Bạn không có cảnh báo nào.

    Wi Ho-yeon cũng đã từng gặp Do-gyeon hai lần. Thấy Yeom công tử sợ hãi như vậy, y đoán hắn là một cao thủ đáng gờm, nhưng không ngờ lại có tên trong bảng xếp hạng.

    “Chừng nào Do-gyeon còn đứng ở vị trí thứ mười lăm, thì những ma nhân tầm thường không dám thách đấu.”

    “Tại sao ạ?”

    Wi Ho-yeon vừa thêu mắt rồng vừa hỏi. Han Hee-ryeong không nghĩ y thêu thùa để kiếm tiền. Vì hoa văn rồng chỉ có Giáo chủ mới được dùng, bà cho rằng y đang bày tỏ lòng thành kính nhân dịp sinh nhật ngài. Với bà, hành động này thật đáng khen và tương lai của hai người có vẻ rất tươi sáng.

    “Đối với Do-gyeon, thứ hạng chẳng có ý nghĩa gì lớn. Dù không muốn thừa nhận nhưng ngay cả người đứng đầu hiện tại nếu phải đấu sinh tử với hắn, cũng không dám chắc phần thắng.”

    Hóa ra Do-gyeon lại lợi hại đến thế, Wi Ho-yeon thầm cảm thán.

    “Vậy người đứng đầu là ai ạ?”

    Biết thêm cũng không hại gì nên y hỏi.

    “Wi công tử đã gặp người đó rồi mà?”

    “Ta ư?”

    “Chính là Mu Seong-pyeong, phu quân của ta.”

    Phập, Wi Ho-yeon cắm sâu cây kim khi hoàn thành mắt rồng, ngạc nhiên đến mức mở to mắt miệng. Han Hee-ryeong rất hài lòng với phản ứng của y, cười càng thêm tự hào.

    Nhớ lại thì khí thế của Mu Seong-pyeong rất phi phàm nhưng lại không toát ra ma khí. Có lẽ ông ta đã đạt đến cảnh giới cao đến mức có thể thu liễm ma khí hoàn toàn. Việc ông ta đối xử lạnh nhạt với Mu-gyeong có lẽ cũng vì bản thân ông ta quá xuất chúng.

    “Tuy nhiên, phu quân ta đứng trước Giáo chủ cũng chỉ là kẻ phàm trần mà thôi. Còn Do-gyeon chỉ là một con chó con.”

    Chó con ư… Tin đồn Giáo chủ đạt cảnh giới Thoát Ma xem ra không phải nói quá. Nhưng một người như thế sao lại mắc bệnh Cửu Dương Tuyệt Mạch? Nếu đã đạt Thoát Ma thì phải thoát khỏi những ràng buộc của thể xác rồi chứ, thật kỳ lạ.

    “Liệu sinh nhật này Giáo chủ có xuất quan không ạ?”

    “Cái đó hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của ngài.”

    Nào, Han Hee-ryeong vỗ tay nhẹ một cái.

    “Vì thế lý do hôm nay ta đến đây là muốn Wi công tử cùng tham gia tiệc mừng sinh nhật Giáo chủ.”

    “Ta ạ?”

    “Đây là yến tiệc lớn nhất trong năm. Chắc chắn Wi công tử sẽ ngạc nhiên vì sự xa hoa của nó đấy.”

    Ở Bắc Hải, mỗi lần sinh nhật Cung chủ cũng đều tổ chức yến tiệc. Ngày đó cửa Băng Cung Điện sẽ mở rộng để thương nhân và thường dân vào chung vui.

    “Nhưng hôm đó ta định ở lại đây.”

    “Tuyệt đối không được.”

    Bà ta mỉm cười nhưng giọng điệu kiên quyết.

    “Tất cả mọi người có mặt tại bản doanh đều phải chúc mừng sinh nhật Giáo chủ.”

    Cũng phải, sinh nhật của một người được coi như thần thánh thì chắc không thể từ chối vì lý do “không thích tham gia” được.

    Bà ta mở nắp hộp tre mang theo đặt trên bàn. Bên trong là một chiếc mặt nạ thỏ trắng. Bà cầm mặt nạ lên che nửa mặt rồi nói với Ho-yeon.

    “Có cái này thì không cần nhuộm tóc cũng không sợ bị chú ý đâu.”

    Đúng lúc y đang băn khoăn chuyện có nên nhuộm lại tóc bằng Tiềm Hoa Thảo hay không.

    “Vì mọi người đều đeo mặt nạ để dự tiệc mà. Có người còn đội cả tóc giả nữa.”

    Có vẻ như vào ngày sinh nhật ai cũng muốn làm đỏm một chút. Và bà còn nói nhờ ai đó mà năm nay tóc giả màu trắng đang là mốt, nên y không cần phải nhuộm tóc đâu. Xong việc, bà đứng dậy ra về dứt khoát.

    “Thưa Tổng quản. Cho ta hỏi bức thư ta nhờ…”

    Wi Ho-yeon cố gắng hỏi thăm về bức thư một cách lịch sự nhất. Han Hee-ryeong gật đầu trấn an.

    “Ta đã cho người gửi theo đoàn tiêu cục của dị tộc rồi. Giờ này chắc thư của Wi công tử đã ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn an toàn.”

    “Đa tạ người.”

    Wi Ho-yeon đứng dậy cúi đầu cảm tạ sâu sắc.

    “Có gì đâu.”

    Han Hee-ryeong nhận lời cảm ơn mà không chớp mắt. Rồi bà phất tà áo quan phục bước ra khỏi biệt viện.

    Kiên nhẫn chờ đợi thì sẽ nhận được tin tức của bọn trẻ ở Âm Biệt Đường thôi. Tâm trạng phấn chấn hẳn lên, Wi Ho-yeon tỉ mỉ thêu nốt mắt rồng. Chỉ còn vài mũi nữa là xong nên tay y đưa thoăn thoắt. Chủ Lăng La Phòng bảo rằng từ cổng vào đến Thiên Ma Điện sẽ được trang trí toàn bằng lụa thêu rồng.

    Mất một lúc lâu Ho-yeon mới hoàn thành, y giũ tấm lụa phập phập để trải ra. Thực lòng y định thêu ẩu cho méo mó đi, ai ngờ lại đẹp hơn mong đợi khiến y cảm thấy hơi thua thiệt với Giáo chủ.

    Như muốn làm gãy luôn hình thêu, Wi Ho-yeon gấp tấm lụa lại rồi đặt lên ghế. Sau đó y đi về phía phòng trong.

    Hôm nay lạ cái là Mu-gyeong không ra ngoài mà ở lì trong phòng. Hay là hắn đang ngủ? Wi Ho-yeon phân vân không biết có nên mở cửa phòng ngủ hay không. Nhưng thường thì người ngủ nhiều là y chứ chưa bao giờ thấy Mu-gyeong ngủ cả.

    Lấy hết can đảm mở cửa phòng ngủ tách biệt với phòng khách… Hộc, luồng nhiệt nóng rực ập tới khiến Wi Ho-yeon vô thức lấy tay áo che miệng. Mu-gyeong đang ngồi xếp bằng trên giường vận khí điều tức. Hắn cởi trần, từ cơ thể toát ra sức nóng khủng khiếp.

    Đôi mắt nhắm nghiền dưới hàng lông mày sắc nét không chút động tĩnh, nhưng những dòng chữ trên cánh tay phải hắn lại chuyển động sống động như sinh vật sống.

    Cái đó…, rốt cuộc là cái gì…?

    Những dòng chữ dày đặc trên bắp tay nổi lên trên những mạch máu căng phồng như sắp nổ tung. Dù hỏa ma bên trong đang thiêu đốt dữ dội, nhưng Wi Ho-yeon như người mất hồn, không cảm nhận được sức nóng mà cứ thế bước vào. Luồng khí đỏ sẫm bao quanh người hắn trông giống hệt con rồng y vừa thêu trên lụa.

    Là ma khí sao? Nhưng nó khác hẳn với khí tức của bọn ma nhân ở Bích Thúy Lâu. Ma khí của bọn chúng nhớp nháp và khó chịu, còn ở Mu-gyeong, ngoại trừ sức nóng như thiêu đốt, y cảm nhận được sự Thái Hư (hư không vô tận) không thể đo đếm. Thậm chí còn đọng lại sự tinh khiết như bầu trời ráng đỏ hoàng hôn.

    Toàn thân Wi Ho-yeon, người đang khoác chiếc áo choàng xanh, cũng lóe lên ánh sáng xanh. Đó là bản năng tự vệ trước hỏa khí quá mạnh. Wi Ho-yeon rùng mình, cảm thấy một sự quen thuộc kỳ lạ. Như thể dòng dung nham mãnh liệt y từng thấy dưới lòng đất Vạn Niên Tuyết Sơn đang hiện hữu trong hắn.

    Khi mí mắt đang nhắm nghiền khẽ nhúc nhích, ánh đỏ rực rỡ hiện lên trong mắt Mu-gyeong.

    Lại đây.

    Dường như hắn đang nói vậy. Nhưng thực tế giữa hai người chỉ có sự im lặng bao trùm. Thế nhưng Wi Ho-yeon không thể cưỡng lại mà tiến về phía hắn. Đồng thời, cánh tay phải như đang giam cầm dung nham vươn ra, tóm lấy y.

    Bị kéo vào lòng Mu-gyeong đến nghẹt thở, Wi Ho-yeon nhắm chặt mắt. Chỉ chút nữa thôi là y cũng sẽ vòng tay ôm lấy hắn, hòa làm một. Dù chẳng hiểu lý do tại sao, y muốn phó mặc bản thân cho cơ thể nóng rực này. Wi Ho-yeon phải nắm chặt hai tay để kìm nén ý muốn đó.

    Lồng ngực Mu-gyeong áp sát vào người y phập phồng dữ dội. Hắn thở hắt ra một hơi sâu. Như thể đến giờ phút này hắn mới được sống lại.

    Ngươi…, có muốn đi dự tiệc sinh nhật cùng ta không?

    Câu nói đó, y chẳng thể thốt ra lời.

    ***

     

    Sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, Vạn Ma Điện nằm tại bản doanh Ma Giáo tỏa ra ánh sáng đỏ rực rỡ trong ngày sinh nhật Giáo chủ. Con đường dẫn đến Vạn Ma Điện treo vô số đèn lồng đỏ. Mỗi khi gió thổi, đèn lồng đung đưa tạo nên cảnh tượng tráng lệ như một con rồng lửa đang uốn lượn.

    Vạn Ma Điện là nơi Giáo chủ cùng các Trưởng lão và quan chức cấp cao họp đại hội. Nhưng khi có yến tiệc lớn như hôm nay, giáo chúng cũng được phép ra vào. Trên khuôn mặt của những giáo chúng tập trung tại quảng trường Vạn Ma Điện tràn đầy sự phấn khích như sắp bùng nổ.

    Một góc yến tiệc, những ma nhân hung dữ hôm nay cũng tạm gác lại sát khí. Họ đeo mặt nạ hình thú, hòa mình vào đám đông giáo chúng. Thức ăn và rượu do Giáo phái ban tặng ê hề, trên tay ai cũng đầy ắp đồ ăn.

    Các nghệ nhân mặc lụa là gấm vóc không ngừng tấu nhạc. Tiếng trống xen lẫn tiếng đàn tạo nên không khí tao nhã, lũ trẻ rải những cánh hoa đựng trong giỏ tre lên không trung. Hòa mình vào dòng người đa dạng, lòng Wi Ho-yeon cũng rộn ràng khó tả.

    Chứng kiến sự sung túc của bản doanh, Wi Ho-yeon quyết tâm khi trở về Băng Cung sẽ kể lại những gì mình đã thấy. Bắc Hải khắc nghiệt hơn Ma Giáo nhiều, nhưng y hy vọng nơi đó cũng có thể trở nên giàu có hơn hiện tại. Ma Giáo, một nơi biệt lập giống như Bắc Hải Băng Cung, đã cho Ho-yeon nhìn thấy hy vọng.

    Đeo chiếc mặt nạ thỏ, đúng như lời Han Hee-ryeong, Ho-yeon không hề bị chú ý. Nhờ vô số giáo chúng đeo đủ loại mặt nạ thú và đội tóc giả sặc sỡ, đặc biệt là tóc giả màu trắng rất nhiều.

    Giữa quảng trường Vạn Ma Điện, một võ đài đã được chuẩn bị để chọn ra người xếp thứ mười lăm. Nghe nói hôm nay sẽ là tỉ võ chính thức chứ không phải sinh tử quyết.

    “Wi công tử, mời đi lối này.”

    A-bok đeo mặt nạ hươu dẫn Ho-yeon đến gần võ đài. Hắn vẫn xác định phương hướng rõ ràng như người sáng mắt.

    Nhìn về phía võ đài, ở vị trí cao nhất của quảng trường có một chiếc ngai vàng bỏ trống, chắc là của Giáo chủ, bên dưới là chỗ ngồi của các Trưởng lão. Đây cũng là lần đầu tiên Wi Ho-yeon được nhìn thấy đầy đủ Ngũ Đại Ma Trưởng Lão.

    Những người quen mặt của Ma Ảnh Vũ Gia đập vào mắt y đầu tiên, con cái của họ cũng ngồi cùng. Bên trái Mu Seong-pyeong là các tiểu thư, còn bên phải Han Hee-ryeong có vẻ là Đại công tử. Dù ở xa không nhìn rõ lắm nhưng Đại công tử trông giống hệt Mu Seong-pyeong.

    “A-bok à, ở đó không có chỗ cho Mu-gyeong công tử sao?”

    Wi Ho-yeon chỉ tay về phía chỗ ngồi của Ma Ảnh Vũ Gia.

    “Vâng, không có chỗ của công tử ạ.”

    Điều này trái ngược hoàn toàn với lời Han Hee-ryeong nói rằng không được thiếu một ai trong ngày sinh nhật Giáo chủ.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú