Chương 96
bởi Chung SeikerHo-yeon thở dốc, cả thân hình bị Cheon Mu-gyeong đè nghiến xuống lớp da báo tuyết. Y chỉ định truyền hơi thở để cứu hắn, nào ngờ Mu-gyeong lại phản ứng bằng một nụ hôn cuồng nhiệt, không chỉ dùng lưỡi khuấy đảo mà còn như muốn cắn nuốt cả đôi môi y.
Bị hôn đến ngạt thở, Ho-yeon quên cả việc thở bằng mũi. Y cố gắng quay đầu né tránh để tìm kiếm chút không khí.
Nhưng gáy y bị bàn tay to lớn của hắn giữ chặt, khiến miệng y phải mở to đón nhận, nụ hôn càng lúc càng sâu hơn.
Tranh thủ lúc hắn lơi ra, Ho-yeon vội hít một ngụm khí, nhưng lại bị nụ hôn chặn đứng. Hắn như một kẻ đói khát, muốn hút cạn từng hơi thở của y.
“Ưm, Ch…, Cheon Mu-gyeong.” Những tiếng kháng cự yếu ớt bị Mu-gyeong nuốt gọn. Bàn tay nóng rực của hắn luồn vào trong, xé toạc chiếc áo trong vốn đã nhàu nhĩ vì va chạm, rồi vuốt ve làn da trần của Ho-yeon. Áo ngoài nhanh chóng bị lột sạch, còn chiếc quần ướt sũng dính chặt vào người cũng bị hắn xé rách không thương tiếc.
Sao hắn có thể ấm áp đến thế? Nơi này từng chỉ để lại trong y những ký ức về cái lạnh thấu xương, nhưng giờ đây, đối diện với “ngọn lửa” hừng hực này, dù đang bị hắn cưỡng hôn, y vẫn suýt vô thức dang tay ôm chầm lấy hắn.
Ho-yeon tự nhủ phải giữ tỉnh táo, y đập mạnh vào cánh tay hắn, như muốn nhắc nhở: Tỉnh lại đi, ngươi đang làm cái trò gì vậy.
Nhưng hành động kháng cự yếu ớt đó chỉ đổ thêm dầu vào lửa, khiến Cheon Mu-gyeong càng thêm hưng phấn. Hắn bao trọn lấy đôi môi y mút mát, rồi trượt xuống liếm láp hai nốt ruồi ướt đẫm mồ hôi dưới cằm.
“Cheon Mu-gyeong…!”
Ho-yeon thốt lên bằng đôi môi sưng tấy. Hắn dùng răng cắn nhẹ vào yết hầu đang run rẩy, rồi lại dùng lưỡi mơn trớn, khiến Ho-yeon phải cố nhịn cảm giác nhột nhạt buồn ho.
“Đừng làm thế, tỉnh lại đi. Nhé?”
Trong lúc luống cuống, Ho-yeon nắm lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, hóa ra lại là mái tóc đen nhánh của Cheon Mu-gyeong. Hắn hơi ngẩng đầu lên, nhìn y với ánh mắt khác thường. Ánh mắt thờ ơ, lạnh nhạt thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự rực lửa, cuồng dại như kẻ bị quỷ ám.
Ho-yeon vô thức nới lỏng tay đang nắm tóc hắn. Y có dự cảm rằng, chỉ cần phản kháng thêm chút nữa, hắn sẽ cắn phập vào cổ y ngay lập tức.
“…Sao ngươi lại đáng sợ thế này.”
Bình thường hắn hay nói những lời khó nghe, cộc cằn, nhưng ít ra còn nói lý lẽ. Còn bây giờ, hắn hoàn toàn mất trí, chẳng khác nào một con dã thú không thể giao tiếp.
Khi Ho-yeon buông tay, Cheon Mu-gyeong phát ra tiếng gầm gừ trầm đục từ cổ họng, điên cuồng khám phá cơ thể y. Khi một bên ngực y lọt thỏm trong miệng hắn, hai bàn tay khổng lồ siết chặt lấy eo y, tưởng chừng như muốn bóp vụn cả lồng ngực.
“Hư ư…….” Chiếc núm vú nhô cao bị chiếc lưỡi thô ráp của hắn quét qua liên tục. Ho-yeon rên rỉ, ôm lấy đầu Mu-gyeong. Như chưa thỏa mãn, hắn tiếp tục để lại những dấu ấn đỏ chót trên khắp cơ thể y. Khi hắn mút mát vùng rốn sâu, cảm giác tê rần chạy dọc bụng dưới khiến Ho-yeon co rúm các ngón chân lại.
Hỏa khí đỏ rực tỏa ra từ cơ thể Cheon Mu-gyeong càng lúc càng mãnh liệt. Hắn bật ra tiếng rên trầm, những đường gân xanh trên cánh tay phải nổi cuồn cuộn như chực chờ nứt toác.
Ho-yeon biết rõ điều đó. Mỗi khi hỏa khí bùng phát, trên cánh tay hắn lại xuất hiện những dòng chữ chi chít.
Có lẽ đó là cách để hắn tự khống chế ngọn lửa địa ngục đang thiêu đốt cơ thể mình.
Ho-yeon mơ hồ đoán được hắn muốn gì ở y. Hắn đang khao khát hàn khí để làm dịu cơn nóng. Dù không hiểu tại sao Cheon Mu-gyeong lại mắc phải chứng bệnh tương tự như Cửu Dương Tuyệt Mạch, nhưng dù lý do là gì, Ho-yeon cũng không thể đẩy hắn ra. Không phải vì sợ hãi hay yếu đuối.
Cheon Mu-gyeong ra nông nỗi này là vì đã cứu y. Nếu hắn rơi xuống một mình, chắc chắn hắn đã bình an vô sự.
Ho-yeon vòng tay ôm lấy hắn, đáp lại sự đụng chạm thô bạo đang muốn kiểm soát hoàn toàn cơ thể mình. Y cảm nhận rõ từng nhịp co thắt của những thớ cơ săn chắc, nóng bỏng dưới tay mình.
Ho-yeon vuốt ve tấm lưng rộng lớn của hắn bằng đôi tay chằng chịt vết xước, như muốn nói “Không sao đâu”, “Nếu muốn, ta sẽ truyền hàn khí cho ngươi”. Bàn tay y chậm rãi lướt xuống cánh tay nổi đầy gân guốc hằn những dòng chữ cổ quái.
Những dòng chữ ấy như có sinh mệnh. Chúng uốn lượn quanh cánh tay như hình dáng một con rồng dài, Ho-yeon không thể hiểu được ý nghĩa, nhưng y biết, ngay cả khi mất lý trí, hắn vẫn đang cố gắng áp chế hỏa ma trong người.
Nếu có thể giúp được gì, y sẵn lòng làm tất cả. Khoảnh khắc tay Ho-yeon chạm vào những dòng chữ đen kịt, đôi môi Mu-gyeong lại một lần nữa hung hãn áp xuống, nụ hôn sâu thẳm và mạnh bạo hơn. Mặc kệ sức nóng như thiêu đốt từ cánh tay hắn, Ho-yeon dồn sức truyền luồng khí xanh lam vào cơ thể hắn.
Từ việc tạo bậc thang băng đến việc dùng nội lực dọn dẹp tuyết, đan điền của y đã hao hụt khá nhiều, nhưng lượng hàn khí này vẫn nằm trong khả năng. Nếu là trước kia, y sẽ chẳng bao giờ dám làm chuyện liều lĩnh thế này. Thật trớ trêu, chính nhờ những lần Cheon Mu-gyeong cưỡng ép đoạt lấy âm khí và truyền hỏa khí sang, cơ thể Ho-yeon đã dần tìm được sự cân bằng.
Trong khi nụ hôn vẫn diễn ra cuồng nhiệt, bàn tay Mu-gyeong đã tóm lấy phần thân dưới của Ho-yeon. “Cậu nhỏ” đã cương cứng lập tức ngoan ngoãn nằm trọn trong lòng bàn tay hắn. Sự vuốt ve thô bạo khiến Ho-yeon chỉ biết thở hắt ra những tiếng đứt quãng.
Hai cơ thể trần truồng khao khát hơi ấm, quấn lấy nhau không chừa một kẽ hở. Ho-yeon cũng đưa tay nắm lấy “cự vật” của Mu-gyeong, tiếng gầm gừ trầm khàn bên tai khiến y khẽ run rẩy.
“Khúc gỗ” nổi đầy gân guốc cứng ngắc, to bằng cả cẳng tay. Ký ức về lần ân ái trước ùa về khiến cửa huyệt phía sau của Ho-yeon liên tục co thắt. Cùng với đó là vùng bụng dưới căng tức. Cơ thể Mu-gyeong đã khô cong vì hỏa khí, nhưng tay Ho-yeon lại ướt đẫm tinh dịch.
Rất nhanh, hai bàn tay cùng nắm lấy hai “cậu nhỏ” đan vào nhau, chất lỏng hòa quyện. Sự kích thích mạnh bạo mang đến cơn đau điếng người nhưng đồng thời cũng là khoái cảm tột độ.
Ho-yeon nhắm mắt tận hưởng sự vuốt ve từ bàn tay mình, trong khi Mu-gyeong cũng dùng tay ép sát vào “cậu nhỏ” trơn tuột của y, hông hắn cũng vô thức chuyển động. Khi quy đầu khổng lồ chọc thẳng vào vùng rốn, Ho-yeon giật nảy mình uốn éo.
“A ức!”
Một luồng điện tê dại chạy từ bụng dưới lên đỉnh đầu. Nghe tiếng rên rỉ, Mu-gyeong như bị kích thích, liên tục thúc quy đầu vào rốn y. Tinh dịch đọng lại trong hố rốn bị cọ xát văng tứ tung, ướt đẫm cả một vùng bụng. Bị vùi dập bởi sức nặng và sự cọ xát mãnh liệt từ “cự vật”, “cậu nhỏ” của Ho-yeon cuối cùng cũng bắn tinh.
Ho-yeon tự tay nắm lấy “cậu nhỏ” đang cứng đơ vì sướng, chờ đợi khoái cảm qua đi, thì Cheon Mu-gyeong bất ngờ nhấc bổng hai đùi y lên. Tinh dịch vẫn đang rỉ ra rơi lất phất xuống cằm và cổ Ho-yeon.
Hai nốt ruồi ướt đẫm tinh dịch hiện ra mờ ảo, đầy khiêu khích. Đặt hai chân Ho-yeon lên vai mình, Mu-gyeong gập người y lại làm đôi, dùng lưỡi liếm sạch những vệt tinh dịch vương vãi trên cổ và ngực y. Đôi mắt Ho-yeon chớp liên hồi vì kinh ngạc. Hắn ngóc đầu lên, áp môi vào cửa huyệt đang mở toang.
“Kh, không…….!”
Miệng thì la hét phản đối, nhưng cửa huyệt lại phản chủ, ngoan ngoãn mở ra đón nhận. Vì mới bị hắn đâm chọc không lâu nên nơi đó vẫn còn mềm mại. Khoảnh khắc chiếc lưỡi dày thô ráp xâm nhập vào lối đi chật hẹp, lượng tinh dịch còn sót lại của Ho-yeon lập tức bị ép trào ra ngoài.
Những tiếng lép nhép nhầy nhụa vang lên khắp hang động, nhuốm màu dâm dục. Những ngón tay với khớp xương to lớn cũng bắt đầu khuấy đảo bên trong, đâm trúng điểm cực khoái. Ho-yeon có cảm giác như những tia lửa điện đang nổ đom đóm trong mắt mình. Không dừng lại ở đó, cảm nhận được sự kích thích lan tới tận Hạ đan điền, phần thân dưới của Ho-yeon hoàn toàn mềm nhũn, mất đi sức kháng cự.
Âm khí và dương khí tỏa ra từ hai cơ thể đan xen vào nhau, hòa quyện làm một. Những dòng chữ cổ quái trên cánh tay phải của Cheon Mu-gyeong lại hiện rõ mồn một.
Hà, thở hắt ra một hơi dài, hắn ngẩng cái cằm ướt đẫm lên nhìn xuống Ho-yeon. Nhìn đôi môi bóng nhẫy của hắn, khuôn mặt Ho-yeon đỏ lựng như quả cà chua. Dù biết hắn không tỉnh táo, nhưng y vẫn không đủ can đảm để nhìn thẳng vào đôi mắt ấy.
“Wi Ho-yeon.”
Một tiếng gọi nhẹ như hơi thở. Giọng nói trầm ấm, ẩm ướt của hắn khiến Ho-yeon cuối cùng cũng chịu ngước lên nhìn. Dù vẫn rực lửa, nhưng ánh mắt nhìn y giờ đã lấy lại sự tỉnh táo, khiến y mừng rỡ khôn xiết. Cheon Mu-gyeong đã trở lại.
“…Ngươi không sao chứ? Tốt hơn chưa?”
Giờ thì sự lo lắng cho hắn đã lấn át cả sự xấu hổ. Dù vậy, những vệt đỏ ửng trên cơ thể trắng muốt vẫn tố cáo tất cả. Trong số đó, phần lớn là những dấu hôn do Cheon Mu-gyeong để lại. Ngay cả vết răng cắn trên ngực cũng hằn rõ mồn một.
Mu-gyeong thu trọn hình ảnh Ho-yeon đang thở dốc dưới thân mình vào trong đôi mắt đỏ rực. Bấy lâu nay hắn luôn dùng ma khí để kìm hãm lời nguyền Hỏa Long, nhưng một khi đã mất kiểm soát, hắn chẳng khác nào một con dã thú.
Việc tiêu hao quá nhiều nội công để cứu Ho-yeon khỏi tẩu hỏa nhập ma đã khiến hắn kiệt quệ. Đã vậy, tác dụng phụ của Nghịch Thiên Ma Thực lại còn hoành hành. Cơn đói khát này sẽ không thể nguôi ngoai nếu hắn không hút cạn chân khí của Ho-yeon.
“Cheon Mu-gyeong, ta…, ta không sao. Nhờ ngươi cứu mạng.”
Nói được nửa câu, Ho-yeon nhìn Cheon Mu-gyeong với ánh mắt bàng hoàng. Không chỉ cánh tay, mà gân xanh trên toàn thân hắn đều nổi cộm lên như chực chờ nổ tung. Nhiệt lượng tỏa ra từ nơi hai cơ thể chạm nhau nóng đến mức Ho-yeon sợ hắn sẽ bốc cháy. Y cảm nhận rõ hắn đang gồng mình chống lại ngọn lửa địa ngục chực chờ thiêu rụi bản thân.
Có lẽ vì đang ở trong hang động ngầm – nơi y từng phải chịu đựng sự cô đơn và đau đớn suốt một thời gian dài – nên y càng thấu hiểu nỗi đau mà hắn đang phải gánh chịu.
Ho-yeon thu mình lại, vòng tay ôm lấy đầu hắn.
“Thương hại ta sao?”
Giọng nói trầm đục của Cheon Mu-gyeong mang theo chút giễu cợt. Thương hại sao……. Ho-yeon khẽ lắc đầu. Mái tóc trắng muốt cọ xát vào cơ thể rắn chắc của Mu-gyeong sột soạt.
“Không phải vậy.”
Khoảng cách giữa hai người gần đến mức đôi mắt xanh xám và đôi mắt đỏ rực như đan vào nhau.
“Chúng ta…, cần nhau mà.”
Lời thì thầm nhỏ xíu của Ho-yeon như đánh bay chút lý trí cuối cùng còn sót lại của Cheon Mu-gyeong.
0 Bình luận