Chương 29
bởi Chung SeikerKhi mới gặp lần đầu, họ chưa từng trò chuyện nên Wi Ho-yeon không cảm thấy kỳ lạ khi Mu Seong-pyeong không dùng kính ngữ với mình. Tất nhiên, dù Ma Giáo có coi thường Băng Cung đến đâu thì Mu Seong-pyeong vẫn là một người đàn ông lịch thiệp. Ông không phải kiểu người buông lời vô lễ với con trai của Cung chủ.
“Có vẻ như nơi ở mà Trưởng lão sắp xếp đã bị kẻ gian tấn công. Vàng bạc vẫn còn nguyên, chỉ có Mu-gyeong biến mất, chắc chắn là có mục đích khác!”
“…Kẻ gian tấn công ư.”
Mu Seong-pyeong chỉ hắng giọng một tiếng. Wi Ho-yeon cảm thấy hai chân mình như muốn khuỵu xuống. Con trai đang gặp nguy hiểm mà ông lại có phản ứng bình thản đến thế sao!
“Ngoài sân đầy máu, kiếm của Mu-gyeong cũng vẫn còn trong nhà, chắc chắn là tình huống nguy hiểm. Trưởng lão, xin hãy phái người đi tìm Mu-gyeong ngay lập tức.”
Dù võ công của Mu-gyeong có cao cường đến đâu, nếu không có kiếm trong tay thì cũng sẽ gặp nguy hiểm. Wi Ho-yeon gần như mất bình tĩnh. Nhớ ra Mu Seong-pyeong có thể không biết chuyện Mu-gyeong đang truy đuổi Huyết Giáo, Wi Ho-yeon vội vàng nói thêm.
“Mu-gyeong nói đang truy tìm tung tích Huyết Giáo, nên có khi nào…”
“Ta biết rồi! Biết rồi nên ngươi mau vào trong đi!”
Mu Seong-pyeong lớn tiếng cắt ngang lời Wi Ho-yeon, phất tà áo quay người đi.
“Ngài phải mau chóng phái người đi tìm!”
“Ta đã hiểu hết những gì ngươi nói rồi, trước tiên cứ vào trong đã.”
Wi Ho-yeon nhìn ông với ánh mắt kiên quyết rằng nếu không nhận được câu trả lời sẽ đi cứu Mu-gyeong, y sẽ tuyệt đối không nhúc nhích khỏi chỗ này. Mu Seong-pyeong hắng giọng vài cái rồi ra lệnh cho thuộc hạ đứng sau lưng mình.
“Ngươi đi tìm đứa thứ hai về đây.”
“Dạ?”
Tên thuộc hạ đang đứng nghiêm trang canh chừng Wi Ho-yeon vội cúi người trước ánh mắt nghiêm khắc của Mu Seong-pyeong.
“Thuộc hạ sẽ đi tìm ngay ạ.”
Tên thuộc hạ cúi rạp người rồi nhanh chóng rời khỏi võ trường. Lo lắng chỉ một người thì làm được gì, Wi Ho-yeon nhìn Mu Seong-pyeong đầy khẩn thiết.
“Ta sẽ ra lệnh cho các võ nhân truy tìm nên ngươi cứ bình tĩnh đi theo ta.”
Wi Ho-yeon rối rít cảm ơn rồi đi theo sau Mu Seong-pyeong. Qua khỏi võ trường là hàng chục tòa lầu các hiện ra. Ma Ảnh Vũ Gia rộng lớn đến mức muốn đi hết phải dùng đến xe ngựa. Lần đầu gặp Mu Seong-pyeong, ông cũng ngồi trên xe ngựa, giờ tận mắt chứng kiến mới thấy nơi này còn rộng lớn hơn tưởng tượng.
Thế nhưng hôm đó, so với quy mô đồ sộ này thì số lượng người làm và võ nhân lại cực kỳ ít ỏi. Còn hôm nay, khắp nơi tấp nập những gia nhân đang quét dọn cúi đầu chào, những tỳ nữ vội vã đi lại.
Mu Seong-pyeong bước vào tòa lầu gần võ trường nhất, Wi Ho-yeon cũng theo sát gót. Có vẻ đây là nơi tiếp khách, chiếc ghế gỗ lớn đặt ở vị trí cao nhất hẳn là chỗ của Mu Seong-pyeong. Phía trước là vài chiếc bàn tròn và những chiếc ghế chạm khắc cảnh non nước hữu tình.
Thay vì ngồi lên ghế cao, Mu Seong-pyeong chọn ngồi ở chiếc bàn tròn giữa phòng. Ông hất hàm ra hiệu cho Wi Ho-yeon ngồi xuống đối diện. Khuôn mặt vốn đã trắng của Wi Ho-yeon giờ đây càng thêm nhợt nhạt.
“Ngài nói sẽ phái võ nhân đi…”
Dù trong lòng như lửa đốt nhưng Wi Ho-yeon vẫn cẩn trọng mở lời để không chọc giận Mu Seong-pyeong. Một gia nhân bưng chiếc khay cổ kính đặt ấm trà và hai chén trà trông rất đắt tiền bước vào. Khi hắn định rót trà, Mu Seong-pyeong xua tay ra hiệu lui ra.
Chỉ còn lại hai người, Mu Seong-pyeong mới tự mình cầm ấm trà lên. Đó là một chiếc ấm tử sa mộc mạc nhưng tỏa ra ánh tím nhạt dịu nhẹ. Wi Ho-yeon nhìn Mu Seong-pyeong thong thả rót trà mà tay bấu chặt vào đùi.
“Ngươi có thích trà không?”
Lời muốn nói “Giờ này mà còn trà nước gì nữa” đã lên đến tận cổ họng. Nhưng Wi Ho-yeon chỉ kìm nén đáp nhỏ một tiếng “Có”.
Mu Seong-pyeong rót trà vào chén của Wi Ho-yeon trước rồi mỉm cười ẩn ý.
“Gọi là Tam Khởi Tam Lạc. Lá trà tự mình nổi lên ba lần, chìm xuống ba lần trong ấm tử sa này thì tinh túy mới tiết ra hết được.”
Wi Ho-yeon gần như chết lặng. Mu-gyeong có thật là con trai của ông ta không vậy? Nếu đứa con cả mà ông yêu quý bị tấn công thì ông có bình thản thế này không? Wi Ho-yeon mím chặt môi, không đụng đến chén trà trước mặt.
“Uống thử trước đi.”
Wi Ho-yeon quyết định chỉ kiên nhẫn nốt chén trà này thôi. Khi y nâng chén lên uống, Mu Seong-pyeong nói.
“Nhìn màu sắc, ngửi hương thơm, rồi mới nếm vị, đó mới là trình tự đúng.”
Vì chưa uống hết chén trà nên y đành làm theo lời ông. Wi Ho-yeon liếc qua màu nước, hít nhanh mùi hương rồi nuốt ực xuống cổ họng. Sự kiên nhẫn đến đây là hết.
“Đây là Hoàng Trà, mỗi năm chỉ thu hoạch được mười cân thôi đấy.”
“Nếu vậy thì vị trà phải tuyệt hảo, nhưng ta chẳng thấy có vị gì cả.”
“Uống lại đi.”
Ông lại rót đầy chén trà đã cạn của Wi Ho-yeon.
“Trưởng lão.”
“Gọi ta là Trưởng lão, xem ra Băng Cung nhân đã trở thành người của Giáo rồi nhỉ. Nào, mau uống thêm lần nữa đi.”
Dù Mu Seong-pyeong đang nở nụ cười hiền từ nhưng khí thế toát ra lại không tầm thường chút nào. Hơn nữa, việc đập tan sự kiên nhẫn của y cũng chẳng giúp ích gì cho việc cứu Mu-gyeong. Wi Ho-yeon cố nén tiếng thở dài, nhấp một ngụm trà.
Ban nãy y đã phủ nhận, nhưng giờ Wi Ho-yeon cũng phải thừa nhận. Đây quả thực là loại trà thượng hạng nhất mà y từng uống. Cảm giác dịu nhẹ xoa dịu cổ họng tựa như hít thở làn sương sớm trong lành. Dư vị thấm đẫm toàn thân kéo dài, khiến y có ảo giác như những khí huyết dơ bẩn trong người đều được gột rửa sạch sẽ.
“Liệu tất cả lá trà trên đời này cứ Tam Khởi Tam Lạc thì đều cho ra nước trà giống nhau sao?”
“…”
Wi Ho-yeon im lặng. Mu Seong-pyeong cư xử như vậy không phải để khoe khoang mình có trà quý.
Chỉ vì biết vận nội công đâu có nghĩa là ai cũng có võ công giống nhau.
Ông đang nói như vậy. Hàm ý rằng không thể nào có kẻ võ công cao cường hơn Mu-gyeong tấn công gã được.
“Trưởng lão đã nhìn thấy hết tất cả các loại lá trà trên đời này chưa?”
Wi Ho-yeon cũng không lùi bước, vặn lại với ý rằng biết đâu kẻ tấn công Mu-gyeong lại có võ công cao hơn gã thì sao. Mu Seong-pyeong cười càng đậm hơn vì lâu lắm rồi mới gặp được người đối đáp hợp ý mình.
“Đương nhiên. Ta tự tin đã nhìn thấy hết thảy trà ở Trung Nguyên.”
“Trưởng lão đã từng đến Băng Cung bao giờ chưa?”
“Đáng tiếc là chưa. Nhưng ta biết ở Bắc Hải không dễ trồng trà.”
Ở Băng Cung cũng có loại trà không thua kém gì Hoàng Trà này. Đó là Bắc Hải Tuyết Liên Trà, được làm từ mầm của hoa Tuyết Liên mọc xuyên qua lớp tuyết vạn năm.
“Vậy thì chắc ngài cũng chưa từng nghe nói đến Bắc Hải Tuyết Liên Trà rồi.”
“Hừm… lần đầu tiên ta nghe thấy đấy.”
“Vậy tại sao Trưởng lão lại dám mạnh miệng khẳng định đã nhìn thấy hết tất cả các loại lá trà?”
Ha ha, Mu Seong-pyeong cười lớn. Đây là lần đầu tiên ông nói chuyện với Wi Ho-yeon, nhưng sự lanh lợi và thông minh của y khiến ông rất hài lòng. Tham gia vào việc lừa dối một người như thế này khiến mầm mống tội lỗi trong lòng Mu Seong-pyeong bắt đầu nảy mầm nho nhỏ.
“Nhưng mà, ta nghĩ những gì ta thấy còn tuyệt vời hơn Bắc Hải Tuyết Liên Trà đấy.”
Hôm nay Wi Ho-yeon mới hiểu tại sao tính cách Mu-gyeong lại vặn vẹo như vậy. Mu-gyeong vốn là người thẳng tính, có người phụ thân cứ thích nói bóng gió thế này chắc gã phải bực mình lắm. Hơn nữa Mu Seong-pyeong còn khá cố chấp. Wi Ho-yeon quyết tâm phải nói ra điều này dù có chọc giận ông đi chăng nữa.
“Nếu Trưởng lão không cứu giúp Mu-gyeong đang gặp nguy hiểm, thì có lẽ Mu-gyeong sẽ không còn coi ngài là phụ thân nữa đâu.”
“Nếu thế thì cũng đành chịu thôi.”
Trên đời lại có người phụ thân như thế này sao. Bàn tay đang nắm chặt đùi của Wi Ho-yeon run lên bần bật.
“Ta xin phép đi trước.”
“Sao không ở lại thêm chút nữa.”
Định trêu ngươi ta đấy à? Wi Ho-yeon chộp lấy chiếc dù giấy dựng bên ghế.
“Trưởng lão không ra tay thì ta sẽ tự mình đi tìm.”
“Thôi nào. Ta đã phái người đi rồi mà.”
“Ngài thật quá đáng.”
Trong đôi mắt màu xám xanh của Wi Ho-yeon ngập tràn sự uất ức.
“Người ta bảo mười ngón tay có ngón dài ngón ngắn nhưng ngón nào cắn mà chẳng đau, nhưng có vẻ ngón tay tên là Mu-gyeong đối với ngài chẳng có chút cảm giác đau đớn nào cả.”
Không phải, vốn dĩ làm gì có ngón tay nào như thế, bảo ta giả vờ đau kiểu gì đây. Mu Seong-pyeong nhìn Wi Ho-yeon đã đứng dậy mà không biết biện minh thế nào.
‘Oan ức quá. Thật sự quá oan ức. Làm gì có kẻ nào dám hại Giáo chủ chứ.’
Ông muốn kêu oan ngay lập tức. Nhưng nghe chuyện của Wi Ho-yeon thì rõ ràng đã có chuyện xảy ra ở căn nhà tranh. Trong tình huống đó mà để Wi Ho-yeon rời đi thì e là hậu quả khó lường. Hơn nữa tóc Wi Ho-yeon đã trở lại màu trắng, quá mức nổi bật.
“Ta đi đây.”
“Khoan đã, đợi chút đã. Nghe Ho-yeon công tử nói vậy ta mới thấy mình vô tâm quá. Người đâu!”
Nghe tiếng gọi của Mu Seong-pyeong, một tên thuộc hạ khác đang đợi bên ngoài vội vã chạy vào. Mu Seong-pyeong nghiêm mặt đứng dậy, chỉ tay về phía tên thuộc hạ.
“Huy động toàn bộ gia nhân đi tìm Nhị công tử của ta ngay lập tức!”
Nhị công tử của Trưởng lão là con gái mà, ngoài Đại công tử ra thì toàn là tiểu thư hết mà? Tên thuộc hạ ngơ ngác, vẻ mặt nghệch ra.
“Còn đứng đó làm gì, mau đi ngay!”
Giọng nói vang rền như sấm của Mu Seong-pyeong lấp đầy cả tòa lầu.
0 Bình luận