Chương 106
bởi Chung SeikerKhí thế bức người tỏa ra từ kẻ nay đã thoát thai hoán cốt, không còn là “đứa trẻ của Ma Thần” mà đã trở thành chính Ma Thần, khiến Băng Long phải xù bộ vảy cứng cáp lên phòng thủ. Vô số vô hình kiếm từ không trung đồng loạt phóng thẳng về phía Băng Long.
Thường thì số lượng kiếm càng nhiều, mật độ kiếm khí càng giảm. Nhưng mỗi thanh vô hình kiếm của Mu-gyeong đều chứa đựng tinh hoa ma khí nặng trĩu.
Băng Long huy động hàng vạn chiếc vảy dày đặc, tạo thành tấm khiên hàn khí chống đỡ. Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung, tạo nên những tiếng nổ đinh tai nhức óc.
Lúc này Băng Long mới để ý đến Ho-yeon đang nằm phía sau Cheon Mu-gyeong, được bao bọc bởi một lớp ma khí vững chắc.
Có gì đó không đúng. Nam nhân này không những không làm hại hay hút cạn đan điền của Ho-yeon – người đang nối liền khí tức với hắn – mà dường như còn đang bảo vệ y. Khung cảnh này hoàn toàn trái ngược với suy đoán rằng hắn đã bị hỏa khí nuốt chửng, phát điên tìm đến đây để cướp đoạt hàn khí.
Vừa mới tỉnh giấc từ sâu thẳm tiềm thức, Băng Long liên tục nhả ra những luồng khói xanh trắng buốt giá. Giữa cơn mưa vô hình kiếm, Cheon Mu-gyeong đưa tay ra, thanh kiếm sứt mẻ liền ngoan ngoãn bay vào tay hắn.
Thanh kiếm từng dùng để hạ sát Hỏa Long nay lại được bao bọc bởi kiếm cương kết tinh từ ma khí. Chứa đựng lượng ma khí bị dồn nén đến cực hạn, thanh kiếm tồi tàn này giờ đây chẳng kém cạnh bất kỳ thần binh lợi khí nào.
“Đứa trẻ.”
Bão tuyết cuộn trào quanh Cheon Mu-gyeong khi hắn chĩa kiếm về phía trước. Mỗi lần Băng Long cất tiếng, một cơn bão tuyết kinh hoàng vượt quá sức chịu đựng của con người lại nổi lên.
“Ngươi… đang bảo vệ đứa trẻ của ta sao?”
Băng Long – với bộ vảy như áo giáp sắt loang lổ vết xước và rỉ máu xanh lam – vươn cao mình lên. Cảm nhận được sự hiện diện của Hỏa Long, nó tức giận trồi lên từ lòng đất, thậm chí không kịp suy nghĩ rằng điều đó có thể gây nguy hiểm cho Ho-yeon.
Bởi vì sợ Hỏa Long sẽ làm hại đứa trẻ của nó, nó sẵn sàng phá vỡ khế ước, bất chấp mọi rủi ro để lao lên tìm diệt Hỏa Long.
Nhưng nếu kẻ xông vào không phải là nam nhân này mà là Hỏa Long thật, thì chưa nói đến chuyện cứu mạng, Ho-yeon chắc chắn đã chết cóng trong hàn khí của nó và bị đè bẹp dưới cơn mưa thạch nhũ rồi. Dù nó tự huyễn hoặc rằng mình yêu thương Ho-yeon như con đẻ, nhưng đó cũng chỉ là sự đạo đức giả.
Vạn vật có tôn sùng nó là Thần Thú thì suy cho cùng, nó vẫn mang bản năng tàn bạo của một con thú. Kẻ thực sự bảo vệ Ho-yeon lại chính là nam nhân này.
Nam nhân vung kiếm từ dưới lên theo một đường chéo. Từ một vệt sáng mỏng manh, kiếm khí lan rộng, hóa thành một luồng kiếm cương khổng lồ đủ sức chẻ đôi cơ thể Băng Long.
Đó là đệ tam thức của Thiên Ma Thần Công – Thiên Ma Quyền Vực (天魔權域). Quyền năng của Thiên Ma biến mỗi chiêu thức chứa ma khí thành đòn tấn công chí mạng. Băng Long phun ra một luồng hàn khí mạnh mẽ chống đỡ, tạo thành một quả cầu băng khổng lồ chứa đựng sức mạnh của loài rồng, va chạm nảy lửa với kiếm cương giữa không trung. Những luồng khí mang đặc tính Cực Âm và ma khí liên tiếp đụng độ.
Hàn khí của Băng Long định đóng băng và đập vỡ ma khí, nhưng ma khí của Cheon Mu-gyeong lại bùng cháy dữ dội hơn như sóng thần. Sự cọ xát giữa khí lạnh đóng băng và ma khí tạo ra màn sương mù mịt mù tuyết trắng. Sau đó, những luồng khí đen đỏ chớp giật như tia chớp và những mảnh băng vỡ vụn xanh biếc bắn tứ tung.
Ầm ầm! Nền hang động ngầm vốn dĩ nguyên vẹn nay bị cày nát thành những khe nứt sâu hoắm.
Kiếm cương trên tay Mu-gyeong biến đổi hình dạng, hóa thành một con rồng lửa há to miệng lao về phía Băng Long. Cơ thể Mu-gyeong đã mượn lực đạp đất, bay vút lên không trung.
Thanh vô hình kiếm hướng mũi nhọn xuống đất giờ đã có hình hài rõ rệt. Một thanh cự kiếm đủ sức đâm xuyên đỉnh đầu Băng Long ghim thẳng xuống đất. Thanh kiếm đen đỏ như một tai họa giáng xuống từ trời cao. Nếu nó giáng xuống mặt đất, nội lực khủng khiếp của nó đủ sức san bằng cả ngọn núi tuyết Bắc Hải trong chớp mắt.
Sống một cuộc đời dài đằng đẵng, Băng Long đã từng chạm trán Thiên Ma đời đầu khi ngài mới ngoài ba mươi (1). Khi đó, thấy ngài đạt đến cảnh giới Thoát Ma ở độ tuổi đó, nó đã vô cùng kinh ngạc. Nhưng nay, đứa trẻ trước mắt nó chắc chắn sẽ vượt xa cả vị Thiên Ma đầu tiên ấy.
Dùng ý niệm để điều khiển dòng chảy ma khí, tu luyện Thiên Ma Thần Công đến cảnh giới cao nhất nhưng không hề bị ràng buộc bởi các chiêu thức, tự do tung hoành. Có vẻ như suy đoán của nó rằng hắn sẽ phát điên sau khi giết Hỏa Long là hoàn toàn sai lầm.
Nam nhân nhìn Băng Long bằng đôi mắt đỏ rực không gợn chút điên cuồng. Băng Long lần đầu tiên phải ngước nhìn một con người, kẻ mà trước giờ nó luôn coi là nhỏ bé dưới chân.
“Hỡi Ma Thần! Nếu ta chết, đứa trẻ của ta cũng sẽ chết!”
Băng Long gầm lên. Không phải nó cầu xin sự sống. Nó đã truyền phần lớn sức mạnh cho Ho-yeon nên hiện tại đã suy yếu rất nhiều. Dù không yếu đi, nó cũng không dám chắc sẽ chiến thắng được nam nhân này.
“Ta đã hiến dâng trái tim mình để đổi lấy mạng sống cho đứa trẻ duy nhất của ta.”
Thanh kiếm mang theo sự trừng phạt của thần thánh chĩa thẳng vào Băng Long dường như khẽ lay động. Nhưng Băng Long không nghĩ rằng hắn sẽ dễ dàng tin lời mình.
Trong lớp màng bảo vệ như một nấm mồ, Ho-yeon đang đứng trước cửa tử. Thấy đứa trẻ mình muốn cứu sống lại một lần nữa hấp hối, Băng Long sẵn sàng làm mọi thứ. Nhưng trái với dự đoán của nó, thanh vô hình kiếm không trở nên cứng cáp hơn, cũng không giáng xuống đầu nó.
Ánh mắt Mu-gyeong đã chuyển sang Ho-yeon, hắn nhìn thấy cây đàn thất huyền đổ chỏng chơ trong góc nhưng may mắn vẫn còn nguyên vẹn. Không gian này cho thấy Băng Long thực sự yêu quý Ho-yeon đến nhường nào.
Nhưng nếu thực sự yêu thương y, nó đáng lẽ phải đưa Wi Ho-yeon lên mặt đất từ lâu rồi mới phải. Đọc được sự bất mãn trong ánh mắt Mu-gyeong, Băng Long thở dài, phả ra một luồng sương giá.
“Chỉ một hơi thở của ta cũng có thể khiến đứa trẻ chết cóng, chỉ một bước chân của ta cũng tạo ra bão tuyết. Nên ta chỉ có thể lẳng lặng đứng nhìn đứa trẻ mà thôi.”
Ngay cả lúc này, những mảnh băng vụn sắc nhọn như dao găm vẫn đang bay tứ tung. Nếu không có lớp bảo vệ của Thiên Ma, làn da mỏng manh của Ho-yeon chắc chắn đã bị xé nát không còn mảnh vụn.
“Vì muốn cứu đứa trẻ đang thoi thóp, ta đã quyết định truyền hết sức mạnh cho nó. Vậy mà đứa trẻ của ta lại một lần nữa phải đối mặt với cái chết.”
Ánh mắt Mu-gyeong vốn dán chặt vào Ho-yeon giờ mới chuyển sang Băng Long. Theo bản năng, hắn cũng nhận ra Băng Long khác hẳn Hỏa Long. Nếu Hỏa Long điên cuồng, hung hãn như một ma nhân bị ma khí khống chế, thì Băng Long dường như vẫn giữ được lý trí.
“Ta và Hỏa Long vốn là một, nên việc ngài mang dòng máu Cực Âm trong người muốn đoạt lấy khí tức của đứa trẻ là điều không thể tránh khỏi theo lẽ tự nhiên.”
Thanh vô hình kiếm chĩa vào đỉnh đầu Băng Long giờ chỉ còn là một hình dáng mờ ảo, lung linh.
Cơn cuồng nộ muốn băm vằm con quái vật dẻo miệng này thành trăm mảnh rồi ném xuống tận cùng địa ngục bùng lên dữ dội, ngọn lửa địa ngục lan ra khắp cơ thể hắn như muốn thiêu rụi hắn thành tro. Cánh tay phải cầm kiếm cháy đen, tro bụi bay lả tả.
Những hạt tro đen lẫn trong bão tuyết bay về phía Ho-yeon. Màu đen của tro bụi đang xâm lấn sự trong trẻo của bông tuyết trắng muốt.
Băng Long ngụ ý rằng Wi Ho-yeon ra nông nỗi này hoàn toàn là lỗi của hắn. Mu-gyeong muốn phủ nhận điều đó.
Nhưng hắn biết rất rõ, mỗi khi chạm vào Ho-yeon, hơi nóng của Hỏa Long bị phong ấn ở cánh tay phải lại dịu đi. Hắn dễ thở hơn không phải vì đây là Bắc Hải, mà là vì hắn đã đoạt lấy hàn khí của Ho-yeon để ổn định bản thân.
Nếu vậy, chỉ cần quay lại với mục đích ban đầu là giết Băng Long, đoạt lấy nội đan của nó chẳng phải là xong sao.
Thanh vô hình kiếm lại bắt đầu rõ nét, Băng Long cất tiếng gọi. Nhờ Mu-gyeong bảo vệ Ho-yeon nên nó mới có thể phát ra âm thanh.
“Hỡi Ma Thần! Nếu ta chết, đứa trẻ của ta cũng sẽ chết!”
Câu nói đó trói chặt đôi tay Mu-gyeong. Hắn lập tức đáp xuống chắn trước mặt Ho-yeon. Hơi thở của y yếu ớt đến đáng sợ. Mẹ hắn, Wi Ho-yeon, tại sao những người hắn yêu thương, trân trọng đều yếu đuối đến vậy?
Không, mẹ hắn là người đã kiên cường sống sót qua bao nhiêu sự chèn ép và vô số lần bị đầu độc. Wi Ho-yeon đã một mình chống chọi trong cái không gian cô độc, giá rét và đói khát này mà không hề làm hại một ai. Có lẽ đó cũng là lý do Băng Long ban ơn cho y.
Võ công cao cường không đồng nghĩa với sự mạnh mẽ. Như hắn từng tự nhủ với lòng mình ở Tiềm Ma Động, kẻ thực sự mạnh mẽ là người có thể bảo vệ được những người mình yêu thương.
“Cứu sống Wi Ho-yeon ngay.”
Giọng nói của Ma Thần mang theo luồng ma khí nặng nề, tương xứng với cảnh giới của hắn. Nhớ lại ngày xưa phải tập trung cao độ mới nghe được giọng nói yếu ớt của Ho-yeon, Băng Long cố gắng thu liễm khí tức để nói nhỏ lại. Nhưng cơn bão tuyết vẫn không ngừng gầm thét.
“Muốn cứu nó ngay bây giờ thì ngài phải chết. Hãy giao nộp nội đan Hỏa Long mà ngài đang giữ.”
Bắt hắn nhổ nội đan đã hấp thụ ra, chẳng khác nào bảo hắn moi đan điền ra dâng hiến. Chẳng lẽ đó chỉ là lời lừa gạt của con dã thú đội lốt thần linh?
“Nhưng! Nếu đứa trẻ hấp thụ toàn bộ sức mạnh của ta theo đúng kế hoạch, nó sẽ sống lại. Đó cũng là sự sắp đặt ta dành cho ngài.”
Sắp đặt?
Gã dã thú này vừa đẩy hắn vào chỗ chết bằng cách truyền sức mạnh cho Hỏa Long sắp tàn hơi, nay lại buông lời ngon ngọt. Nhưng Mu-gyeong không quan tâm. Đối với hắn, cảm giác tội lỗi rẻ rách của Băng Long chẳng có nghĩa lý gì, điều quan trọng duy nhất là Wi Ho-yeon.
“Nếu không dùng Cực Âm khí để xoa dịu hỏa khí, ngài chắc chắn sẽ bị cơn điên loạn của Hỏa Long hành hạ. Nhưng nếu đứa trẻ của ta thức dậy sau giấc ngủ dài bình an vô sự, nó sẽ áp chế được hỏa khí trong người ngài.”
Mu-gyeong không kìm nén hỏa khí phát ra từ toàn thân nữa. Như thể mặc kệ cơ thể bị thiêu rụi, hắn ôm chặt lấy Ho-yeon. Hắn vuốt ve cơ thể bất tỉnh nhân sự của y với vẻ tuyệt vọng. Nhưng thân nhiệt của y vẫn không có dấu hiệu phục hồi.
“Muốn cứu đứa trẻ, ngài phải rời khỏi đây.”
Mu-gyeong cũng không thể truyền hỏa khí của mình cho Ho-yeon. Bởi hắn đã hấp thụ sạch Cực Âm khí tích tụ trong đan điền y rồi. Ho-yeon không thể chịu đựng được hỏa khí của hắn.
“Chính ngài đã đánh thức đứa trẻ của ta khỏi giấc ngủ say. Vì vậy, thời gian đứa trẻ cần để chìm vào giấc ngủ sẽ còn kéo dài thêm rất lâu, rất lâu nữa.”
Đang hấp thụ sức mạnh của Băng Long thì bị đánh thức đột ngột, lại còn bị cướp mất sức mạnh đó, sinh mạng của Ho-yeon lụi tàn cũng là điều tất yếu.
Dù đã đạt đến cảnh giới Thoát Ma, nhưng tốc độ tái tạo cơ thể của Mu-gyeong vẫn không theo kịp tốc độ da thịt hắn bị biến thành tro bụi bay lả tả. Hắn đã thề sẽ đặt lò sưởi trên mọi con đường y đi qua, vậy mà giờ dù có đốt cháy bản thân, hắn cũng không tìm ra cách cứu Wi Ho-yeon.
Tất cả những chuyện này xảy ra đều là do hắn đã đặt chân đến hang động ngầm này.
Mu-gyeong không thể nán lại thêm nữa. Hắn phải rời khỏi không gian này trước khi sự sống của Ho-yeon hoàn toàn vụt tắt. Hắn không thể tiếp tục cướp đi sinh khí của Ho-yeon trong cái kết giới mà Băng Long đã đánh cược cả mạng sống để tạo ra.
“Ta sẽ đợi.”
Mu-gyeong ôm chặt lấy thân hình trắng bệch, mỏng manh như bông tuyết sắp tan chảy của Ho-yeon lần cuối.
“Bất kể bao lâu đi nữa.”
***
Chú thích:
- Nhi lập (而立): Độ tuổi 30, theo quan niệm Nho giáo là độ tuổi tự lập, tự mình xây dựng sự nghiệp và nhân cách vững vàng. (Trích từ sách Luận Ngữ: “Tam thập nhi lập”).
0 Bình luận