Chương 56
bởi Chung Seiker“Diễn cái gì… Ta tỉnh là do ngươi làm đau đấy chứ.”
Ho-yeon ấp úng. Đã đến nước này thì thà mặt dày còn hơn.
“À, ra là ngay khi ta vừa dứt lời, Wi công tử bỗng nhiên nhớ ra mình phải ngất xỉu, rồi lại tỉnh dậy vì đau à.”
Hắn nói trúng tim đen khiến đôi má vốn đã đỏ của Ho-yeon càng thêm nóng bừng. Có vẻ ngay từ lúc y ngất xỉu hắn đã chẳng tin rồi, hay là diễn xuất của y tệ đến thế? Nhưng vừa nghĩ đến chữ “tệ”, lời hắn nói lúc nãy lại khiến y khó chịu.
“Hôm nay không làm cái trò uốn éo thảm hại đó nữa à.”
“Chắc vợ ngươi hài lòng lắm nhỉ.”
Lời nói xúc phạm đến lòng tự tôn của nam nhi. Nhất là khi hắn nói vậy khi biết thừa y không hề ngất.
“Ta không thảm hại. Và…, nếu có vợ thì ta sẽ… cố gắng làm nàng hài lòng.”
“Nếu có vợ?”
Sắc đỏ trong mắt Cheon Mu-gyeong dường như đậm hơn mọi khi. Nhưng quan trọng hơn là tại sao Cheon Mu-gyeong lại nắm lấy dương vật của cả hai. Ngay lúc này phần thân dưới của họ vẫn đang ép sát vào nhau. Cảm giác về độ lớn và sức nóng từ bên dưới thật khủng khiếp.
Ho-yeon định lén lùi hông lại, nhưng thắt lưng bị ấn mạnh xuống.
“Chắc ngươi cũng chẳng sinh được con đâu nhỉ.”
Ho-yeon mơ hồ không hiểu Cheon Mu-gyeong đang nói gì. Hết vợ rồi lại đến con…?
“Nếu nhớ gia đình, ta cho phép ngươi đón họ về.”
Lúc đó y tưởng hắn nói đến Âm Biệt Đường, giờ mới vỡ lẽ hắn nghĩ y có gia quyến. Lũ trẻ Âm Biệt Đường tuy không phải con ruột nhưng thân thiết như người nhà nên y đã hiểu lầm. Còn gia đình ruột thịt thì đã…
Ho-yeon khẽ nắm tay đang đặt trên ngực Cheon Mu-gyeong lại.
Trên đời này chẳng còn ai để trả thù, và có lẽ do cố tình không nhớ đến thành quen, ký ức về cha mẹ trở nên mờ nhạt. Là con một được yêu thương hết mực, nhưng mới lên chín, gia tộc đã mang tội phản nghịch.
Gia đình chỉ tồn tại trong cuộc đời Ho-yeon vỏn vẹn chín năm. Ngay cả khoảng thời gian đó y cũng không nhớ rõ, ký ức về cha mẹ chỉ là những mảnh ghép rời rạc.
“Ta…, chỉ có một mình.”
Cúi gằm mặt, Ho-yeon nói khẽ. Rồi y cố kéo quần lên để tạo khoảng cách giữa hai người. Tâm trạng chùng xuống khiến dương vật vừa phản ứng với bàn tay Cheon Mu-gyeong cũng ỉu xìu.
Mu-gyeong giật ngược mái tóc Wi Ho-yeon ra sau khi y cứ cúi gằm mặt. A, Ho-yeon rên lên, cằm bị nâng lên cao. Mu-gyeong nhìn chằm chằm vào y.
“Làm sao tin được lời Wi công tử giả mạo chứ.”
“Ta nói dối làm gì, ta thực sự chỉ có một mình mà.”
“Vậy thì không cần quay về Băng Cung nữa nhỉ.”
“Khác nhau chứ. Bắc Hải là quê hương ta mà. Với lại…, bắt nạt ta kiểu này không giống như đã hứa. Dù sao thì chuyện này cũng kỳ cục lắm.”
Ho-yeon dùng thêm sức để thoát khỏi vòng tay Cheon Mu-gyeong. Khốn nỗi y đang ngồi trên người hắn nên trông như y đang sàm sỡ hắn vậy.
“Ngươi cũng biết mà.”
Giọng nói trầm thấp vang lên, bàn tay đang giữ gáy chuyển xuống cổ. Cổ y nhỏ nhắn như cổ hươu trắng nằm gọn trong tay Cheon Mu-gyeong. Giật, dương vật của Cheon Mu-gyeong càng trướng to hơn, kích thích lên dương vật mềm nhũn của Ho-yeon.
“Ta…, biết cái gì.”
Giọng Ho-yeon vỡ vụn trên lồng ngực Mu-gyeong.
“Cách này hiệu quả hơn nhiều.”
Tối đa hai lần một ngày, đó là số lần Cheon Mu-gyeong thỏa thuận sẽ lấy hàn khí của Ho-yeon. Nhưng chưa bao giờ hắn thực hiện đúng số lần đó, và đúng như lời hắn nói, so với việc bị hút âm khí một chiều, việc tiếp xúc da thịt thế này hiệu quả hơn nhiều. Kể cả với việc y hấp thụ dương khí từ hắn.
Nhưng dù vậy, con người phải có luân thường đạo lý, chuyện này không đúng chút nào. Lúc bị cọ xát, sức nóng làm y tan chảy khiến hông tự động di chuyển, nhưng giờ đã tỉnh táo lại thì không thể tiếp tục sa ngã được.
Biết thế lúc giả vờ ngất cứ nằm im, tự nhiên hắn làm đau khiến y mở mắt. Ho-yeon tự trách mình vì những suy nghĩ ngớ ngẩn. Nhưng Cheon Mu-gyeong không biết xấu hổ là gì sao? Cũng phải, hắn thản nhiên như không nên mới vạch trần diễn xuất của y.
“Cứ…, làm như trước đi. Ta đã bảo sẽ truyền khí cho ngươi nhưng không phải bằng cách này.”
Sao trên đời lại có kẻ ngang ngược thế này. Lần này bàn tay ở eo đã trượt xuống mông.
Do kéo quần lên vội vàng nên lớp vải che hờ hững phần mông bị tay hắn vò nát. Ho-yeon giật mình uốn người, nhưng gáy bị giữ chặt, mông bị đè xuống nên không thể nhúc nhích.
“Chuyện này không bình thường chút nào…!”
Nghe tiếng kêu yếu ớt của Ho-yeon, Cheon Mu-gyeong cười khẩy trong cổ họng.
“Những kẻ không bình thường mà lại bàn chuyện bình thường sao?”
Ho-yeon luồn hai tay vào giữa ngực mình và hắn, cố gắng duy trì ranh giới mong manh. Đôi mắt xanh nhạt và đôi mắt đỏ rực như chứa dung nham nhìn nhau tóe lửa.
“Ít nhất thì chuyện này chỉ dành cho những người có tình cảm với nhau thôi.”
Ý là cùng là đàn ông cũng không sao chứ gì. Nhìn Ho-yeon đang cố dạy đời mình, Mu-gyeong bóp mông y mạnh hơn. Không cần nhìn cũng biết. Làn da nhạy cảm đó chắc chắn sẽ in hằn dấu tay hắn.
Cặp mông nằm gọn trong một bàn tay, nếu dùng cả hai tay bóp thì cảnh tượng sẽ thú vị lắm đây.
“D, dù là Thiên Ma cũng không được.”
Ho-yeon đạp chân vùng vẫy. Y muốn rút cả tay ra để chống cự, nhưng làm thế thì cơ thể sẽ dính chặt vào nhau hơn, nên tay y vẫn dựng lên như bức tường ngăn cách giữa hai lồng ngực.
Mu-gyeong thấy nực cười. Nếu Wi Ho-yeon có vợ con thì thông tin từ Hải Vận Tiêu Cục đã ghi rõ rồi. Hắn đã bị lừa bởi bức thư hỏi thăm lũ trẻ của Wi Ho-yeon.
“Không vợ mà có con, tài thật đấy.”
“Ở Âm Biệt Đường…, có những đứa trẻ ta yêu quý.”
Nên dù thế nào ta cũng phải quay về. Ho-yeon nuốt câu đó vào trong.
“Định truyền thụ Long Thiên Tử Liên Thêu à?”
Bị trêu chọc, Ho-yeon nghiến răng. Trông y chẳng khác gì con thỏ trắng chứ không phải hươu trắng. Nhưng loài ăn cỏ có nhe răng ra thì cũng chẳng dọa được ai.
‘Cứ thế này thì giao dịch trước đó coi như bỏ.’
‘Ta đã có người trong mộng rồi.’
Ho-yeon vắt óc suy nghĩ câu nói nào có sức nặng nhất với hắn. Nhưng khả năng cao là hắn sẽ đáp lại kiểu: thứ nhất cứ cướp là xong, thứ hai thì kệ xác ngươi.
Hắn được tôn sùng như thần trong giáo phái nên chẳng sợ gì trên đời. Bàn tay Cheon Mu-gyeong luồn qua khe hở của chiếc quần xộc xệch, trượt vào khe mông. Cảm giác nhột nhạt khiến Ho-yeon rùng mình, cuối cùng rút tay ra khua khoắng loạn xạ.
Ấn, ngón giữa của hắn ấn vào khe mông. Đùi y run lên bần bật, vùng hội âm trơn láng kéo dài từ tinh hoàn đến hậu môn tê dại. Kích thích này khác hẳn khi bị nắm dương vật.
“Chỗ đó…, sao lại chạm vào chỗ đó.”
Giọng nói lộ rõ vẻ bàng hoàng. Mu-gyeong cười khẩy theo một nghĩa khác. Bản năng khiến hông y biết chuyển động nhưng trong đầu lại chẳng có chút kiến thức nào về chuyện mây mưa. Ngây thơ như thể chưa từng trải đời, chỉ sống cô lập trên núi tuyết.
Ho-yeon lại rụt tay về chèn giữa ngực, ánh mắt vẫn chưa hết bàng hoàng.
“Chỉ làm với người có tình cảm ư, vậy Wi công tử thử có tình cảm xem sao.”
Nhìn nụ cười nửa miệng của hắn, Ho-yeon không biết hắn đang trêu đùa hay nói thật. Nhưng hành động nam nam giao hợp này chẳng lẽ…….
Như để khẳng định nỗi sợ hãi của Ho-yeon, ngón giữa của Mu-gyeong lướt qua khe mông, tiến gần đến lỗ nhỏ bí ẩn bên trong. Hoảng hốt tột độ, Ho-yeon dồn nội lực vào tay đẩy mạnh ngực hắn ra.
Lớp băng mỏng vừa phủ lên ngực Mu-gyeong đã tan chảy tức thì bởi sức nóng. Nhưng may thay, Ho-yeon đã thoát khỏi vòng tay hắn. Chính xác hơn là Cheon Mu-gyeong đã buông tha cho y.
Hắn đưa tay vuốt ngực ướt đẫm bên trong vạt áo mở rộng. Ho-yeon cúi gằm mặt xuống đất để không nhìn thấy dương vật lấp ló của hắn.
“Nghe cho rõ đây.”
Giọng nói không chút uy lực. Hai tay y túm chặt cạp quần đã mất dây buộc.
“Ta, ta không có ý định dùng chỗ đó để làm chuyện ấy đâu…!”
Như con cá băng bị bắt khỏi giếng, quẫy đạp điên cuồng khi ra ngoài ánh sáng. Hét lên xong, Ho-yeon chạy biến ra khỏi nhà tranh dù chẳng biết trốn đi đâu.
Cheon Mu-gyeong nhìn xuống dương vật bị bỏ rơi của mình, rồi liếm những giọt nước Ho-yeon để lại trên lòng bàn tay. Ngây thơ mà cũng tinh ý phết.
0 Bình luận