Bạn không có cảnh báo nào.

    Hya! Bị kéo đi bất ngờ, Ho-yeon giật mình hét lên. Bị hắn kẹp nách lôi đi xềnh xệch trên thảo nguyên khiến y không ngậm nổi miệng.

    “Tôi chưa đủ trình thực chiến đâu!”

    “Phân bổ nội lực khắp cơ thể. Tưởng tượng khí tức như những sợi chỉ mảnh, kéo căng nối thẳng đến huyệt Bách Hội.”

    Vừa chạy băng băng hắn vừa thong thả giảng giải về khinh công. Nói thì dễ lắm, Ho-yeon phải liên tục ngoái nhìn ra sau vì sợ bị mấy mũi tên của bọn dị tộc đâm thủng người.

    Cứ làm gánh nặng thế này, khéo hộ vệ vứt y lại giữa đường mất. Bằng chứng là hiện tại y đang bị kẹp nách, hai chân lơ lửng trên không. Liếc nhìn khuôn mặt hộ vệ, quả nhiên là một biểu cảm lạnh tanh.

    Bọn dị tộc truy đuổi đằng sau phải đến vài chục tên. Như để chứng minh danh hiệu bậc thầy cưỡi ngựa, chúng buông cả cương để giương cung bắn. Vì không theo kịp tốc độ của hai người nên số tên cắm xuống đất đếm không xuể. Đến nước này thì Tae-pyeong bỏ chạy trước lại hóa hay.

    Ngựa quý đến mấy mà chở cái đứa lóng ngóng như y thì cũng bị bọn dị tộc tóm đuôi thôi. Hơn nữa, với hộ vệ thì tính mạng của mình vẫn là trên hết.

    Trước khi bị vứt bỏ, Ho-yeon quyết định thử làm theo lời hắn, phân bổ khí tức từ đan điền ra toàn thân. Quả nhiên đúng như lời hắn nói, cơ thể y bỗng nhẹ bẫng. Không chỉ là cảm giác, mà thực sự chuyển động của y đã nhanh hơn mức bình thường rất nhiều.

    Ho-yeon cố gắng bắt kịp nhịp chân của hộ vệ. Tưởng tượng mình không dẫm lên cỏ mà chỉ lướt nhẹ qua, tốc độ y lại tăng thêm một bậc.

    “Tập trung nội công vào huyệt Dũng Tuyền rồi dùng nó tạo lực bật.”

    Dường như trong giọng nói của hộ vệ có chút tán thưởng. Dù cũng có thể là do y quá tập trung nên tưởng tượng ra.

    Tiếng vó ngựa của dị tộc ngày càng dồn dập, nhưng Ho-yeon đã hoàn toàn chìm đắm vào việc thi triển khinh công. Làm theo lời hộ vệ, y ngưng tụ nội công ở huyệt Dũng Tuyền dưới lòng bàn chân, rồi bùng nổ điểm đó ra. Cơ thể nhẹ nhàng mượn lực đẩy bật đi với tốc độ đáng kinh ngạc.

    Nhờ Trung đan điền đã ổn định, nội công cần thiết cho khinh công cũng rất dồi dào. Lần đầu tiên thi triển khinh công trong đời mà đã thành công ngay, chính Ho-yeon cũng thấy ngạc nhiên về bản thân. Hay là do chưa được học hành tử tế, chứ biết đâu y lại là một kỳ tài võ học thì sao? Y hưng phấn đến mức chạy vọt lên trước.

    Tất nhiên chỉ là tinh thần chạy trước, còn thực tế thì vẫn là người hộ vệ đang kéo y đi.

    “Đư, được rồi. Tôi cũng làm được rồi…!”

    Câu cảm thán thốt ra vô thức kèm theo hơi thở dốc. Vì quá tập trung vào khinh công nên Ho-yeon không biết hộ vệ vừa bật cười khẩy.

    Ngược lại, nụ cười trên môi Ho-yeon nãy giờ không hề tắt. Đôi mắt xám xanh vốn luôn rụt rè sợ sệt giờ đây tràn đầy tự tin.

    Không thể dạy ma công nên Mu-gyeong đã truyền thụ khinh công do một ẩn sĩ cao thủ Chính phái để lại. Trong những tháng ngày lặp đi lặp lại nhàm chán, hắn đã đọc sạch các bí kíp trong Thiên Ma Các.

    Khinh công truyền cho Ho-yeon cũng từ một bí kíp trong đó. Khí Giáng Dũng Tuyền, Diệp Thượng Phi Thân. (Khí dồn Dũng Tuyền, Thân bay trên lá). Trong bí kíp chỉ ghi những khẩu quyết vô cùng ngắn gọn.

    Võ công thường được truyền thụ dựa trên những khẩu quyết được nén chặt, nhưng Mu-gyeong đã giải thích cặn kẽ từng câu chữ cho Ho-yeon hiểu.

    Khi Ho-yeon đã quen với khinh công hơn, mái tóc nhuộm màu hạt dẻ tung bay rối bời trong gió. Sợi dây buộc tóc đã bay đi đâu mất từ lâu. Chỉ có chiếc dù giấy là vẫn nằm yên trên lưng.

    Mái tóc tung bay trên thảo nguyên xanh mướt trông cũng khá đẹp mắt. Nếu là màu tóc thật chắc còn đẹp hơn.

    Nhưng như để dập tắt những suy nghĩ vẩn vơ, Mu-gyeong đưa tay bắt gọn mũi tên đang lao thẳng về phía lưng Ho-yeon. Khoảng cách đã khá xa, mũi tên thường không thể với tới, nhưng riêng mũi tên của một tên trong số đó thì vẫn nằm trong tầm ngắm.

    Mu-gyeong quay lại nhìn kẻ đang giương cung. Một gã to con đến mức tưởng như sắp đè bẹp cả con ngựa hắn đang cưỡi.

    Là Urkan. Mu-gyeong nhớ đã từng chạm trán tên này trong một kiếp sống xa xôi nào đó. Khi ấy, trên đường lên Bắc Hải, hắn đã tàn sát không thương tiếc tất cả những kẻ dị tộc dám cản đường. Trong số đó, kẻ cầm cự ngoan cường nhất chính là Urkan.

    Lúc đó hắn đã bị Mu-gyeong giết chết, nhưng giờ hắn vẫn còn sống, chắc hẳn đã trở thành thủ lĩnh của bộ tộc này.

    Dây cung của Urkan kéo căng như sắp đứt, rồi mũi tên xé gió lao đi.

    Ho-yeon vẫn mải mê thi triển khinh công, không hề hay biết có mũi tên đang nhắm vào gáy mình. Ham học võ đến mức mới được dạy một chiêu đã say sưa luyện tập. Nhưng tốc độ tiếp thu của y đúng là nhanh hơn Mu-gyeong tưởng.

    Cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo phía sau, Ho-yeon mới hốt hoảng quay đầu lại. Trong đôi mắt mở to của Ho-yeon in hình mũi tên đang vẽ một đường cong lao tới. Đồng thời, ánh mắt của Urkan từ xa cũng khóa chặt vào khuôn mặt Ho-yeon.

    Đã tính toán cả tốc độ di chuyển, mũi tên nhắm thẳng vào gáy Ho-yeon. Đúng lúc Ho-yeon hét lên kinh hãi, khi mũi tên chỉ cách gáy một gang tay, Mu-gyeong đã tóm gọn nó. Rắc, tiếng mũi tên bị bẻ gãy vang lên rõ mồn một bên tai Ho-yeon.

    “Nhanh, chạy nhanh hơn nữa đi!”

    Sợ bị bắn tiếp, Ho-yeon vội vã giục. Nhưng lúc này mũi tên của Urkan đã hướng xuống đất. Đúng là với tốc độ của ngựa thì không thể đuổi kịp nữa, nhưng Mu-gyeong lại nhớ đến ánh mắt của tên đó. Dị tộc nổi tiếng với đôi mắt tinh như chim ưng.

    ‘Có nên giết hắn không nhỉ.’

    Mu-gyeong dám chắc ánh mắt đó đã găm chặt vào khuôn mặt Ho-yeon. Và sau đó là vẻ mặt ngẩn ngơ. Vẻ mặt mà hắn đã thấy không biết bao nhiêu lần ở Bích Thúy Lâu khi đám nam nhân nhìn Ho-yeon. Nhưng cũng không cần thiết phải làm chậm chuyến đi Bắc Hải. Lúc về tiện đường xử lý cũng chưa muộn.

    Khi Ho-yeon định ngoái đầu lại xem khoảng cách với dị tộc, Mu-gyeong bế xốc y đang chạy bên cạnh vác lên vai.

    Cảm nhận rõ rệt cơ thể Ho-yeon trên vai đang căng tràn sức sống. Vẫn là sự lạnh lẽo đó, nhưng nhờ vận nội lực nên mạch máu đập mạnh mẽ truyền đến tận vai hắn.

    “Nếu nặng quá ngài cứ thả tôi xuống nhé! Tôi tự chạy được…!”

    Thực ra Ho-yeon thấy nằm trên vai hắn được vác đi thoải mái hơn. Nhưng mặt khác, y lại không muốn quên cảm giác bay bổng khi thi triển khinh công lần đầu tiên.

    Chạy mãi trên thảo nguyên rộng lớn, đến khi không còn thấy bóng dáng bọn dị tộc truy đuổi đâu nữa, một lúc lâu sau, hắn mới dần chậm lại. Giống như đang thu hẹp mặt đất vậy. Ho-yeon thấy hơi buồn nôn nên từ nãy đã lấy hai tay bịt chặt miệng.

    Chưa ăn gì mấy nên cũng chẳng có gì để nôn. Lúc này Ho-yeon mới ngẩng đầu nhìn lại chặng đường vừa qua. Một cánh đồng hoang vu không một bóng dê chăn thả.

    Mu-gyeong thả Ho-yeon xuống. Bị xóc trên vai hơn một canh giờ, mặt Ho-yeon xanh lét.

    Ọe, y nôn khan xuống bụi cỏ, nhưng chỉ ứa ra chút nước dãi. Ho-yeon mang vẻ mặt đầy hối lỗi.

    Hộ vệ cứu mạng mình mà mình lại nôn ọe thế này, thật thất lễ quá. Hộ vệ thò tay vào tay nải đeo bên vai đối diện lấy ra một vật. Là túi nước bằng da.

    “…Cảm ơn ngài. Ngài đúng là ân nhân của tôi.”

    Khuôn mặt xanh xao của Ho-yeon nở nụ cười nhẹ, đưa tay đón lấy túi nước. Nhưng hộ vệ bỗng đưa túi nước lên cao. Ho-yeon ngơ ngác nhìn hắn không hiểu chuyện gì.

    “Wi công tử chắc có đến cả trăm ân nhân nhỉ?”

    Cất công cứu người ta thoát chết mà lại ăn nói lạnh lùng thế cơ chứ. Ho-yeon thấy người hộ vệ này khó đoán chẳng kém gì Cheon Mu-gyeong.

    Nhưng bị hỏi vậy, Ho-yeon cũng phải ngẫm lại xem mình có mấy ân nhân. Nếu không tính Băng Long – đấng cứu thế mang tình yêu thương bao la như cha mẹ, thì thực chất chỉ có hai người.

    Một là Cheon Mu-gyeong đã cứu y khỏi Huyết Giáo, hai là vị hộ vệ trước mặt vừa cứu y khỏi bọn dị tộc truy đuổi. Chỉ có hai người thôi mà bảo có đến hàng trăm, Ho-yeon thấy hơi ấm ức.

    Nhưng hộ vệ đã dạy y khinh công, điều mà Cheon Mu-gyeong chưa từng làm. Vậy thì hộ vệ mới là ân nhân lớn hơn Mu-gyeong chứ nhỉ?

    Tuy nhiên, y cũng không nghĩ Cheon Mu-gyeong bắt y rèn luyện thể lực chỉ để trêu chọc. Nếu muốn chơi ác, hắn chỉ việc dùng thân phận Giáo chủ ra lệnh cho y đeo chì leo núi là xong. Có lẽ nhờ những bài tập thể lực đó mà hôm nay y mới phát huy được khinh công.

    Ho-yeon vẫn còn giận vì Mu-gyeong đuổi y đi mà không thèm nhìn mặt, nhưng y phải thừa nhận rằng sự hiện diện của hắn trong tâm trí y vẫn còn rất lớn.

    “Không đến một trăm đâu, chỉ đúng hai người thôi. Nhưng ngài là người đầu tiên dạy võ công cho tôi.”

    Mắt Ho-yeon sáng lên như tìm được minh sư. Bỗng nhiên, y để ý thấy phần da dưới cằm hộ vệ hơi hé ra. Không có máu, vì tò mò nên mắt y cứ dán chặt vào đó.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú