Bạn không có cảnh báo nào.

    “Mắt nhìn người cũng khá đấy.”

    Yoo Cheong-pung nâng chén trà lên, cố tỏ ra không bị khí thế của Cheon Mu-gyeong lấn át. Để ra vẻ thong dong, ông còn thổi phù phù vào chén trà đã nguội ngắt.

    “Thì cũng đoán được ngài biết cả rồi.”

    Lần đầu Cheon Mu-gyeong gặp Yoo Cheong-pung, ông không có ngoại hình như bây giờ. Dù võ công cao cường nên trông vẫn tráng kiện dù đã gần sáu mươi, nhưng so với hiện tại thì ông già hơn nhiều, giờ trông ông chỉ như con trai Minh chủ.

    Yoo Cheong-pung chăm chú nhìn Cheon Mu-gyeong đang tu rượu. Thế giới rực rỡ sắc màu, nhưng xung quanh Cheon Mu-gyeong như một bức tranh thủy mặc bị tước đi mọi màu sắc. Mái tóc đen tuyền như mực tàu hút hết ánh sáng, có lẽ hắn đã đạt đến cảnh giới cao hơn cả lần sinh tử quyết cuối cùng.

    Cảm nhận về ngoại hình của hắn vẫn không thay đổi so với ngày đó. Một vẻ đẹp kỳ dị đến rợn người. Có vẻ không hợp để miêu tả một nam nhân, nhưng cũng giống như người ta khen Thập Vạn Đại Sơn hùng vĩ, vẻ đẹp đó đến từ sự áp đảo và hoàn hảo tuyệt đối.

    “Đã từng có lúc ta chinh phục cả Trung Nguyên. Nhưng cũng chẳng có gì đặc biệt.”

    Giọng nói đều đều của Cheon Mu-gyeong ẩn chứa sự chán chường. Nhưng nội dung câu nói khiến Yoo Cheong-pung sững người, chén trà trên tay chưa kịp đưa lên miệng. Cheon Mu-gyeong nhấp một ngụm rượu đục rồi đặt bình xuống.

    “Ngài… điên rồi à?”

    Yoo Cheong-pung nhăn mặt.

    “Huống chi đây cũng chẳng phải lần đầu ta tha mạng cho Chân Nhân.”

    Xuất hiện như thể biết tỏng cuộc gặp gỡ giữa ông và Minh chủ, rồi lại thốt ra những lời điên rồ.

    “Ý ngài là có thể giết ta bất cứ lúc nào sao? Thật ngạo mạn quá đỗi.”

    Dù là lời lẽ xấc xược trước mặt Thiên Ma, nhưng Yoo Cheong-pung không rút lại lời nói. Vì ông biết nếu Cheon Mu-gyeong muốn lấy mạng ông thì hắn đã chẳng ngồi đây đối ẩm.

    “Và ta chưa bao giờ cong đuôi bỏ chạy cả. Phải gọi là rút lui nhanh như hổ bay chứ.”

    Đã bỏ chạy mà còn ví mình như hổ mọc cánh.

    “Đừng chỉ uống rượu suông, ăn chút đồ nhắm đi chứ.”

    Nhưng đó chỉ là sự cứng cỏi chót lưỡi đầu môi. Yoo Cheong-pung đẩy đĩa bánh bao nóng hổi mà tiểu nhị vừa mang ra về phía Cheon Mu-gyeong.

    Cheon Mu-gyeong nhìn chằm chằm Yoo Cheong-pung. Trong những kiếp sống lặp lại, hắn đã giao đấu sinh tử với Yoo Cheong-pung không ít lần. Có những cuộc gặp gỡ là định mệnh không thể tránh khỏi.

    Cứ đến cuối năm hai mươi chín tuổi, Cheon Mu-gyeong lại quay ngược thời gian về ngày định mệnh năm mười chín tuổi.

    Điểm khởi đầu luôn giống nhau. Hắn tỉnh dậy trong một hang động tối tăm ở Thập Vạn Đại Sơn, nơi không một tia sáng nào lọt tới, với cơ thể đầy thương tích. Đó là lúc hắn vừa chém đầu Hỏa Long và nuốt trọn nội đan.

    Hắn đã chọn cách nuốt nội đan vì biết mình sắp chết sau trận chiến với Hỏa Long. Đứng giữa ranh giới sinh tử, đó là hành động liều lĩnh cuối cùng.

    Không, giờ đây hắn chẳng nhớ nổi tâm trạng lúc đó. Có lẽ hắn chưa bao giờ có ý định nhường nội đan cho Giáo chủ. Với hắn, lòng trung thành với Giáo chủ là con số không tròn trĩnh.

    Việc Cheon Mu-gyeong không ngần ngại lao vào hang ổ đầy dung nham của Hỏa Long cũng chẳng phải vì nội đan.

    Ngày xưa hắn rất hiếu chiến. Khi Cheon Beom-yeong và gia tộc ngoại thích của hắn ta đẩy Cheon Mu-gyeong ra làm bia đỡ đạn để tranh giành vị trí Thiếu Giáo chủ, hắn chẳng bận tâm. Trong đầu hắn chỉ có chấp niệm duy nhất là chinh phục Hỏa Long. Hắn cuồng võ đến mức đó.

    Đó là cuộc đời trước khi vòng lặp bắt đầu.

    Mỗi lần tỉnh lại, Cheon Mu-gyeong đều thấy mình tựa lưng vào vách đá sập trong hang động. Quần áo rách nát như giẻ lau, nhưng cơ thể đã hấp thụ nội đan Hỏa Long đã trải qua Hoán Cốt Đoạt Thai, kinh mạch thông suốt và tinh khiết như trẻ sơ sinh.

    Chỉ có ngọn lửa thiêu đốt toàn thân là luôn hiện hữu. Cùng với những bùa chú phong ấn khắc trên cánh tay để kìm nén lời nguyền.

    Yoo Cheong-pung luôn xuất hiện ở gần hang động nơi Cheon Mu-gyeong tỉnh lại. Mất đi vô số môn đồ Côn Luân trong cuộc tập kích của Ma Giáo, Yoo Cheong-pung không kìm nén được bi phẫn nên đã một mình xông vào Thập Vạn Đại Sơn.

    “Sống sót phải có ý nghĩa chứ. Đúng không?”

    “A, tức chết đi được. Giờ ngài bảo ta quỳ xuống cầu xin ngài tha mạng chắc?”

    “Định đổi sang Cái Bang à.”

    “Hừ…!”

    Yoo Cheong-pung hừ mũi. Lúc đánh nhau chí chết thì chẳng nói được câu nào ra hồn, không ngờ tên này cũng biết đùa.

    “Nói thẳng ra đi. Ngài đến tận đây có phải vì Võ Lâm Minh chủ không? Hay sợ Võ Lâm Minh chúng tôi xâm lược Ma Giáo? Ngài lộ liễu theo dõi chúng tôi quá đấy.”

    Thiên Ma không chỉ nghênh ngang đi lại ở Trung Nguyên mà còn bám đuôi Minh chủ và ông, chẳng thèm che giấu hành tung. Nói cách khác, Thiên Ma chẳng sợ gì cả.

    “Côn Luân cũng rộng lượng gớm nhỉ. Vẫn còn gọi Võ Lâm Minh là ‘chúng tôi’ cơ đấy.”

    Nghe Cheon Mu-gyeong mỉa mai, Yoo Cheong-pung hét lên.

    “Dù sao thì Minh vẫn tốt chán so với Ma Giáo!”

    Xoạt, Cheon Mu-gyeong đứng dậy. Yoo Cheong-pung mạnh miệng là thế nhưng vẫn nhìn Cheon Mu-gyeong đầy cảnh giác.

    “Yoo Cheong-pung.”

    “Gì, gì cơ.”

    “Ngươi không muốn làm Minh chủ sao?”

    Mắt Yoo Cheong-pung lồi ra như mắt ốc nhồi.

    “Cái ghế Thái Thượng Chân Nhân ta ngồi còn chưa vững, ngài nghĩ ta ham hố cái chức danh hão đó à?”

    “Ít nhất cũng ham muốn vị thế của Côn Luân chứ.”

    “……”

    Yoo Cheong-pung nghiến răng. Nếu lũ Ma Giáo không xâm lược thì Côn Luân đâu bị đối xử tệ bạc như thế này, người nhà Côn Luân đâu phải chết oan uổng. Vậy mà cái tên Thiên Ma đứng đầu Ma Giáo này còn dám mở miệng nói giọng đó.

    “Cảm giác đối với Võ Lâm Minh chỉ là sự phản bội, còn Ma Giáo mới là kẻ thù không đội trời chung của chúng ta.”

    “Bản tọa không có ý định thống nhất võ lâm.”

    “……!”

    Tên Thiên Ma này điên thật rồi sao? Thống nhất võ lâm là đại nghiệp của cả Trung Nguyên lẫn Ma Giáo. Vì thế mà Chính Ma Đại Chiến mới nổ ra suốt bao thế kỷ qua.

    “Nếu muốn thì làm ngay bây giờ cũng được.”

    “Th, thật ngạo mạn! Dù ngài có đạt cảnh giới Thoát Ma, liệu có thắng nổi hàng vạn người cùng lúc không?”

    “Câu hỏi ngu ngốc thật.”

    Cheon Mu-gyeong cầm bình rượu lên, nói tiếp.

    “Chỉ mất một tháng là đủ để Võ Lâm Minh tan rã.”

    Cheon Mu-gyeong đã từng nhuộm đỏ Trung Nguyên bằng màu cờ Ma Giáo. Bắt đầu từ Võ Lâm Minh chủ Zhuge Hwi, rồi đến Phó Minh chủ, Quân sư, Tổng quản… hắn không nhớ rõ hết, nhưng chỉ mất vỏn vẹn một tháng để thanh trừng toàn bộ đầu não Võ Lâm Minh. Khi đó, cái tên Cheon Mu-gyeong là nỗi kinh hoàng, là hiện thân của Ma (Quỷ) trên khắp thế gian.

    “Nãy giờ ngài toàn nói những chuyện kỳ quặc. Cứ như người đã từng trải qua thật vậy.”

    Biết là hoang đường nhưng Yoo Cheong-pung vẫn thấy gợn trong lòng.

    “Nếu không phải thống nhất võ lâm, vậy mục đích của ngài là gì?”

    Yoo Cheong-pung chờ đợi câu trả lời. Nhưng Cheon Mu-gyeong im lặng uống cạn bình rượu, đặt xuống bàn rồi mới cất bước. Chỉ khi sắp bước ra khỏi cửa quán, hắn mới buông lại một câu.

    Tiếng bước chân vẫn bình thường như bao người, nhưng câu nói cuối cùng của hắn cứ ám ảnh tâm trí Yoo Cheong-pung mãi.

     

    ***

     

    Mỗi ngày Ho-yeon phải vận khí điều tức suốt hai canh giờ. Sau đó là leo núi với tảng chì buộc vào chân. Leo được nửa đường là y thở không ra hơi, lại phải lết xuống.

    Vốn đã ham ngủ, nay lại bị cái gọi là “huấn luyện” (mà thực chất là sự hành hạ của Cheon Mu-gyeong) vắt kiệt sức, nên cứ đến đầu giờ Hợi (1) là y lăn ra ngủ như chết.

    Dưới danh nghĩa luyện võ, y may mắn thoát khỏi căn nhà tranh trên đỉnh núi và được trở về Vô Danh Các. A-bok vẫn lo chuyện cơm nước, còn cái bóng của Cheon Mu-gyeong là Jang-un vẫn giám sát y.

    Nhưng hôm nay, dù đã cuối giờ Hợi, Ho-yeon vẫn cố mở to đôi mắt díu lại vì buồn ngủ, nhìn chằm chằm ra cửa. Rõ ràng Cheon Mu-gyeong đã hứa sẽ dạy y khinh công.

    “Dạy ta võ công đi. Nếu ta ổn định được đan điền, ngươi có thể hút âm khí thỏa thích mà.”

    Tất nhiên là Ho-yeon dụ dỗ Cheon Mu-gyeong trước. Nhưng y không nghĩ hắn dễ bị dụ dỗ thế.

    “Có đệ tử nào điên đến mức gọi sư phụ là ‘ngươi’ không hả?”

    Vậy mà hắn đồng ý dạy thật.

    Nghĩ lại thì không hiểu sao hắn dám truyền chân khí cho y. Nếu y bị tẩu hỏa nhập ma, Cheon Mu-gyeong cũng sẽ gặp nguy hiểm. Khí huyết rối loạn của y sẽ ảnh hưởng đến chân khí của hắn, kéo theo hắn cũng bị tẩu hỏa nhập ma.

    Vì thế, dù là sư phụ cao tay ấn đến đâu cũng không dám làm liều như Cheon Mu-gyeong.

    Nhưng từ sau hôm đó, hắn cứ bắt y rèn luyện thể lực với lý do muốn học khinh công thì cơ thể phải chịu đựng được. Biết là ngoại công quan trọng ngang ngửa nội công, nhưng có chết đi sống lại y cũng không thể có được thân hình như Cheon Mu-gyeong.

    “Mở mắt trừng trừng mà ngủ à?”

    Vừa bước vào phòng, câu đầu tiên Cheon Mu-gyeong ném về phía Ho-yeon đang trợn mắt nhìn là như thế.

    Chú thích:

    1. Giờ Hợi (亥時): Từ 9 giờ tối đến 11 giờ tối.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú