Chương 21
bởi Chung SeikerHo-yeon trông có vẻ là người dễ bị lợi dụng, nhưng thực chất y lại không hề đơn giản. Thời gian y gảy đàn Thất huyền cầm luôn được quy định rõ ràng, và tiền công thì phải được tính toán chuẩn xác từng li từng tí.
Đôi khi các nghệ nhân khác thường tùy theo tâm trạng mà biểu diễn miễn phí, nhưng với Ho-yeon, chuyện đó là không tưởng. Một kẻ rạch ròi như vậy mà lại ham tiền chùa, Lâu chủ trong lòng tuy có chút bất mãn nhưng ngoài mặt không hề lộ ra.
“Yeom công tử đánh giá cao tài nghệ của ngươi, ngài ấy muốn giữ ngươi bên cạnh để thưởng nhạc đấy.”
Vừa nghe đến hai chữ Yeom công tử, chân mày Ho-yeon khẽ cau lại. Chẳng nói đâu xa, thỏi bạc Yeom công tử đưa hôm qua vẫn còn nằm nguyên trên bàn trà ở nhà. Mu-gyeong đã không mang nó đi. Cũng chính vì chuyện đó mà tâm trạng Ho-yeon càng thêm tồi tệ.
“Chỉ cần đàn một khúc ‘Duy Ái Quân Nhất Nhân’ là được phải không?”
Dẫu cho ‘Duy Ái Quân Nhất Nhân’ là một bản nhạc khó và dài, nhưng nó tuyệt đối không đáng giá tới một lượng bạc.
“Ngươi từ dưới quê mới lên nên chắc không hiểu, một lượng bạc hôm qua Yeom công tử đưa cho một khúc nhạc là có ý muốn ngươi sau này phải làm việc cho tốt. Ngươi hiểu ý ta chứ?”
Ý của Lâu chủ là hôm nay, trong suốt thời gian Yeom công tử uống rượu, y phải ở bên cạnh hầu hạ và tấu nhạc bất cứ khi nào gã ta muốn. Dĩ nhiên Ho-yeon không thể không hiểu, nhưng y biết trong hoàn cảnh này, giả vờ ngây ngô mới là thượng sách.
“Hôm qua ngài ấy muốn nghe ‘Duy Ái Quân Nhất Nhân’ với giá một lượng bạc. Xét thấy đây là một khúc nhạc dài, nếu ngài ấy trả một lượng bạc cho hai khúc thì ta sẽ làm.”
“…Chao ôi, Yeon à.”
Lâu chủ đưa tay lên trán, than thở rằng sao y lại có thể chẳng hiểu sự đời đến thế. Đúng lúc đó, từ phía sâu trong kĩ viện vang lên một tiếng đổ vỡ chói tai, kèm theo đó là tiếng quát tháo của ai đó.
“Yeon à, mau vào đó đi. Coi như nhắm mắt làm ngơ, giúp ta giữ lấy cái mạng này với, được không?”
Quả nhiên, có vẻ Yeom công tử đang gây náo loạn. Với Ho-yeon, Phỉ Thúy Lâu có sụp đổ hay không cũng chẳng liên quan gì đến y. Nhưng ngay cả khi chuyển sang kĩ viện khác mà Yeom công tử vẫn bám theo thì chuyện tương tự cũng sẽ lặp lại. Với một người vốn sống bình lặng cùng lũ trẻ ở Âm Biệt Đường như Ho-yeon, tình cảnh này có chút quá sức.
“Vậy ta sẽ chỉ làm trong vòng một nén nhang thôi.”
“Hắn lúc say xỉn tay chân có hơi táy máy, ngươi cũng đừng có hốt hoảng, rõ chưa?”
Ý là hắn sẽ tự ý chạm vào người, hay thậm chí là đánh đập sao?
“Ta bán nghệ chứ không bán thân.”
“Ôi cái đồ gàn dở này. Yeom công tử có thể khiến cuộc đời ngươi nở hoa, chút chuyện đó thì có sá gì.”
Lâu chủ vừa lẩm bẩm rằng nếu là ông thì đã sớm nhào vào lòng Yeom công tử, vừa đẩy lưng thúc giục Ho-yeon.
“Ta sẽ không làm nữa. Xin hãy nhắn với Yeom công tử là ta đã nghỉ rồi.”
Thấy y không thèm đắn đo dù chỉ một giây, sắc mặt Lâu chủ lập tức cắt không còn giọt máu.
“Trông mặt mũi thì thanh tú thoát tục như đóa hoa tuyết, sao tính tình lại cứng nhắc thế không biết. Ta sẽ lựa lời nói khéo với Yeom công tử. Nếu hắn dám chạm vào người ngươi khi chưa được phép, ngươi cứ việc rời đi, được chứ?”
Thực ra, một khi đã đến cạnh Yeom công tử, y khó lòng mà bỏ đi được. Gã ta không phải hạng người dễ dàng để yên, lại thêm ma công thâm hậu, việc chế ngự một kẻ gảy đàn Thất huyền cầm là quá đỗi dễ dàng. Lâu chủ bây giờ chỉ tìm mọi cách để đẩy Ho-yeon vào chỗ Yeom công tử.
“Lâu chủ!”
Lúc này, một võ sĩ hộ vệ của Phỉ Thúy Lâu vội vã chạy đến tìm ông.
“Có chuyện gì?”
“Độc Thiết Quỷ Ma đã đến ạ. Chúng ta đã thưa rằng hôm nay Yeom công tử bao trọn kĩ viện, nhưng cậu ta không chịu nghe, giờ phải tính sao đây?”
Lại một tiếng đổ vỡ nữa vọng ra từ bên trong.
“Yeon à, ngươi mau chuẩn bị rồi ra ngoài đi.”
Lâu chủ nói nhanh như súng liên thanh rồi hớt hải chạy vào trong. Võ sĩ kia cũng bám gót theo sau, bỏ lại mình Ho-yeon đứng trơ trọi giữa hành lang.
Y không biết Độc Thiết Quỷ Ma là ai, nhưng có vẻ là kẻ đang gây huyên náo bên trong. Dù sao thì lượt biểu diễn tiếp theo cũng đến phần mình, Ho-yeon bước vào phòng chờ, ôm lấy cây đàn Thất huyền cầm rồi đi ra.
Khi bước lên đài, đập vào mắt y là vài chiếc bàn bị lật tung tóe. Lâu chủ, người vừa vội vã ra can ngăn, đang đứng co rúm ở một góc, không biết phải làm sao.
Một gã đàn ông đơn độc đứng hiên ngang trên chiếc bàn còn nguyên vẹn, dốc ngược vò rượu uống ừng ực. Phía trước gã ta, tại một chiếc bàn lớn khác, là đám người của Yeom công tử. Dù gã đàn ông kia hành xử vô lễ, Yeom công tử cũng chỉ biết đỏ mặt tía tai vì tức giận.
“Thằng nhóc họ Yeom kia bao trọn chỗ này thì lão quái này không được uống chén rượu nào sao? Hử? Họ Yeom kia, ngươi nói xem?”
Gã đàn ông tự xưng là lão quái, nhưng trông gã ta không già đến mức đó. Gã ta lấy mu bàn tay quệt ngang làn môi sũng rượu một cách thô lỗ. Vì gã ta đeo băng che mắt nên Ho-yeon nhận ra ngay đó là ai.
Đó là kẻ y từng gặp ở tửu quán vào ngày đầu tiên đặt chân đến Ma Giáo. Nhờ gã ta mà y mới biết Giáo chủ đã đi bế quan tu luyện. Thấy Yeom công tử cư xử khép nép như vậy, hẳn gã ta là một cao thủ đáng gờm.
“Do Gyeon đại nhân, xin ngài đừng làm vậy, hãy ngồi xuống uống rượu đi ạ.”
“Đại nhân? Cái mặt ngươi trông còn già hơn cả ta mà còn dám mặt dày gọi thế à! Với lại, lão tử luôn uống rượu trên mặt bàn.”
Nghe những lời vô lý ấy, Yeom công tử nghiến răng ken két. Ho-yeon chẳng mảy may quan tâm, y đã chuẩn bị xong xuôi để tấu nhạc. Ngay khi đôi bàn tay trắng ngần vừa gảy nhẹ lên dây đàn…
“Cái đồ bạch si kia! Ngươi nhìn xem đây có phải lúc để nghe nhạc không!”
Yeom công tử buông lời thô bạo với Ho-yeon. Hành động đó khiến mọi ánh mắt trong kĩ viện đều đổ dồn về phía y.
Yeom công tử nhìn Ho-yeon đang bối rối trước lời nói của mình, muốn dùng việc đó để xua đi tâm trạng tồi tệ. Thế nhưng, Ho-yeon lại đặt đôi bàn tay ngay ngắn lên dây đàn. Gương mặt y bình thản như thể chỉ chờ được lệnh là sẽ bắt đầu tấu nhạc ngay.
Do Gyeon vừa nghiêng vò rượu, vừa dùng con mắt duy nhất để quan sát Ho-yeon. Đường đường là con trai của Cung chủ mà lại đi bán nghệ ở tửu quán, vậy mà gã ta chẳng thấy ở y chút tự ái nào, chỉ thấy hiện rõ trên mặt vẻ muốn sớm xong việc để về nhà.
Yeom công tử mắng y là bạch si, nhưng nhìn cái vẻ điềm nhiên kia, y thừa sức ngồi lên đầu lên cổ gã ta. Không biết là do y vô tâm hay do khả năng thích nghi quá tốt, nhưng gã ta cũng phần nào hiểu được lý do vì sao Giáo chủ lại nảy sinh hứng thú với y.
“Cứ đàn khúc nào ngươi giỏi nhất xem nào.”
Vừa nói năng hùng hồn rằng chỉ thích đứng trên bàn uống rượu, Do Gyeon đã ngồi phịch xuống bàn, cười hì hì. Thấy vậy, Yeom công tử đập bàn một cái “rầm” rồi đứng phắt dậy.
“Hôm nay là buổi tiệc ta dành cho bằng hữu. Mong tiền bối rộng lượng với đám hậu bối chúng ta.”
“Câm mồm rồi ngồi xuống.”
Do Gyeon cầm vò rượu vẫy vẫy tay xuống phía dưới.
“Lời đại nhân nói chẳng phải quá đáng lắm sao.”
Yeom công tử cũng không nhịn được nữa mà vặn lại. Tuy nhiên, gã ta không đủ ngu ngốc để bộc phát ma khí trước mặt một đại cao thủ vượt xa mình.
“Âm yêu hoa Eum-yohwa đúng là nuông chiều con trai quá mức rồi.”
“Ta e là mẹ ta sẽ nghe thấy lời này đấy.”
“Haha, Eum-yohwa đáng sợ đến mức khiến ta phải đái ra quần sao?”
Trong bảng xếp hạng mười lăm đại ma cao thủ, Do Gyeon là người đứng cuối cùng. Eum-yohwa đứng thứ mười một, vị thế cao hơn Do Gyeon, nhưng ai ở đây cũng hiểu rõ một điều: Nếu Do Gyeon muốn, tất cả những kẻ đứng trước gã ta sẽ phải lùi lại một bậc.
Ho-yeon đứng giữa ngã ba đường, không biết nên đàn hay không. Nếu đàn, e là sự quấy rối của Yeom công tử sẽ bám đuôi phiền phức; nếu không đàn, tính khí của kẻ tên Do Gyeon này cũng chẳng phải dạng vừa.
Nhưng ở Ma Giáo, kẻ có võ công cao cường chính là luật pháp. Y nên nghe theo lời Do Gyeon. Dù sao cũng đã đến lượt mình biểu diễn, Ho-yeon bắt đầu gảy đàn. Yeom công tử lườm y bằng ánh mắt sắc lẹm, còn Do Gyeon thì lạ thay lại giữ thái độ khá điềm tĩnh để lắng nghe.
Giữa không gian nồng nặc mùi thuốc súng từ màn đấu khẩu một chiều của Yeom công tử, khúc nhạc ‘Quản Trung Chi Thư’ (Chuột nhìn trời qua lỗ ống bút) vang lên. Vốn dĩ đây là một ca khúc có lời, ý nghĩa của nó nói về một con chuột nhìn bầu trời qua cái lỗ nhỏ giữa cán bút. Nói cách khác, đó là một khúc nhạc dùng để mỉa mai sự hẹp hòi, thiển cận của một gã đàn ông nhìn đời qua kẽ hở.
Khúc nhạc này không mấy nổi tiếng, nên y tự hỏi trong số những người có mặt ở đây, liệu có mấy ai hiểu được nó. Do Gyeon nhìn gương mặt thanh tú đang mải mê tấu nhạc của Ho-yeon mà cười khanh khách. Đúng là con trai Cung chủ, bản lĩnh cũng lớn đấy chứ.
“Lão phu nghe thấy còn hay hơn cả tiếng đàn của Eum-yohwa, không biết ý vị khách này thế nào?”
Đột nhiên, Do Gyeon quay sang hỏi ai đó. Cứ ngỡ gã ta muốn khích bác Yeom công tử hoặc đám tùy tùng, nhưng câu hỏi lại hướng về một nam nhân đang ngồi cạnh gã ta. Nam nhân đó xuất hiện từ bao giờ mà chẳng ai hay biết, đến cả một chút khí tức cũng không hề cảm nhận được.
Người đó kéo ghế ngồi xuống cạnh chiếc bàn của Do Gyeon. Ho-yeon dù đang tập trung diễn tấu nhưng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn nam nhân kia vài lần. Đó chính là kẻ hôm qua y đã nhận nhầm thành Mu-gyeong.
0 Bình luận