Bạn không có cảnh báo nào.

    “Xuất trình thân phận bài!”

    Dù khoảng cách còn khá xa, tên lính canh vẫn dồn nội công vào tiếng hét. Luồng công lực nương theo âm thanh bay tới bị Cheon Mu-gyeong đánh tan mà chẳng cần cử động dù chỉ một ngón tay. Nếu trực tiếp hứng chịu tiếng hét đó, e rằng tai của Wi Ho-yeon đã chẳng thể nghe thấy gì trong một thời gian dài.

    Wi Ho-yeon nuốt nước bọt nhìn gã. Y cứ ngỡ Cheon Mu-gyeong sẽ lấy thân phận bài ra, nhưng gã thậm chí còn chẳng buồn bỏ trúc lạp xuống. Tình thế này khiến y lo sợ những mũi tên từ trên vọng lâu sẽ lao xuống bất cứ lúc nào. Ngay khi y định lộ mặt để giải vây, thì…

    “Tất cả tránh ra! Mau tránh ra!”

    Một nam nhân mặc tràng sam xanh lá, tay vung quạt đang hớt hải chạy ra khỏi cổng thành. Dường như quá gấp gáp, còn thi triển khinh công khiến bụi đất mù mịt khắp nơi. Nhìn cảnh đám lính canh giữ cổng đồng loạt quỳ rạp xuống, có vẻ người này giữ vị trí khá cao.

    “Mời công tử, mời công tử mau vào trong!”

    Đến trước mặt hai người chỉ trong chớp mắt, nam nhân nọ cúi mình cung kính, hơi thở không chút dồn dập. Wi Ho-yeon không hiểu chuyện gì đang xảy ra nên lại nhìn sang Cheon Mu-gyeong, nhưng gã chỉ thản nhiên cất bước như chuyện đương nhiên.

    Đuổi theo sau gã, Wi Ho-yeon liếc nhìn lên vọng lâu một lần nữa. Chẳng có mũi tên nào cả, ngay cả những người trên đó cũng đang phủ phục nên chẳng nhìn rõ mặt mũi.

    Vào bên trong cổng thành nặng nề, Wi Ho-yeon rảo bước cho kịp Cheon Mu-gyeong. Rồi y thì thầm với người có vóc dáng cao lớn hơn mình hẳn một cái đầu: “Vị đó là…?”

    Dẫu biết Cheon Mu-gyeong là ai, nhưng để có thể vào trong mà không cần kiểm tra danh tính thế này, hẳn địa vị của gã phải rất đáng nể.

    “Nên gọi là tên gia bộc chăng?”

    Gia bộc thì cứ gọi là gia bộc, thật là một câu trả lời kỳ quặc. “Gia bộc” của Cheon Mu-gyeong trông như một nam nhân trung niên, nếu không có vết sẹo rạch ngang khóe miệng thì trông cũng khá tuấn tú. Nhưng Wi Ho-yeon không hiểu sao từ nãy đến giờ tên đó cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn y với vẻ mặt như không tin vào mắt mình.

    “Làm sao tên gia bộc đó biết mà ra đón chúng ta?”

    “Nếu phụ thân ta biết chuyện ta đi kỹ viện thì ông ấy sẽ nổi trận lôi đình, nên gia bộc thường thay ta ra đón trước.”

    Cheon Mu-gyeong thản nhiên nói như thể chuyện của ai khác. Hóa ra nhờ che mặt bằng trúc lạp và có gia bộc dẫn đường nên gã mới không bị cha phát giác. Có vẻ mọi người nhìn thấy tên gia bộc nên nhận ra danh tính của Cheon Mu-gyeong và chủ động mở đường.

    Cheon Mu-gyeong tiếp tục đi mãi như thể định dẫn y đến gặp những người có trách nhiệm trong Ma Giáo. Bên trong tường thành lại hiện ra một lớp tường đen kép nữa, nhưng trạm kiểm soát thứ hai cũng được thông qua một cách thuận lợi.

    Đến lúc này, Wi Ho-yeon mới thực sự cảm nhận được mình đã đặt chân vào bản sơn Ma Giáo. Phía xa xa sau ngọn núi, một cung điện khổng lồ bị bao phủ bởi bóng tối sâu thẳm, còn phía dưới đó là khu thương xá nơi các thương nhân và giáo đồ hoạt động.

    Tại lối vào có một cỗ xe ngựa do hai con ngựa kéo đang chờ sẵn. Tên gia bộc mở cửa xe, Wi Ho-yeon rồi đến Cheon Mu-gyeong lần lượt bước lên. Cậu ngồi vào vị trí phu xe. Khi cỗ xe bắt đầu chuyển bánh cùng tiếng thúc ngựa, sự bất an mà Wi Ho-yeon vốn đè nén bấy lâu lại bắt đầu len lỏi trong lồng ngực.

    Vì cứu được y, liệu Cheon Mu-gyeong có được Giáo chủ ban thưởng trọng hậu không? Hay ngay khi vừa thấy y, Giáo chủ sẽ đòi lấy âm khí rồi giết chết y luôn? Các trưởng lão Bắc Hải Băng Cung từng nói rằng, dù là Ma Giáo thì họ cũng không dám tùy tiện giết con cái của Cung chủ. Lúc đó, Wi Ho-yeon cũng thấy ý kiến này khá thuyết phục.

    “Tính tình gã quái đản đến mức, ừm, đến ngựa Thái Bình cũng phải khóc thét đấy.”

    Đó là trước khi y nghe Cheon Mu-gyeong kể về Giáo chủ. Huống hồ giờ đây Tuyết Ảnh Đội cũng không còn bên cạnh. Nếu Giáo chủ tuyên bố không tìm thấy người của Băng Cung rồi giết y bịt đầu mối, sẽ chẳng còn bằng chứng nào để lại.

    Bằng chứng… Nghĩ đến đó, Wi Ho-yeon vội vã tháo trúc lạp nhìn Cheon Mu-gyeong. Nếu Giáo chủ muốn tiêu hủy bằng chứng, chẳng phải cả Cheon Mu-gyeong cũng gặp nguy hiểm sao?

    “Giáo chủ… không, Giáo chủ đại nhân có vị thế đủ để tùy tiện hãm hại Ngũ Đại Ma Trưởng Lão không?”

    Cheon Mu-gyeong vẫn đội trúc lạp nhìn Wi Ho-yeon. Vì Cung chủ Bắc Hải Băng Cung vốn rất tôn trọng các trưởng lão nên y đã ôm một chút hy vọng mong manh.

    “Liệu thần linh có biết sợ con người không?”

    Tim Wi Ho-yeon bỗng chốc hẫng một nhịp. Giáo chủ đúng nghĩa là Thiên Ma, là tồn tại được tôn sùng như thần thánh trên mảnh đất này.

    “Nếu vì ta mà ngươi hay gia tộc ngươi gặp chuyện…”

    Chẳng những không báo đáp được ơn cứu mạng mà còn mang họa đến cho ân nhân, y có mười cái miệng cũng không biết bào chữa sao cho hết. Đôi bàn tay của Wi Ho-yeon khẽ run rẩy.

    “Dẫu là Giáo chủ thì cũng chẳng đến mức hãm hại con cái của Cung chủ đâu.”

    Dù Wi Ho-yeon chưa nói hết suy nghĩ, Cheon Mu-gyeong dường như đã thấu hiểu tâm tư mà trấn an y.

    “Trừ phi gã bị mất trí.”

    “…”

    Sự an tâm chỉ thoáng qua trong chốc lát.

    Nếu võ vi của Giáo chủ đạt đến mức thoát ma như lời đồn, hoặc đang cận kề cảnh giới đó… Wi Ho-yeon chìm vào suy tư sâu sắc, tự hỏi nếu giải trừ toàn bộ phong ấn, liệu y có thể đối đầu với Giáo chủ hay không.

    Vì chưa tận mắt thấy võ vi của Giáo chủ nên y không thể khẳng định, vả lại lời đồn thường có phần phóng đại. Để xoa dịu nỗi bất an, Wi Ho-yeon cố gắng tự trấn tĩnh tâm trí.

    Sau một hồi di chuyển, cỗ xe ngựa dừng lại. Khi Cheon Mu-gyeong định bước xuống trước, Wi Ho-yeon đột ngột nắm lấy cánh tay gã. Gã thản nhiên nhìn xuống bàn tay trắng ngần đang giữ lấy mình.

    “Cảm ơn ngươi vì đã cứu ta. Ta nói thật lòng đấy. Ân huệ này ta nhất định sẽ báo đáp, bằng bất cứ giá nào.”

    Wi Ho-yeon nói với vẻ mặt vô cùng bi tráng.

    “Bằng bất cứ giá nào sao?”

    Chẳng biết từ lúc nào, Cheon Mu-gyeong đã nhìn thẳng vào gương mặt trắng như ngọc của Wi Ho-yeon. Wi Ho-yeon không hề nói lời đãi bôi, nhưng trước ánh nhìn đen thẳm của gã, không hiểu sao y lại thấy căng thẳng. Dù vậy, y vẫn khẳng định chắc chắn:

    “Phải, nhất định.”

    Khóe môi Cheon Mu-gyeong khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.

    “Vậy ta sẽ chờ xem.”

    Trái với lời nói, dường như gã chẳng mấy kỳ vọng. Wi Ho-yeon chỉ còn cách buông tay để Cheon Mu-gyeong bước xuống xe.

    Wi Ho-yeon hít một hơi thật sâu để chuẩn bị đối mặt với người của Giáo chủ đến đón mình. Y tự dặn lòng phải giữ vững tinh thần, vì đối phương có thể phát ra ma khí cực mạnh.

    Thế nhưng, ngay khi y bước một chân ra khỏi xe ngựa…

    Kẻ được gọi là gia bộc của Cheon Mu-gyeong đang đứng vén rèm trước một khách sạn khổng lồ. Wi Ho-yeon nhìn quanh quất, nhưng xung quanh chỉ thấy Cheon Mu-gyeong đang đội trúc lạp và tên gia bộc của gã.

    Họ định gặp người của Giáo chủ ở khách sạn sao? Đây quả là một địa điểm gặp mặt vô cùng khó hiểu.

    “Mời công tử vào.”

    Trước sự ngơ ngác của Wi Ho-yeon, tên gia bộc lên tiếng đầy cung kính. Sợ lạc mất Cheon Mu-gyeong, Wi Ho-yeon chỉ kịp cầm lấy cây dù giấy rồi theo gã vào trong khách điếm.

    Bên trong khách điếm cao ít nhất ba tầng này không có lấy một bóng khách. Thậm chí cái khách điếm nhỏ bé ở Thung lũng sương mù còn đông đúc hơn nơi này.

    Cheon Mu-gyeong ngồi xuống một chỗ trống rồi tháo trúc lạp đặt sang bên. Wi Ho-yeon lại nhìn quanh một lượt rồi ngồi xuống đối diện gã. Ở một góc khách sạn còn có một bục cao khá lớn, có vẻ là nơi dành cho nhạc công biểu diễn.

    “Chắc hẳn công tử đây đã đói, tiểu nhân sẽ cho mang thức ăn lên ngay.”

    Tên gia bộc cầm quạt cúi đầu thật thấp rồi biến mất vào bên trong. Tất nhiên, suốt dọc đường đi Wi Ho-yeon cũng chưa được ăn uống tử tế nên quả thực rất đói. Nhưng liệu có nên dùng bữa trước khi gặp người của Giáo chủ thế này không? Trước sự liều lĩnh của Cheon Mu-gyeong, Wi Ho-yeon cảm thấy tương lai mờ mịt.

    “Ngươi định thế nào nếu xảy ra chuyện lớn chứ?”

    Wi Ho-yeon thì thầm, bàn tay trắng ngần đưa lên xoa trán.

    “Dù sao cũng đã muộn rồi, ăn một bữa cũng chẳng thay đổi được gì.”

    Cheon Mu-gyeong nghiêng bình rượu đã đặt sẵn trên bàn, rót vào chén. Rót xong hai chén, gã đẩy một chén về phía Wi Ho-yeon. Chỉ là một động tác đẩy nhẹ, nhưng chén rượu như bị một bàn tay vô hình dẫn dắt, trượt đi rồi dừng lại ngay trước mặt y.

    Chén rượu không sánh ra dù chỉ một giọt, mặt rượu khẽ lay động. Có vẻ như không chỉ võ vi, mà cảnh giới vận hành nội công thường nhật của Cheon Mu-gyeong cũng đã đạt đến mức thượng thừa. Wi Ho-yeon khẽ lộ vẻ thán phục nhưng rồi lại lắc đầu.

    “Ta không uống rượu được đâu.”

    Cheon Mu-gyeong không mời lần thứ hai mà tự mình uống cạn chén rượu. Nhìn yết hầu của gã chuyển động khi uống, Wi Ho-yeon thầm hiểu tâm cảnh của phụ mẫu gã khi để người huynh trưởng kế thừa gia tộc thay vì một người có võ vi cao thâm như gã. Dù chưa thấy võ vi của người sư huynh kia, nhưng hẳn họ không thể để một kẻ hành xử tùy tiện như Cheon Mu-gyeong ngồi vào vị trí người kế nhiệm.

    “Không phải lúc để thong dong thế này đâu. Chúng ta phải báo cáo việc Băng Cung bị tập kích và diện kiến Giáo chủ ngay lập tức.”

    Đó cũng chính là con đường sống của Cheon Mu-gyeong.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú