Bạn không có cảnh báo nào.

    Từ lúc Cheon Mu-gyeong biến mất khỏi căn nhà tranh đến giờ cũng đã hơn hai canh giờ trôi qua.

    Tuy Mu Seong-pyeong đã cho người dọn đồ ăn lên nhưng Wi Ho-yeon không nuốt trôi nổi một miếng. Không biết tình hình Mu-gyeong ra sao thì làm sao mà ăn uống cho được. Nhưng đúng như lời Mu Seong-pyeong, y có chạy khắp Ma Giáo tìm kiếm thì chỉ tổ gây chú ý chứ chẳng giúp ích gì được.

    Sự lo lắng khiến tay chân y lạnh toát. Sợ hàn khí thoát ra ngoài, Wi Ho-yeon mím chặt môi. Bỗng nhiên, có tiếng bước chân người bước vào tòa lầu khiến y vội vã quay lại.

    “Có khách quý đến.”

    Nhưng rồi y lại thất vọng tràn trề. Người bước vào là một nữ nhân mặc quan phục màu xanh sẫm chỉnh tề. Cổ áo viền chỉ bạc dựng đứng, tay áo được bó gọn bằng da thuộc. Bên hông bà ta đeo kiếm, toát lên vẻ uy nghiêm không chút sơ hở.

    “Tại hạ là Wi Ho-yeon đến từ Băng Cung.”

    Wi Ho-yeon đứng dậy chào người lạ mặt.

    “Ta là Tài Vụ Tổng Quản Han Hee-ryeong.”

    Tổng quản là chức quan quản lý toàn bộ tài chính của Ma Giáo. Đang thắc mắc tại sao bà ấy lại ở đây, nhưng Wi Ho-yeon nhanh chóng hiểu ra lý do.

    “Và cũng là mẫu thân của Mu-gyeong.”

    Nụ cười hiền hậu của bà ấy có nét giống với Mu Seong-pyeong. Wi Ho-yeon không giấu nổi sự vui mừng. Khác với phụ thân, có lẽ mẫu thân sẽ lo lắng cho sự mất tích của Mu-gyeong hơn.

    “Cho lui hết người làm xung quanh đi.”

    Bà ấy ra lệnh cho gia nhân và tỳ nữ đi theo lui ra ngoài, rồi ngồi xuống ngay cạnh Mu Seong-pyeong.

    “Thấy mặt ngươi trắng bệch thế kia, chắc là lo lắng lắm hả.”

    “…Vâng.”

    Vốn dĩ mặt đã trắng nay còn trắng bệch hơn vì sợ hãi, Wi Ho-yeon muốn nói rằng bà ấy hãy mau chóng phái thêm người đi tìm Mu-gyeong đi.

    “Nghe đồn ngoài phố đang bàn tán xôn xao về một người đẹp như tuyết trắng, chẳng biết là nam nhân hay nữ nhân xuất hiện.”

    Han Hee-ryeong nhấp ngụm trà do Mu Seong-pyeong rót.

    “Vì Giáo chủ bế quan luyện công nên bấy lâu nay ta cũng hạn chế xuất hiện khi không cần thiết.”

    “Nhưng hôm nay phu nhân lại xuất hiện bất chấp điều đó, chứng tỏ phu nhân rất lo lắng cho Mu-gyeong.”

    “Đúng vậy.”

    “Ta cũng đã phái Wi công tử đến nhà tranh, trong lòng cũng không khỏi bận tâm. Vì vậy, từ hôm nay công tử cứ ở lại đây thì thế nào?”

    “Phu, phu nhân!”

    Mu Seong-pyeong nãy giờ im lặng lắng nghe bỗng giật mình lớn tiếng.

    “Có sao đâu. Nam tử chúng ta cũng ngang ngược bỏ xừ, chúng ta cũng phải có chút gì đó chứ?”

    Mu-gyeong chẳng giống Mu Seong-pyeong thô kệch chút nào, mà cũng chẳng có nét gì giống Han Hee-ryeong thanh tú cả.

    “Ta cứ tưởng đồ của ta ở đâu, hóa ra lại ở nơi không ngờ tới.”

    Bất thình lình, một giọng nói trầm thấp vang lên khiến Wi Ho-yeon giật bắn mình quay lại. Dù có cho lui hết người làm, nhưng nếu gã xuất hiện thì đáng lẽ phải có tiếng động chứ. Ngay cả gió, một phần của tự nhiên cũng không giấu được sự hiện diện, vậy mà gã lại không hề phát ra chút hơi thở nào.

    Người mà y mong ngóng bấy lâu đang đứng ngay trước mắt khiến sống mũi Wi Ho-yeon cay xè. Không chần chừ, y bật dậy khỏi ghế lao tới xem xét Mu-gyeong. Y vươn tay sờ soạng khắp mặt gã.

    Vì dám tùy tiện chạm vào long nhan của Giáo chủ nên hai người kia nín thở, không dám ho he tiếng nào.

    “Lại kiểm tra xem ta có uống rượu không à.”

    “Giờ này ai còn tâm trí đâu mà nghi ngờ cái đó.”

    Có lẽ vì quá lo lắng nên cơ thể y lạnh toát, hàn khí vương vấn nơi khóe miệng. Mu-gyeong dùng ngón cái miết nhẹ lên môi Wi Ho-yeon. Đôi môi y lập tức hút lấy hơi ấm từ tay phải gã, nhưng chính bản thân y lại không hề hay biết.

    Wi Ho-yeon xoay người Mu-gyeong một vòng, kiểm tra kỹ lưỡng xem có bị thương ở đâu không. Nếu có thể, y muốn lột phăng bộ hắc y kia ra để kiểm tra da thịt gã, nhưng thấy không có vết máu nào nên cũng yên tâm phần nào.

    “Đã về rồi đấy à.”

    Giọng điệu của Han Hee-ryeong cứ như đang chào khách. Lúc này Wi Ho-yeon mới muộn màng nhận ra mình đã hành động quá lỗ mãng.

    “Thấy con bình an trở về thế này, ta vui lắm.”

    Bà ấy lại nhấp một ngụm trà. Bên cạnh, Mu Seong-pyeong đã đứng phắt dậy. Dù sao thì người phụ thân này trong lòng cũng lo lắng lắm đây. Wi Ho-yeon nhìn Mu Seong-pyeong đang đứng cứng đờ mà tự suy diễn.

    “Phụ thân có vẻ không vui lắm nhỉ.”

    Mu-gyeong khẽ nghiêng đầu, mái tóc đen huyền khẽ lay động.

    “V, v, v.”

    Nhắc mới nhớ, Mu Seong-pyeong có tật nói lắp. Hôm nay nói chuyện trôi chảy quá nên Wi Ho-yeon quên béng mất. Han Hee-ryeong đưa chén trà lên miệng che đi nụ cười.

    “V, vui chứ. Con, con về thăm nhà thế này, không chỉ vui mà còn qu, quá mừng ấy chứ!”

    A ha ha, Han Hee-ryeong bật cười lớn. Tiếng cười sảng khoái át đi sự lúng túng đáng ngờ của Mu Seong-pyeong. Bà ấy lau nước mắt vì cười quá nhiều rồi nói.

    “Wi công tử. Vì nam tử ta lâu ngày mới về, ta sẽ bảo A-bok dẫn đường cho.”

    Bà ấy nói với Wi Ho-yeon nhưng mắt lại nhìn về phía Mu-gyeong. Có lẽ đã truyền âm trước đó, một gia nhân tên A-bok đang đứng trước cửa lầu. A-bok bịt mắt bằng vải đen, có vẻ như bị mù.

    Wi Ho-yeon cảm kích sự chu đáo của Han Hee-ryeong rồi lại quay sang Mu-gyeong. Dù thấy gã lành lặn nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa nguôi ngoai hẳn. Y lại dùng ánh mắt soi xét từng ngón tay của gã. Chợt Wi Ho-yeon nhận ra điều gì đó.

    Mu-gyeong lâu lắm mới về nhà. Có thể chỉ mình y lo lắng thôi, nhưng lẽ ra gã nên chào hỏi phụ mẫu trước mới phải.

    Thực lòng mà nói, y cảm thấy có lỗi vì đã cư xử vô phép trước mặt phụ mẫu gã, nên giờ muốn vớt vát chút lễ nghĩa. Nhưng dù có quay ngược thời gian thì chắc Wi Ho-yeon vẫn sẽ làm như vậy thôi.

    Cầm lấy chiếc dù giấy, Wi Ho-yeon nắm lấy cánh tay Mu-gyeong.

    ‘Ta ra ngoài trước, đệ ở lại nói chuyện với phụ mẫu chút đi.’

    Wi Ho-yeon gật đầu ra hiệu với ánh mắt như muốn nói điều đó. Nhưng Mu-gyeong lại làm như không hiểu, cứ thế bước ra ngoài. Cánh tay bị nắm kéo đi khiến Wi Ho-yeon loạng choạng bước theo. Ra khỏi đó một đoạn xa, Wi Ho-yeon mới thì thầm:

    “Phải chào hỏi họ trước chứ.”

    Wi Ho-yeon dường như không ý thức được mình đang hút lấy nhiệt khí từ cổ tay Mu-gyeong qua bàn tay đang nắm chặt. Dù giống như cướp đoạt, nhưng đối với Mu-gyeong, điều đó lại giúp gã xoa dịu hỏa khí trong người.

    “Không cần vội.”

    Trước sự kiên quyết của Mu-gyeong, Wi Ho-yeon đành buông tay ra. Sự mát lạnh đang xoa dịu cơn nóng trong người Mu-gyeong cũng theo đó mà biến mất không chút lưu luyến.

    Nhìn hai người đi theo gia nhân khuất bóng, nụ cười trên môi Han Hee-ryeong vẫn không hề tắt. Nghe tiếng bánh xe ngựa chở con trai Giáo chủ và con trai Băng Cung chủ đi xa, Mu Seong-pyeong mới thở phào nhẹ nhõm phù một cái.

    “Thích xem kịch mà diễn xuất tệ quá đấy.”

    “Phu nhân mới là người giỏi đấy. Tim ta thót lên tận cổ họng, giờ mới hoàn hồn lại được đây.”

    “Mà phu quân có nghe thấy không?”

    “Nghe thấy gì cơ?”

    “Tên ấy bảo là “đồ của ta” đấy. Ta cứ thắc mắc sao con chó điên đó lại bám dính lấy Giáo chủ, hóa ra là không muốn bỏ lỡ chuyện vui đây mà.”

    Con chó điên là ám chỉ Do Gyeon. Nhưng Mu Seong-pyeong chỉ hiểu mỗi từ “con chó điên”, còn mấy câu “đồ của ta” hay “chuyện vui” thì ông mù tịt.

    “Vốn dĩ suy nghĩ của nó đã khó đoán rồi, giờ lại càng chẳng hiểu nổi.”

    Mu Seong-pyeong than thở rằng mình hoàn toàn bó tay.

    “Giáo chủ nhìn người rất chuẩn. Nhờ biết dùng người đúng chỗ mà Thần Giáo ta mới ổn định được như thế này. Chỉ có điều chính Giáo chủ lại cứ hay biến mất tăm mất tích.”

    Mu Seong-pyeong gật đầu đồng tình.

    “Điều đó có nghĩa là ngài ấy chỉ làm những việc tối thiểu cần làm thôi, chứ chẳng có chút nhiệt huyết nào với bất cứ thứ gì cả.”

    Phu thê Mu Seong-pyeong đã từng phục vụ hai đời Giáo chủ trước Mu-gyeong. Cho đến đời Giáo chủ trước, Han Hee-ryeong chỉ là phu nhân quanh quẩn trong nhà. Nhưng sau khi Mu-gyeong lên ngôi, gã đã cất nhắc bà ấy lên làm Tài Vụ Tổng Quản.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú