Chương 37
bởi Chung Seiker“Mong sao Giáo chủ sớm xuất quan.”
Câu nói của Han Hee-ryeong như sét đánh ngang tai, khiến khuôn mặt trắng ngần như vỏ bánh bao của Wi Ho-yeon càng thêm trắng bệch như được phủ thêm lớp bột mì.
“Sẽ không bao giờ xảy ra chuyện khiến Wi công tử phải lo lắng đâu. Cứ tin ta đi. Giáo chủ tuyệt đối sẽ không làm hại Wi công tử.”
Có ra khỏi bế quan thì mới biết được chứ. Wi Ho-yeon chỉ thầm đáp lại trong lòng.
Han Hee-ryeong muốn tạo ấn tượng tốt về Giáo chủ bằng mọi giá, nhưng nhìn phản ứng của Ho-yeon, bà ta đành tạm thời từ bỏ ý định đó trong hôm nay. Sau đó, bà ta không nhắc đến hai từ “Giáo chủ” nữa mà chỉ nói những chuyện phiếm cho đến khi bàn tiệc trống trơn.
“Ta đã chiếm dụng quá nhiều thời gian của công tử rồi nhỉ?”
Chỉ khi bình rượu đã cạn sạch, Han Hee-ryeong mới đứng dậy. Wi Ho-yeon cũng đứng lên đáp lễ.
“Không đâu ạ. Tổng quản chắc chắn còn bận rộn hơn ta nhiều. Nhờ có phu nhân mà ta đã rất vui.”
“Ta thấy chúng ta cũng khá thân thiết rồi đấy, lần sau kể cho ta nghe chuyện về Bắc Hải nhé. Ta cũng tò mò muốn biết Wi công tử đã sống như thế nào.”
Han Hee-ryeong quả thật là một người tốt. Càng nói chuyện với bà, Wi Ho-yeon càng cảm nhận rõ phẩm chất đức độ của bà. Khí chất bà tỏa ra giống người của Chính phái hơn là Ma Giáo.
Nhưng biết đâu đây cũng chỉ là định kiến. Wi Ho-yeon nhìn theo bóng lưng đang định rời đi với vẻ tiếc nuối, cuối cùng cũng thốt ra lời nhờ vả vẫn luôn canh cánh trong lòng.
“Liệu…, nếu được, ta có thể gửi một lá thư về Băng Cung không ạ?”
***
“Wi công tử muốn gửi thư về Băng Cung.”
Vừa nhìn thấy Mu-gyeong, Han Hee-ryeong lập tức báo cáo sự việc. Mu-gyeong đội nón lá bước qua cổng chính Ma Ảnh Vũ Gia nơi có Vệ binh canh gác, nhưng không một ai ngăn cản gã. Bởi lẽ ngay từ đầu, đám Vệ binh còn chẳng đủ trình độ để cảm nhận được sự hiện diện của gã.
Tuy nhiên, Han Hee-ryeong đã vận dụng tối đa giác quan để chờ đợi Mu-gyeong ở lối vào biệt viện. Giáo chủ không chỉ có thể chi phối ngũ quan của đối phương, mà nếu muốn, ngài còn có thể xóa sạch sự hiện diện của chính mình.
Bình thường Mu-gyeong luôn thu liễm khí tức vào trong cơ thể một cách hoàn hảo, nên nếu gã không chủ động lộ diện, Han Hee-ryeong cũng sẽ để lỡ mất gã.
“Gửi thư à.”
Gió thổi qua những tán cây tuyết tùng bao quanh biệt viện trong bóng tối tạo nên những âm thanh xào xạc rợn người. Từ đây phải đi bộ một đoạn đường đá dài mới đến được biệt viện. Dù khoảng cách xa đến mức phải đi xe ngựa, nhưng Mu-gyeong chỉ bước đi với tốc độ đều đều. Han Hee-ryeong đi theo sau gã.
“Ta đoán là Giáo chủ sẽ đồng ý nên đã nhận lời rồi.”
Từ trong bộ quan phục phẳng phiu, Han Hee-ryeong lấy ra bức thư của Ho-yeon đưa cho Mu-gyeong. Mu-gyeong mở thư ra xem, ánh sáng từ những chiếc đèn lồng dọc đường soi rõ lên trang giấy hoa tiên.
Bức thư mở đầu vô cùng dứt khoát.
Đứa con bất hiếu xin bẩm báo. Trên đường đến đích, con đã bị những kẻ tập kích cực kỳ hung ác tấn công, may mắn chỉ mình con sống sót.
Rất may gặp được ân nhân nên con đã đến được đích, nhưng hiện giờ đang rơi vào cảnh nghèo túng, làm ô uế thanh danh gia môn.
Dù con không phải trụ cột chính mà chỉ là trụ cột phụ của gia đình, nhưng xin đừng khoanh tay đứng nhìn con chết đói, khẩn cầu hãy gửi tiền cho con.
Dù lời lẽ có vẻ văn hoa, nhưng tóm lại vẫn là “mau gửi tiền đây”. Trong thư tuyệt nhiên không nhắc đến Ma Giáo hay Băng Cung. Có vẻ như y sợ thư bị thất lạc nên đã chặn đứng mọi rủi ro ngay từ đầu. Nét chữ tròn trịa như những cục tuyết vo tròn.
Khi ánh mắt Mu-gyeong dừng lại ở dòng cuối cùng, vẻ mặt Han Hee-ryeong trở nên lo lắng.
“Có vẻ như Wi công tử đã… kết hôn rồi.”
Hơn nữa, qua việc nhắc đến “lũ trẻ”, có vẻ y có ít nhất hai đứa con. Han Hee-ryeong nơm nớp lo sợ quan sát sắc mặt Giáo chủ.
Tuy nhiên, trên khuôn mặt vô cảm dưới vành nón lá chỉ có ánh lửa đèn lồng nhảy múa. Ánh lửa chập chờn ấy tạo nên những mảng sáng tối trên mặt gã, trông như một nụ cười chế giễu.
Phừng, ngọn lửa bùng lên từ tay phải Mu-gyeong thiêu rụi bức thư thành tro bụi trong chớp mắt. Gió lùa qua hàng cây tuyết tùng thổi bay đám tro tàn ít ỏi. Han Hee-ryeong đưa mắt nhìn theo đám tro bay về phương Bắc.
“Bức thư đã đến nơi an toàn rồi đấy.”
“Tuân lệnh.”
Hiểu ngay ý Giáo chủ, Han Hee-ryeong chắp tay hành lễ. Khi một cơn gió mạnh thổi qua và bà ngẩng đầu lên, bóng dáng Giáo chủ đã biến mất không dấu vết.
Han Hee-ryeong cùng với Mu Seong-pyeong luôn tôn kính và phục tùng tất cả các đời Giáo chủ, nhưng Mu-gyeong chính là hiện thân của Thiên Ma mà bà hằng tưởng tượng từ thuở nhỏ. Trong số các đời Giáo chủ mà bà từng thấy, Mu-gyeong là người duy nhất luyện thành Thiên Ma Thần Công.
Thiên Ma Thần Công bao gồm: “Chiêu thứ 1: Thai Động”, “Chiêu thứ 2: Thân Ảnh”, “Chiêu thứ 3: Quyền Vực”, “Chiêu thứ 4: Chấn Nộ”, “Chiêu thứ 5: Tự Tại”, “Chiêu thứ 6: Kim Thân”, “Chiêu thứ 7: Quy Hư”.
Chiêu thứ nhất, Thai Động, là giai đoạn tái cấu trúc khí huyết để cơ thể có thể chịu đựng được các chiêu thức tiếp theo của Thiên Ma Thần Công. Thiên Ma Thần Công vốn chỉ được truyền cho Thiếu Giáo chủ Cheon Beom-yeong, nhưng hắn ta thậm chí còn không hấp thụ nổi chiêu thứ nhất.
Ngược lại, Mu-gyeong trở về từ dung nham lại thi triển được Thiên Ma Thần Công mà không cần ai truyền dạy. Cơ thể gã là Vạn Độc Bất Xâm, đạt đến đỉnh cao của Ngoại công, đao thương bất nhập.
Chẳng cần ai chỉ dạy, gã đã tự mình luyện thành chiêu thứ 6 Kim Thân của Thiên Ma Thần Công. Các Hộ pháp và thuộc hạ thân tín đều đoán rằng có lẽ bản gốc do Thiên Ma đời đầu ghi chép đang nằm trong tay Mu-gyeong.
Bí kíp Thiên Ma Thần Công lưu lại trong Ma Giáo chỉ là bản chép tay được truyền qua các đời Giáo chủ. Giáo chủ đời trước chỉ luyện đến chiêu thứ 5, ông ta cho rằng bản chép tay có vấn đề. Vì vậy, khi Hỏa Long xuất hiện, ông ta đã tìm mọi cách tiêu diệt nó để lấy nội đan nhằm tăng cường nội công một cách đột biến.
Nhưng người tiêu diệt Hỏa Long thành công lại là Mu-gyeong, nên việc gã nuốt nội đan là lẽ đương nhiên. Tất nhiên lúc đó, phe phái thân Giáo chủ đã lớn tiếng đòi trừng phạt Mu-gyeong vì tội không dâng nội đan lên. Cheon Beom-yeong cũng gào lên đòi phế bỏ đan điền của gã vì tội lén lút học Thiên Ma Thần Công.
Cheon Beom-yeong buộc tội Mu-gyeong đã xem trộm bản chép tay, nhưng một kẻ bị đày xuống dung nham làm sao có thể xem được bí kíp nằm trong thư viện tuyệt mật của Thiên Ma Cung chứ.
Dù sao thì chân lý của Ma Giáo vẫn luôn rõ ràng: kẻ mạnh được tôn sùng. Sau khi Giáo chủ đột ngột qua đời, thế lực tự nhiên phân chia thành phe Đại công tử và Nhị công tử, và kết quả hiện tại đã chứng minh tất cả. Cuộc sống của giáo chúng cũng đã ổn định, giờ chỉ mong Giáo chủ được hạnh phúc, vậy mà…
“Wi công tử lại là chủ gia đình…”
Han Hee-ryeong không cảm thấy tội lỗi gì khi đốt bức thư, nhưng sự thật Wi Ho-yeon đã có vợ con khiến lòng bà nặng trĩu như đeo đá.
***
Trong biệt viện, ngoài sân vườn và căn nhà chính rộng lớn, còn một nơi nữa mà Ho-yeon rất thích. Đó là phòng tắm riêng với chiếc bồn tắm khổng lồ. A-bok bảo rằng nước trong bồn được dẫn từ suối nước nóng lên, chỉ cần pha thêm nước lạnh định kỳ là có nhiệt độ lý tưởng để ngâm mình thư giãn.
Dù có bị chỉ trích là xa hoa, trần tục y cũng mặc kệ. Có tiền mới mua được đồ ngon cho bọn trẻ ở Âm Biệt Đường, được ở trong thế gia giàu có thế này thì tội gì không tận hưởng suối nước nóng thỏa thích chứ.
Wi Ho-yeon khua tay trong làn nước ấm, miệng ngân nga hát. Mái tóc trắng xõa tung bồng bềnh trong nước tựa như dải ngân hà chìm dưới đáy nước. Giữa làn hơi nước bốc lên từ bồn tắm, đôi má ửng hồng của y lúc ẩn lúc hiện.
“Lo âu phiền muộn là chi, có bồn nước nóng ngại gì thế gian.”
Wi Ho-yeon ngả người ra sau, ngước nhìn trần nhà, tiếp tục ngân nga bài hát tự chế với giai điệu chậm rãi. Mái tóc trải dài như dải ngân hà đang trôi.
“Ngâm mình thế này thấy thiên hạ như nằm trong tay ta. Quả là Thiên Hạ Tận Ngã (Thiên hạ đều là của ta).”
Cạch, tiếng cửa mở mạnh khiến Wi Ho-yeon giật mình ngẩng đầu lên.
“Ta không biết là Wi công tử đã nắm cả thiên hạ trong tay đấy.”
Chỉ là câu hát vu vơ trong lúc cao hứng, giờ bị bắt quả tang khiến khuôn mặt vốn đã đỏ vì nước nóng của y càng thêm bừng bừng. Định mở miệng nói gì đó, nhưng vừa nhìn thấy thân hình trần trụi của Mu-gyeong, Wi Ho-yeon vội cụp mắt xuống ngay lập tức.
Tiếng dội nước từ thùng gỗ lên người nghe rào rào như thác đổ trên núi Thái Sơn. Sau vài gáo nước, tiếng bước chân của Mu-gyeong tiến lại gần bồn tắm.
0 Bình luận