Bạn không có cảnh báo nào.

    Tin đồn rằng giáo chủ Thiên Ma Thần Giáo mắc phải chứng Cửu Dương Tuyệt Mạch lan truyền khắp mọi ngóc ngách của Thập Vạn Đại Sơn.

    Dương khí trong cơ thể gã quá thịnh, đến mức nơi gã đứng hay ngồi, đồ vật thường xuyên bị nung chảy; kẻ nào chạm vào tay gã, cuối cùng thậm chí còn bị thiêu sống.

    “Muốn trị cho Thiên Ma, chỉ còn cách lấy cực âm chi thể mà thôi.”

    Theo lời của thần y Lee Chang-son, người được xưng tụng là Hoa Đà tái thế, các trưởng lão Ma giáo lập tức ra lệnh, phải tìm cho ra tất cả cực âm chi thể tồn tại trên đời.

    Để tìm được cực âm chi thể, Ma giáo vượt qua Thập Vạn Đại Sơn, xâm nhập Trung Nguyên. Trong quá trình ấy, không chỉ vô số giáo đồ Ma giáo mà cả những võ nhân chính phái cũng lần lượt bỏ mạng.

    Thế nhưng, cả Cửu Dương Tuyệt Mạch lẫn cực âm chi thể đều là thể chất mấy trăm năm mới khó khăn lắm mới xuất hiện một lần. Hơn nữa, dù sinh ra đã mang cực âm chi thể, phần lớn cũng vì kinh mạch bế tắc mà chết yểu từ sớm.

    Chưa dừng lại ở đó. Dẫu thật sự còn sống, thử hỏi có ai cam tâm tự nguyện dâng thân làm vật hiến tế cho giáo chủ Ma giáo không? Phàm là người có mắt để nhìn, có tai để nghe, đều sẽ che giấu thân phận, tìm đường lánh nạn.

    Bởi vậy, hành trình tìm kiếm cực âm chi thể của Ma giáo cuối cùng đã kéo dài tới tận Bắc Hải Băng Cung – một vùng võ lâm ngoài biên cương xa xôi.

    “Nếu ngay cả Băng Cung chúng ta cũng không có cực âm chi thể, thì Ma giáo yêu cầu phải dâng ra đứa con mang huyết thống thuần khiết nhất của Cung chủ.”

    Với giọng nói thê lương, Huyền Vũ Đường chủ thốt lên. Trong tay ông là bức thư được gửi tới từ Ma giáo. Suốt cả đời phụ trách ngoại giao cho Băng Cung, đây là lần đầu tiên ông nhận được một bức thư nhục nhã đến vậy.

    “Cuộc Chính – Ma đại chiến mới kết thúc với thắng lợi của Võ Lâm Minh chưa đầy mười hai năm! Dù là Ma giáo đi nữa, muốn khôi phục lại khí thế năm xưa cũng chưa dễ. Khoảng cách xa thế này, chúng không thể uy hiếp được Bắc Hải Băng Cung đâu. Chi bằng cứ phớt lờ!”

    “Nhưng thật sự có thể gọi trận đó là thắng lợi hoàn toàn của Võ Lâm Minh sao? Ma giáo sở dĩ là Ma giáo, chính vì chúng không từ thủ đoạn. Nếu không đạt được thứ mình muốn, dù phải tự chặt tay, chúng cũng sẽ đánh tới Băng Cung.”

    Các trưởng lão Băng Cung thi nhau lớn tiếng tranh luận. Dù mỗi người một ý, nhưng có một điểm mà tất cả đều ngầm thống nhất.

    Để đạt được mục đích, Ma giáo có thể làm bất cứ chuyện gì.

    “Cực âm chi thể sao…”

    Những tiếng thở dài khe khẽ vang lên khắp nơi.

    Bắc Hải Băng Cung, tọa lạc nơi biên cương xa xôi cách Trung Nguyên vạn dặm, bốn phía quanh năm tuyết phủ. Vì vậy, công pháp họ tu luyện đều mang thuộc tính hàn – Băng công. Cũng bởi lẽ đó, so với những nơi khác, ở đây xác suất sinh ra người mang cực âm chi thể cao hơn đôi chút. Đại khái một trăm năm mới xuất hiện một lần.

    “Khụm.”

    Một tiếng hắng giọng vang lên, dập tắt sự ồn ào. Đó là cung chủ Bắc Hải Băng Cung, Wi Yeon-gang, người từ nãy đến giờ chỉ lặng lẽ lắng nghe.

    “Gọi đứa nhỏ đó tới đây.”

    “Ý Cung chủ là…?”

    Huyền Vũ Đường chủ vừa hỏi xong, Băng Hàn Đường chủ đã cau chặt mày, ra hiệu cho ông tự hiểu. Ngồi ở vị trí trung tâm, cung chủ xoa trán, vẻ như đau đầu không nhẹ.

    Lúc này, Huyền Vũ Đường chủ mới chợt hiểu ra, vội vàng quay sang quát người hầu:

    “Mau tới Âm Biệt Đường, gọi Ho-yeon đến đây!”

    ***

    Vì tu luyện Băng công, người Băng Cung có màu tóc và mắt khác biệt so với người Trung Nguyên. Wi Ho-yeon, khi đến điện Cung chủ, lại càng là trường hợp đặc biệt trong số đó.

    Làn da và mái tóc trắng như tuyết vạn niên, đôi mắt xám xanh ánh lên sắc lam đậm, đó là màu sắc hiếm thấy ngay cả trong Băng Cung. Nhưng thứ khiến người ta chú ý không chỉ có màu sắc ấy.

    Khuôn mặt y tựa như đóa mai nở rộ giữa tuyết trắng, đôi mắt rũ xuống dịu dàng đến mức mê hoặc lòng người. Giữa sắc trắng tinh khiết, đôi môi đỏ nổi bật, cùng hai nốt ruồi dưới môi càng khiến dung mạo ấy thêm phần chói mắt.

    Người được gọi tới chỉ có Ho-yeon, nhưng bên cạnh y còn có thêm một người, một đứa trẻ chừng bốn, năm tuổi, đang mút ngón tay cái, nắm chặt tay y không buông.

    “Sao không để đứa nhỏ ở lại?”

    Cung chủ râu tóc dài thẳng thừng trách móc.

    “Nó không chịu rời thần.”

    Ho-yeon cúi xuống thì thầm gì đó bên tai đứa trẻ. Dù vẻ mặt vẫn đầy bất mãn, cuối cùng nó cũng chịu buông tay y, rồi bị thị nữ khác nắm lấy, gần như bị kéo ra khỏi điện Cung chủ.

    “Vậy… không biết gọi thần đến là có việc gì?”

    Bị vô số ánh mắt dồn lên người, Ho-yeon cảm thấy không thoải mái. Bình thường y sống cùng bọn trẻ trong Âm Biệt Đường hẻo lánh, rất hiếm khi đặt chân tới điện Cung chủ.

    “Con phải đến Thập Vạn Đại Sơn.”

    Lời nói ngắn gọn từ miệng cung chủ khiến Ho-yeon không khỏi nghi ngờ tai mình. Thập Vạn Đại Sơn mà y biết chỉ có một nơi.

    Nơi núi non trùng điệp hiểm trở vô cùng, sào huyệt của Ma giáo, một khi bước vào, đến chết cũng khó có ngày trở ra.

    Ho-yeon đưa mắt nhìn quanh. Tất cả đều đang nhìn y. Rõ ràng, lời kia là nói với y.

    “Ho-yeon à, đừng hiểu lầm. Con nghe chúng ta nói đã. Chúng ta đối xử với con không tốt sao? Khi con chẳng có lấy một thân phận rõ ràng, chẳng phải chúng ta vẫn không nghi ngờ mà thu nhận con sao?”

    “Không chỉ vậy. Ai nhìn vào chẳng thấy Ho-yeon là người mang huyết thống Cung chủ đậm nhất? Nếu không đưa Ho-yeon đi, e rằng sẽ xảy ra đại họa.”

    “Ít nhất họ sẽ không làm hại Ho-yeon. Ma giáo cũng khó mà hoàn toàn trở mặt với Băng Cung chúng ta.”

    Các trưởng lão, người nói với Ho-yeon, kẻ nói với cung chủ, lời lẽ đan xen hỗn loạn. Giữa mớ âm thanh rối bời ấy, Ho-yeon buộc mình phải bình tĩnh.

    Tin Ma giáo tìm kiếm cực âm chi thể, y cũng đã sớm nghe qua. Đến mức còn xuất hiện lời đồn rằng Chính – Ma đại chiến sẽ tái diễn.

    Có lẽ vì tìm mãi không ra, Ma giáo mới gây áp lực, yêu cầu Băng Cung phải giao ra con của cung chủ.

    “Sẽ không có nguy hiểm đâu. Nếu Ma giáo tìm được cực âm chi thể khác, họ sẽ trả con về nguyên vẹn. Trong thời gian đó, Tuyết Ảnh Đội sẽ bảo vệ con.”

    Tuyết Ảnh Đội là tinh nhuệ hàng đầu của Bắc Hải Băng Cung.

    ‘Nói cho cùng, là định bán ta đi.’

    Ho-yeon nhanh chóng kết luận.

    Không phải ai trong Băng Cung cũng có mái tóc trắng thuần như y. Chỉ khi đạt đến cảnh giới Băng công cực cao, màu sắc mới dần tiệm cận với y; còn những người không tu luyện Băng công thì ngoại hình chẳng khác gì người Trung Nguyên.

    Thế nhưng, có một trường hợp ngoại lệ – sinh ra đã có mái tóc sáng màu dù không tu luyện Băng công.

    Đó chính là huyết mạch của cung chủ Bắc Hải Băng Cung.

    “Nếu thần nói là không muốn thì sao?”

    “Băng Cung sẽ bị cuốn vào một trận đại chiến với Ma giáo, biến thành bãi hoang. Đến lúc đó, sinh mạng của lũ trẻ ở Âm Biệt Đường mà con quý trọng cũng khó mà bảo toàn.”

    Gió lạnh như lưỡi dao tràn vào điện Cung chủ, làm mái tóc trắng của Ho-yeon khẽ lay động. Ngay cả cung chủ, người sở hữu Băng công tối thượng, mái tóc cũng chỉ ngả sang bạc. Chỉ riêng Ho-yeon là mang sắc trắng tinh khiết tuyệt đối.

    “Nhưng thần đâu phải con của Cung chủ, cũng không phải cực âm chi thể. Hơn nữa, thần còn chẳng biết Băng công.”

    “Chính vì thế. Chính vì vậy con mới phải đi.”

    Nếu Ho-yeon thật sự là con ruột của mình, hoặc là cực âm chi thể, cung chủ tuyệt đối sẽ không giao y ra ngoài. Dù Ma giáo có ép buộc đến đâu, ông cũng sẽ liều mạng bảo vệ huyết mạch kế thừa của Băng Cung.

    Nhưng giao ra thứ vốn dĩ không tồn tại, lại là chuyện khác. Đã không có, thì cần gì phải gây ra một cuộc chiến vô nghĩa?

    Ngược lại, Ma giáo cũng không tin Băng Cung. Chúng hoàn toàn có thể nghi ngờ rằng Băng Cung đang che giấu cực âm chi thể. Vì thế, để tránh tai họa, cần giao ra một người ít bị nghi ngờ nhất.

    Xét bề ngoài, Wi Ho-yeon – toàn thân trắng toát – chính là kẻ giống cực âm chi thể nhất, cũng là người trông như mang huyết thống cung chủ thuần khiết nhất.

    Y là con cờ duy nhất có thể dùng để đổi lấy sự yên ổn cho Băng Cung.

    “Vậy… các người định trả đến mức nào?”

    Nhưng đi không công thì không được. Trước câu hỏi của Ho-yeon, cung chủ hắng giọng, vuốt râu.

    “Con cứ ra giá đi.”

    “Xin mời Cung chủ ra trước.”

    Ho-yeon đáp ngay.

    Đôi mắt y trông thì dịu dàng rũ xuống. Thứ duy nhất thể hiện sự phục tùng chính là ánh mắt của y.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú