Bạn không có cảnh báo nào.

    Wi Yeon-gang thậm chí còn nảy ra ý nghĩ hoang đường rằng, phải chăng ông đã chọc giận Băng Long vì việc giết chết Cung chủ đời trước?

    Ngay lúc đó, toàn bộ âm khí cực hàn trên tay Wi Yeon-gang bị nam nhân kia hấp thụ hoàn toàn. Băng cực thiên long là người đã truyền dạy Băng công cho Băng Cung Cung chủ đời đầu. Vậy thì kẻ có thể tước đoạt khí tức này, chắc chắn cũng phải là Băng Long.

    Nếu không có vợ con bên cạnh, ông đã liều chết chống trả, không chấp nhận thực tại mình chỉ như con kiến hôi. Nhưng ông còn những người cần bảo vệ. Wi Yeon-gang nằm rạp xuống sàn.

    Nam nhân giơ tay lên, bão tuyết lập tức ngưng tụ thành hình, hóa thành lưỡi kiếm sắc bén. Lúc đó, tiếng khóc oa oa của đứa trẻ sơ sinh vang lên. Thoáng giật mình, thanh băng kiếm đang lao về phía Wi Yeon-gang khựng lại giữa không trung. Wi Yeon-gang vội vã hét lớn.

    “Hỡi Băng Cực Thiên Long! Tôi có chết cũng không sao! Nhưng vợ con tôi vô tội! Nếu ngài muốn lấy mạng thì hãy lấy mạng tôi…!”

    “Wi Tae-hwang đâu?”

    Wi Tae-hwang ư…? Câu hỏi lạnh lẽo khiến Wi Yeon-gang ngẩng phắt đầu lên. Nam nhân nghiêng đầu vẻ thắc mắc rồi đưa tay ra. Một cơn bão tuyết cuốn lấy cơ thể Wi Yeon-gang, nhấc bổng ông lên và kéo về phía hắn. Bị trói chặt trong bão tuyết không thể nhúc nhích, Wi Yeon-gang nhìn thẳng vào mặt nam nhân.

    Ông cũng quan sát kỹ hơn nam nhân trước mặt. Cứ ngỡ là Băng Cực Thiên Long, nhưng hóa ra lại là một Vạn Niên Tuyết Sơn không chút tì vết. Băng công có là gì chứ. Bản thân nam nhân xinh đẹp này chính là hiện thân của mọi tính chất Âm hàn.

    “Wi So-hyeon đâu?”

    Giọng nói thì thầm ấy mang theo sự ẩm ướt hơn là hàn khí. Wi Yeon-gang nhìn đứa con tiếng khóc ngày càng yếu dần với vẻ mặt thảm thiết. Con ông đang chết dần, còn vợ ông đã bất tỉnh vì không chịu nổi cái lạnh thấu xương.

    “Cung chủ đời trước và Thiếu Cung chủ…, đã không còn trên đời này nữa rồi.”

    “Tại sao?”

    “Là tôi, tôi đã giết họ. Tôi không thể khoanh tay đứng nhìn họ gây ra gió tanh mưa máu ở Bắc Hải thêm nữa, nên tôi đã ra tay, tất cả là tội của tôi.”

    Ngay lập tức, bão tuyết đang vần vũ đồng loạt rơi xuống đất. Cơ thể Wi Yeon-gang cũng rơi theo bịch xuống sàn. Tiếng khóc của đứa trẻ yếu ớt như sắp tắt thở, nam nhân thuần khiết đưa mắt nhìn về phía chiếc giường.

    Thấy hắn chậm rãi tiến về phía đứa bé, Wi Yeon-gang gào lên thảm thiết.

    “Không được, đừng mà…!”

    Là Cung chủ mà lại bị nhốt trong băng, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Nhưng nam nhân ấy lại đang thu hồi hàn khí bao trùm lên đứa trẻ và người vợ vào lại trong cơ thể mình. Hắn thu lại toàn bộ khí tức đã tỏa ra khắp phòng, đẩy cả cơn bão tuyết ra khỏi tẩm điện.

    Từ khuôn mặt ẩn sau mái tóc trắng đang bay, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Những giọt nước mắt trong suốt lăn dài trên má hóa thành những hạt băng nhỏ xíu rơi xuống sàn. Nam nhân không nói một lời, không nấc lên một tiếng, chỉ lặng lẽ để nỗi đau thương tràn ra ngoài.

    Wi Yeon-gang đang nhắm nghiền mắt bỗng mở bừng ra.

    Ngày nam nhân ấy xuất hiện, không chỉ tẩm điện mà toàn bộ Băng Cung rộng lớn đều bị đóng băng.

    Ban đầu, Wi Yeon-gang cảnh giác với nam nhân đã ngủ mê man suốt hơn một tháng trời. Ông không dám nghĩ đến chuyện làm hại hắn. Vì hắn có thể là Băng Long, hoặc dù là sinh vật khác thì cũng sở hữu sức mạnh có thể biến Bắc Hải thành bình địa.

    Tuy nhiên, việc hắn không làm hại vợ con ông khiến ông hy vọng vào nhân tính của hắn. Trái ngược với sự căng thẳng tột độ của ông, khi tỉnh dậy, câu đầu tiên nam nhân nói là lời xin lỗi. Hắn xin lỗi vì suýt chút nữa đã giết chết vợ con ông.

    Và nam nhân ấy giới thiệu mình là Wi Ho-yeon. Ngày hôm đó, Wi Yeon-gang biết được rằng Wi Ho-yeon, người mà ông tưởng đã chết, đã sống sót trở về từ hang động luyện Dược Người.

    Sau này Ho-yeon không bao giờ bộc lộ luồng khí tức đó nữa, nhưng Wi Yeon-gang có thể đoán được. Có lẽ y đã chạm trán với Băng Long trong truyền thuyết dưới hang sâu.

    Wi Ho-yeon đã bị giam cầm trong hang động một khoảng thời gian dài đến mức khó tin là y vẫn còn sống. Nếu không nhờ ân huệ của Băng Long, chắc chắn y đã trở thành bộ xương trắng từ lâu. Nhưng Ho-yeon không hé răng nửa lời về những gì mình đã trải qua.

    Có lẽ Ho-yeon muốn tự tay giết chết Cung chủ đời trước, kẻ đã tàn sát gia đình và đẩy y xuống địa ngục. Wi Yeon-gang phần nào hiểu được tâm trạng đó khi nhìn vào ánh mắt trống rỗng của Ho-yeon lúc bấy giờ.

    Sau khi tỉnh lại, Ho-yeon giam mình trong nơi ở mà Wi Yeon-gang sắp xếp suốt một thời gian dài. Sau đó, y đòi rời khỏi Cung nhưng Wi Yeon-gang đã ngăn lại.

    Dù không phải do mình gây ra, nhưng với tư cách là Cung chủ, Wi Yeon-gang cảm thấy mắc nợ Ho-yeon. Và một phần lớn lý do là ông muốn giữ y lại bên cạnh để đề phòng bất trắc.

    Sau đó, Ho-yeon sống lặng lẽ cùng lũ trẻ ở một nơi hẻo lánh tên là Âm Biệt Đường. Trái với lo lắng của ông, y chỉ tập trung chăm sóc bọn trẻ và cố gắng không để ai chú ý đến mình.

    Wi Yeon-gang giấu kín thân phận của Wi Ho-yeon ngay cả với những người thân cận nhất. Để không ai biết y có mối liên hệ với Cung chủ đời trước. Nhưng cuối cùng, cũng chính Wi Yeon-gang là người đẩy y đến Ma Giáo.

    Các trưởng lão nói đúng. Ông tuyệt đối không thể gửi con mình đến Ma Giáo, nên đành phải đẩy Wi Ho-yeon, người có vẻ ngoài ít bị nghi ngờ nhất, đi thay. Nhưng đó không phải là lý do duy nhất. Wi Yeon-gang tin rằng Wi Ho-yeon sẽ an toàn hơn bất kỳ ai khác.

    Giáo chủ trừ phi bị điên mới giết Wi Ho-yeon, và giả sử có tình huống nguy hiểm xảy ra, Ho-yeon cũng thừa sức bảo vệ tính mạng mình.

    “Đến cuối cùng vẫn chỉ biết hy sinh.”

    Wi Yeon-gang lầm bầm, không thể xóa bỏ cảm giác tội lỗi trong lòng. Nếu ông là Wi Ho-yeon, có khi ông đã phát điên vì hận thù mà san phẳng Băng Cung, mặc kệ Cung chủ đời trước đã chết hay chưa. Ông không thể tưởng tượng nổi bên dưới vẻ ngoài lạnh lùng như tuyết phủ kia, tâm hồn Ho-yeon đã mục nát đến mức nào.

    “Cung chủ, Hải Vận Tiêu Cục cầu kiến.”

    Tiếng gọi của Huyền Vũ Đường chủ chạy vội vào cắt ngang dòng suy tư của Cung chủ.

    “Hải Vận Tiêu Cục?”

    “Vâng. Là tiêu cục đến từ Thanh Hải.”

    Tiêu cục từ Thanh Hải đến đây quả là tin tức động trời. Việc họ an toàn đi qua vùng đất của dị tộc đã là kỳ tích, nhưng Bắc Hải Băng Cung cũng là một tổ chức khép kín chẳng kém gì Ma Giáo.

    “Ai đã cho phép họ vào?”

    Wi Yeon-gang tỏ vẻ tức giận vì các trưởng lão dám tự ý mở cửa Bắc Hải.

    “Họ đã nhắc đến tên Wi Ho-yeon.”

    Cung chủ bật dậy khỏi ngai vàng. Không phải Ma Giáo mà là tiêu cục từ Thanh Hải nhắc đến Wi Ho-yeon ư? Cung chủ ngồi lại xuống ghế, thầm mong không có chuyện gì lớn xảy ra.

    “Cho họ vào ngay.”

    Sinh nhật của Giáo chủ đã gần kề. Ho-yeon cắm đại cây kim đang thêu dở hình rồng sang một bên rồi bước ra sân.

    Ở nhà tranh y chẳng mấy khi ngắm sân vườn, nhưng ở đây cứ mỗi canh giờ y lại ra ngoài một lần. Ho-yeon ném những viên thức ăn làm từ lúa mạch xay nhuyễn xuống cho lũ cá chép đang bơi lội trong hồ.

    Mới cho ăn cách đây một canh giờ mà lũ cá tranh nhau như thể bị bỏ đói cả ngày. Con cá há to miệng nhất có đôi mắt trắng dã. Nhìn nó quẫy đuôi hất văng con khác để tranh ăn, y chợt nhớ đến Tae-pyeong.

    Từ ngày vào Ma Giáo đến giờ chưa gặp lại, nhưng hình ảnh con ngựa đi bằng hai chân làm những trò kỳ quặc vẫn in đậm trong trí nhớ y. Tõm, nước hồ bắn lên tận mặt khiến Ho-yeon phải dùng tay áo lau má.

    Đã hơn mười ngày kể từ khi y vào Ma Ảnh Vũ Gia. A-bok đã mang cây thất huyền cầm từ nhà tranh đến, nên thỉnh thoảng Ho-yeon lại ngồi ở vọng lâu nhìn ra hồ nước gảy đàn.

    Một khoảng thời gian khá yên bình. Trừ việc quan hệ với Mu-gyeong vẫn còn gượng gạo.

    Tất nhiên Mu-gyeong vẫn bình thường như mọi khi, vấn đề nằm ở y. Biết làm sao được khi nỗi tủi thân trong lòng vẫn chưa nguôi ngoai.

    Ho-yeon đấm thùm thụp vào ngực mình như người mắc tâm bệnh.

    “Wi công tử.”

    Ho-yeon không giật mình khi nghe tiếng gọi. Y đã nhận ra có người đang tiến lại gần biệt viện. Han Hee-ryeong, mẹ của Mu-gyeong, hôm nay vẫn mặc quan phục chỉnh tề không sai một li. Ho-yeon đang ngồi xổm bên hồ đứng dậy chào bà.

    Bà cũng chào lại rồi bước tới bên hồ. Nhìn lũ cá vẫn đang tranh ăn, bà nói:

    “Ho-yeon công tử nuôi chúng béo tốt thế này, chắc sắp bắt làm thịt được rồi đấy.”

    Ho-yeon mỉm cười hùa theo câu nói đùa nhạt nhẽo của bà.

    “Phu nhân có muốn vào trong không ạ?”

    Là người đang ăn nhờ ở đậu tại Ma Ảnh Vũ Gia, Ho-yeon thấy mình nói câu này không phải phép lắm nhưng cũng chẳng biết nói gì hơn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú