Bạn không có cảnh báo nào.

    Ho-yeon vươn vai thật mạnh rồi ngồi thừ ra trên giường, mắt vẫn còn ngái ngủ. Than trong lò sưởi đã tàn lụi chỉ còn tro, nhưng lạ thay y không cảm thấy lạnh chút nào. Bình thường ngủ dậy y hay bị ớn lạnh nên phải uống trà nóng ngay, nhưng hôm nay tay chân đều ấm sực. Cứ như vừa ngủ dậy bên cạnh Cheon Mu-gyeong vậy.

    Nhưng trên giường chỉ có mình y. Liệu đêm qua hắn có đến không nhỉ? Nhìn quanh chẳng thấy dấu vết của người thứ hai. Ho-yeon tỉnh táo lại, định bước xuống giường thì…

    Bộp, thứ gì đó rơi xuống, phần dưới của y bỗng trống huơ trống hoác.

    ‘Sao lại……?’

    Rõ ràng trước khi ngủ y đã buộc chặt dây quần rồi mà, sao lại tuột ra thế này? Vì không mặc quần lót khi ngủ nên da thịt y lộ ra hết.

    “Ngươi ngủ xấu nết thật đấy.”

    “Đừng bảo ta đạp ngươi nhé?”

    “Được thế đã may.”

    Chắc lại do cái nết ngủ xấu mà ra, cũng chẳng có gì lạ. Ho-yeon kéo quần lên, khẽ nghiêng đầu. Vải cọ vào khiến chỗ đó nhói lên kỳ lạ.

    Đưa tay xuống nắm lấy dương vật, y cảm thấy niệu đạo đau rát như vừa bị cọ xát mạnh vào vật gì thô ráp. Không đau đến mức khó chịu nên y đoán chắc do cọ vào quần áo lúc ngủ. Cậu nhỏ của Ho-yeon vốn chỉ dùng để đi vệ sinh nên da dẻ nhạy cảm vô cùng.

    Mở cửa gỗ bước ra ngoài, Ho-yeon múc nước trong chum hứng nước mưa để rửa ráy. Nhìn xuống dưới vách núi, hôm nay trời quang mây tạnh, không còn sương mù dày đặc như hôm qua. Vì thế mà cảm giác về độ cao chót vót càng thêm rõ rệt.

    Ho-yeon nắm tay lại, lấy hết sức bình sinh hét lên. “Cheon Mu-gyeong!” Nhưng đáp lại chỉ là tiếng vọng của chính mình. Sau khi vận khí điều tức và ăn Tích Cốc Đan lót dạ trong căn nhà trống vắng, y bắt đầu sắp xếp lại suy nghĩ.

    Cứ cho là may mắn xuống được núi đi, thì với Cheon Mu-gyeong, đây là lần bỏ trốn thứ hai. Đã thế việc y không phải con Cung chủ cũng bại lộ, chẳng biết hắn sẽ trút giận lên Băng Cung thế nào nữa.

    Hy vọng hắn chỉ dọa dẫm Băng Cung hoặc bỏ qua chuyện này vì dù sao hắn cũng cần y để dập tắt hỏa khí. Nhưng việc hắn vứt y ở đây mà không thèm ngó ngàng tới khiến y lo lắng. Nhỡ hắn không quay lại cho đến khi y ăn hết Tích Cốc Đan thì sao?

    Ho-yeon lắc đầu. Không thể nào. Hắn đang đau đớn vì hỏa khí cơ mà. Đã biết cách giảm đau nhờ y thì làm sao bỏ qua được. Có lẽ hắn nhốt y ở “nhà tù trên trời” này để tiện bề sử dụng hơn thì có lý hơn.

    Ho-yeon tập trung khí xanh vào tay, xác nhận lại đan điền đã được mở. Nhìn xuống vực thẳm, y tính toán cách thoát khỏi đây. Nhờ mở được đan điền nên y có thể làm cơ thể nhẹ đi, nhưng để thi triển khinh công bay xuống thì không thể. Vì y chưa được học bộ pháp và cách hô hấp cần thiết.

    Con cháu trực hệ của Băng Cung được luyện Băng công từ lúc chưa biết đi, còn y là dòng thứ, đến tuổi học võ thì bị tống xuống hầm ngục làm Dược Người. Nếu không nhờ Băng Long cứu, có sống sót thì y cũng chỉ là phế nhân.

    Tiềm năng nội công trong cơ thể y rất lớn, nhưng không được học hành bài bản, mỗi lần vận công là đau đớn. Trong tình cảnh đó y cũng chẳng dám nhờ ai dạy, nên chưa bao giờ nghĩ đến chuyện luyện võ. Nhưng giờ thì tia hy vọng đã le lói.

    “Vấn đề là không có sư phụ.”

    Thu hồi nội lực, Ho-yeon lẩm bẩm một mình.

    ***

     

    Món Long Phượng Thang mà trước đây y chẳng thèm ngó ngàng giờ cứ lởn vởn trước mắt. Ho-yeon nằm dài trên giường, thò đầu ra ngoài thở dài thườn thượt. Mặt trời mọc rồi lặn đã mấy lần. Hôm qua y thức trắng đêm chờ xem tên Giáo chủ có đến không, nhưng đến tận bình minh vẫn chẳng thấy tăm hơi.

    Dù vậy, ý chí của Ho-yeon vẫn chưa bị dập tắt. Y đã quen với sự cô độc trong những ngày tháng dài đằng đẵng. Dù cô đơn, nhưng ít ra ở đây cơ hội trốn thoát còn cao hơn nhiều so với hầm ngục dưới Vạn Niên Tuyết Sơn.

    Nằm mãi cũng chẳng ích gì, Ho-yeon bật dậy. Lườm cái hũ đựng Tích Cốc Đan như kẻ thù rồi bước ra ngoài. Đứng bên mép vực, y vận nội công từ Hạ đan điền lên. Nằm rạp xuống đất, y vươn tay ra ngoài vách đá.

    Tập trung nội lực vào đầu ngón tay điểm vào vách đá, hơi lạnh lan tỏa tức thì, bề mặt đá đóng băng trắng xóa. Dồn thêm chút nội lực, vài tảng băng to bằng bàn tay nhô ra. Hơi nước trong đá bị rút hết ra đóng băng tạo thành chỗ đặt chân khá vững chắc.

    Thử nghiệm mấy ngày nay, cách này là hiệu quả nhất. Ho-yeon gọi nó là “cầu thang băng”. Hôm nay y định xuống đến lưng chừng núi. Vì nội lực không đủ để xuống tận đáy.

    Tạm gác lại nỗi lo về sự an nguy của Băng Cung, dù có xuống được thì y cũng chưa trốn ngay. Chỉ là chuẩn bị sẵn đường lui thôi.

    Ho-yeon tập trung đến toát mồ hôi hột. Cố không nhìn xuống vực sâu thăm thẳm, y chỉ chú ý vào chỗ đặt chân tiếp theo. Lúc thì tạo tay cầm bằng băng để đu người xuống, lúc thì dồn nội lực vào mũi chân tạo thêm bậc thang băng. Đến đoạn có tảng đá nhô ra, y đứng đó nghỉ lấy hơi.

    Tưởng xuống được kha khá rồi, ngẩng đầu lên thì đỉnh núi vẫn ngay trên đầu. Thế này thì chưa đến giữa đường đã cạn sạch nội lực mất.

    Hít sâu một hơi để trấn tĩnh, Ho-yeon nhìn xuống dưới. Thấy rải rác vài chỗ lồi ra có thể nghỉ chân như chỗ này. May mắn là y thấy một cái cây mọc chìa ra ở độ cao mà nếu nhảy xuống cũng không đến nỗi gãy chân. Cây mọc nghiêng nhưng thân to chắc như bắp tay Cheon Mu-gyeong.

    Phù, thở hắt ra một hơi, Ho-yeon nhảy phắt xuống thân cây. Tóc và sương giá bay ngược lên trời. Tiếp đất an toàn, Ho-yeon thở hồng hộc rồi bật cười. Cứ tập luyện thế này vài lần nữa thì việc xuống núi không còn khó khăn nữa.

    Dù chưa được học hành tử tế nhưng biết đâu y lại có thiên bẩm về võ học.

    “Giáo chủ từ nhỏ đã bộc lộ tài năng Ma công xuất chúng, được xưng tụng là Thiên Ma đời đầu tái thế.”

    Đó là lời Tổng quản Han nói khi y còn tưởng Mu-gyeong là Nhị công tử Ma Ảnh Vũ Gia. Ánh mắt bà ấy ánh lên niềm tự hào và sự kính trọng.

    Con trai Giáo chủ thì đương nhiên có thầy giỏi dạy dỗ rồi. Ho-yeon thầm chê bai Mu-gyeong trong bụng rồi lại phóng nội lực tạo chỗ đứng. Càng làm càng quen tay, việc xuống núi dễ dàng hơn lúc đầu. Định xuống thêm chút nữa rồi leo lên, y vươn chân ra…

    Rắc, tảng băng y tưởng chắc chắn bỗng vỡ vụn, cơ thể y hụt xuống. Cùng lúc đó, tiếng xé gió rít lên, một vật sắc nhọn lao tới. Phập!, tiếng va chạm lớn vang lên, vật đó cắm phập vào vách đá.

    Nhanh hơn cả tốc độ rơi của Ho-yeon, đó là một thanh kiếm. Ho-yeon vội vã vươn tay tóm lấy chuôi kiếm đang rung lên bần bật. Cơ thể y treo lủng lẳng trên thanh kiếm, đung đưa nguy hiểm. Tim đập loạn xạ đến mức khí tức trong đan điền chạy loạn đi đâu không biết.

    Ho-yeon định quay đầu xem ai phóng kiếm thì trước mắt tối sầm lại. Một bóng người còn nhanh hơn cả kiếm lướt qua, tóm lấy người y. Ho-yeon ngẩng phắt đầu lên.

    Cheon Mu-gyeong với đôi mắt đỏ rực như đang giải phóng ma khí hiện ra. Gió mạnh thổi phần phật nhưng tóc hắn chỉ khẽ lay động.

    “Để, để ta giải thích đã.”

    Khuôn mặt hắn vô cảm khiến Ho-yeon vội vàng mở miệng. Y buông tay khỏi kiếm, run rẩy nắm chặt lấy áo choàng của hắn. Cảm giác bám vào hắn an toàn hơn bám vào kiếm. Xung quanh Mu-gyeong cũng có nhiều ngọn núi cao thấp khác nhau, nhưng không biết hắn từ đâu xuất hiện.

    “……Như ngươi thấy đấy, ta đâu biết khinh công. Ăn mãi Tích Cốc Đan chắc chết mất nên ta định đi săn thôi.”

    Ho-yeon nhanh nhảu chặn họng trước khi Mu-gyeong kịp nói gì.

    “Ở đó đâu phải chỗ cho người sống.”

    Nhưng với Mu-gyeong, lời nói đó thật khó hiểu. Căn nhà tranh trên đỉnh núi đó là nơi hắn đã sống suốt mười kiếp, kể từ sau kiếp thứ bảy mươi. Căn nhà đó vốn đã ở đó từ trước, chính hắn cũng không biết ai đã dựng nên.

    Vì thế không ai dòm ngó, cũng chẳng ai tìm ra nơi này. Cheon Mu-gyeong đã giam Ho-yeon ở một nơi như vậy. Nhưng không ngờ y lại dùng cách “lấy thịt đè người” ngốc nghếch thế này để xuống núi.

    “Nếu ngất xỉu thì đầu ngươi vỡ nát rồi đấy.”

    Có vẻ hắn chưa biết đan điền y đã mở mà không có tác dụng phụ. Ho-yeon quyết định giấu nhẹm chuyện này.

    “Ta biết là cách này ngốc nghếch. Nhưng ta…….. ghét Tích Cốc Đan đến mức đó đấy.”

    Đang cố biện minh, Ho-yeon bỗng hoảng hốt khi thấy hắn đứng đó mà không cần bám vào kiếm. Chỗ Cheon Mu-gyeong đứng không phải khe đá, chỉ là một mỏm đá nhỏ nhô ra. Nó quá yếu ớt để chịu được sức nặng của hắn. Vậy mà hắn bế cả y đứng trên đó nhẹ tênh, thật không thể tin nổi.

    Cứ cho là hắn dùng khinh công làm nhẹ người đi, nhưng còn y thì sao. Vì quá sợ hãi nên y đã ngừng vận khí rồi.

    Ho-yeon cố gắng vận khí trở lại. Dường như biết y đang lo lắng, hắn đưa tay nắm lấy chuôi kiếm. Vừa thở phào nhẹ nhõm thì…

    “Giờ…., làm, làm gì thế?”

    Gân xanh trên mu bàn tay Mu-gyeong nổi lên cuồn cuộn.

    “Ghét thì đi xuống thôi.”

    Hắn rút phăng thanh kiếm đang cắm trên vách đá ra.

    “Bằng cách ngốc nghếch hơn.”

    Rắc, mỏm đá yếu ớt dưới chân hắn vỡ vụn, mất điểm tựa, cả hai bắt đầu rơi tự do. Ho-yeon không kịp hét lên, mắt chữ O mồm chữ A, cứng đờ người đón gió tát vào mặt.

    Mu-gyeong quay lưng về phía mặt đất như đang tận hưởng cú rơi. Ho-yeon nằm trên người Mu-gyeong, ôm chặt lấy hắn. Cả hai cứ thế lao xuống.

    Khi Ho-yeon bắt đầu hét lên muộn màng giữa không trung, tiếng cười vang lên. Cheon Mu-gyeong đang cười. Nhìn Mu-gyeong nhe răng cười sảng khoái, Ho-yeon không thể tin vào mắt mình.

    Sương giá bay lả tả hòa quyện với hỏa khí của Mu-gyeong rơi xuống đất như mưa. Trái ngược với đôi mắt xám xanh đứng tròng của Ho-yeon, trong đôi mắt đỏ rực vốn chỉ chứa sự lười biếng của Mu-gyeong, giờ đây sự chán chường đã biến mất hoàn toàn.

    0 Bình luận

    Chú ý! Bình luận của bạn sẽ không hiển thị với các khách truy cập và người đăng ký khác (ngoại trừ các phản hồi), bao gồm cả bạn sau một thời gian ân hạn. Nhưng nếu bạn gửi địa chỉ email và bật biểu tượng chuông, bạn sẽ nhận được các phản hồi cho đến khi bạn hủy.
    Ghi chú