Chương 109
bởi Chung SeikerTại sao lại thế này. Hay là Băng Long đã dùng thủ đoạn gì đó?
Được Mu-gyeong bế trên tay, tầm nhìn của Ho-yeon cao hơn bình thường. Y vòng tay ôm cổ hắn, vùi mặt vào vai hắn. Mỗi bước chân hắn đi, mái tóc trắng của y lại khẽ đung đưa sột soạt. Ngửi thấy hương thơm thanh khiết tỏa ra từ người Ho-yeon đang nằm ngoan ngoãn trong lòng, Mu-gyeong hít một hơi thật sâu.
“Ngươi lần đầu tiên đến đây sao?”
Hơi thở của Ho-yeon phả vào cổ, lan xuống vai hắn. Lúc ân ái, y vẫn giống hệt Wi Ho-yeon ngày thường. Vậy mà ngủ dậy xong, y lại bắt đầu lải nhải mấy chuyện khó hiểu về Bá Nha Tử Kỳ, rồi giờ lại hỏi một câu chẳng đâu vào đâu.
Hắn cũng chẳng bận tâm y làm gì, chỉ là thấy bộ dạng ỉu xìu của y hơi gai mắt. Đương nhiên, nơi này chẳng mang lại kỷ niệm tốt đẹp gì cho Wi Ho-yeon, nên tâm trạng y chùng xuống cũng là điều dễ hiểu.
Có lẽ Wi Ho-yeon là người sống sót duy nhất từ hang động ngầm dưới Vạn Niên Tuyết Sơn, người chưa từng xuất hiện trong những kiếp trước của hắn. Khi hắn tấn công Bắc Hải trước đây, liệu có cái tên Wi Ho-yeon trên bia mộ kia hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Vì trong suốt thời gian Bắc Hải bị san phẳng, Wi Ho-yeon chưa một lần ló mặt.
“Ta không phải lần đầu đến Bắc Hải.”
“Không phải……. Ý ta là hang động này cơ.”
Ho-yeon từ từ ngẩng đầu lên, chạm mắt với Cheon Mu-gyeong. Được bế trên tay đã đành, đằng này lại còn dám nhìn xuống Thiên Ma, nếu mấy tên Hộ pháp mà thấy cảnh này chắc chắn sẽ há hốc mồm, thậm chí là ngất xỉu vì sốc. Nhưng Mu-gyeong không có ý định thả Ho-yeon xuống, và Ho-yeon cũng chẳng muốn rời khỏi vòng tay ấm áp của hắn.
“Lần đầu tiên.”
Hai người nhìn nhau chằm chằm một lúc lâu, Mu-gyeong mới lên tiếng trả lời. Đôi môi đang mím chặt của Ho-yeon càng siết chặt hơn, hai hàng lông mày cau lại.
Mu-gyeong vươn tay ra, tấm da báo tuyết nặng trịch bỗng bay lên khỏi mặt đất rồi rơi phịch xuống một phiến đá phẳng phiu. Phiến đá bị bào mòn tự nhiên này to chẳng kém gì tảng đá gần ao nước, dư sức cho mấy người ngồi.
Trước khi đặt Ho-yeon xuống, hắn truyền hỏa khí vào tảng đá, khiến tấm da thú nhanh chóng ấm lên như chiếc chăn bông trên nền sưởi Ondol. Được đặt xuống chỗ ấm áp, Ho-yeon có vẻ vui hơn, tò mò vuốt ve lớp lông báo tuyết.
“Ngươi…”
Nghe Mu-gyeong gọi, Ho-yeon ngơ ngác ngẩng lên.
“Làm sao thoát khỏi đây được?”
Hắn không tin cái cớ trùng tên trên bia mộ mà Ho-yeon đã biện hộ. Ho-yeon bỗng có xúc động muốn nói toạc hết sự thật.
Muốn hét lên với kẻ đang mất trí nhớ này rằng chúng ta đã từng gặp nhau ở đây, rằng ngươi đã hứa sẽ trở thành Giáo chủ vì ta. Thậm chí còn hứa cho ta làm Đường chủ của Ma Giáo nữa cơ.
Nhưng nếu hắn nghe xong mà thấy buồn cười thì còn đỡ. Nhỡ đâu hắn lại nghĩ y bị điên thì sao. Y là cái thá gì mà hắn phải hứa hẹn những điều đó chứ.
Đã vậy, y còn không thể nói ra sự thật rằng mình là di sản cuối cùng mà Băng Long để lại. Sợ rằng bàn tay đang sưởi ấm cho y sẽ biến thành vũ khí kết liễu mạng sống của mình.
Nhưng Cheon Mu-gyeong có thực sự sẽ giết y không? Thật ra, trước đây hắn đã có vô số cơ hội để lấy mạng y. Mặc dù hắn từng hành hạ y, nhưng đe dọa đến tính mạng thì……. đúng là có. Ngày đó nếu y không thoát khỏi tẩu hỏa nhập ma thì chắc chắn đã toi mạng rồi.
“Không nhớ.”
Cũng không hẳn là nói dối. Y tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài đến mức quên luôn bản thân mình là ai, thì thấy có một con đường dẫn ra khỏi hang. Y mặc bộ quần áo rách rưới, thay đôi giày và bộ y phục lộng lẫy được chuẩn bị sẵn trước mặt, rồi cứ thế lững thững bước ra khỏi hang động, hướng về Băng Cung như bị thôi miên.
Ký ức ngày hôm đó của Ho-yeon cũng rất mơ hồ. Có thể nói y chỉ thực sự tỉnh táo lại từ khoảnh khắc suýt giết chết gia đình Cung chủ.
“Cứ thế…, tự nhiên có đường ra thôi.”
Thấy Mu-gyeong không gặng hỏi tại sao không nhớ, Ho-yeon lại luống cuống giải thích thêm.
“Ngươi đã ở một mình bao lâu rồi.”
Dù giọng điệu của hắn rất bình thản, nhưng Ho-yeon lại thấy sống mũi cay cay. Ta đã ở một mình rất lâu, rất lâu, chính ngươi đã phá vỡ sự cô đơn đó, rồi lại bỏ ta lại một mình.
“Ta ngủ nhiều nên cũng không sao. Ngươi cũng biết ta hay buồn ngủ mà.”
Nói rồi, Ho-yeon từ từ nằm xuống. Bỏ viên Tích Cốc Đan vẫn cầm trên tay xuống, y cuộn tròn người lại. Nhờ Mu-gyeong sưởi ấm tảng đá mà nơi này trở nên ấm áp hệt như phương Nam.
“Ăn cho no bụng đi.”
“Ta ghét Tích Cốc Đan.”
“Nhưng cũng không được ăn cá băng.”
“Sao, sợ ta ăn vào bị bệnh à?”
“……”
Hiếm khi thấy Mu-gyeong cứng họng như vậy. Dù bụng Ho-yeon có réo gào thảm thiết cỡ nào đi nữa, thì lúc nãy hay bây giờ, hắn cũng không hề có ý định bắt cá băng nướng cho y ăn.
Ho-yeon nhìn hắn với ánh mắt đầy mong đợi.
“Chỗ này nước không đóng băng đã là chuyện bất thường rồi, thế thì mấy con cá sống dưới đó có bình thường được không?”
Lý luận rất logic. Ho-yeon thầm càu nhàu trong bụng, môi bĩu ra dỗi hờn.
“Ngươi từng bảo nướng lên là không sao mà…….”
“Ai bảo.”
Giọng Mu-gyeong mang theo sự uy hiếp. Ho-yeon lấy tay làm gối, ngước nhìn Mu-gyeong rồi nhắm nghiền mắt lại, đáp cộc lốc: “Không biết.”
“Wi Ho-yeon.”
“Ta ngủ đây.”
Dù nghe thấy tiếng chép miệng bực dọc của hắn, Ho-yeon vẫn không chịu mở mắt. Đúng lúc bóng tối bao trùm thêm phần sâu thẳm, bàn tay Mu-gyeong nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc y.
Một nam nhân dịu dàng thế này, nếu y nói mình chính là hiện thân của Băng Long, liệu có sao không? Trong lòng y cứ đấu tranh mãi.
“Nhưng tuyệt đối không được tiết lộ chuyện nguồn gốc sức mạnh của con là ta. Nếu nói ra, con sẽ thực sự trở thành linh dược sống. Con là đứa trẻ duy nhất ta chọn, ta không muốn con rơi vào tay kẻ khác. Đó là lời thỉnh cầu cuối cùng và duy nhất của ta.”
Ký ức về Băng Long hiện về như khóa chặt đôi môi chực hé mở của Ho-yeon. Băng Long đã hy sinh bản thân để cứu mạng y.
Liệu nói ra có phải là điều đúng đắn? Có thể tin tưởng Cheon Mu-gyeong hoàn toàn không? Nếu hắn có được nội đan của Băng Long, hắn sẽ đạt đến một cảnh giới võ công còn khủng khiếp hơn hiện tại. Ma Giáo là nơi sùng bái sức mạnh, và hắn lại là người đứng đầu nơi đó.
“Này.”
Mu-gyeong ngồi xuống bên cạnh Ho-yeon đang nằm, gác một chân lên. Từ góc độ này, hắn đang nhìn xuống Ho-yeon, nên khi y he hé mắt, y có thể nhìn thẳng vào hắn.
“Ngươi……. có muốn đạt đến cảnh giới cao hơn hiện tại, cao hơn cả cảnh giới Thoát Ma không?”
Ho-yeon cũng hiểu rằng đạt đến một cảnh giới không có nghĩa là điểm dừng. Cung chủ Wi Yeon-gang đang ở cảnh giới Hóa Cảnh nhưng mới chỉ ở giai đoạn sơ kỳ. Để đột phá, ông ta phải vượt qua ba giai đoạn nữa là trung kỳ, hậu kỳ và cực ý.
Nếu Thoát Ma cũng chia thành nhiều giai đoạn, thì hắn đang ở đâu?
“Ngươi định xúi ta thành Ma Tiên hay gì.”
Chính phái có Vũ Hóa Đăng Tiên (hóa thành tiên), Ma Giáo cũng có Ma Tiên sao?
“Vậy là ngươi đã đạt đến cảnh giới cực ý của Thoát Ma rồi à?”
Mu-gyeong không gật cũng chẳng lắc, chỉ nhìn chằm chằm Ho-yeon.
Nếu là người khác nói câu đó, chắc chắn sẽ bị coi là thùng rỗng kêu to, nhưng đây là Cheon Mu-gyeong. Ho-yeon từng tận mắt chứng kiến võ công đáng sợ của Thiên Ma khi chống lại sự tấn công của Huyết Giáo trong ngày sinh thần của hắn. Trong mắt giáo chúng, hắn giống như một vị thần hơn là con người.
Dù kinh ngạc nhưng Ho-yeon cũng thấy được tia hy vọng. Vậy thì đâu cần hắn phải giết y để đoạt nội đan, giữ y bên cạnh giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải tốt hơn sao.
Một suy nghĩ thật ngây thơ và đơn giản. Ho-yeon quyết định thử xem đề nghị của mình có lay chuyển được Mu-gyeong không.
“Ngươi hứa với ta một điều được không? Rồi ta sẽ nói cho ngươi biết sự thật.”
“Sao không nói toẹt ra là đang giấu giếm bí mật gì đi.”
Ho-yeon không phản bác lại Mu-gyeong, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt khẩn thiết. Rồi y rất nghiêm túc bày tỏ ý định của mình, hồi hộp đến mức tay toát mồ hôi.
“Dù có chuyện gì xảy ra, cũng hứa là sẽ không giết ta nhé.”
“Ta hứa.”
“……”
Sự đồng ý quá đỗi dễ dàng của Mu-gyeong khiến Ho-yeon ngỡ ngàng. Hắn thề mà không cần suy nghĩ một giây nào.
Cứ tưởng hắn sẽ nói “mạng sống của ngươi nằm trong tay ta” chứ……. Có lẽ hắn cũng có chút tình cảm với y rồi.
‘Ta, ta chính là hiện thân của Băng Long…!’
Ho-yeon luyện tập nói câu đó trong đầu không biết bao nhiêu lần, nhưng vẫn không thể nào thốt ra thành lời.
Có phải Băng Long đã dùng thuật pháp cấm y nói ra sự thật không? Và có thể, Băng Long đã xóa trí nhớ của hai người vì sợ Mu-gyeong phát hiện ra thân phận thật của y chăng. Băng Long luôn muốn bảo vệ y mà.
Ho-yeon thở dài một hơi, nhìn Mu-gyeong với ánh mắt đầy hối lỗi.
“Để ta ngủ một giấc đã…, dậy rồi ta sẽ nói nốt.”
Cứ tưởng hắn sẽ mắng “Đừng có kiếm cớ vớ vẩn, mau nói rõ ràng ra”, nhưng Mu-gyeong chỉ khẽ phì cười như thấy y thật nực cười. Ho-yeon thấy hơi xấu hổ vì phản ứng đó, nhưng nụ cười của hắn lại khiến y thấy rất vui.
“Ngươi biết đấy. Ta hay buồn ngủ lắm.”
Giọng giải thích nhỏ xíu như muỗi kêu.
***
Lúc Ho-yeon tỉnh dậy, một luồng gió nóng ran từ đâu thổi tới.
Chắc chắn là Mu-gyeong lại bị hỏa khí hành hạ rồi. Vậy thì y phải giúp hắn xoa dịu nó.
Ho-yeon bật dậy, đưa mắt tìm kiếm Mu-gyeong. Nhưng người nam nhân với mái tóc đen và đôi mắt đỏ ấy không có ở đây, thay vào đó là một cảnh tượng khó tin hiện ra trước mắt.
“……Hỏa Diệm Sơn.”
Ho-yeon bước xuống từ phiến đá có lót da báo tuyết, thẫn thờ nhìn không gian bị xé toạc trước mặt. Từng bước, từng bước như bị thôi miên, y tiến lại gần, cơn gió khô hanh, nóng rát lại quấn lấy người y.
Kết giới nối liền Bắc Hải và Thập Vạn Đại Sơn đã mở lại.
Có phải Mu-gyeong đã tìm thấy nó không?
Ho-yeon ngoái lại nhìn quanh, nhưng vẫn không thấy bóng dáng hắn. Dù vô lý nhưng biết đâu hắn lặn xuống ao rồi, y chạy vội đến kiểm tra, dưới nước chỉ có cá băng bơi lội tung tăng.
Ho-yeon lại xoay người về phía Hỏa Diệm Sơn.
‘Đi thì gọi ta cùng đi chứ, sao lại đi một mình……. Lỡ kết giới đóng lại, ta lại phải ở đây một mình sao.’
Ho-yeon nuốt nước bọt, quay đầu nhìn lại lần nữa. Nghĩ đến cảnh phải ở lại một mình trong hang động tĩnh mịch này, nỗi sợ hãi xen lẫn sự trống trải ập đến khiến y nghẹt thở.
Như có ai đó đẩy từ phía sau, hay như một người đang trốn chạy khỏi nỗi sợ hãi, Ho-yeon bước qua kết giới màu đỏ, đặt chân lên Hỏa Diệm Sơn.
Phù, cơn gió mang theo hơi nóng ập vào người khiến Ho-yeon vô thức giơ tay lên che mặt.
“Ch, Cheon Mu-gyeong.”
Ho-yeon gọi tên hắn. Thấy giọng mình nhỏ quá, y lấy hơi gọi to hơn: “Mu-gyeong à, Cheon Mu-gyeong!”.
Ở phía xa xa, dòng nham thạch cắt ngang sườn núi, trông như ngọn núi đang chảy máu, thật kỳ dị. Mùi lưu huỳnh sộc thẳng vào mũi khiến Ho-yeon phải lấy tay áo bịt mũi.
Với khinh công thượng thừa, chắc hắn đã đi rất xa rồi. Hay là hắn về Thiên Ma Điện? Là Giáo chủ, chắc hắn về gặp thuộc hạ rồi.
Nhưng một người không biết đường như Ho-yeon thì làm sao đuổi theo được. Đành phải quay lại hang động ngầm thôi. Ngay lúc vừa quay người lại, bàn tay đang bịt mũi của Ho-yeon buông thõng xuống.
Bốn bề là màu đỏ đen u ám, không còn thấy chút ánh sáng xanh lam nào của Bắc Hải nữa.
Kết giới mà y vừa bước qua đã biến mất không dấu vết. Sắc mặt tái nhợt, Ho-yeon gào lên thảm thiết.
“Cheon, Cheon Mu-gyeong…!”
Những tiếng gyeong, gyeong, gyeong vang vọng khắp núi rừng, nhưng rồi nhanh chóng bị tiếng dung nham phun trào của Hỏa Diệm Sơn nhấn chìm.
0 Bình luận