Chương 52
bởi Chung SeikerNgay lúc thề sẽ trả thù Cheon Mu-gyeong, bỗng một luồng khí xanh lam bùng lên như ngọn lửa trên tay Ho-yeon, dao động dữ dội.
“Hỡi đứa trẻ mang trong mình Ma Thần, vì cứu con ta mà ngươi đã phải chịu ơn huệ lớn.”
Ho-yeon ôm lấy thái dương đau nhói vì giọng nói vang vọng bên tai.
“Âm và Dương, Dương và Âm vốn là một, mong rằng sự sắp đặt ta để lại sẽ cứu rỗi được ngươi.”
Giọng nói đều đều không chút cảm xúc này chính là giọng của Băng Long đã rời đi từ lâu. Ho-yeon vội thu hồi khí tức trên tay, thở hổn hển. Hơi thở trắng xóa tuôn ra từ miệng y rồi dần tan biến, chỉ còn lại hơi thở vô hình.
Chẳng hiểu Băng Long nói gì, và những ký ức đó cũng không tồn tại trong y. Thỉnh thoảng Ho-yeon vẫn nghe thấy giọng nói của Băng Long như thế này, nên y đoán đó chỉ là tàn dư ý niệm của ngài. Hoặc có thể là dư chấn của việc phong ấn đan điền được giải.
Thu liễm khí tức vào trong, Ho-yeon bước vào nhà tranh, khơi lại đốm lửa trong lò sưởi. Châm lửa vào cành cây khô nhặt được, thắp sáng đèn lồng, y đưa tay lấy viên Tích Cốc Đan. Ăn món này ngán đến tận cổ, ở Ma Giáo hay Bắc Hải thì vị cũng dở tệ như nhau. Nhưng để lấp đầy cái bụng rỗng, y đành nhai rau ráu.
Nhớ lại những món ăn bổ dưỡng ê hề ở Vô Danh Các mà thèm, nhưng giờ có thì y cũng chẳng nuốt trôi. Tên Giáo chủ hẹp hòi đó thấy y không chịu ăn uống đàng hoàng nên định dùng Tích Cốc Đan để trả thù chắc?
‘Đừng bảo là…, hắn định không quay lại cho đến khi ta ăn hết chỗ này nhé?’
Muốn hút dương khí của Cheon Mu-gyeong thì hắn phải ở bên cạnh mới được. Trong cái hũ nhỏ chứa đầy Tích Cốc Đan, đủ để ăn trong ít nhất hai tháng. Ngọn lửa đèn lồng lay lắt như cảm nhận được nỗi bất an của Ho-yeon.
***
Đêm khuya thanh vắng, ngay cả chim chóc cũng đã ngủ say, Mu-gyeong trở về căn nhà tranh trên đỉnh núi mà không gây ra tiếng động nào. Tà áo đen không hề cọ xát tạo ra âm thanh, bản thân hắn như hòa vào bóng tối. Chỉ có hỏa khí độc địa bị nén chặt trong cánh tay phải là minh chứng cho sự hiện diện của hắn.
Ho-yeon đang cuộn tròn trong chăn ngủ say sưa. Biết tính Wi Ho-yeon hiền lành nên hắn không nghĩ y sẽ nổi điên đập phá nhà cửa, nhưng không ngờ y lại vô tư lự đến mức này. Như thể bị oan hồn chết vì thiếu ngủ ám vào người, ngày nào y cũng ngủ ít nhất năm canh giờ (1).
Ngược lại, Mu-gyeong thường thức trắng đêm, hoặc nếu có ngủ cũng chỉ chợp mắt được một canh giờ (2). Thoát khỏi Tâm Ma, tinh thần hắn hoàn toàn ổn định dù không ngủ, chỉ cần hít thở cũng đủ để khí huyết tự lưu thông và phục hồi cơ thể.
“…Ngươi làm gì ở đó thế?”
Ho-yeon mở mắt, thì thầm “Lại đây” rồi vạch chăn ra. Mu-gyeong không chút do dự bước vào vòng tay của bông tuyết trắng muốt. Nhìn ánh mắt lờ đờ kia là biết y vẫn chưa nhận ra người trước mặt là ai. Lại mộng du rồi.
Ho-yeon chớp mắt chậm rãi, Mu-gyeong ôm trọn cả người lẫn chăn vào lòng. Có vẻ hơi chật chội nên vầng trán mịn màng của y nhăn lại, nhưng rồi y ngoan ngoãn dựa vào Mu-gyeong như đang tìm kiếm hơi ấm.
Cánh tay phải của Mu-gyeong ôm lấy Ho-yeon đập mạnh liên hồi nhưng rồi cũng nhanh chóng bình ổn trở lại. Đôi má trắng như đậu hũ của Ho-yeon dần hồng hào lên.
“Ta, bình thường ta không có “lên” đâu nhé?”
“Ý ngươi là ngươi bị bất lực à?”
“Không! Không phải bất lực, ta khỏe mạnh lắm, chỉ là ta hơi lớn tuổi rồi nên…”
Khuôn mặt lúng túng biện minh của Ho-yeon hiện lên rõ mồn một trong ký ức hắn. Vì Ho-yeon đang rên rỉ cọ quậy trong chăn. Đặc biệt là phần hạ bộ cứ cọ sát liên hồi, cái thứ đó mà cũng đòi làm đàn ông ư.
Âm khí mạnh thế kia không biết có làm tròn bổn phận nam nhân được không, nhưng thấy y bảo có mấy đứa con rồi chắc cũng đã từng ân ái với vợ. Nghĩ lại thì, vì quá tập trung vào chuyện y không phải con Cung chủ nên hắn đã bỏ qua đời tư của Wi Ho-yeon.
Tuy nhiên, Wi Ho-yeon chưa từng học Băng công, nên có thể Băng Cung đã tìm một kẻ có ngoại hình giống dòng dõi Cung chủ để lừa dối Thần Giáo…
Băng Cung là nơi khép kín nên rất cảnh giác với thương đoàn chúng tôi. Chúng tôi đã mua chuộc người hầu để dò la về Wi Ho-yeon, nhưng tất cả đều nói y đột nhiên xuất hiện và sống ở Băng Cung.
Cũng có tin đồn y là con riêng của Cung chủ, nhưng Cung chủ nổi tiếng là người yêu vợ nên khả năng này rất thấp.
“Ta…, tuy không phải con Cung chủ, nhưng đúng là cùng dòng máu mà…….!”
Cung chủ đời nào lại đưa một kẻ lai lịch bất minh vào cung, nên lời Ho-yeon nói chắc là thật. Nhưng Wi Ho-yeon có phải dòng dõi Cung chủ hay không đâu còn quan trọng. Dù sao y cũng đã nằm trong tay hắn, là của hắn rồi.
Ho-yeon lại rên rỉ, hông đưa đẩy nhẹ nhàng. Nhờ hút no dương khí từ hắn mà “cậu nhỏ” của y dựng đứng lên trông thật buồn cười. Hắn lật chăn ra, cảm giác tiếp xúc càng thêm rõ rệt.
Qua lớp quần lót mỏng manh, phần hạ bộ nhô lên của Ho-yeon cọ cọ vào đùi Mu-gyeong. Mu-gyeong bật cười khẩy.
Chắc y cũng làm tình với vợ một cách thảm hại thế này thôi.
Nhờ Wi Ho-yeon, hắn tìm lại được cảm xúc tưởng chừng đã mất: trí tưởng tượng. Tưởng tượng là động lực sống của con người, nhưng với Mu-gyeong, kẻ không còn hy vọng hay mong đợi gì, nó đã bị cắt bỏ từ lâu.
Từ khi quyết định cuộc đời mình đã cạn kiệt khả năng thay đổi, Mu-gyeong chỉ đứng nhìn vạn vật với con mắt bàng quan. Nhưng giờ thì sao.
Hắn tò mò về thân thế của Wi Ho-yeon, tự hỏi một kẻ như trẻ con thế này làm cha kiểu gì, thậm chí còn liều lĩnh truyền chân khí vào để dò xét độ sâu của âm khí ẩn trong đan điền y. Dù biết có thể khiến Ho-yeon mất mạng hoặc tàn phế. Nhưng Wi Ho-yeon vẫn là một ẩn số.
Cheon Mu-gyeong nhìn xuống hạ bộ của mình rồi cười nhạt.
“Rắc rối rồi đây.”
Dù động tác của Ho-yeon vụng về đến mức thảm hại, nhưng hắn cũng bị kích thích. Ấn, ấn, Ho-yeon cứ dí sát vào đùi Mu-gyeong như thể đó là lối vào mật địa. Mu-gyeong túm lấy dương vật của Ho-yeon qua lớp quần lót.
A, tiếng rên rỉ đầy khoái cảm thoát ra từ miệng Ho-yeon. Áp lực từ bàn tay to lớn và sức nóng hừng hực khiến y không ngừng rên rỉ.
Mu-gyeong nhìn chằm chằm Ho-yeon. Hai nốt ruồi dưới đôi môi hé mở trông thật gợi tình. Bất ngờ, Mu-gyeong lật ngửa Ho-yeon ra rồi đè lên trên. Mái tóc y trải dài trên giường như dải ngân hà, nhưng đôi má ửng hồng kia trông dâm đãng hơn là thánh thiện.
Đưa mắt nhìn từ vầng trán tròn trịa xuống cằm, Mu-gyeong cởi dây buộc quần lỏng lẻo của y ra. Dưới rốn sâu hoắm là vùng mu nhẵn nhụi, và “cậu nhỏ” đang ngẩng cao đầu chào cờ.
Lúc tắm rửa hắn đã nhìn thấy cơ thể trần trụi của Wi Ho-yeon nhiều lần, nhưng đây là lần đầu tiên thấy nó cương cứng.
Cảm nhận luồng khí mát lạnh từ người Ho-yeon, Mu-gyeong nắm lấy dương vật trần trụi của y bằng tay phải. Cảm giác da thịt dính chặt vào lòng bàn tay khiến hắn suýt chút nữa dùng sức bóp mạnh, làm Ho-yeon rên lên đau đớn.
Dưới hàng lông mày nhíu lại, đôi mắt xám xanh hé mở. Nếu tỉnh táo, chắc chắn y sẽ vùng dậy đá hắn bay đi, nhưng giờ trong mắt y chỉ toàn sự nghi hoặc.
Mu-gyeong nhìn vào đôi mắt mơ màng của Ho-yeon, dùng ngón cái xoa nhẹ quy đầu ướt át. Khi hắn ấn vào lỗ nhỏ ở giữa, đùi Ho-yeon run lên bần bật.
Ấm áp quá, thích quá…. Ho-yeon nhắm mắt lại, bám tay vào bắp tay Mu-gyeong. Y muốn ôm lấy hắn nhưng thân hình Mu-gyeong quá to lớn. Trong lúc trêu đùa “cậu nhỏ” của Ho-yeon, dương vật của Mu-gyeong ẩn trong quần cũng rỉ nước.
Tưởng rằng dục vọng đã bị thiến sạch cùng với trí tưởng tượng, nhưng nhìn Wi Ho-yeon rên rỉ dưới thân mình, những cảm giác ngủ quên bấy lâu như được đánh thức. Ư ư…, sau một hồi ma sát, Ho-yeon rên rỉ rồi cứng người bắn tinh. Tinh dịch dính đầy lên bụng Ho-yeon và tay Mu-gyeong.
Mu-gyeong nhìn xuống bàn tay phải của mình. Cảm giác như nhúng tay vào nước đá giữa trưa hè oi ả. Tinh dịch ướt đẫm tay hắn lạnh đến mức khó tin là nó vừa được bắn ra từ cơ thể người sống.
“Đến lần thứ một trăm mới được nếm trải.”
Vô thức nhếch mép cười, Mu-gyeong nắm lấy cằm Ho-yeon. Chẳng hề hay biết mình vừa bị vấy bẩn bởi chính tinh dịch của mình, Ho-yeon dụi má vào tay hắn tìm hơi ấm.
Mu-gyeong ép dương vật đang cương cứng của mình vào người Ho-yeon, ghé sát mặt vào mặt y.
“…Ấm quá.”
Ho-yeon vòng tay ôm lấy lưng Mu-gyeong. Cái vẻ khao khát hơi ấm mà chẳng cần biết mình là ai, đang bị làm gì khiến hắn gai mắt. Nhìn khóe miệng Ho-yeon giãn ra thỏa mãn, bất chợt hắn liếm nhẹ lên nốt ruồi của y. Hai nốt ruồi biến mất rồi lại hiện ra dưới cái lưỡi như thú hoang của hắn.
Hành động bốc đồng nhưng nếu muốn hắn hoàn toàn có thể kìm lại. Nhưng biết dục vọng tưởng chừng đã thoái hóa đang phản ứng với người trước mặt, Mu-gyeong không buồn kiềm chế bản thân nữa.
Đồ hẹp hòi…….. Trong giấc mơ, Ho-yeon lẩm bẩm điều gì đó. Luồng khí thanh mát như hương bạc hà từ gỗ Tuyết Hương (Tuyết Hương Mộc) không ngừng thấm vào đan điền hắn. Đặc biệt, bàn tay phải dính đầy tinh dịch của Ho-yeon trở nên dịu ngoan hơn bao giờ hết.
Mu-gyeong đưa bàn tay ướt át lên mặt mình.
Xem ra phải trả tiền mua đá cho Băng Cung thôi.
Chú thích:
- Khoảng 10 tiếng đồng hồ.
- Khoảng 2 tiếng đồng hồ.
0 Bình luận