Chương 98
bởi Chung SeikerCảm giác tê dại chạy dọc sống lưng khiến Ho-yeon cứng đờ người. Như muốn ép y trả lời, Cheon Mu-gyeong lại cắn nhẹ vào cằm y.
Nếu thành người yêu……. thì có gì thay đổi sao?
Câu hỏi bất ngờ khiến Ho-yeon bối rối. Y cố gắng hít thở khó nhọc, xua đi sự mơ màng trong đầu trong khi “trụ lửa” của Cheon Mu-gyeong vẫn đang lấp đầy bên trong.
“Hư ư, thành người yêu thì, đương nhiên là phải trân trọng và đối xử tốt với nhau rồi.”
“Ngươi thì đối xử tốt với ai chẳng vậy?”
Ngay cả A Bok, tên người hầu mới quen chẳng được bao lâu, y cũng tự tay thêu băng bịt mắt tặng cơ mà.
Hư ư…. Dù đám lông rậm rạp đã cọ xát dữ dội vào cửa huyệt, nhưng Cheon Mu-gyeong vẫn tham lam muốn tiến sâu hơn nữa. Quy đầu khổng lồ liên tục thúc mạnh, đào bới Hạ đan điền mang đến khoái cảm tê dại khiến Ho-yeon phải ép chặt đôi chân gập hờ vào sát người mình. Xem ra Ho-yeon cũng khao khát “cự vật” của hắn chẳng kém.
Cửa huyệt ngậm chặt lấy “khúc gỗ”, co giãn liên hồi như đang cắn nuốt. Lúc này, không phải hỏa ma, mà chính sự kích thích từ Wi Ho-yeon đã khiến ngọn lửa dục vọng bùng cháy trong Cheon Mu-gyeong.
“Dù là bọn trẻ Âm Biệt Đường, hay đám hạ nhân của Tổng quản Han, ngươi đều đối xử công bằng cả.”
Hắn nghiến răng nói, đồng thời tăng tốc độ đâm chọc. Công bằng ư, xin lỗi A Bok chứ bọn trẻ Âm Biệt Đường quan trọng với y hơn nhiều. Mà người yêu với bọn họ làm sao giống nhau được.
“A Bok thì, hà ư…, ta cũng quý nhưng bọn trẻ Âm Biệt Đường mới, mới là ưu tiên của…, á!”
Ho-yeon đang cố giải thích thì hét lên thất thanh trước nhịp độ điên cuồng của Cheon Mu-gyeong. Hắn dùng hai tay ôm trọn lấy cơ thể Ho-yeon, đè lên y bằng một sức nặng nghẹt thở.
Khi khoảng cách giữa hai người bị thu hẹp, “cự vật” như muốn đâm xuyên qua bụng khiến Ho-yeon hoa mắt chóng mặt. Ánh sáng mờ ảo từ những viên Dạ Quang Thạch đính trên vách hang bỗng lóe lên như tia chớp trước mắt y.
“A hư ư ức!”
“Khúc gỗ” của Mu-gyeong không chỉ thúc mạnh vào Hạ đan điền mà còn chọc thẳng vào sâu bên trong, nơi vốn rất khó mở ra. Cú sốc từ việc Khí Hải Huyệt (1) bị khuấy đảo khiến y choáng váng. Cảm giác nơi ngưng tụ chân khí bị một vật thể lạ xâm nhập vừa đáng sợ đến mức muốn ngất đi, vừa mang đến khoái cảm mãnh liệt tột độ, khiến khao khát muốn được lấp đầy càng thêm cháy bỏng.
Chẳng thèm quan tâm đến cái tên hạ nhân nào đó, Mu-gyeong chỉ điên cuồng đâm chọc như muốn ép Ho-yeon phải rên la thảm thiết. Hạ đan điền mang hàn khí đang háu đói hút chặt lấy hắn, Khí Hải Huyệt như biển khí mênh mông cũng bị hắn khuấy đảo dữ dội.
Hà ức, ư ư ức……. Giao phó hoàn toàn nhịp thở cho Cheon Mu-gyeong, Ho-yeon khó nhọc hít từng ngụm khí. Khuôn mặt trắng bệch đã đỏ lựng vì thiếu oxy. Nhưng có lẽ vì bản tính hiền lành, hoặc quá mẫn cảm với khoái cảm, y không hề chống cự mà chỉ vòng tay ôm lấy hắn.
Khi Mu-gyeong lơi lỏng cái ôm, Ho-yeon mới có thể hổn hển thở dốc Hà ức, hà ức. Lồng ngực phập phồng và vùng bụng dưới co giật của y phơi bày trọn vẹn trước mắt Mu-gyeong.
“Cậu nhỏ” xìu xuống vì lần xuất tinh trước giờ lại ngóc đầu dậy trên phần xương mu nhẵn nhụi. Mu-gyeong nắm lấy “cậu nhỏ” trơn bóng như chưa từng bị vấy bẩn, vân vê quy đầu khiến Ho-yeon uốn éo người phản đối. Lỗ sáo bị ngón cái hắn miết qua ngứa ngáy không chịu nổi.
Ho-yeon vừa vặn mình, vách thịt đang ngậm lấy “cự vật” của Mu-gyeong cũng tự động siết chặt lại. Cảm giác bị siết mạnh khiến Ho-yeon hét lên, lại rỉ ra một dòng chất lỏng loãng.
“A, đau…!”
Bị Cheon Mu-gyeong dùng sức hành hạ “cậu nhỏ”, khuôn mặt Ho-yeon tràn ngập sự uất ức.
“Vậy, rốt cuộc thì có gì khác.”
Dù giọng điệu vẫn gắt gỏng, nhưng bàn tay Mu-gyeong đã nhẹ nhàng hơn, xoa dịu “cậu nhỏ” của Ho-yeon. Được “chăm sóc” bằng bàn tay ấm nóng, đôi mắt hơi cụp của Ho-yeon dịu đi hẳn.
“Làm, làm người yêu thì không thể để họ ghen tị với, hà ức…! Ai cả, phải đối, đối xử thật tốt chứ.”
Đôi mắt lờ đờ vì khoái cảm nhưng cái miệng vẫn liến thoắng không ngừng.
“Ta khác với Giáo chủ. Dù có sức mạnh, dù có rời khỏi đây và thâu tóm Thần Giáo, ta nhất định sẽ trân trọng người bạn đời của mình, không để họ phải ganh tị với bất kỳ ai trên thế gian này.”
Đó là lời thề của Cheon Mu-gyeong trước khi hắn giác ngộ ở Tiềm Ma Động. Nghe thấy những lời hứa hẹn ngây ngô giống hệt mình năm 13 tuổi thốt ra từ miệng Ho-yeon, hắn khẽ bật cười nhạt. Hắn đã quá già cỗi, ký ức đã phai mờ đến mức chẳng nhớ nổi cảm giác ngày đó ra sao, nhưng quyết tâm của Ho-yeon lại vô cùng chân thật.
Nụ cười gượng gạo nở trên môi Cheon Mu-gyeong. Nhận ra đó không phải nụ cười chế giễu, Ho-yeon ngạc nhiên hỏi.
“Sao…, còn ngươi, thì sao.”
“Ta thì khác với Giáo chủ.”
Đường đường là Giáo chủ mà lại nói năng khó hiểu thế. Trong mắt Ho-yeon thoáng hiện vẻ bối rối, nhưng rồi nhanh chóng biến mất. Mu-gyeong ngả người nằm xuống tấm da báo tuyết, kéo Ho-yeon nằm đè lên người mình.
Việc thay đổi tư thế khiến “cự vật” đâm sâu hơn, Ho-yeon phải dùng hai tay chống lên bụng Mu-gyeong để giảm bớt áp lực. Dù ấn mạnh nhưng cơ bụng hắn chẳng hề hấn gì, Ho-yeon thầm trầm trồ.
Đang chống tay quỳ gối cố gắng tránh sự tiếp xúc quá sâu, hai chân Ho-yeon bất ngờ bị Mu-gyeong tóm lấy. Á, mất đà ngã ngồi xuống, Ho-yeon vội đưa tay ra sau bấu vào đùi hắn.
Hai cổ chân y bị tay Mu-gyeong giữ chặt. Ho-yeon ngồi hẳn lên người Cheon Mu-gyeong, rên rỉ ầm ĩ như bị đau bụng. Vô thức nhìn xuống, y thấy da bụng mình nhô lên thành một đường cong vắt ngang.
Sao lại, sao lại……. ra nông nỗi này. Mặt Ho-yeon tái mét, định nhổm người lên nhưng hai chân đã bị giữ cứng ngắc.
Tuy biết “con trăn” kia rất lớn, nhưng nhìn nó như muốn đội tung cả da bụng mình ra, đầu óc Ho-yeon trở nên trống rỗng. Chẳng để y có thời gian suy nghĩ, Mu-gyeong cắn nhẹ vào mắt cá chân tròn trịa của y, đồng thời thúc mạnh hông lên. Ho-yeon ngửa người ra sau, hai tay bám chặt vào đùi hắn để giữ thăng bằng.
“Hà ư, s, sâu quá.”
Bị tay Ho-yeon bóp chặt đùi liên tục, Cheon Mu-gyeong nghiến răng kìm nén. Mỗi lần thúc hông, “cậu nhỏ” của Ho-yeon lại đung đưa đập vào bụng y. Chuyển động yếu ớt đó dù không ảnh hưởng gì nhưng lại khiến hắn có cảm giác bị khiêu khích.
Trong lúc vách thịt bị chà xát điên cuồng, bên tai Ho-yeon loáng thoáng nghe tiếng dã thú gầm gừ. Chưa kịp định thần, y đã bị lật sấp xuống tấm da thú, theo sau là “cậu nhỏ” của Mu-gyeong cọ xát nhớp nháp vào khe mông. Hai chân duỗi thẳng, Ho-yeon nằm sấp chớp chớp mắt.
Hắn đã rút “cự vật” ra và bắt đầu xuất tinh. Tinh dịch nóng hổi bắn lên sống lưng lan tới tận gáy khiến Ho-yeon rùng mình. Cửa huyệt bị nong rộng trống rỗng, sưng phồng lên, vô thức co bóp như muốn gọi “cự vật” đang phóng tinh kia trở lại.
Tiếng gầm gừ lúc nãy lại vang lên khi hắn áp sát vào tai y. Cảm nhận được sự hưng phấn tột độ của Cheon Mu-gyeong, Ho-yeon khẽ rụt vai lại. Nhưng hắn luồn một tay vào trong, ôm chặt lấy y.
Không hiểu sao hắn lại xuất tinh ra ngoài. Nhưng nghĩ đến lượng tinh dịch khổng lồ tương xứng với kích cỡ của hắn, Ho-yeon lại thấy may vì hắn không bắn vào trong.
Xuất tinh xong, “cậu nhỏ” vẫn cứng ngắc của hắn lại cọ xát vào giữa hai mông Ho-yeon. Lỗ nhỏ khẽ hé mở, nút lấy lớp da gồ ghề của “cự vật” rồi lại nhả ra.
Cheon Mu-gyeong chậm rãi lắc hông, dùng toàn bộ “khúc gỗ” cọ xát, nếm thử lỗ nhỏ. Chẳng biết là hắn đang trêu đùa y hay lỗ nhỏ của Ho-yeon đang chủ động “liếm láp” hắn nữa.
“Sao, sao lại…….”
Ho-yeon định hỏi chưa xong à thì khựng lại.
Hai tay bám chặt lấy cánh tay Mu-gyeong đang ôm mình, Ho-yeon hé môi ngơ ngác. Những dòng chữ cổ quái trên cánh tay hắn lại đập vào mắt y. Dù đã mờ đi nhiều so với lúc đầu, nhưng nét chữ vẫn còn khá rõ.
Ho-yeon vô thức dùng móng tay gãi nhẹ lên những dòng chữ đó, lập tức quy đầu khổng lồ đâm sầm vào cửa huyệt. Mở to miệng nhưng y không thể thốt ra một tiếng la nào. Hắn siết chặt cánh tay đang ôm vai y khiến một bên má y bị đè bẹp dí.
Hà ức, hư ư, ư…. Ho-yeon mấp máy môi, cố hớp lấy không khí. Như thể muốn kháng nghị tên khổng lồ đang đè bẹp mình, Ho-yeon gập chân lại, quặp lấy chân hắn.
“Nặng, nặng quá…”
Mỗi cử chỉ của Wi Ho-yeon đều là sự kích thích mãnh liệt đối với Cheon Mu-gyeong. Hắn không đè nghiến khiến y nghẹt thở nữa mà chống tay dậy, nắm lấy hai bên mông y.
Cặp mông trắng ngần ngậm lấy “cự vật” trông có vẻ hơi chật vật. Mái tóc lòa xòa dính đầy tinh dịch vương vãi trên sống lưng. Ho-yeon khó nhọc ngoái đầu lại, lầm bầm.
“Ngươi, chắc ngươi không biết mình nặng cỡ nào đâu, hư ư, đồ khổng lồ.”
“Đang gánh cả ngọn núi Thập Vạn Đại Sơn mà, làm sao nhẹ được.”
Nhìn nụ cười mỉm trên môi Mu-gyeong, Ho-yeon vô thức siết chặt cửa huyệt bên dưới.
***
Chú thích:
- Khí Hải Huyệt: Nằm ở vùng bụng dưới, dưới rốn khoảng 1,5 thốn. Đây là một đại huyệt vô cùng quan trọng, được coi là biển chứa khí của cơ thể (theo Đông y học).
0 Bình luận