Bạn không có cảnh báo nào.

    Việc Giáo chủ vắng mặt khỏi Ma Giáo là chuyện xảy ra như cơm bữa.

    Chỉ có Jang-un – chiếc bóng của ngài – là âm thầm theo gót, còn lại ngay cả những cận thần thân tín nhất cũng hiếm khi biết Giáo chủ đi đâu, ở đâu. Lần đến Băng Cung này quả là một ngoại lệ hiếm hoi.

    Tất nhiên, cũng chỉ có Tổng quản Tài chính Han Hee-ryeong, hai vị Hộ pháp và Độc Thiệt Quỷ Ma Do-gyeon là biết hành tung của Giáo chủ. Thà không biết thì thôi, chứ biết rồi lại càng sốt ruột mong ngóng ngài trở về.

    Nhất là khi Do-gyeon, người được phái đi nhổ cỏ tận gốc Huyết Quỷ Cốc, vừa trở về với thân hình cháy đen vì bỏng nặng.

    “Huyết Viêm Cương Thi (1) sao?”

    Do-gyeon đang nằm điều trị trên giường bệnh tại Y Ma Điện – nơi ở của các ma y trong giáo phái. Lão đã tháo chiếc băng bịt mắt, để lộ vết sẹo dữ tợn kéo dài trên đuôi mắt. Vết sẹo hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài hiền từ, dễ mến thường thấy của lão ta.

    “Không phải Huyết Cương Thi ạ?”

    Thấy Do-gyeon không trả lời, Han Hee-ryeong gặng hỏi lại.

    “Chúng hồi sinh từ trong đống lửa, sao có thể là Huyết Cương Thi được.”

    Do-gyeon nhăn mặt đáp.

    Huyết Cương Thi vốn được tạo ra bằng cách ngâm xác chết vào máu người sống, rồi truyền bí thuật của Huyết Giáo vào để hồi sinh. Điểm yếu chí mạng của chúng là sợ lửa, nên hỏa công là khắc tinh lớn nhất.

    Thế nhưng, những con cương thi tấn công Do-gyeon lại phô diễn sức mạnh giết chóc kinh hoàng ngay trong biển lửa. Không những không bị thiêu rụi, chúng còn hấp thụ nhiệt lượng để gia tăng sức mạnh.

    “Nếu tiền bối mà cũng bị thương nặng thế này thì…”

    Nghe Do-gyeon kể lại sự tình, Han Hee-ryeong khoanh tay, khẽ thở dài.

    “Bọn chúng đã chế tạo vô số Huyết Cương Thi, nhưng Huyết Viêm Cương Thi thì chắc đây là lần đầu tiên.”

    “Tiền bối biết được bao nhiêu về loại Huyết Viêm Cương Thi này?”

    Thấy Han Hee-ryeong hỏi nghiêm túc, Do-gyeon nhún vai.

    “Ta cũng mới thấy lần đầu, những gì kể lúc nãy là tất cả rồi.”

    “Thế mà ngài lại gọi chúng là Huyết Viêm Cương Thi.”

    “Chứ chúng không phải Huyết Cương Thi, nên ta tạm đặt tên thế thôi, bộ không được sao?”

    Lão cười hề hề, tự đắc với cái tên mình vừa nghĩ ra. Nhờ ý thức bảo vệ nhan sắc nên khuôn mặt lão vẫn còn nguyên vẹn, nhưng từ cổ trở xuống thì bỏng nặng.

    Nếu không nhờ dốc hết linh dược quý hiếm của Y Ma Điện ra chữa trị, có lẽ lão chẳng còn cơ hội nằm đây khua môi múa mép. Lúc mới được đưa về, ai cũng tưởng Do-gyeon chết chắc rồi. Bộ dạng thê thảm chẳng khác gì cái xác khô, còn sống được đúng là kỳ tích.

    Do-gyeon tự tay bôi thuốc mỡ lên những vết thương đang rỉ dịch. Vị ma y thấy vậy hốt hoảng định ngăn lại, nhưng bị Do-gyeon quát cho một trận.

    “Để cho nhà ngươi tỉ mẩn bôi từng tí một thì ta thà tắm mồ hôi hột vì đau còn hơn.”

    “Người cứu mạng ngài từ cõi chết trở về là tôi đấy.”

    “Chết cái con khỉ! Có tin ta cho ngươi đi bán muối trước không?”

    “Thấy ngài còn khỏe mồm thế này, tôi cũng yên tâm phần nào.”

    Bề ngoài Do-gyeon trông trẻ hơn nhiều so với tuổi thật, nhưng lại đang đôi co tay đôi với một vị ma y lớn tuổi.

    “Ma y Kang đã thức trắng ngày đêm chăm sóc tiền bối đấy ạ.”

    Han Hee-ryeong vội can ngăn Do-gyeon bớt nóng, rồi quay sang mỉm cười an ủi ma y.

    “Ma y Kang, xin ông vất vả ra ngoài một lát nhé.”

    “Vâng, thưa Tổng quản. Nếu lão tiền bối có cựa quậy mạnh, xin Tổng quản nhớ ngăn lại giúp.”

    “Ta nhớ rồi.”

    Có Han Hee-ryeong ở lại, ma y yên tâm cáo lui.

    “Đúng lúc Giáo chủ đi vắng lại xảy ra chuyện này.”

    Han Hee-ryeong đưa mắt nhìn về hướng Bắc Hải.

    Do-gyeon là cao thủ đã đạt đến cảnh giới Phản Lão Hoàn Đồng. Ở cảnh giới đó, việc tái tạo lại cơ thể bị tổn thương không quá khó khăn. Nhưng hỏa độc từ Huyết Viêm Cương Thi đã ngấm vào xương tủy, dù da thịt có liền lại thì vẫn tiếp tục bị thiêu đốt từ bên trong.

    Nếu không nhờ có Băng Tinh Thảo mang về từ Bắc Hải năm xưa, Do-gyeon sẽ còn phải chịu đựng sự hành hạ này rất lâu. Thậm chí có thể tẩu hỏa nhập ma, ma khí bạo phát hóa điên.

    “Tổng quản Han à, bọn Huyết Cương Thi tuy không biết đau, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là những đống thịt vô tri mà thôi.”

    Do-gyeon gượng ngồi dậy trên giường, rên rỉ vì đau đớn. Nơi lão vừa nằm in hằn những vệt dịch lẫn máu đặc quánh.

    Han Hee-ryeong không khỏi nhíu mày. Không phải vì ghê tởm, mà vì bà hiểu nỗi đau đó thấu xương đến nhường nào. Lời hứa với ma y Kang phút chốc đã bị phá vỡ, nhưng Han Hee-ryeong làm sao ngăn nổi cái tính khí ương ngạnh của Do-gyeon.

    “Vấn đề là trình độ của lũ Huyết Viêm Cương Thi đó không hề đồng đều.”

    Do-gyeon suy đoán rằng cương thi có thể phát huy sức mạnh tương đương với lúc còn sống.

    “Nếu đúng là vậy, chắc chắn bọn Huyết Giáo sẽ đỏ mắt đi lùng sục xác của các cao thủ.”

    Do-gyeon gật đầu.

    “Chúng sẽ đào tung mồ mả của những tên nhất lưu võ sĩ mới chết chưa lâu, cho đến cả những tuyệt đỉnh cao thủ.”

    Phạch! Tiếng quạt giấy xé gió vang lên trong Y Ma Điện. Han Hee-ryeong và Do-gyeon đã cảm nhận được sự hiện diện của hai vị Hộ pháp từ trước nên không hề ngạc nhiên quay lại.

    Hữu Hộ pháp Il Gang-gun tay cầm quạt và Tả Hộ pháp Ji Hyeok-gyeong cúi chào Do-gyeon. Vừa đi làm nhiệm vụ về đã nghe tin Do-gyeon bị thương nên họ lập tức tức tốc chạy đến đây.

    “Chẳng trách dạo này nghe đồn mồ mả trên núi thiêng Côn Luân hay bị đào bới, cứ tưởng do thú dữ đói ăn, nay nghe ngài nói mới biết không phải.”

    Il Gang-gun bỏ qua những lời hỏi thăm sáo rỗng, đi thẳng vào vấn đề. Hai Hộ pháp vừa trở về sau khi mang thanh kiếm Thương Thiên – bảo vật do Giáo chủ ban tặng – đến cho Thái Thượng Chân Nhân Yoo Cheong-pung.

    Yoo Cheong-pung nhất quyết từ chối, làm mình làm mẩy giận dữ, nhưng khi nhìn thấy thanh Thương Thiên, lão ta lại đổi giọng: “Thôi đành vậy. Ngài đã có lòng ban tặng mà từ chối thì cũng không phải đạo của kẻ trượng phu,” rồi rinh ngay về đặt bên cạnh mớ bảo vật sưu tầm được trong phòng.

    Nơi ở của Yoo Cheong-pung bề ngoài tuy đơn sơ như túp lều tranh, nhưng bên trong lại lộng lẫy xa hoa như cung điện hoàng gia. Lão ta vốn là một kẻ cuồng sưu tầm đồ quý hiếm, mà Thương Thiên lại là tuyệt tác của Ma Công Yoo Son-son – cha đẻ của các thần binh lợi khí. Kẻ nào sành sỏi về đao kiếm nhìn thấy thanh kiếm này cũng phải thèm thuồng, huống hồ nó còn được rèn từ vạn niên hàn thiết.

    Trái ngược với vẻ mặt sung sướng không giấu giếm của Yoo Cheong-pung, hai vị Hộ pháp lại cảm thấy xót xa như bị cướp mất đứa con dứt ruột đẻ ra. Nhưng lệnh của Giáo chủ là trên hết.

    Dù sao chuyến đi cũng không uổng công, ít nhất họ cũng thu thập được thông tin quan trọng này.

    “Trên núi thiêng Côn Luân sao?”

    Do-gyeon vừa đắp thêm một nắm thuốc mỡ lên cánh tay vừa hỏi. Lần này đến lượt Ji Hyeok-gyeong lên tiếng.

    “Vâng, nghe nói chỉ những ngôi mộ mới chôn chưa đầy một năm mới bị đào xới, nên người ta tưởng là do thú dữ đói ăn, nhưng xem ra Côn Luân đã nhầm to rồi.”

    Do-gyeon khẽ rên một tiếng rồi quay sang nhìn Han Hee-ryeong.

    “Tổng quản Han, đến đây là được rồi, nhờ bà hộ pháp giúp ta.”

    Hỏa độc đã được thanh tẩy, lão chuẩn bị vận khí điều tức để khôi phục lại cơ thể.

    “Xin hai vị Hộ pháp ra ngoài cho.”

    Nghe Han Hee-ryeong nói, hai Hộ pháp ngoan ngoãn gật đầu lui ra. Do-gyeon nằm lỳ trên giường bệnh lâu ngày cũng chẳng ích gì. Hơn nữa, tất cả mọi người có mặt ở đây đều hiểu rõ: Huyết Viêm Cương Thi của Huyết Giáo được tạo ra là để nhắm vào Giáo chủ.

    “Nếm mùi rồi mới hiểu cảm giác của Cheon Mu-gyeong đau đớn đến mức nào.”

    Do-gyeon ngồi khoanh chân, cười khà khà lẩm bẩm. Dám gọi thẳng tên Giáo chủ, tội này đáng bị phạt nặng, nhưng Han Hee-ryeong nhận ra trong lời nói của Do-gyeon ẩn chứa tình cảm như của một người cha dành cho con, nên bà quyết định giữ im lặng.

    ***

    Cheon Mu-gyeong cảm nhận được tiếng bước chân Ho-yeon đang bám theo mình.

    Thỉnh thoảng Ho-yeon lại nấp sau những thân cây hay tảng đá, cứ tưởng mình ngụy trang khéo léo lắm. Nhớ lại cái dáng vẻ thu lu trốn sau chum vại ở căn nhà tranh giữa những tảng đá kỳ dị, Mu-gyeong bất giác phì cười.

    Hắn tăng tốc khinh công, rời khỏi Băng Cung. Đích đến là Vạn Niên Tuyết Sơn sừng sững phía sau Băng Cung. Dãy núi tuyết trùng điệp này từng bị hắn biến thành biển lửa vô số lần trong kiếp trước.

    Đi qua cổng Bắc Huyền Băng Môn, tiến thẳng một trăm trượng về phía Vạn Niên Tuyết Sơn sẽ thấy bãi đá kỳ dị, từ đó đi tiếp về hướng Tây Bắc sẽ đến sườn núi băng. Leo lên khoảng một khắc sẽ gặp ba gốc tùng tuyết – dấu hiệu nhận biết lối vào hang động của Băng Long.

    Nếu dùng khinh công trèo thẳng lên vách băng dựng đứng thì sẽ rút ngắn được quãng đường, nhưng làm thế thì Wi Ho-yeon chỉ còn nước đứng dưới ngửa cổ nhìn lên mà thôi.

    Nhờ khinh công học được từ hắn ở vùng đất dị tộc, Ho-yeon bám đuôi khá sát. Tuy chưa từng được rèn luyện võ công bài bản, nhưng khả năng tiếp thu của y rất đáng nể. Hắn cố tình tăng tốc dần mà y vẫn theo kịp không chút khó khăn.

    Nhưng càng đến gần mục tiêu, tiếng bước chân của Ho-yeon càng trở nên ngập ngừng, do dự. Dù vậy, Mu-gyeong vẫn không giảm tốc độ. Chút do dự ấy không ngăn cản được bước chân theo sát của y.

    Cheon Mu-gyeong dừng bước trước một khu vực bị đá và tuyết lấp kín lối đi.

    Nơi này – địa điểm hắn đã dày công tìm kiếm trong thư khố Băng Cung – vẫn y hệt như những kiếp trước. Lối vào sập nát, bị đá tảng và tuyết dày che khuất.

    Ngay cả bia tưởng niệm gần đó cũng không có gì thay đổi. Đây không phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy tấm bia bị băng tuyết bao phủ này. Những lần trước hắn đều phớt lờ đi ngang qua, nhưng lần này thì khác.

    Ánh mắt Cheon Mu-gyeong dừng lại ở một tấm bia đặc biệt nổi bật. Giữa vô số những tấm bia vô danh, tấm bia này được chăm chút tỉ mỉ hơn hẳn.

    Dưới ba bông hoa tuyết liên được chạm khắc tinh xảo là một cái tên vô cùng quen thuộc.

    ***

    Chú thích:

    1. Cương Thi: Xác chết biết đi, thường bị điều khiển bởi bùa ngải hoặc tà thuật. Ở đây, Huyết Viêm Cương Thi là loại cương thi đặc biệt, kết hợp sức mạnh của máu (Huyết) và lửa (Viêm).

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú