt năng. Làn nước nhanh chóng trở nên ấm áp như một hồ suối nước nóng. Sự kinh ngạc trước việc gã sử dụng nội lực một cách đa dạng chỉ thoảng qua trong chốc lát, bởi trong đầu Ho-yeon bỗng lóe lên một ý nghĩ khác. Chẳng lẽ gã định dùng số tiền y vừa đưa để đến kỹ lâu, nên mới muốn lấy lòng y trước?
“Có phải đệ định đi kỹ lâu-”
“Ta đang truy vết Huyết Giáo, nên định rời bản sơn một chuyến.”
Ho-yeon há hốc mồm, lời định nói bỗng nghẹn lại nơi cổ họng. Không phải vì những giọt nước trên tay gã đang bốc hơi biến mất khi gã rút tay ra, mà vì y không dám tin vào những gì mình vừa nghe được.
Huyết Giáo vốn được cho là đã bị Ma Giáo tiêu diệt hoàn toàn từ rất lâu về trước. Tuy nhiên, Ho-yeon không nói ra thắc mắc đơn giản của mình. Y tin rằng tin tức của một người Ma Giáo như Mu-gyeong sẽ chính xác hơn, nên y thầm nhận định rằng Huyết Giáo – giáo phái vốn được cho là đã biến mất – nay đang bắt đầu hoạt động trở lại.
“Chẳng lẽ… là vì phụ thân của đệ sao?”
Nếu gã truy đuổi Huyết Giáo chỉ để lập công nhằm xoa dịu cơn thịnh nộ của Mu Seong-pyeong, thì việc đó quá sức nguy hiểm.
“Thì cũng đại loại thế.”
Mu-gyeong đoán được ý của y nên đáp lại một cách đại khái. Bởi đối với một tín đồ Ma Giáo cuồng nhiệt như Mu-seong-pyeong, Huyết Giáo luôn là đối tượng cần phải trừ khử tận gốc.
“Nguy hiểm lắm. Nghe nói bọn chúng giết người để tích tụ nội công, rồi biến xác chết thành cương thi nữa mà.”
“Huynh nói cứ như chuyện của người dưng vậy.”
Rõ ràng đó là chuyện của người dưng còn gì. Thế nhưng, khi thấy ánh mắt của Mu-gyeong đang nhìn thẳng vào mình, Ho-yeon liền mở to đôi mắt vốn đã nhu hòa. Y giơ tay lên chỉ vào chính mình, tạo ra tiếng nước vỗ bì bõm. Đó là một câu hỏi không lời, rằng liệu y có liên quan gì đến chuyện này không.
“Nếu kẻ tập kích Băng Cung chính là người của Huyết Giáo thì sao?”
Mu-gyeong thản nhiên thốt ra một sự thật động trời. Vì quá đỗi kinh ngạc, Ho-yeon giật nảy mình khiến nước trong chum tràn ra ngoài.
“Huyết Giáo… tập kích Băng Cung của ta sao?”
Tại sao lại như vậy? Đang mải suy nghĩ, Ho-yeon bỗng đứng bật dậy trong tiếng nước rào rào. Vì đang ngâm mình trong nước nóng nên khắp người y bỗng nổi da gà. Một luồng hàn khí dữ dội ập đến, còn đáng sợ hơn cả khi y trực tiếp bước vào nước lạnh. Cơ thể một khi đã biết đến sự ấm áp thì sẽ không thể chịu đựng thêm cái lạnh nữa.
Dù biết không nên quá nuông chiều bản thân trong hơi ấm này, nhưng Ho-yeon không cố gắng chịu đựng mà lại một lần nữa trầm mình vào làn nước nóng. Trái ngược với cơ thể đang dần thả lỏng, đầu óc y may mắn thay vẫn đang hoạt động rất nhanh nhạy.
Y nghe nói Huyết Giáo từng bị Ma Giáo dồn đến đường cùng, suýt chút nữa là diệt vong. Đối với Huyết Giáo, Ma Giáo chắc chắn là kẻ thù không đội trời chung.
Hẳn bọn chúng cũng đã nghe phong phanh chuyện Ma Giáo giáo chủ mắc chứng Cửu Dương Tuyệt Mạch, nên không đời nào chúng chịu ngồi yên nhìn Băng Cung quy thuận Ma Giáo. Rất có thể bọn chúng đã coi y là Cực Âm Chi Thể và tìm cách sát hại.
“Chẳng phải đệ nói những kẻ tập kích đã sử dụng ma công sao?”
“Gốc rễ của Huyết Giáo vốn từ Ma Giáo mà ra, nên chuyện đó cũng chẳng có gì lạ.”
Ý gã là một vài môn võ công của Ma Giáo thì người của Huyết Giáo cũng hoàn toàn có thể thi triển được. Đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, Ho-yeon tì cằm lên thành chum. Hết Ma Giáo lại đến Huyết Giáo, rốt cuộc chuyện này còn định lớn đến mức nào nữa đây.
“Dù vậy, đệ cũng đâu cần phải mạo hiểm tự mình ra mặt.”
“Huynh hình như quên mất ai là người đang bảo vệ an nguy cho huynh rồi thì phải.”
“…!”
Hóa ra Mu-gyeong định tìm diệt Huyết Giáo là vì lo cho sự an toàn của y. Không ngờ gã lại nghĩ cho y đến thế… Lồng ngực Ho-yeon bỗng chốc nóng bừng lên vì xúc động.
Y cứ ngỡ gã chỉ là một tên công tử ăn chơi trác táng, ham mê nữ sắc, nhưng hóa ra Mu-gyeong lại là người có suy nghĩ sâu sắc hơn bất cứ ai. Nhớ lại thì, gã cũng từng cứu y khi y gặp nguy hiểm đó thôi.
Liệu giờ đã đến lúc có thể nói cho gã nghe về kế hoạch mà y đã ấp ủ bấy lâu nay chưa? Ho-yeon khẽ cắn môi dưới. Với một Mu-gyeong luôn hết lòng vì y như thế này, có lẽ gã sẽ chấp nhận lời thỉnh cầu của y. Giáo chủ không biết khi nào mới kết thúc bế quan tu luyện, nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì cũng chẳng ích gì. Cuối cùng, Ho-yeon quyết định mở lời một cách hết sức thận trọng.
“Này nhé… nếu như ta chết đi, thì đệ cũng không cần phải truy đuổi Huyết Giáo nữa phải không?”
Trong đôi mắt vốn dĩ luôn tĩnh lặng như mặt hồ của Mu-gyeong bỗng hằn lên một cảm xúc khó gọi tên. Ho-yeon nuốt nước bọt một cách khó khăn. Ánh mắt của gã lúc này sắc lẹm như một lưỡi kiếm vừa được mài giũa.
“À không, ta chỉ giả dụ thế thôi. Không phải là ta muốn chết thật đâu.”
Ho-yeon vội vàng giải thích thêm vì cảm giác như lưỡi kiếm ấy đang chĩa về phía mình. Mu-gyeong sải bước tiến lại gần y. Với tính cách thường ngày của gã, y cứ ngỡ gã sẽ chỉ coi đó là lời nói nhảm nhí rồi thản nhiên bỏ qua, nhưng mọi chuyện lại nằm ngoài dự tính.
Phải chăng gã đang lo y sẽ tự sát? Có lẽ y nên nói rõ tâm can trước khi không khí giữa hai người trở nên kỳ quặc hơn. Trên hết, y vô cùng lo lắng cho Mu-gyeong – người đang định tìm diệt Huyết Giáo chỉ vì sự an toàn của y.
“Ý ta là… không biết đệ nghĩ sao, nhưng có một cách tốt cho cả Ma Giáo lẫn Băng Cung đấy. Đó là trước khi Giáo chủ ra khỏi bế quan, ta sẽ trở thành một người đã chết. Như ta đã nói lúc nãy rồi đấy, không phải là ta chết thật, mà chúng ta sẽ dàn dựng… như thế.”
Vừa dứt lời, tim Ho-yeon đập liên hồi, y đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ. Bên ngoài căn nhà chỉ là một màn đêm đen kịt của chốn thâm sơn cùng cốc. Chắc chắn chỉ có một mình Mu-gyeong nghe được những lời này. Thế nhưng, vì vừa yêu cầu gã phản bội Giáo chủ nên y chẳng dám nhìn thẳng vào gã, chỉ biết dùng tay hất nước một cách vô nghĩa.
“Việc Giáo chủ triệu ta đến… chắc chắn là để trả đũa việc Băng Cung không giao ra Cực Âm Chi Thể.”
Ho-yeon dùng bàn tay ấm sực vuốt nhẹ lên má mình một cái.
“Đệ nhìn xem. Trong giáo phái của đệ, người ta hoàn toàn coi ta – con trai của Cung chủ – như một kẻ vô hình. Nhìn thế nào thì đây cũng chỉ là hành động nhằm sỉ nhục Băng Cung mà thôi. Vậy nên cho dù ta có chết đi, họ cũng sẽ chẳng bận tâm mấy đâu.”
Phán đoán của Ho-yeon đã sai lầm hoàn toàn.
Ngay từ đầu, việc đưa con tin từ Băng Cung về là ý của Hữu Hộ Pháp và Tả Hộ Pháp. Bọn họ khẳng định chắc nịch rằng Băng Cung đang che giấu Cực Âm Chi Thể, và kịch liệt đưa ra ý kiến rằng dù có phải bắt con của Cung chủ đi chăng nữa cũng phải mang bằng được về đây. Khi đó, Mu-gyeong chẳng thèm góp một lời nào vì gã vốn dĩ chẳng quan tâm.
Mọi thứ chỉ thực sự thay đổi kể từ sau khi gã nhìn thấy bức chân dung của Ho-yeon.
“Ta tuy chưa tính đến chuyện của Huyết Giáo, nhưng nếu ta biến mất, chẳng phải những xích mích giữa Ma Giáo và Huyết Giáo xảy ra vì ta cũng sẽ chấm dứt sao?”
Và thực sự là ta lo cho đệ nữa. Đó là lời tâm huyết nhất của y nhưng lại chẳng thể thốt ra thành lời.
“Thế nên, ta thấy sẽ rất tốt nếu ta cứ thế lâm bệnh rồi qua đời. Đệ thấy sao?”
Sau khi đã bày ra một loạt lý lẽ, Ho-yeon mới ngước mắt lên nhìn gã, để lộ mục đích thực sự của mình.
Nhưng mà… tại sao gã lại cười?
Đó không phải là nụ cười vì thấy thú vị, mà giống một nụ cười giễu cợt hơn.
“Không phải ta định chết thật đâu, chỉ là giả vờ như thế thôi.”
Ngay khi y định nói rằng mình vốn rất giỏi Quy Tức Đại Pháp thì…
“Wi Ho-yeon.”
Cùng với tiếng gọi trầm thấp, Mu-gyeong cúi người về phía y. Tiếng gọi mang theo một sức nặng thâm trầm khiến tim Ho-yeon như thắt lại. Mái tóc của gã xõa xuống, tựa như một tấm màn đen che phủ lấy y, hệt như bóng tối mịt mùng ngoài kia.
0 Bình luận