Bạn không có cảnh báo nào.

    “Ta đã chết ư……?”

    Trong mắt Wi Ho-yeon vẫn ánh lên ngọn lửa xanh, nhưng không còn chút sức nóng nào. Tấm lụa nơi cổ áo bị bàn tay Ho-yeon vò nát không thương tiếc. Đáng lẽ ra y phải phủ phục dưới chân Giáo chủ Mu-gyeong ngay lúc này để xin tha thứ cho thái độ vô lễ bấy lâu, nhưng nỗi uất ức bị phản bội còn lớn hơn cả nỗi sợ hãi, khiến y không tài nào buông tay được.

    Khi Ho-yeon định siết chặt cổ áo hắn hơn, bàn tay to lớn của Mu-gyeong tóm lấy gáy y. Vì gần như bị Mu-gyeong nhấc bổng lên bằng một tay, Ho-yeon buộc phải nhìn xuống hắn.

    Góc nhìn từ trên cao xuống Mu-gyeong khá mới mẻ đối với y, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

    “Ngươi thực sự đã gửi thư báo tin ta chết về Băng Cung sao?”

    Nếu đó là sự thật, Cung chủ sẽ chẳng đời nào phái người đến Ma Giáo vì y nữa. Với Cung chủ, sự tồn tại của y chỉ là vết nhơ, là quả Phích Lịch Đạn có thể nổ bất cứ lúc nào. Có khi ông ta còn thầm mừng vì y đã chết quách cho xong.

    Nghĩ đến đó, Ho-yeon dùng hết sức bình sinh đẩy Mu-gyeong ra, đòi hắn thả xuống. Dù sức lực ấy chỉ như bông tuyết vùng vẫy trong gió, nhưng có vẻ hắn thấy phiền phức nên lại điểm huyệt đạo ở cổ y lần nữa. Bịch, cơ thể Ho-yeon đổ ập vào người Mu-gyeong như con rối đứt dây.

    Mái tóc trắng như lụa chảy dài trên bờ vai hắn, đung đưa theo từng bước chân. Mỗi bước đi của Mu-gyeong như khiến tuyết vạn niên bay lả tả. Mái tóc đen của hắn hòa vào tóc y, tựa như mực tàu loang trên trang giấy trắng.

    “Với Wi Ho-yeon, bức thư cỏn con đó quan trọng đến thế sao.”

    Niềm tin đã vỡ vụn thì bức thư trở nên quan trọng là lẽ đương nhiên. Nếu có thể cử động, y đã đấm ngực thùm thụp vì quá uất ức rồi.

    “Ngươi, ngươi là…, đồ lừa đảo.”

    May mà Á huyệt không bị điểm nên lưỡi y vẫn còn cử động được. Y có thể gào thét chửi rủa, nhưng làm thế có khi lại bị cướp nốt giọng nói. Wi Ho-yeon đã bị giam cầm trong hang động Vạn Niên Tuyết Sơn rất lâu nên biết cách kiềm chế cơn giận, nhưng cảm giác bị phản bội quá lớn khiến cái miệng y không thể dừng lại.

    “Ma Giáo toàn là lũ lừa đảo. Hữu Hộ pháp, Độc Thiệt Quỷ Ma, Ma Ảnh Vũ Gia, tất cả đều là lừa đảo.”

    Cả chuyện hôm y mới đến Ma Giáo, người ta đồn ầm lên ở khách điếm rằng Giáo chủ đang bế quan luyện công cũng đều là kịch bản được sắp đặt trước.

    “Tả Hộ pháp được bỏ qua cơ đấy, ngươi cũng rộng lượng thật.”

    Hữu Hộ pháp, kẻ giả danh gia nhân, thì hôm nay y đã biết mặt, nhưng Tả Hộ pháp thì chưa. Tuy nhiên, xâu chuỗi lại sự việc, có lẽ đó là kẻ đi cùng Độc Thiệt Quỷ Ma ở khách điếm. Cái gã có đôi mắt xếch ấy.

    Ho-yeon bị vắt vẻo trên vai hắn, đầu chúc xuống nên chẳng biết mình đang đi đâu. Mắt có thể đảo nhưng không ngẩng đầu lên được, tầm nhìn chỉ toàn là sàn nhà. Lớp lụa Thiên Tàm đen tuyền cọ vào mặt y mềm mại, nhưng hình thêu vảy Hắc Long lại mang đến cảm giác gai người rõ rệt.

    Một lúc sau, cơ thể Ho-yeon được đặt xuống giường. Vì nằm ngửa nên y buộc phải nhìn thẳng vào Mu-gyeong đang đứng nhìn xuống. Hơi lạnh từ lưng truyền đến khiến y rùng mình, nhưng thực tế thì không thể nhúc nhích. Ho-yeon nhận ra hơi lạnh này tỏa ra từ tấm lụa trải giường.

    Đó là lụa dệt từ tơ Băng Tằm (Băng Tàm Ty), lạnh đến thấu xương. Loại tơ này chỉ lấy được từ con tằm băng, linh vật của Bắc Hải. Chẳng lẽ ở Thập Vạn Đại Sơn cũng nuôi được tằm băng? Hay là nhập từ Bắc Hải về?

    Mu-gyeong lặng lẽ nhìn gò má Ho-yeon đã ửng đỏ vì cọ xát vào hình thêu Hắc Long, dù nó chẳng hề thô ráp. Làn da quá trắng khiến y dễ bị tổn thương bởi ánh nắng và dễ ửng đỏ dù chỉ ma sát nhẹ. Ánh mắt Ho-yeon trừng trừng nhìn Mu-gyeong, đầy vẻ bất kính.

    “Ta không phải Cực Âm Chi Thể.”

    “Hình như có kẻ bảo sẽ giả chết, nhưng hôm nay lại không làm thế nhỉ.”

    Giờ nghĩ lại, cái tên Giáo chủ mà y chưa từng biết mặt bị y gọi là “đồ hẹp hòi” quả không sai. Cheon Mu-gyeong vẫn lôi chuyện cũ ra đay nghiến, dù y đã bảo coi như chưa từng nói. Lúc đó y nào có biết gì, cứ thế chui đầu vào miệng cọp rồi bảo “Ngài xơi ta đi”. Y đã tin tưởng Mu-gyeong đến thế mà…

    Ho-yeon mím chặt môi. Có phải Mu-gyeong đưa y về đây thực sự là để dằn mặt Băng Cung biết thân biết phận không? Nhưng trông hắn chẳng có vẻ gì là muốn hạ nhuệ khí Băng Cung, thậm chí còn chẳng quan tâm, y cũng chẳng hiểu nổi nữa.

    “Rốt cuộc tại sao lại lôi ta từ Băng Cung đến đây?”

    “Người đưa ngươi đến đâu phải là ta.”

    “Gì cơ?”

    “Chẳng phải Băng Cung đã gửi ngươi đến sao.”

    Ho-yeon cứng họng, nhưng đôi mắt màu xám xanh vẫn trợn lên đầy ương ngạnh. Mu-gyeong thản nhiên quay lưng lại với y.

    “Đang nói chuyện mà đi đâu đấy!”

    “Bắt ta phải báo cáo à.”

    Cheon Mu-gyeong cười khẩy. Câu trả lời y hệt hôm y định đưa bạc cho hắn, nhưng ý nghĩa giờ đây hoàn toàn khác.

    “Có việc cần thì cứ dùng. Không phải đưa để ngươi nướng vào kỹ viện hay sòng bạc đâu. Với lại đi đâu thì nhớ nói một tiếng. Không thì người ta lo đấy.”

    “Bắt ta phải báo cáo à.”

    Hồi đó y chỉ nghĩ tên này ăn nói khó nghe, hóa ra với cương vị Giáo chủ, đó là yêu cầu quá sức vô lý.

    Ho-yeon muốn gào lên hỏi hắn đi đâu, nhưng cố kìm lại. Ý định hét lên bảo hắn giải huyệt cũng trỗi dậy, nhưng chắc chắn hắn cũng chẳng thèm nghe.

    Ho-yeon thở dài, nằm co ro trên chiếc giường lạnh toát mà không thể cuộn mình lại. Muốn hậm hực cũng không được vì cơ thể bất tuân, chỉ có tiếng thở dài khe khẽ thoát ra.

    Nếu Cheon Mu-gyeong định dùng cách này để làm y chết cóng thì hắn đã nhầm to. Y là người Băng Cung từ trong trứng nước. Hơn nữa còn là người duy nhất sống sót trong hang động Vạn Niên Tuyết Sơn. Chút chăn nệm tơ Băng Tằm này thì ăn thua gì. Tuy nhiên, lạnh thì vẫn là lạnh.

    Đảo mắt nhìn quanh, nơi này chẳng có vẻ gì là tẩm điện của Thiên Ma, không chút xa hoa, chỉ có khói từ lư hương trơ trọi tỏa ra không ngớt. Làn khói ấy không mang chút hơi ấm nào của sự đốt cháy, mà lạnh lẽo như sương sớm trên tuyết. Có vẻ đó cũng là một vật phẩm mang hàn khí.

    Dù không giống Cửu Dương Tuyệt Mạch, nhưng chắc chắn Cheon Mu-gyeong có vấn đề liên quan đến nhiệt khí. Ho-yeon đoán rằng nó có liên quan đến những dòng chữ khắc trên cánh tay hắn hôm nọ.

    Lúc đó có người bước vào tẩm điện, Ho-yeon lên tiếng.

    “Nếu định làm đông cứng người Băng Cung thì…”

    Nhưng người đó không phải kẻ y mong đợi. Người bước vào đang cầm hai quai của một chiếc lò sưởi bằng đồng tỏa nhiệt hừng hực. Gã đàn ông mặc đồ đen bịt mặt, chỉ để lộ đôi mắt sắc bén lạ thường.

    Gã đặt chiếc lò sưởi xuống gần giường. Nghe tiếng lách tách, có vẻ bên trong chứa than hồng.

    “Tiểu nhân là Jang-un, từ hôm nay sẽ hầu hạ Ho-yeon công tử.”

    Jang-un cúi rạp người xuống giới thiệu ngay dưới chân giường. Vì tứ chi không cử động được, Ho-yeon chẳng buồn nói câu chào hỏi xã giao. Y lảng tránh ánh mắt sang chỗ khác, nhưng Jang-un vẫn giữ nguyên tư thế quỳ mọp không nhúc nhích. Có vẻ nếu Ho-yeon không bảo đi, hắn sẽ quỳ mãi ở đó.

    “Ngươi, ngươi có thể ra ngoài rồi.”

    Jang-un đứng dậy, đi ra khỏi tẩm điện. Nhưng ngay sau đó hắn quay lại, phủ lên người Ho-yeon một tấm chăn lông cáo.

    Ho-yeon ngớ người. Lưng thì lạnh buốt vì tơ Băng Tằm, bên trên thì ấm áp nhờ lông cáo và lò sưởi.

    “Tiểu nhân mạo muội xin phép được dọn dẹp lại giường chiếu cho công tử được không ạ?”

    Jang-un lại quỳ rạp xuống.

    “Không cần đâu, cứ ra ngoài đi.”

    “Tiểu nhân khẩn cầu công tử cho phép tiểu nhân dọn dẹp lại giường chiếu ạ.”

    Bị ai đe dọa hay sao mà hắn cố chấp thế không biết. Thấy Jang-un quá thiết tha, Ho-yeon đành lí nhí đồng ý. Y đã quá mệt mỏi để đôi co với hắn. Jang-un quấn chăn lông cáo quanh người Ho-yeon rồi cẩn thận rút tấm nệm tơ Băng Tằm bên dưới ra.

    Sau đó, hắn nhanh thoăn thoắt trải chăn lông cáo xuống dưới làm nệm, rồi đắp một tấm chăn lụa mới lên người Ho-yeon. Trong suốt quá trình đó, hắn tuyệt đối không chạm tay vào da thịt Ho-yeon.

    “Tiểu nhân sẽ túc trực bên ngoài, bất cứ khi nào cần công tử cứ sai bảo.”

    Ho-yeon nhắm mắt lại, chẳng buồn nói lời cảm ơn. Cảm giác được hầu hạ trong khi liệt cả tay chân chẳng dễ chịu chút nào.

    Chẳng lẽ là chỉ thị của Cheon Mu-gyeong? Có thể hắn đã sai thuộc hạ dọn dẹp những vật dụng gây hàn khí trong tẩm điện đi. Thậm chí Jang-un cũng đã mang cái lư hương đầy âm khí kia ra ngoài rồi.

    Nhưng điều đó không làm nguôi ngoai cơn giận của y đối với Cheon Mu-gyeong. Thực ra cảm giác bị phản bội còn lớn hơn cả sự tức giận. Nếu cử động được, y đã cuộn tròn trong chăn lông cáo rồi úp mặt vào tường cho xong, tiếc là chỉ có thể tưởng tượng mà thôi.

    Liệu Cheon Mu-gyeong có biết y là Dược Người không? Không, người biết chuyện đó chỉ có Cung chủ Wi Yeon-gang. Hơn nữa, y chỉ là linh dược đối với người Băng Cung luyện Băng công, còn với các võ nhân khác, âm khí quá mạnh lại là kịch độc.

    Nhưng sự thật là dương khí của Cheon Mu-gyeong quá mạnh. Biết đâu hắn lại muốn thử “ăn” y, kẻ tuy không phải Cực Âm Chi Thể nhưng lại luyện Băng công, xem sao.

    Tuy nhiên, điều kỳ lạ là Cheon Mu-gyeong đã có vô số cơ hội nhưng chưa bao giờ làm hại y. Thậm chí họ còn ngủ chung giường rất nhiều lần.

    Chợt một hình ảnh lướt qua tâm trí y. Đó là ngày Cheon Mu-gyeong biến mất khỏi nhà tranh. Khi y hoảng hốt chạy ra suối vì không tin nổi mình đã “chào cờ”.

    Hình ảnh phản chiếu dưới nước là một vết đỏ ở vùng tim. Lúc đó y chỉ nghĩ đơn giản là va vào đâu đó, nhưng giờ nghĩ lại, nó giống hệt dấu vết của một bàn tay ai đó đã ấn sâu vào tim.

    Như thể… muốn moi trái tim đó ra vậy…

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú