Chương 12
bởi Chung SeikerRụt bàn tay đang nóng bừng lại, Ho-yeon kiễng chân lên, vội vã thì thầm với Mu-gyeong: “Chỉ cần lấy bốn lượng là được rồi. Ngươi làm thế này không phải là đang giúp ta đâu.”
“Ngươi thiếu chút tiền mọn đó đến vậy sao?”
Câu nói của gã dường như còn ẩn chứa vế sau: Chẳng lẽ đường đường là con trai Cung chủ mà lại thế?
“Thì… chủ nhân của bộ quần áo có thể thay đổi bất cứ lúc nào mà.”
Ho-yeon lầm bầm trong miệng, tay tháo bộ trường bào mà gã vừa choàng lên người mình xuống.
Nếu là bán ở nơi không có gã thì chẳng nói làm gì, nhưng xem chừng ở đây y không thể tiếp tục làm trái ý Mu-gyeong mà mặc cả thêm được nữa. Chẳng còn cách nào khác, Ho-yeon đành cáo lỗi với chủ tiệm rằng không bán nữa, rồi gói ghém lại y phục vào bọc vải. Vì khí thế của kẻ hộ vệ đi cùng quá đỗi đáng sợ nên chủ tiệm dù tiếc hùi hụi cũng chẳng dám giữ khách lại lần hai.
“Nhưng mà, về chuyện Long Tuyền Tử Liên Thêu… ấy ạ.”
Ông chủ tiệm nãy giờ vẫn ngập ngừng, bỗng dùng giọng điệu vô cùng cẩn trọng giữ Ho-yeon lại khi y đang định bước ra ngoài.
“Chẳng hay quý khách có thể cho biết đó là tay nghề của nơi nào không?”
Ho-yeon không thể hoàn toàn phớt lờ ánh mắt khẩn thiết của chủ tiệm nên đành nói đại một cái tên: “Âm Biệt Đường.”
“Ra là một nơi có tên Âm Biệt Đường sao.”
Ông chủ tiệm gật đầu lẩm bẩm như muốn ghi nhớ thật kỹ.
“Vậy quý khách có biết nghệ nhân thêu đó là ai không?”
Ho-yeon đội lại chiếc mũ trúc liên lên đầu.
“Tên thì tôi không rõ, chỉ biết là người họ Wi thôi. Vậy nhé, tôi đi đây.”
Nói xong, trước khi chủ tiệm kịp hỏi thêm câu nào, Ho-yeon đã đóng cửa tiệm lại. Đến lúc này y mới thở phào một hơi nhẹ nhõm. Dẫu biết không nên làm thế với ân nhân, nhưng trong lòng y vẫn có chút oán trách Mu-gyeong. Thú thực, vì trong mình chẳng còn bao nhiêu tiền nên y mới định bán bộ đồ này để trang trải cho cuộc sống ở Ma Giáo.
Thế nhưng, y không thể kể lể chi tiết với gã trước mặt chủ tiệm tơ lụa rằng mình đã bị vét sạch từ tiền bạc đến linh dược nên giờ đã trở thành kẻ trắng tay được.
“Âm Biệt Đường?”
Đúng lúc đó, Mu-gyeong lên tiếng hỏi như đang nghiền ngẫm.
“Chắc là chủ tiệm cũng lần đầu nghe thấy thôi. Vì đó là nơi ta từng sống ở Băng Cung mà.”
Ho-yeon nheo một bên mắt, trả lời có chút tinh nghịch. Âm Biệt Đường vốn là tên nơi Ho-yeon nhận nuôi và dạy dỗ những đứa trẻ mồ côi, thế nên một gã chủ tiệm lụa bình thường có đến lúc chết cũng chẳng thể biết được đó là đâu.
“Một nghệ nhân thêu họ Wi sống ở Âm Biệt Đường, tinh thông Long Tuyền Tử Liên Thêu sao.”
Cộc, gã khẽ nghiêng đầu cúi xuống khiến vành mũ trúc liên của hai người chạm vào nhau.
“Là Wi Ho-yeon à?”
Dẫu chỉ là một cú va chạm cực kỳ nhẹ, nhưng Ho-yeon cảm thấy như vừa bị sét đánh ngang tai. Dường như giọng nói của gã đang quấn chặt lấy toàn thân y. Rõ ràng gã không hề dùng nội công vào giọng nói, thật là một chuyện lạ lùng.
“Thì… tại ta cũng có chút khéo tay.”
Thực tế chuyện đó chỉ diễn ra trong chớp mắt, nhưng Ho-yeon có cảm giác mình đã mất rất nhiều thời gian mới thốt ra được câu trả lời.
Việc con trai Cung chủ có võ công lại đi thêu thùa nghe thật chẳng xứng hợp chút nào, nhưng Ho-yeon chọn cách mặt dày thừa nhận. Bởi sự thật là y đã kiếm được kha khá tiền từ việc thêu thùa. Vả lại, với một người luôn hờ hững với mọi sự như Mu-gyeong, y nghĩ chuyện này gã cũng sẽ bỏ qua mà không để tâm quá nhiều.
Đúng lúc đó, tí tách, tí tách, đột nhiên trên vành mũ trúc liên bắt đầu có những hạt mưa rơi xuống. Có lẽ vì đây là vùng rừng núi nên thời tiết cũng thật khó lường. Câu nói “Là Wi Ho-yeon à” cứ văng vẳng bên tai, nên Ho-yeon cảm thấy tiếng mưa rơi lúc này thật đúng lúc.
Ho-yeon bung chiếc ô giấy dầu ra, che cho cả Mu-gyeong. Dẫu đã có mũ trúc liên nhưng để chắn mưa thì ô giấy dầu vẫn chắc chắn hơn. Tuy nhiên, Ho-yeon phải giơ tay cao hơn hẳn so với lúc y dùng một mình.
Thấy y vất vả giơ tay để không chạm vào mũ trúc liên của mình, Mu-gyeong liền cầm lấy chiếc ô từ tay Ho-yeon.
“Cái này cũng là do khéo tay làm ra sao?”
Đoán được chiếc ô này cũng do y tự tay làm, Mu-gyeong lên tiếng hỏi và Ho-yeon không phủ nhận. Gã cũng thừa biết rằng trong chiếc ô này có giấu một thanh kiếm. Cơn mưa lưa thưa thoắt cái đã biến thành mưa rào, khiến tầm nhìn càng thêm mờ mịt. Cảm thấy bối rối vì những phần cơ thể thỉnh thoảng lại chạm vào gã, Ho-yeon bèn lảng sang chuyện khác:
“Hai người dùng chung thì chiếc ô này hơi nhỏ nhỉ.”
“Vì cốt cách quá to lớn mà.”
Ho-yeon suýt chút nữa đã hỏi lại: “Ta á?”.
“Là vị đệ đệ này.”
Mu-gyeong bồi thêm một câu khiến Ho-yeon thoáng sững sờ. Tuy Ho-yeon đã chủ động đổi cách xưng hô cho thoải mái, nhưng y không chắc gã có thực sự coi mình là huynh trưởng hay không. Thế nên, hai chữ “đệ đệ” phát ra từ miệng gã khiến y cảm thấy vô cùng gượng gạo.
Không biết Mu-gyeong có ý đó không, nhưng Ho-yeon cảm thấy như mình vừa bị trêu chọc. Nhất là sau những lời y đã nói ở tiệm tơ lụa lúc nãy.
“Mu-gyeong công tử đúng là to lớn hơn ta thật.”
Dù vậy, Ho-yeon vẫn rướn thẳng lưng như muốn chứng minh mình cũng chẳng thấp bé là bao.
Nhìn Ho-yeon cứ chấp niệm với chuyện cốt cách, Mu-gyeong cảm thấy có chút buồn cười. Không, chính xác hơn là gã thấy sự tồn tại kỳ lạ này khá thú vị. Sau khi đi trong mưa một lúc, Mu-gyeong khẽ hắng giọng phát ra âm thanh trầm đục.
“Giờ tính sao đây?”
Mu-gyeong chậm rãi xoa cằm. Những giọt nước bắn tung tóe khỏi chiếc ô giấy dầu màu xanh đã được quyét nhựa bóng. Vì đứng chung dưới một tán ô nên gương mặt của Mu-gyeong ở khoảng cách gần hiện ra rõ mồn một, khác hẳn với tầm nhìn mờ mịt bên ngoài.
“Tính sao là tính sao, chẳng phải trước tiên nên đi chào hỏi phụ thân ngươi sao?”
Ho-yeon hiểu lầm ý của Mu-gyeong nên buột miệng nói. Đôi mắt màu xanh xám của y càng trở nên sắc nét hơn trong màn mưa.
“Hữu Hộ pháp, người thay mặt ý chí của Giáo chủ, đã giao phó sự an nguy của ta cho Mu-gyeong đệ đệ rồi mà. Vậy nên ta nghĩ thứ tự công việc nên là như thế.”
Mu-gyeong lắng nghe giọng nói rành rọt của Ho-yeon, đưa mắt nhìn ra màn mưa trắng xóa bên ngoài. Những rặng núi bao quanh bản sơn mờ ảo hơn cả khi bị sương mù bao phủ. Đằng nào thì một bên vai cũng đã ướt sũng, Mu-gyeong tháo chiếc mũ trúc liên đang đội ra cầm trên tay.
Ho-yeon liếc nhìn Mu-gyeong đang im lặng, rồi chợt nảy ra một suy nghĩ:
“Chẳng lẽ… ngươi thấy không thoải mái khi gặp phụ thân mình sao?”
Có lẽ vì người phụ thân chỉ yêu thương người ca ca là người kế vị nên Mu-gyeong mới phiêu bạt bên ngoài như thế. Ở Băng Cung, Ho-yeon đã chứng kiến không biết bao nhiêu lần cảnh tượng tương tự từ con cái của các trưởng lão.
“Không nhất thiết phải chào hỏi đâu. Thực tế ta cũng chẳng phải khách quý gì. Nhân duyên giữa ngươi và ta được đồng hành thế này mới là quan trọng hơn nhiều.”
Đúng lúc đó, một tiếng sấm vang rền như xé toạc giọng nói của Ho-yeon. Một tia chớp sáng lòa rạch ngang bầu trời phía trên Thiên Ma Cung vốn luôn chìm trong bóng tối, tựa như một con rồng đang gầm thét lộ diện.
Trong khoảnh khắc, trong đôi mắt vốn chỉ một màu đen sâu thẳm của Mu-gyeong chợt lóe lên một tia sáng đỏ. Ánh sáng xanh từ tia chớp hắt lên gương mặt như tạc của gã rồi biến mất, khiến đôi mắt đỏ rực ban nãy trông như một ảo giác.
Ánh mắt của Mu-gyeong hạ xuống nhìn Ho-yeon.
Nhân duyên sao.
Chỉ một lời lặp lại ngắn ngủi đó thôi cũng khiến trái tim Ho-yeon đập mạnh một nhịp. Y tự nhủ chắc là do mình vừa bị giật mình bởi tiếng sấm thôi.
***
Choang! Tại Huyết Quỷ Cốc, nơi không cách quá xa bản sơn của Ma Giáo, tiếng bình rượu vỡ vang lên chói tai.
“Mang thêm rượu mau!”
Đại công tử Cheon Beom-young, người đang ngâm mình trong làn nước đỏ rực của bồn tắm, gào thét đến mức gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Mùi máu tanh nồng nặc bốc lên khắp phía, nhưng đám gia nhân xung quanh vẫn giữ khuôn mặt vô hồn như tượng đá.
Cheon Beom-young vươn tay chộp lấy một bình rượu mới trên bàn bên cạnh, rồi ngửa cổ uống ừng ực. Dòng rượu chảy xuống cổ họng kéo theo cả những vệt máu tươi còn đọng trên mặt và tay gã.
Bên ngoài bồn tắm, hàng chục xác chết nằm la liệt. Đúng lúc đó, Cheon Beom-young chộp lấy cổ họng một tên gia nhân vừa định mang rượu mới đến. Hự, sau một tiếng rên ngắn ngủi, máu tươi trào ra từ miệng tên gia nhân.
Cheon Beom-young siết chặt cuống họng, hút cạn tinh khí của ông ta. Chỉ trong nháy mắt, làn da của tên gia nhân nhăn nheo lại như một ông già trăm tuổi. Những xác chết nằm dưới sàn cũng đều ở trong tình trạng tương tự.
Cheon Beom-young vứt xác tên gia nhân đi như rác rưởi. Sau đó, hắn dùng tay quẹt đi lớp máu trên mặt mình. Nhưng thay vì sạch đi, gương mặt hắn càng trở nên nhớp nhúa trong vũng máu.
Đám tì nữ và gia nhân phục dịch quanh Cheon Beom-young vẫn trơ ra không cảm xúc. Đôi mắt họ, vốn đã trúng tà thuật, thậm chí còn không có tiêu cự rõ ràng. Những kẻ duy nhất còn giữ được sự tỉnh táo ở nơi này chính là đám thuộc hạ của Cheon Beom-young đang canh giữ quanh bồn tắm. Tất cả bọn chúng đều mặc hắc y và bịt mặt kín mít.
“Lũ vô dụng, đến cái mạng của mấy thằng lỏi Bắc Hải hèn hạ mà cũng không lấy nổi.”
Cheon Beom-young ném thẳng bình rượu vào một tên thuộc hạ. Tên đó dù thấy bình rượu bay tới cũng không dám nhúc nhích, cứ thế hứng trọn cú va chạm.
Hắn đã ra lệnh giết sạch người của Băng Cung, vậy mà nghe báo lại có một nam nhân bịt mặt ở đâu xuất hiện cứu mạng con trai Cung chủ. Hơn nữa, võ công của Wi Ho-yeon, kẻ sống sót duy nhất của Cung chủ, dường như cũng không hề đơn giản.
Cheon Beom-young không thể kìm nén cơn thịnh nộ. Cuối cùng, hắn giết sạch những kẻ hầu hạ để lấy đó làm cơ sở cho nội lực của mình. Tuy nhiên, nội lực lấy từ những kẻ tầm thường không có võ công thật chẳng đáng là bao, tất cả chỉ là một màn trút giận tàn bạo mà thôi.
0 Bình luận